Ứng dụng   Thông báo   Hỗ trợ   Đăng ký   Đăng nhập
Đăng hỏi đáp
1 thành viên trả lời
bimbim Trả lời cuối cùng: 21/01/2009
Thành viên tích cực nhất

Nguyễn Thu Hương

1 lượt cảm ơn

Nguyễn Ly Ly

1 lượt cảm ơn

Gaicongso

1 lượt cảm ơn

Lee Pham

1 lượt cảm ơn

matthew

1 lượt cảm ơn

  • Hot
  • Giảm giá
  • Mới

      Phân tích nhân vật Đan Thiềm trong tác phẩm Kịch Vũ Như Tô

      nguyen thanh thuy 20/01/2009 - 20:41

      Câu hỏi này hữu ích với bạn? Cảm ơn
      13879
      Trả lời (1)

      Vui lòng đăng nhập ID VATGIA để gửi trả lời của bạn

      bimbim

      21/01/2009 - 15:11
      Đây là gợi ý phân tích Nhân vật Đan Thiềm :
      - Đan Thiềm là một cung nữ nhưng lại có “bệnh” đam mê , trân trọng, nâng niu cái đẹp, cái tài của Vũ Như Tô - một kiến trúc sư biết sáng tạo cái đẹp.
      - Vì mê đắm cái tài mà Đan Thiềm không quản ngại những điều thị phi, quên cả nguy hiểm của bản thân để bảo vệ Vũ Như Tô.
      ->Đan Thiềm là một người biết “ biệt nhỡn liên tài”.
      + Đan Thiềm là người khuyên Vũ Như Tô ở lại để xây Cửu Trùng Đài (ở hồi 1), nhưng khi có biến lại tìm mọi cách thuyết phục ông trốn đi.
      -> Cả 2 lời khuyên này đều “có ý nghĩa” duy nhất : bảo vệ cái tài, cái đẹp ( “khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết”).
      => Đan Thiềm là một người không mơ mộng mà tỉnh táo, thức thời, hiểu đời, hiểu người (đây là điểm khác biệt giữa nàng và Vũ Như Tô).
      -Tâm trạng của Đan Thiềm khi nhận ra thất bại của giấc mộng Cửu Trùng Đài:
      + Nàng đau đớn khi nghĩ đến sự sống chết của Vũ Như Tô.
      + Có đến 20 lần nàng thúc giục Vũ Như Tô
      “ trốn đi, lánh đi, đi đi, chạy đi”.
      + Lời thúc giục vừa van xin, vừa khẩn thiết, quyết liệt:
      “ Ông nghe tôi ! …. Đợi thời là thượng sách ! Đừng để phí tài trời. Trốn đi !”
      + Có đến 4 lần nàng nhắc lại yêu cầu khẩn thiết đó. + Nàng sẵn sàng lấy tính mạng của mình để đánh đổi sự sống còn của Vũ Như Tô “Đừng giết ông Cả . Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời. Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết”.
      + Đến khi “có trốn cũng không được nữa”, Đan Thiềm tìm mọi cách van xin tha tội cho Vũ Như Tô.
      + “Ông Cả! Đài lớn tanh tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt!”. + “ Xin cùng ông vĩnh biệt”.
      + Kết thúc lớp kịch thứ VII, chỉ còn tiếng kêu thảng thốt, đau đớn, nghẹn ngào, nức nở của Đan Thiềm.
      + Những đổ vỡ của một giấc mộng lớn bây giờ thật tan hoang : ông cả, Đài lớn, cái tài, cái đẹp, tất cả đền tan tành trong cơn biến loạn.
      => Mọi cố gắng giữ gìn, bảo vệ không thành. Câu nói cuối cùng của Đan Thiềm là lời vĩnh biệt mãi mãi Cửu Trùng Đài – vĩnh biệt một giấc mộng lớn trong máu và nước mắt.
      Đọc thêm
      . Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm