Anh không bao giờ thuộc về em....

Người ta thường ví nỗi nhớ của người con gái khi nhớ người yêu như tiếng sóng gào thét nơi đại dương xa xôi, ngày đó em chỉ nghĩ đơn giản rằng người ta nói hơi quá lên mà thôi. Nhưng khi không còn anh bên cạnh, em mới thấm thía hết cái nỗi nhớ ấy da diết, đau đớn như thế nào….Ông Trời thật khéo đùa, cho em gặp anh, quen anh và yêu anh dù biết rằng giữa 2 ta có quá nhiều vật cản…Em quá nhỏ bé, tình yêu em cũng không thể giữ anh bên mình được, và rồi anh cũng ra đi. Anh ích kỷ, tàn nhẫn lắm, anh quyết định việc gì cũng không bao giờ hiểu cho cảm giác của em…

Em đã tự huyễn hoặc mình rằng anh sẽ quay về bên em, sẽ ôm em trong vòng tay anh, nói cho em nghe những lời yêu thương, và mình sẽ lại hạnh phúc như trước kia…nhưng sự chờ đợi của em chỉ là vô vọng thôi anh à, anh đã không quay về nữa, không bao giờ mình có nhau được nữa. Em đã đau đớn khi nhận ra rằng vĩnh viễn anh đã xa rời em, xa khỏi tầm tay em mất rồi.

Em nghe đâu đó 1 câu như thế này “Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương”, vậy thời gian là bao lâu? Em phải cần thời gian bao lâu để không phải khắc khoải vì anh đây? 1 năm, 5 năm hay 10 năm? Không bao giờ có 1 mức hạn định nào để có thể quên 1 người, phải không anh?

Đã bao lâu mình xa nhau rồi anh nhỉ? Uh 7 năm rồi phải không anh? 7 năm là khoảng thời gian không dài nhưng cũng không ngắn, nhưng đối với em nó quá ngắn để quên anh…7 năm có quá nhiều thay đổi, cảnh vật, không gian….và 2 ta cũng thế. Bây giờ ai cũng có 1 cuộc sống riêng, anh đã có gia đình và những đứa con xinh xắn, em thì cũng coi như tìm được nơi bình yên cho riêng mình. Những tưởng em tìm được nơi bình yên thì nỗi nhớ về anh sẽ không còn khắc khoải, không còn gào thét nữa, nhưng em đã lầm anh à, nỗi nhớ ấy nó chỉ nằm đâu đó sâu trong tận đáy lòng em thôi, và đến lúc nào đó nó sẽ trổi dậy.

Và rồi sau ngần ấy thời gian, mình lại gặp nhau. Anh – nỗi đau của em, đang ngồi đấy, gần quá nhưng sao em thấy như xa quá, đã quá xa rồi và em không thể với tới được nữa. Chắc anh không bao giờ biết, em đã phải vượt lên chính bản thân mình khi quyết định gặp anh, vì em sợ, sợ em sẽ nói gì khi gặp anh đây, sợ mọi cố gắng trong từng ấy năm để quên anh…sẽ trở thành vô nghĩa, sợ nỗi nhớ ấy sẽ lại gào thét, sẽ lại làm đau trái tim em…Nhưng em muốn thử đối diện với nó 1 lần nữa, để biết chắc rằng anh có còn tồn tại trong em hay không? Và em hoàn toàn kiệt sức, hoàn toàn mệt mỏi khi biết rằng hình bóng anh chưa bao giờ phai mờ trong em…

Và anh không bao giờ thuộc về em….
 |  Xem: 2.182  |  Trả lời: 6
Ngày gửi: 19/01/2010 - 15:42  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (6)

Có những thứ không bao giờ thuộc về mình dù có cố gắng đến đâu. Đó là duyên phận. Dù sao thì cũng nên chấp nhận sự thật: có những ng con trai không bao giờ thuộc về mình. Nhưng ít nhất bạn có thể mỉm cười, có thể thanh thản vì bạn đã cố gắng, đã sống thật với tình cảm của mình. Rồi 1 ngày bạn sẽ gặp đc ng con trai của bạn, hãy tin như vậy nhé…
Ngày gửi: 19/01/2010 - 15:43
Có những người đàn ông mãi mãi không bao giờ thuộc về ai cả, bởi ở họ thiếu đi tính "an toàn". Trải dài những mối tình, tới khi lấy vợ... họ vẫn không thuộc về ai đâu. Mà những người như vậy lại hay làm phụ nữ nhớ lâu. Tai hại là như vậy.
Ngày gửi: 19/01/2010 - 15:47
Những kỷ niệm đẹp + tâm lý luôn nghĩ người đó ko thuộc về mình dẫn đến tiêc nuối ko bao giờ nguôi . Nếu người đó thuộc về mình , ngày ngày đối diện với thực tế cơm áo gạo tiền , con ốm , vợ bệnh thì thế nào ? Thực tế mà sống thôi chị ơi .
Mà em thấy như thế này , nếu ko đúng thì chị bỏ qua , thường những ai ko nặng chuyện kiếm tiền , rãnh rỗi hoặc tình cảm gia đình có vấn đề thường sinh ra chuyện nhớ nhung này nọ . Nếu ngày nào cũng chạy ăn . Ngập đầu trong đủ thứ việc chắc ko có thời gian để nhớ ai đâu .
Kiếm việc gì đó làm đi chị , đừng thả nổi đầu óc mình nữa . Càng như thế càng khắc sâu hình ảnh người ta thêm .
Ngày gửi: 19/01/2010 - 15:48
thế giới còn những người nặng tình thì mới để chúng ta đáng sống và tồn tại
Ngày gửi: 19/01/2010 - 19:28
"Anh không bao giờ thuộc về em..." Đó là một điều hiển nhiên bạn à. phụ nữ luôn yêu cầu cái chung thủy từ phía một động vật được gọi là đàn ông. Nhưng không phải ai cũng biết cách để gìn giữ những thứ ấy.
Cái gì gọi là tình yêu, gì là si là dại? Bạn hẳn cảm nhận đựoc những điều ấy. Như người ta vẫn nói tình yêu có thể mang bạn đến thiêng đường cũng dễ dàng như khi nó ném bạn xuống địa ngục, nó làm bạn cao thượng nhưng cũng làm bạn ích kỉ, và dù bạn là kẻ thông minh thì nó cũng khiến bạn trở nên ngu ngốc. Bạn đang nghĩ gì? Một sự mơ hồ, ảo tưởng như tình yêu của bạn? Bạn đang làm gì? Ngồi một mình ngắm nhìn khung trời mùa đông xám xịt qua khung cửa sổ nhỏ bé? Hay cố gắng để quên đi? Hay nỗi đau chỉ trở về khi còn một mình với bóng tối? Chẳng có điều gì là thực tế. Như chúng ta vẫn biết những kẻ yêu nhiều đuơng nhiên phải khổ đau nhiều như cáu quy luật trèo cao ngã đau mà thôi. Đã yêu nghĩa là chấp nhận một ngày nào đó phải rơi nước mắt, có thể cái nỗi đau ấy lớn hơn rất nhiều so với khả năng tưởng tượng của bạn, không thể không có rủi ro, nhận thì ắt hản phải mất, là một sự đánh đổi, luôn luôn.
Thời gian luôn có thể chữa lành mọi vết thuơng, bao lâu ư? Xin đừng bảo là 1 năm nhé, tôi biết bạn chỉ nói đùa mà thôi. Con số đó nhỏ hơn nhiều bạn à. Mà thật sự một phần nào đó tùy thuộc vào khả năng của bạn, thông minh cần thiết hơn là sự mạnh mẽ. Tâm lí của con người cũng chỉ là một đối tượng của khoa học mà thôi, nó hoàn toàn có thể điều khiển, nó bị tác động của môi trường nhiều hơn rất nhiều so với yếu tố chủ quan. Hẳn là bạn hiểu.
Xét cho cùng, cái sự thất tình muôn hình vạn trạng lắm, nhưng đó cũng là một trải nghiệm thú vị, nó không giả tạo được và cũng không thể tưởng tượng được sự đáng sợ của nó, ít ra nó cũng khiến con người ta trưởng thành hơn như bao sự thất bại khác. Nó dạy con người phải biết thực tế hơn, tâm hồn chỉ là một đứa trẻ ngu ngốc khó ưa và con tim cũng thế. Hãy vui vẻ với những trải nghiệm mới.
Ngày gửi: 20/01/2010 - 11:54
Bạn hãy nhìn hạnh phúc của người ta và tự kiếm cho mình hạnh phúc giống như vậy : một gia đình hạnh phúc có anh và em và con của chúng ta , Bạn hãy quên đi quá khứ va kiếm cho mình một con đường để đi đến hạnh phúc. Chúc bạn thành công
Ngày gửi: 20/01/2010 - 15:31
Trả lời

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(2 lượt cảm ơn)
(5 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(2 lượt cảm ơn)
Quảng cáo