Tại sao chồng tôi trở nên ít nói?

Gần đây tôi và chồng tôi cứ như mặt trăng với mặt trời. Anh đi làm về là chúi mũi vào ti-vi, cơm nước xong lại xem phim rồi đi ngủ. Mỗi khi tôi muốn gợi chuyện, anh chỉ ừ hử cho qua. Hồi còn yêu nhau, anh là người hoạt bát, nói nhiều. Vậy mà không hiểu sao chỉ sau hai năm, anh lầm lì, ít nói hẳn. Tôi phải làm sao?

 |  Xem: 578  |  Trả lời: 3
Ngày gửi: 26/10/2011 - 09:02  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (3)

Hầu hết các đôi vợ chồng đều ít nói chuyện với nhau. Đơn giản vì hai người nói mãi phải hết chuyện. Có hai ông bạn xa nhau 10 năm, khi gặp lại mừng lắm rủ về nhà chơi nói chuyện suốt đêm. Hôm sau chỉ đến 1O giờ đêm đã ngủ. Hôm sau nữa hết chuyện đi ngủ sớm. Thế mà vợ chồng sống với nhau hết năm này sang năm khác lấy đâu ra chuyện mà nói nhiều. Công việc gia đình, nhà cửa, con cái chỉ mấy câu là hết. Cho nên bạn đừng hy vọng chồng có thể ngồi nói chuyện con cà con kê với bạn hàng tiếng đồng hồ. Càng hy vọng thế càng thất vọng. Đàn ông không nói là họ đang hài lòng với thực tại đấy.

Vợ chồng nên trò chuyện với nhau thế nào

Đã là vợ chồng thì có gì nói đấy, cần chi phải giấu diếm hay vòng vo, rào đón! Nhưng như thế, vợ chồng bạn có thể rơi vào tình trạng chả ai muốn nói với ai hoặc người nọ phải chịu đựng người kia.

Những gợi ý dưới đây có thể giúp bạn tìm được cách tốt nhất trò chuyện với bạn đời để hai người ngày càng hiểu và dễ cảm thông với nhau hơn.

1. Dành thời gian hợp lý cho những cuộc trò chuyện

Dù đã là vợ chồng, bạn càng cần quan tâm chia sẻ bằng cách trò chuyện với người bạn đời. Đừng nghĩ rằng đã là của nhau thì không cần khách sáo, chỉ cần quan tâm bằng hành động là đủ.

Dù bạn bận đến đâu cũng cố gắng sắp xếp để có những khoảng thời gian tâm sự với nhau. Những câu chuyện được nói trong lúc làm việc nhà thường ít khi có sự tập trung đúng mức và mang lại hiệu quả mong muốn.

2. Xác định mục đích cuộc nói chuyện

Bàn bạc một vấn đề quan trọng của gia đình, họ hàng hay công việc, thậm chí chỉ là những câu tầm phào về bạn đồng nghiệp, cơ quan hay chỉ là chuyện qua đường… bạn không bao giờ được quên đặt câu hỏi: “mình nói chuyện này để làm gì?

Nếu không, đôi lúc câu chuyện của bạn vô tình làm hai người cảm thấy khó chịu, căng thẳng. Nhiều cặp vợ chồng cãi vã, mâu thuẫn chỉ vì những câu chuyện không đâu, không cần thiết cho cuộc sống của họ.

Hãy thận trọng, đừng để thói quen vui miệng làm hại bạn và gia đình. Những câu chuyện như bạn gặp lại người xưa từng theo đuổi, một người bạn cũ thành công ngoài sức tưởng tượng, trở nên quá giàu có sung sướng… đều có nguy cơ dẫn đến tranh luận cãi vã.

3. Thận trọng những chuyện không vui

Hết sức thận trọng với những câu chuyện mà bạn biết chắc là không vui. Ví dụ như những vấn đề trong công việc của bạn, mâu thuẫn với bạn bè, rắc rối với họ hàng… Những chuyện bắt buộc phải nói thì bạn mới đem ra thảo luận nhưng cần lưu ý cách đặt vấn đề sao cho dễ chấp nhận nhất.

Một trong những cách tốt nhất đưa ra vấn đề là “xin ý kiến” người bạn đời của bạn. Tuy nhiên, không nên phó thác toàn bộ trách nhiệm buộc người bạn đời của bạn phải gánh vác, phải giải quyết.

4. Quan tâm đến thời gian và không gian

Một không khí thoải mái hay lãng mạn một chút sẽ giúp mọi chuyện trở nên dễ chấp nhận và tốt đẹp hơn. Tránh tình trạng làm cho không khí cuộc trò chuyện trở nên ngột ngạt, tù túng. Thời điểm cũng là điều quan trọng. Thông thường khi đói hay lúc đang ngủ dở mắt người ta dễ cáu bẳn.

Không có một công thức nào cho việc bắt đầu một cuộc trò chuyện. Nhưng bạn nên nhớ là cần chọn thời điểm và không gian thoải mái cho những chuyện phức tạp, nặng nề và đôi lúc là cho cả những chuyện tầm phào vì vợ chồng bạn cũng rất cần những giây phút thư giãn.

5. Gợi chuyện và biết lắng nghe

Bạn có những chuyện cần nói và người bạn đời của bạn cũng có nhu cầu này. Hãy khéo léo tạo cho anh ấy (cô ấy) có cơ hội dốc bầu tâm sự. Đôi lúc, sự ngần ngại, hoặc sợ làm cho nhau phải mệt mỏi sẽ ngăn cản vợ hoặc chồng trò chuyện, san sẻ với nhau. Hãy biết lắng nghe và luôn là người bạn để vợ chồng có thể chia sẻ tâm sự.

6. Nếu không thể nghe, hãy đưa ra một cuộc hẹn rõ ràng

Trong trường hợp người bạn đời muốn bạn phải nghe, phải giải quyết một vấn đề phức tạp mà lúc đó bạn không có thời gian hay không có tâm trạng để nghe, bạn hãy tạm dừng câu chuyện lại.

Thẳng thắng nhưng nhẹ nhàng giải thích cho chồng (hoặc vợ) bạn rằng, lúc này chưa thích hợp để nói chuyện đó. Nhưng bạn phải đưa ra một lời hẹn về thời điểm rõ ràng sẽ cùng nhau thảo luận giải quyết. Nếu không chồng (hay vợ) bạn cảm thấy sự từ chối thể hiện sự thiếu tôn trọng của bạn.

7. Tránh những tranh luận không cần thiết

Trong trường hợp không cần thiết bạn không bao giờ nên tranh luận. Mọi chuyện sẽ xấu đi cho dù ai thắng ai thua. Một trong những cách tháo ngòi nổ cuộc tranh luận là kết thúc nó bằng một câu hài hước.

 

Ngày gửi: 01/11/2011 - 16:22

Hình như sống càng lâu cùng nhau thì ai ai cũng thế ý.
Bạn chủ động chuyện trò cùng chồng xem, ngày nào chồng đi làm về e cũng véo von chim hót, nếu chồng ôm vi tính thì ra ngó cái hỏi có tin gì hay không? Chồng xem phim thì ngồi xem cùng.
Mình cứ hỏi nhiều thì chồng phải trả lời thôi.
Ngày xưa e cứ kể chuyện cơ quan linh tinh là chồng lại bảo "LIÊN QUAN GÌ ĐẾN ANH" -> Mặt ngắn tũn luôn. Bg thì chịu khó nghe hơn rồi.
Rồi kể chuyện con hôm nay nó làm gì, ăn gì. Kể những câu chuyện mà mình đọc đâu đó có ý nghĩa...
Mấy ông chồng thích nghe chuyện Thời sự, chính trị lắm, chuyện hình sự nữa... E đi làm hay chịu khó đọc rồi về nói lại là chồng cứ tít mắt lên nghe ý...Hình như sống càng lâu cùng nhau thì ai ai cũng thế ý.
Mẹ Tiamo37 chủ động chuyện trò cùng chồng xem, ngày nào chồng đi làm về e cũng véo von chim hót, nếu chồng ôm vi tính thì ra ngó cái hỏi có tin gì hay không? Chồng xem phim thì ngồi xem cùng.
Mình cứ hỏi nhiều thì chồng phải trả lời thôi.
Ngày xưa e cứ kể chuyện cơ quan linh tinh là chồng lại bảo "LIÊN QUAN GÌ ĐẾN ANH" -> Mặt ngắn tũn luôn. Bg thì chịu khó nghe hơn rồi.
Rồi kể chuyện con hôm nay nó làm gì, ăn gì. Kể những câu chuyện mà mình đọc đâu đó có ý nghĩa...
Mấy ông chồng thích nghe chuyện Thời sự, chính trị lắm, chuyện hình sự nữa... E đi làm hay chịu khó đọc rồi về nói lại là chồng cứ tít mắt lên nghe ý...

Ngày gửi: 01/11/2011 - 16:25

Em gái ạ, có thể mỗi ông chồng có những lý do, tính cách khác nhau, nhưng chị vẫn chia sẻ với em kinh nghiệm của chính chị, để em thấy đỡ stress hơn.

VC chị từng có 1 TY rất đẹp, rất lãng mạn, rồi đi tới HN. Bản chất chồng chị vốn đã rất ít nói, nhưng với anh ấy, vợ là người duy nhất anh ấy chia sẻ mọi chuyện. Thời gian đầu sau HN rất HP. Nhưng sau khi bé đầu chào đời 1 thời gian, anh ấy càng ít nói, ít chia sẻ thời gian với gia đình, rất sợ bế con vì sợ làm té con. Lúc đó, phần lớn thời gian của anh là làm việc ở cty, khi về nhà thì cũng ôm máy tính, tới bữa ăn thì cả nhà phải gọi như hò đò, đồng chí ấy vẫn ừ hữ, rồi mãi, tới lúc cơm canh nguội cả thì mới ra ăn. CS VC thì trở nên tẻ nhạt, không biết chia sẻ những vất vả của vợ khi con ốm đau. Trong khi đó, vợ cũng đi làm vất vả, cũng bon chen, nhưng vẫn chăm sóc cho chồng con rất chu đáo. Nhà lại có người giúp việc, nên đương nhiên, chồng lúc nào cũng như ông hoàng, không phải làm gì hết. Thậm chí, chả bao giờ anh ấy phải kiểm tra xem ví mình có tiền ko, vì ngày nào vợ cũng chu đáo nhét tiền vào ví chồng để không bao giờ chồng phải thiếu tiền. Mỗi lần anh đi công tác, cũng chỉ cần thông báo là ngày này, giờ này anh bay, tới giờ ra sân bay, đã có vợ chuẩn bị sẵn vali với đủ đồ dùng cho anh rồi. Nói chung, ông hoàng này chả phải làm gì, mọi thứ đã có vợ, mẹ, người giúp việc lo, có gì hỏng trong nhà thì gọi thợ. Có thể vì vậy, anh ấy ko biết quan tâm tới người khác. Với vợ thì có lẽ anh đã quá tự tin vào TY của 2 VC, giờ đã lấy nhau rồi, nên anh cũng không còn lãng mạn như trước, ít nói chuyện với vợ hơn. Chị từng nhiều lần thốt lên: phải gọi cái máy tính là vợ của anh mới phải.

Không thể kể hết mọi chuyện, nhưng đã có 1 thời gian dài, 2 năm ở VN, sau khi bé đầu chào đời, chị rất stress cũng vì cứ quẩn quanh với câu hỏi, sao anh ấy lại trở nên như vậy, đã hết yêu mình rồi sao? Không phải, anh ấy vẫn khẳng định vợ là tất cả đối với anh (lời thú nhận này chỉ thốt ra khi vợ làm căng quá). Anh ấy có vấn đề khó khăn với công việc ư? Không phải, vợ vẫn khơi gợi để chồng chia sẻ chuyện ở cty với vợ và vợ cũng biết, công việc của anh cũng nhiều áp lực, nhưng không thể vì thế mà lạnh nhạt với vợ con. Vì vợ đã hết sức hấp hấp dẫn ư? Cũng không phải, thời gian đó, vợ rất chị khó trau chuốt bản thân, ai cũng khen, chỉ trừ chồng.

Chị đã từng cảm thấy bất lực với cuộc HN của mình, tưởng không thể nào biết đến từ "HP" nữa. Suốt mấy năm trời, chị dường như đơn độc cố gắng, viết thư cho anh cũng ko thấy hồi âm, hẹn nhau ra quán cà phê tâm sự, nói hết những suy nghĩ trong lòng, chồng cũng chỉ im lặng. Đêm hôm dựng nhau dậy nói chuyện, vẫn im lặng. Thậm chí còn hẹn nhau đi gặp chuyên gia tư vấn gia đình, gặp mấy người lận, vẫn chả có tiến triển gì. Tưởng chừng như TY đã bay mất.

Rồi, cũng tới lúc chị không muốn coi anh ấy là vũ trụ nữa, cho anh thấy, chị đã cố gắng đủ rồi, giờ tới lượt anh. Nếu anh không biết trân trọng, thì sẽ mất vợ. Chị đã thẳng thắn yêu cầu ly hôn. Vì lúc đó còn trẻ, vẫn nặng lòng yêu lắm, chỉ biết rằng nếu sống mà ko cảm nhận được sự chăm sóc yêu thương của nhau, nếu đêm đêm cứ phải ôm gối khóc thì thà không sống với nhau còn hơn. Chị không thể kéo dài cảnh "có chồng hờ hững cũng như không" mãi được. Nhưng mỗi lần chị làm căng, thì anh lại ôm vợ, và lại khẳng định vợ là tất cả, 2 VC sụt sùi khóc, Rồi ngay hôm sau, lại tình trạng cũ. Chị đã quá mệt mỏi.

Cuối cùng, chị quyết định sang Mỹ học tiếp. Nếu lúc đó không đi thì chắc cũng xách vali ra bắc với ông bà ngoại. 4 tháng sau, anh và con gái cũng sang theo. Anh cũng học cao học tiếp. Cuộc sống dần đổi thay. Ỡ đây, chị ko chăm cho anh như ở VN nữa. Anh phải tự làm mọi việc cho cá nhân mình, ko có chuyện vợ ủi đồ, xếp khăn tay cho nữa. Anh tiến bộ lên rất nhiều, chăm con, chơi với con, có lẽ vì lúc này bé đã lớn, anh ko sợ làm rơi con nữa. Những công việc "nặng" trong nhà, chị đều phân công cho anh làm, khiêng đồ xuống tầng hầm để giặt, đổ rác, xách đồ đi chợ lên nhà, etc. Nhưng cũng mất thêm gần 2 năm, dù với sự cố gắng của anh, chị vẫn chưa tìm lại được TY của mình dành cho anh. Có lẽ thời gian 2 năm stress ở VN lúc trước đã làm chị quá mệt mỏi. Nhiều lúc chán nản, chị vẫn đề nghị ly thân. Chị thật sự không quan tâm chăm sóc anh nữa. Đôi lúc còn nói thẳng, nếu anh ko chịu ly hôn, nếu có cơ hội, em sẽ cặp bồ đấy.

Tới lúc này, dường như anh đã thức tỉnh. Hoặc chả biết vì lý do gì. Có thể 1 ngày đẹp trời, tự nhiên 1 thiên thạch nho nhỏ nào đấy chiếu sáng vào tim anh ấy. Anh ấy tự nhiên thay đổi. Quan tâm hơn rất nhiều tới vợ con, lãng mạn hơn, cởi mở hơn, chia sẽ nhiều hơn. Rồi tự nhiên, 2 người lại cảm thấy HP bên nhau. Rồi bé thứ 2 chào đời. Lúc này, chị rất HP, cảm ơn anh vì lúc nào cũng níu kéo mỗi khi chị muốn bỏ cuộc.

Bây giờ nghĩ lại khoảng thời gian stress vì cuộc sống VC lạnh nhạt, chị cũng ko thể hiểu nổi lý do nào lại như vậy. Chỉ biết rằng, ơn trời, cuối cùng thì cũng đã qua.

Có lẽ đàn ông VN cứ phải ra nước ngoài sống, phải tự làm nhiều việc, phải chia sẻ việc nhà với vợ, mới dần dần hiểu và yêu thương, trân trọng gia đình hơn. Mà cũng có thể, đơn giản chì là những cung bậc của HN, vượt qua giai đoạn "quá độ" đó, HN lại HP trở lại. Vợ không thấy stress vì mong chờ những cử chỉ yêu thương từ chồng, chồng thì cũng biết yêu chiều, chia sẻ với vợ hơn.

Ngày gửi: 01/11/2011 - 16:26
Trả lời

Sản phẩm tham khảo tại cửa hàng.

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(2 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
Quảng cáo