Khi bạn vừa bung bét mối tình đầu của mình với niềm tin mãnh liệt nhất đã chết. Bạn sẽ hiểu an toàn có ý nghĩa như thế nào. *** "Người ta nói. Nếu như hôn người mình yêu dưới mưa thì sẽ không còn sợ nỗi cô đơn của mưa nữa và sẽ yêu người ấy tới mãi mãi". Yên nhắm mắt lại, chầm chậm nghe tiếng mưa rót vào tai mình trong veo như tiếng Ryuukhôngu, Yên vẫn nghe những buổi chiều như này. Một mình. Chỉ khác là hôm nay có thêm Ninh. Ninh rất cẩn trọng khi gây ra một tiếng động nào, sợ rằng mình sẽ làm Yên thấy khó chịu hoặc làm Yên cảm thấy phiền phức với sự có mặt của mình. Một lát sau, khi Ninh không biết làm sao để phá vỡ bầu không khí này thì Yên quay lại nhìn anh, cười nhẹ : - Ninh đã từng bao giờ ước gì chưa? - Cũng có. Vài lần. Nhưng cảm thấy nó không thiết thực lắm nên rồi cũng thôi. Còn Yên? - Yên luôn ước... sẽ có một nụ hôn dưới mưa với người yêu... Khi Yên nói ra mấy câu đó, chậm rãi và hết sức bình thản. Vài sợi tóc xõa lòa xòa chạm vào môi, Ninh nhìn mắt Yên như nhìn vào một mặt hồ sóng sánh. Nâu, buồn và thăm thẳm sâu. *** Yên biết rất rõ tình cảm mà Ninh dành cho mình. Nó dịu dàng, ngọt lành và đầy tin cậy. Yên thích cái cách Ninh ở bên mình tin tưởng và đầy kiên nhẫn, Yên thích những câu chuyện vu vơ Ninh vẫn kể mình nghe, Yên thích màu áo Ninh mặc, ánh mắt Ninh cười. Yên thích được Ninh yêu. Có vài lần bạn bè của Ninh vẫn trêu Yên rằng "Hai người thật là một cặp đẹp đôi ". Những lúc ấy Yên chỉ cười khẽ, không chối từ cũng không trả lời. Yên biết mối quan hệ của mình và Ninh không chỉ đơn thuần là bạn bè. Nhưng mà nó cũng chưa đủ để tiến xa thêm. Ninh hiểu rõ điều ấy nên im lặng ở bên Yên. Ninh yêu những lúc Yên cười, khóc hay giận dỗi. Anh yêu ánh mắt buồn của Yên dù nó khiến lòng anh nhiều lần vẫn hun hút xót xa. Anh yêu Yên cả những khi cô lạnh lùng im lặng. Và còn xót xa hơn, anh trân trọng tình yêu mà Yên dành cho người con trai ấy... Người con trai đầu tiên Yên yêu, đã im lặng khi khuôn mặt Yên đầy nước mắt. Người con trai đầu tiên Yên yêu, đã quay lưng rũ bỏ tình yêu thánh thiện và thuần khiết nhất mà Yên có. Không biết đã bao nhiêu lần Yên cảm thấy có lỗi với chính mình bởi vì đã quá cố chấp trong tình cảm này. - Người ấy có gì tốt sao mà em lại yêu nhiều như vậy ? Ninh nghiêm túc nhìn sâu vào mắt Yên. Cô bị giật mình vài giây rồi sau đó rất nhẹ nhàng đáp : - Anh ấy có rất nhiều thói hư tật xấu. Cái gì cũng không tốt cả... - Vậy nếu anh cũng vậy, liệu em có yêu anh như đã yêu người ấy không? Khi Ninh nói xong câu đó, đã thấy hối hận vì ánh mắt vừa lạnh lùng vừa tổn thương của Yên đang nhìn mình, Ninh vội vàng cúi đầu xuống : - Anh xin lỗi. Ánh mắt Yên khi đó, hoàn toàn cô độc. - Ninh khác, anh ấy khác... - Yên nói lẫn trong tiếng thở dài. Những ngày tiếp theo mưa nhiều hơn. Ninh không còn nhắc lại câu hỏi gàn dở hôm nào. Anh ấy vẫn gọi điện cho Yên bất cứ lúc nào rảnh, chân thành khi nói "anh nhớ em", dịu dàng cài mũ bảo hiểm lúc chở Yên ra ngoài và thi thoảng họ còn nắm tay nữa. Yên cảm thấy như vậy là đủ. Không ràng buộc, không phiền lụy, rất tự do. Hơn cả, Yên cảm thấy an toàn. Khi bạn vừa bung bét mối tình đầu của mình với niềm tin mãnh liệt nhất đã chết. Bạn sẽ hiểu an toàn có ý nghĩa như thế nào. *** - Lần đầu tiên gặp em, anh đã nghĩ. Phải chi là người yêu của em, anh sẽ không để em cười như thế. Nụ cười và ánh mắt của em, nó lạnh và mang màu của khói. Nghĩa là sẽ dễ tan biến thôi. Ninh hạ giọng khi nói mấy câu cuối. Rồi sau đó nắm chặt tay Yên như sợ cô sẽ biến mất. Yên nghiêng đầu nhìn Ninh, mỉm cười. Đôi mắt nâu, mang màu của khói... Yêu Yên là điều Ninh không bao giờ hối hận. Dù cô ấy mong manh và luôn khiến Ninh có cảm giác bất an rằng một ngày nào đó sẽ đánh mất cô ấy. Nhưng cái cảm giác ở bên Yên, dù im lặng, nó khiến Ninh thấy tĩnh tại, bình yên và hoàn toàn là chính mình. Nếu có thể diễn tả. Thì giống như Yên là gió, hoang hoải nhưng dịu dàng. - Được yêu em, là điều may mắn nhất của anh. Ninh mỉm cười, thấy lòng mình bình thản tới lạ lùng. Dạo này như một kẻ tội lỗi, Ninh rất hay nhìn môi Yên. Đôi môi như cánh đào, có lẽ sẽ có vị của gió. Ừ! Ninh muốn biết vị của môi Yên... Gần đây Ninh đã bắt đầu nói với sao trời về ước nguyện đó của mình. - Không cần đời đời kiếp kiếp, không cần vĩnh cửu, giang sơn không đổi. Chỉ mong được yêu em tới khi em có thể mạnh mẽ để không cần tình yêu của anh nữa... Yên nhắm mắt lại, im lặng, ngần ngại, bỏ đi. Ở bên Ninh, lâu dần giống như Ninh là một thói quen, buồn vui gì thường ngày Yên cũng muốn gọi điện để kể Ninh kể, hay cả giật mình nửa đêm, bỗng òa khóc và muốn thấy Ninh ngay bên cạnh. Yên cảm thấy lòng mình mơ hồ. Nghĩa là ở bên Ninh, Yên không còn thấy an toàn nữa. Người ta bảo rằng khi một mối quan hệ đã không còn cho bạn cảm giác an toàn thì mối quan hệ đó đã tới lúc phải rời xa. Yên đã gắn liền với mối quan hệ với Ninh quá lâu. Nó giống như cảm giác đã trở thành thói quen vậy... *** Thế rồi thì tháng 7 cũng qua. Những cơn mưa dài ẩm ướt đã đi qua mang theo nhiều nông nổi. Yên thì cũng đã đi xa. Bước qua khỏi những tháng ngày mà lòng Ninh đầy giông tố. Ninh im lặng với điều đó. Không còn nhớ hết những dịu dàng ân cần trong lòng mình khi ấy nay đã trôi về đâu. Thi thoảng nhớ về ánh mắt sâu thẳm hun hút và bàn tay mềm của Yên, Ninh vẫn thấy mắt mình cay xé. Hơn một lần trong giấc mơ, Ninh đã thấy môi mình có vị của gió. Mát lành và ngọt lịm. Yên liệu có cảm giác thấy không nhỉ? Thật ra, Ninh đang nhớ cô... - Thật ra, anh đang nhớ em... - Ninh thì thầm. Câu nói đó tan vào trong gió, rất nhanh, nhưng mà Yên lại không thể nghe thấy... Có lẽ với một cô gái nhạy cảm như Yên, sau khi bước qua những tan vỡ của mối tình đầu, cô ấy đã sợ hãi. Thứ rào cản xây lên với Ninh bị phá vỡ, Yên vội vã bỏ chạy. Có lẽ nếu như còn ở lại, sẽ vô tình gây tổn thương cho Ninh. Mà Yên thì hoàn toàn không muốn như vậy. Những gì đã không thêm một lần quay lại, cũng không có hy vọng đợi chờ gì nhiều thì hãy để nó ra đi theo cách im lặng và không gây vỡ vụn nhiều nhất có thể... Và Yên tin rằng mình đã không gây vỡ vụn nhiều nhất có thể cho Ninh... Thật ra việc lựa chọn rời bỏ Ninh đã khiến Yên tổn thương và suy sụp rất nhiều. Giống như vừa buông tay với một điều gì đó khiến lòng mình nhẹ nhõm. Có những chiều gió, Yên lang thang ngoài đường, nhắm mắt lại, chợt nhớ ra khuôn mặt Ninh đang cười, nắm lấy tay mình, đỡ sau lưng và chắn người khi hai đứa qua lại giữa phố đông. Nhớ bàn tay Ninh to ấm đã dắt Yên qua hết bao nhiêu ngày hoang hoải. Nhớ sự im lặng dịu dàng thấu hiểu của Ninh khi bên Yên. Nhớ nhiều như thế, để cuối cùng chỉ có thể giữ lại tiếng thở dài và bước qua... Tại sao trong trăm ngàn con gái, Ninh lại chọn yêu Yên? Những ngày đó, Yên thấy có nhiều thứ đã nhạt nhòa trong mình... Trời bắt đầu đổi mùa. Yên co người, cố níu hơi ấm thêm chút nữa rồi mới ngồi dậy. Một giấc ngủ dài. Yên bước chân xuống giường đầy mỏi mệt. Bây giờ là 9 giờ tối và trời thì vẫn mưa rất to. Yên muốn ra ngoài... Thả xõa mái tóc, sau khi ngắm mình một lần cuối trước gương, Yên với tay lấy cái ô màu đỏ sẫm, xỏ giày, kéo cửa và bước ra ngoài. Điện thoại réo liên hồi bản "Rolling in the deep" của Adele, Yên ngần ngừ một lúc, rồi mở máy nghe. - Cho anh một lý do. Giọng Ninh nghe như sắp vỡ. - Lý do cho điều gì? - Cho tất cả mọi thứ em đang làm. Em biết không, anh như muốn phát điên... Yên im lặng một lúc, chỉ còn tiếng mưa đáp lời Ninh. Sau đó, cô lại khẽ thở dài : - Ninh! Ở bên Ninh, Yên không còn thấy an toàn nữa... - Nói dối. - Yên không nói dối. - Em nói dối. Mưa càng nặng hạt hơn. Yên bật khóc, hét to lên như muốn vỡ òa hết cơn đau trong lòng mình. - Yên sợ phải nhìn thấy Ninh. Sợ lúc Ninh nhìn sâu vào mắt Yên dịu dàng nói " anh nhớ em ". Sợ những khi Ninh nắm tay Yên đi qua phố đông. Sợ những cuộc điện thoại đêm thấy lòng mình dù hoang mang nhưng có thể bình ổn. Yên sợ...sau đó rồi tất cả sẽ kết thúc... Và bản thân mình lại không biết đi qua những điều đó thế nào... Yên... Im lặng một lúc, Ninh cười khẽ : - Em có biết không, khi nghe những lời này, dù là em cảm thấy không an toàn, nhưng mà anh lại nghĩ thật tốt quá. Hình như mình đã chạm được vào trái tim em rồi... - Ninh dừng lại một chút, sau đó nhớ hết lại những ngày đã qua, nhớ cái cảm giác Yên dễ dàng buông rời mình. Anh nói tiếp, như đã khóc - Không cần đời đời kiếp kiếp, không cần vĩnh cửu, giang sơn không đổi. Chỉ mong được yêu em tới khi em có thể mạnh mẽ để không cần tình yêu của anh nữa... Anh yêu em. Cho nên Yên à, đừng đi... Yên quệt nước mắt, đã buông ô tự lúc nào. Mưa làm mắt cô đỏ hoe. Cô nhắm mắt, cắn chặt môi nghe nỗi cô đơn đang ăn dần trái tim mình. Mưa vẫn làm Yên thấy nặng lòng nhiều như vậy. - Nếu anh ở đây... - Quay lại đi... - Giọng một người con trai dịu dàng quen thuộc ngay sau lưng vang lên. Yên giật mình, mở mắt, chầm chậm quay lưng lại. Ninh đang đứng đó, ánh đèn đường vàng khiến cô thấy rõ mắt anh đỏ hoe. Yên tắt điện thoại, bước về phía Ninh : - Ninh khóc đấy à? Ninh cúi xuống, đưa tay lên lau mắt, khẽ nói : - Không. Anh đâu có. Mưa vẫn rơi ào ạt, một cơn gió lại thổi qua, chạm vào môi Ninh. Vừa lạnh vừa mặn. Yên chăm chú nhìn Ninh. Sau đó khẽ cười, giọng nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng : - Người ta nói. Nếu như hôn người mình yêu dưới mưa thì sẽ không còn sợ nỗi cô đơn của mưa nữa và sẽ yêu người ấy tới mãi mãi. Ninh à! Tại sao anh không hôn em?
(Xem thêm)
Tôi cần tìm 1 đơn vị dịch thuật (anh – việt) uy tín và cộng tác về lâu dài để dịch các tài liệu tham khảo và hợp đồng của công ty đưa ra. Yêu cầu là phải bảo mật các tài liệu của công ty và giá cả phù hợp để hợp tác về lâu dài. Tôi tính sẽ cộng tác với nhóm idichthuat.com – ai cho tôi biết chất lượng của nhóm này nhé!
(Xem thêm)

rfgrfgfdg

Một vài kiểu váy lièn thân gợi ý cùng những gợi ý nhỏ sau đây sẽ dành cho bạn gái sở hữu vòng eo...

Thành viên tích cực

1

Nguyễn Ngọc Cầm

14 lượt cảm ơn
2

camnn

8 lượt cảm ơn
3

Trần Ngọc Tuấn

8 lượt cảm ơn
4

nguyễn huu phú

7 lượt cảm ơn
5

Gian hàng Thái

5 lượt cảm ơn