Bạn có tin là có thế giới của những người âm không?

- chuyện của tôi: Tôi là người ko mê tín, nhân một chuyện buồn tôi theo cô ruột tôi đến một điên thờ ở cách nơi tôi ở 100km, người xưng là cô nhập vào nói là một thanh niên còn trẻ mới lấy vợ: tôi thấy rất ngạc nhiên là lời người đó nói ra những sự việc của tôi trong quá khứ đều rất đúng, có những việc chỉ mình tôi biết ko nói với ai.
- rồi việc gđ tôi trước kia có ở 1 căn nhà của người tàu, và gọi được đích xác tên của một trong những chủ nhà đó...và đúng là có người như thế đã ở đấy.người hàng xóm cạnh nhà tôi đã bị hành hạ như thế nào cho tới lúc tự kết liễu đời mình.
- việc nhà bác tôi : bác gái chết vào giờ xấu sẽ về bắt những người trong gia đình đi, phải nhờ đến pháp sư cao tay và cũng nhờ vào hồng phúc tổ tiên, va khi pháp sư cao tay giải có những hiện tượng được báo trước sẽ xảy ra , và nó cũng xảy ra đúng như thế.
Vậy các bạn có chuyện gì tương tự xin đóng góp.
 |  Xem: 30.408  |  Trả lời: 7
Ngày gửi: 05/01/2009 - 15:48  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (7)

vì sao ngừoi ta sợ chết?? đau à?ko chết oy` thì sao mà bít đau!thậm chí sống còn pải chịu nhìu đau khổ hơn ..có lẽ người ta sợ bị lãng quên!Và ấy có thể tin là có một thế giới tuyệt hơn..của những người âm..để thếy chưa lúc nào lãng quên những người đã mất đi..Khoa học mà nói thì chưa chứng minh đc..Nhưng cứ tin là có đi...nghe Bye bye của Mariah carry nhé!chắc ấy sẽ thếy mình đc đồng cảm...
Ngày gửi: 09/01/2009 - 12:39
Đôi khi cũng nên tin lắm chứ! Tại Việt Nam ta có những người đã liện lạc với người cõi âm để tìm được hài cốt liệt sĩ đấy! đôi khi cũng đừng tin quá sẽ trở thành dị đoan đấy, ví dụ: như là uống nước cúng, đánh đập vào người bệnh vì cho là bị quỷ nhập...
Ngày gửi: 19/01/2009 - 11:37
Trước đây tôi không tin lắm, nhưng từ khi Ba tôi mất thì có vài việc xảy ra làm cho tôi bắt đầu tin là sau khi chết người ta vẫn tồn tại ở một thế giới nào đó, chắc là nơi mà người ta vẫn thường gọi là cõi âm. Tôi xin kể cho bạn nghe và mong mọi người cùng suy ngẫm:

Chuyện thứ nhất: sau khi Ba tôi mất tôi có thờ Ba tôi tại nhà, nhưng sau đó chuyển đến căn hộ mới ở thì ở đó không thiết kế chỗ để thờ cúng nên tôi cất hình Ba tôi và Ba chồng đi không thờ trong nhà nữa.Sau đó không lâu Dì tôi làm hai cái hình nhỏ đưa hai ông lên chùa Vĩnh nghiêm mà thờ cúng. Sau khi làm lễ xong Dì tôi về kêu tôi lên chùa thắp nhang cho hai ông đã lên chùa. Một phần không mê tín, một phần cũng lười và bận rộn nên tôi cứ khất lần khất hồi hoài mà vẫn chưa lên. Rồi một đêm tôi nằm mơ ngủ, thấy Ba tôi về kêu tôi lên nhà chơi:"Ba mới chuyển về căn nhà to mà đẹp lắm". Hôm sau thức dậy tôi kể cho Dì nghe, Dì nói vậy là ông về nhắc mày lên thăm ông đó, vì từ khi đưa ông lên chùa mày chưa đến chào ông. Tôi cười cười rồi ... cũng quên mất giấc mơ đó.

Sau đó vài tháng, tôi vừa tới văn phòng thì một người bạn (lâu năm) làm bác sỹ của tôi gọi điện, nguyên văn như sau:"Này, anh mơ thấy Ba em nên mới điện cho em đó". Tôi hỏi:"Anh mơ thấy gì?" Bác sỹ:"Anh mơ thấy ông về rủ em đi". Lúc đó tôi đã quên mất giấc mơ của mình nên giỡn:"Vậy là em sắp tiêu rồi đó" BS:"Không, ông chỉ rủ em lên nhà ông chơi thôi, ông nói ở căn nhà rộng mà đẹp lắm!".

Nếu là bạn thì bạn sẽ cảm thấy gì sau cuộc điện thoại đó? Riêng tôi thì ba chân bốn cẳng chạy lên chùa, sau khi gọi điện kể cho Dì nghe. Dì tôi cười hả hê vì bà đã nhắc tôi nhiều lần mà tôi không chịu lên chùa. Dì nói ông nhắc mày mà mày không thèm nghe nên ông về nhắc bạn mày cho mày quê đó cháu.

Phải kể thêm rằng, ông bạn bác sỹ của tôi cũng chạy lẹ lên chùa Vĩnh nghiêm, vợ chồng tôi mới đến cổng chùa đã thấy anh đứng đó và cười cười rồi nói:"về Sài gòn công tác mấy chục năm, giờ anh mới biết đi chùa là gì đó".


Chuyện thứ hai: Tôi là đứa con cưng nhất của Ba tôi, có lẽ vì vậy mà tôi rất thường mơ thấy ông về thăm, và thường thì rất vui vẻ, thỉnh thoảng rủ tôi đi chơi, lúc nào cũng cười nói rất lạc quan như khi ông còn sống. Vậy mà một đêm tôi ngủ mơ thấy ông hết sức tức giận với tôi. Ông mặc một bộ comple đen và đuổi bắt tôi với lời đe dọa:"Tao mà bắt được mày thì mày chết với tao". Trong mơ tôi đã rất hoảng sợ và bấn loạn, tôi chạy trốn khắp nơi, nhưng dù chui xuống gầm cầu thang hay chạy ra vườn núp sau lùm cây thì ông vẫn hiện ra sừng sững trước mặt rất tức giận. Đến nỗi trong mơ tôi thấy anh trai tôi đã giúp tôi chạy trốn.

Sáng hôm sau tôi lên chùa Vĩnh nghiêm thắp nhang (rút kinh nghiệm mấy lần trước). Trước khi ra khỏi văn phòng để đi chùa, cái điện thoại mới tinh của tôi rơi xuống đất tiêu luôn màn hình. Sau này tôi cứ nghĩ có lẽ ông muốn nói với tôi không phải ông tức giận vì tôi không lên chùa.

Từ chùa trở về nhà, dù rất mệt mỏi mà không hiểu sao tự nhiên tôi nhìn lên tủ, rồi leo lên lấy hai tấm hình của Ba tôi và Ba chồng xuống. Khi vừa mở hai tấm hình úp vào nhau ra thì tôi la lên thất thanh, vì trên hình Ba tôi kiến đen bu kín cả gương mặt ông, kiến nhiều đến nỗi che kín cả bức hình khá lớn. Mà lạ lùng là kiến chỉ bu hình Ba tôi, hình Ba chồng kẹp chung thì không có gì cả. Mà nữa, trong bức hình đó Ba tôi mặc đúng bộ comple mà tôi mơ thấy khi ông về đòi đánh đòn tôi....


Không biết bạn nghĩ gì chứ tôi thì bắt đầu thấy rờn rợn, và bắt đầu tin là có cái gì đó ngoài thế giới của chúng ta đang tồn tại. Tôi liên hệ với mấy người bạn có quan hệ với hội nhà ngoại cảm Việt nam. Từ đó tôi thấy đúng là không thể không tin được. Vì một trong những nhà ngoại cảm đã nói về gia đình tôi, về những người đã chết (mà chính tôi còn không biết, khi về hỏi người già trong gia đình thì mới hay).

Chuyện của tôi như vậy, tôi kể không sai một chi tiết nào. Ai có kinh nghiệm gì thì mong cùng chia sẻ. Cám ơn nhiều.
Ngày gửi: 01/02/2009 - 22:18
Có chứ. Tối nào đi ngủ nửa đêm mình tỉnh dậy chẳng thấy có 1 cô bé mặc váy trắng đứng ngay đầu giường nhìn mình chằm chằm. Tóc xõa ngang vai, răng xỉn màu. Mình sợ quá hỏi gì cũng không nói. đêm nào cũng như thế, lâu dần thành quen. Nhiều khi xuống nhà uống nước cũng có cảm giác cô bé ấy đi theo. chắc bị chết oan quá. Linh hồn là có thật đấy.
Ngày gửi: 01/02/2009 - 22:24
tin chứ vật chất luôn luân chuyển,trong đó luôn có hoạt động con người cung thuộc dạng đó mà.tôi kể:
Những ngày đầu tiên đi tìm mộ đối với Phan Thị Bích Hằng hết sức khó khăn. Khi đó, chị chưa biết “nói chuyện” với người đã chết, mà chỉ “nhìn” thấy hình dáng họ như thế nào mà thôi, họ già hay trẻ, da trắng hay đen, béo hay gầy và trên cơ thể có những đặc điểm gì đặc trưng. Chính vì thế, có những trường hợp trông hình thức thấy nhang nhác nhau dẫn đến nhầm lẫn đáng tiếc.

Đó là một kỷ niệm đi tìm liệt sĩ chống Pháp hy sinh ở trận Chùa Cao (Ninh Bình). Chị tìm thấy hài cốt liệt sĩ này ở dưới ruộng, gần bốt Chùa Cao. Chị “trông” thấy ông mặt vuông chữ điền, râu quai nón, rất giống con trai ông, nhờ Hằng tìm mộ. Bích Hằng khẳng định đúng là ngôi mộ của liệt sĩ và đề nghị gia đình đắp đất lên để hôm sau tiến hành đào hài cốt.

Tuy nhiên, đêm đó, khi đang ngủ, tự nhiên có một bác bộ đội đi cùng một người nữa giật giật chân kéo chị dậy và bảo: “Này này, cậu dậy đi tớ bảo cái này. Hôm nay cậu làm thế là không được nhé. Cậu nhầm rồi. Cậu lại chỉ mộ cậu liên lạc của tớ. May mà vợ con tớ chưa đem về đấy nhé. Nếu mà đem về nghĩa trang rồi thì hóa ra tớ vẫn phải nằm lại ngoài ruộng mà cậu liên lạc lại được cả nhà tớ kêu bằng bố.

Nhìn đây này, cậu liên lạc mới chỉ 23 tuổi, còn tớ đã ba mấy tuổi rồi. Tớ có cái mụn ruồi ở mũi, cậu nhìn thấy chưa, rất to. Ngày xưa bố vợ suýt không đồng ý gả con gái cho tớ vì bảo cái mụn ruồi ấy là chết yểu, con gái ông lấy tớ sẽ góa chồng sớm. Dù có cái mụn ruồi quái quỷ ấy nhưng tớ vẫn đẹp giai nên cô ấy vẫn mê và quyết lấy tớ. Đây này, nhìn nhé, ở cái chỗ đất này, tớ ném cành hoa vạn thọ ở chỗ này nhé. Mai cậu nhớ phải lên sớm không trẻ con nó nghịch lại lấy đi mất”.

Đúng như dặn dò, hôm sau Hằng dậy thật sớm, một mình đi xe xuống chỗ mô đất đắp hôm qua. Hằng chợt rùng mình vã mồ hôi giữa mùa đông giá rét khi thấy cách chỗ nấm đất khoảng 5m, trên nền cỏ ướt đẫm sương đêm có một cành cúc vạn thọ. Phía dưới cành cúc vạn thọ chị "nhìn thấy" hài cốt của người liệt sĩ chống Pháp mà đêm trước đã dựng chị dậy chỉ dẫn.

Ngay lập tức, chị đến gia đình xin lỗi và thuật lại chuyện liệt sĩ về báo cho chị tối hôm trước. Khi nghe Hằng kể đến đoạn nhìn thấy bác liệt sĩ có cái mụn ruồi to tướng trên cánh mũi thì bà cụ, là vợ của liệt sĩ òa lên khóc và khẳng định: “Đúng là mộ chồng tôi rồi”.

Ngay hôm ấy, cả gia đình nhà nọ cùng đi đào chỗ Hằng chỉ và thấy ngay hài cốt. Hài cốt người chiến sĩ này nằm dưới mảnh ruộng mà từ nhiều năm nay người ta vẫn cày bừa, trồng cấy. Sau đó, hài cốt đó được đưa về quê nhà, còn hài cốt người liên lạc được đưa vào nghĩa trang Chùa Cao.

Trường hợp đầu tiên mà chị Bích Hằng phát hiện ra khả năng "giao tiếp" của mình với các “vong” là khi “gặp” mẹ của GS Mai Hữu Khuê, giảng viên Trường đại học Kinh tế Quốc dân. Khi chị đi tìm, liền “thấy” một bà cụ. Đứng trước cụ, chị cảm thấy như có tiếng nói, “thấy” cái miệng lắp bắp mà không hiểu cụ nói gì.

Chỗ bà cụ nằm là một cái vũng nước rất bẩn. Hằng liền cất giọng: “Cụ ơi, cụ nói cái gì đấy?”. Hằng đột nhiên “nghe thấy” cụ gọi: “Cháu ơi!”. Tim chị như muốn vỡ ra vì sung sướng, bởi chị đã nghe được âm thanh phát ra từ phía người chết.

Bà bảo: “Bà tên Kình, nhắn hộ cho bà là mộ bà ở đây mà các con tìm mãi không thấy. Con bà là Khuê”. Nghe được thông tin đó, Hằng kể lại cho dân làng. Dân làng bảo con bà ấy làm to lắm, rồi họ nhắn cho ông Khuê về nhận mộ mẹ.

Từ khi “trò chuyện” được với người chết, chị Hằng cứ lang thang đến khắp các ngôi mộ để “nghe” người chết “nói”, rồi tìm cách chỉ dẫn cho thân nhân họ. Chính vì có khả năng đặc biệt này mà Bộ môn Cận tâm lý, Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người đã nghiên cứu đề tài TK06, có nghĩa là “tìm ngược”, tức người chết tìm người sống.

Đề tài này đã thành công ngoài sức tưởng tượng. Đã có rất nhiều liệt sĩ vô danh thông báo cho người nhà biết được mình đang nằm ở đâu, đến để đào hài cốt đưa về quê thông qua các nhà ngoại cảm.

Sự kiện gây xúc động lớn mới diễn ra gần đây là hành trình xác định tên cho các liệt sĩ nằm dưới những ngôi mộ vô danh ở nghĩa trang Điện Biên Phủ và cuộc “đi tìm” người thân, đồng đội còn sống của các liệt sĩ thông qua các nhà ngoại cảm.

Hầu hết những cuộc nhắn đi đến địa chỉ này, địa chỉ kia, tìm người này người kia... của người chết đều chính xác đến kinh ngạc.

Cũng chính vì cách tìm ngược đó mà Bích Hằng làm được những việc đáng trân trọng. Trong những chuyến đi tìm mộ thất lạc cho gia đình nào đó, đều có rất nhiều người chết “đi theo” nhờ cậy. Trên đường đi tìm mộ, cứ “thấy” chỗ nào có hài cốt, chị thắp nén hương, “họ” liền túm ngay lấy, nói: “Tôi tên là thế này, người nhà tôi là người này, ở nơi này...”.

Thế là cuối cùng gia đình nhờ mình đi tìm mộ vẫn chưa tìm thấy thì đã lại tìm được cho nhiều người khác. Để đi được đến nơi có ngôi mộ cần tìm thì phải trò chuyện, giúp đỡ không biết bao nhiêu người.

Trong chuyến đi tìm mộ ở xã Vô Tranh (Phú Lương, Thái Nguyên), chính qua những lời "nhắn nhủ" của người âm dọc đường đi tìm mộ mà chị đã tìm thấy mộ cụ Lương Ngọc Quyến, lãnh tụ cuộc khởi nghĩa Thái Nguyên đầy bi tráng diễn ra năm 1917.

Những người nằm dưới đất, nơi chị Hằng đi qua “nhắn” rằng: “Ở phía đồi bên kia có một lão thành, là người có công với nước rất nhiều, nếu cháu có thể quá bộ qua đó thăm ông ấy thì tốt”. Tuy nhiên, khi đó đường đi quá xa, nên chị xin lỗi, từ chối, chỉ ghi lại thông tin mà “họ” cung cấp. Chị còn phải đi tìm cho gia chủ, cho người nhờ mình xong đã.

Khi về Hà Nội, từ những thông tin mà những người đã chết cung cấp, Hằng nhắn cho anh Lương Quân, là cháu nội cụ Quyến. Một thời gian sau, Hằng tiếp tục lên Thái Nguyên tìm mộ. Trong quá trình đi tìm lại gặp một “linh hồn” và người này giới thiệu với chị là nhà báo Thôi Hữu, rồi ông lại nhắn rằng: “Bên kia đồi có người đức cao vọng trọng, là cụ Lương Ngọc Quyến”.

Vậy là hành trình tìm mộ cụ Lương Ngọc Quyến, người đã yên nghỉ gần thế kỷ giữa cánh rừng đại ngàn đã diễn ra hết sức kỳ lạ, xúc động.

Hồi đi tìm mộ cụ sư tổ chùa Vua, phố Thịnh Yên (Hà Nội) để lại cho chị nhiều kỷ niệm nhất về lòng vị tha cũng như nghĩa tình của... người chết. Trước đây chùa Cua rộng lắm, sau khi mất, cụ sư tổ được an táng trong khuôn viên nhà chùa. Tuy nhiên, khi đất cát lên giá, người dân lấn chiếm đất chùa, dựng nhà dựng cửa làm mất mộ cụ.

Bích Hằng lội xuống hồ nước tìm nhưng không thấy. Đêm đó, nhà chùa thắp nến sáng rực cả khu vực quanh chùa, thế rồi sư tổ lên gặp chị. Sư tổ “kể” tỉ mỉ đã chết như thế nào. Cụ tên thật là Hoàng Đình Điều, người Lạng Sơn, từng là một tướng quân, dưới quyền “Hùm xám Yên Thế” Hoàng Hoa Thám.

Sau khi giặc Pháp bắt được cụ Đề Thám thì cũng bắt được cụ. Tuy nhiên, cụ trốn được và tìm về chùa này tu. Dù tu thiền, song cụ vẫn hoạt động cách mạng bằng cách nuôi giấu cán bộ. Trong số những cán bộ cách mạng được cụ nuôi giấu ngày đó có cụ Nguyễn Phong Sắc, Bí thư Xứ ủy Trung Kỳ, Chủ tịch Phong trào Xôviết - Nghệ Tĩnh.
Ngày gửi: 05/02/2009 - 09:51

cho mình hỏi mình muốn liên lạc với mẹ mình đã khuất thì làm cách nào?

Ngày gửi: 08/04/2012 - 12:29

hãy để cho bà được bình yên va sieu thoát là tốt nhất

Ngày gửi: 18/06/2014 - 09:22
Trả lời

Sản phẩm tham khảo tại cửa hàng.

Lịch Bloc đón chào năm mới
Liên hệ gian hàng...
Lịch Bloc đón chào năm mới 002
Liên hệ gian hàng...
Lịch để bàn 004
Liên hệ gian hàng...

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(1 lượt cảm ơn)
(8 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(7 lượt cảm ơn)
(22 lượt cảm ơn)
(2 lượt cảm ơn)
Quảng cáo
Cucre_hn