Phụ nữ khi li hôn có những quyền lợi và bất lợi gì ?

Chúng tôi lấy được nhau rất khó khăn do bên gia đình tôi kịch liệt phản đối. Vì lúc đó tôi còn quá trẻ bước vào năm thứ hai đại học. Thế rồi do quyết tâm chúng tôi cũng lấy được nhau. Đã 7 năm trôi qua và giờ đây chúng tôi đã có 2 con. Cháu gái 6 tuổi và cháu trai 2 tháng. Nhìn bề ngoài dường như chúng tôi là gia đình hạnh phúc nhưng tôi đã phải chịu đựng biết bao đau khổ. Tôi không phủ nhận anh lấy tôi là vì tình yêu. Chúng tôi đã mất 5 năm sống trong đói nghèo nhưng vô cùng hạnh phúc. Hai năm trở lại đây khi anh bắt đầu kiếm ra tiền thì cũng là lúc anh bắt đầu thay đổi. Anh bắt tôi nghỉ làm với lý do sau lần sinh thứ nhất tôi đã để sảy thai hai lần. Anh đổ lỗi cho việc tôi đi làm xa. Đã có lần nhà chồng xui anh bỏ tôi để lấy vợ hai sinh con trai nối dõi. Thế rồi tôi may mắn sinh được cháu trai. Từ khi có cháu thứ 2, những tưởng hạnh phúc mỉm cười, nhưng chồng tôi thay đổi tâm tính đi chơi suốt không kể đêm ngày. Thường xuyên chê bai hắt hủi tôi. Anh hay so sánh tôi và nuối tiếc những người yêu cũ của anh. Tôi không chịu đựng được vì chồng tôi sỉ nhục tôi là "con chó không biết nhục" vì tôi luôn là người níu giữ gia đình. Lấy nhau từng đấy năm vợ chồng cãi nhau nhiều, dù đúng hay sai tôi luôn là người phải làm lành. Hơn nữa lý do chính tôi không muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này vì chồng tôi là người cha độc ác. Bản thân anh là người bị người cha ngược đãi vậy mà anh không thương con đánh con gái tôi từ khi cháu 3 tuổi để lại sẹo. Cháu trai mới 2 tháng khóc đêm bị la hét vào mặt. Tôi thái độ với việc anh đi đêm thì anh sấn sổ vào định đánh tôi. Tôi quyết định li hôn và anh đã đồng ý. Vậy tôi phải viết đơn thế nào, ai là người đứng tên trong đơn. Hiện nay chồng tôi làm nghề tự do còn tôi thì không có việc làm. Tài sản chung lớn nhất của 2 vợ chồng (chúng tôi tự mua được trong thời gian kết hôn) là ngôi nhà có sổ đỏ đứng tên 2 vợ chồng đồng sở hữu với một người nữa. Vợ chồng tôi có quyền sử dụng một nửa diện tích đất ở và nhà ở trong sổ đỏ. Vậy khi li hôn tôi là vợ được hưởng quyền lợi gì. Nếu tôi muốn nuôi 2 cháu mà chồng không đồng ý thì tôi phải làm gì. Làm ơn trả lời tôi nhanh vì hiện tại tôi vẫn đang ở nhà chồng. Anh ta nói với bố mẹ anh ta là bỏ tôi vì tôi láo với anh, gia đình chồng hùa theo đuổi tôi ra ngoài đường và giữ con tôi.
 |  Xem: 10.646  |  Trả lời: 1
Ngày gửi: 30/09/2009 - 02:36  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (1)

Cùng suy ngẫm: Hậu ly hôn và thân phận người phụ nữ

Nhưng cũng có nhiều cặp vợ chồng, với những lý do hết sức... lãng xẹt, chỉ có chút mâu thuẫn không đáng, cũng đòi cho bằng được “Thôi, chia tay nhau từ đây!”. Thế mới biết, khi yêu nhau họ tự động trói đời vào nhau, đến khi hết yêu thì cũng sẵn lòng tự cởi trói cho nhau....


Trăn trở trước thực trạng ly hôn nên nói bóng, nói gió như thế, nhưng ai cũng biết, trong lòng mỗi người vợ hoặc chồng, ai mà không canh cánh một nỗi buồn khi chia tay nhau. Đành là thế, thực ra khi không còn cơ hội cứu vãn để mãi là “bạn tốt “ của nhau đến “răng long đầu bạc”, thì ly hôn là một cứu cánh an toàn cho cả hai phía. Thế nhưng, đằng sau các vụ ly hôn phần lớn lại xuất hiện những bi kịch mới cho thân phận người phụ nữ, với nhiều tổn thương từ tinh thần đến cuộc sống vật chất. Trong khi đối với các quý ông chồng thì sao? “Dường như họ cảm thấy được tháo cũi sổ lồng như chim bay xa giữa đồng xanh quê hương bao la!” Chị T.M một người phụ nữ vừa mới ly hôn với chồng chưa đầy một tháng, đã mỉm cười chua xót nói với tôi như vậy.

Nguyên nhân ly hôn: Tại anh, tại ả!

Chồng chị T.M là giảng viên đại học ở một thành phố miền Trung. Tại phiên tòa giải quyết yêu cầu thuận tình ly hôn, anh đã trình bày trước tòa một trong những nguyên nhân khiến hai vợ chồng ly hôn bằng một câu nói gây sốc : “Nhà tôi không có lửa – lửa tình yêu , lửa lòng và cả lửa... bếp !”.
Chị T.M cũng là một giảng viên như chồng, công việc trường lớp đã không cho họ có thời gian dành cho nhau, rồi mâu thuẫn lặng lẽ hình thành trong đời sống gia đình của họ, và không ai chịu mình sai, nên cuối cùng họ đành quyết định đường ai nấy đi. Họ thỏa thuận phân chia tài sản chung của vợ chồng là một ngôi biệt thự đồ sộ trong một khu đô thị mới. Trách nhiệm nuôi bé gái bốn tuổi được thống nhất giao cho người vợ. Sau khi chia tay, anh rời khỏi mái nhà chung, đến sống một mình ở một chung cư cao cấp. Còn chị? Hàng ngày, khoảng sáu giờ sáng chị đưa con đến trường. Đến chín giờ tối đi dạy thêm về, sang nhà bà ngoại đón con gái về nhà, liêu xiêu bóng mẹ, bóng con trải dài trên đoạn đường vắng tanh không người qua lại... Chị M lặng lẽ dừng ngang câu chuyện với tôi rồi khóc thật ngon lành, làm tôi cũng cảm thấy chạnh lòng.

Một trường hợp khác cũng khá phổ biến trong đời sống xã hội. Chị N.T nhà ở quận 10, lấy chồng nhỏ hơn mình bốn tuổi. Chuyện tình đôi đũa lệch ấy đã gặp không ít rào cản của gia đình và bạn bè. Bất chấp mọi sự can ngăn, họ tiến đến hôn nhân và có một con trai chung, cũng là cháu đích tôn của dòng họ nội, vì thế cuộc sống gia đình ngày càng thêm chan hòa, vui vẻ. Cho đến khi lối xóm thấy vắng bóng anh chồng đi về căn nhà nhỏ, mới biết họ đã chia tay nhau được sáu tháng rồi. Sau một năm ly hôn, anh chồng bế một bé gái khoảng ba tháng tuổi về ra mắt gia đình vợ cũ, trong khi đó chị T. ngày càng tiều tụy với sắc vóc hao mòn từ nỗi buồn ly hôn. Một lần chị T. đến văn phòng nhờ luật sư tư vấn yêu cầu buộc người chồng thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng, đó cũng là dịp để chị có cơ hội giãi bày, chia sẻ với vị luật sư nọ nguyên nhân ly hôn mà đã hai năm trôi qua chị không biết tỏ cùng ai, vì một lý do hết sức nhạy cảm: “không chịu nỗi nhu cầu sinh lý của anh chồng trẻ !”.

Nhận thức càng cao- Sóng ngầm càng dữ dội!

Anh T. và chị Đ. đều là chuyên viên cao cấp công tác trong cùng một cơ quan thuộc ngành tư pháp. Họ quen và yêu nhau vì nhận được sự cảm thông, chia sẻ trong nghề nghiệp và công việc. Cuộc sống của họ vì thế rất hạnh phúc trong giai đoạn đầu. Đến lúc họ mang cả công việc cơ quan về nhà thảo luận, rồi tranh luận. Vì ai cũng có trình độ chuyên môn nhất định nên không ai phục ai. Cơm sôi nhưng không ai chịu bớt lửa để phải thành cơm khê. Không thích ăn cơm nữa, anh T. chuyển sang “ăn phở”. Biết chuyện, chị Đ. dằn mặt chồng bằng đề nghị ly hôn, nào ngờ anh T. đồng ý ngay tức thời. Rồi họ đưa nhau ra tòa dường như chỉ để hợp thức hóa việc chia tay bằng thủ tục pháp lý, nhẹ nhàng và êm thấm trong không khí rất “hòa bình và hữu nghị”. Khi tòa vừa tuyên án xong, anh T. lãng mạn đến bên cạnh vợ, chân tình đưa tay để chờ đón nhận một cái bắt tay của vợ lần cuối. Nhưng thật bất ngờ, anh lại nhận được một cái tát như trời giáng trước cơn sóng ngầm đang trào lên từ nỗi bất lực của người vợ, khiến cả khán phòng và hội đồng xét xử vô cùng sửng sốt. Có lẽ, sau bản án của tòa, khiến chị T. chợt nhận ra những cơn sóng dữ mà chị vốn đã quen kìm nén trong lòng rồi sẽ không còn có cơ hội để... dậy sóng (?)

Một câu chuyện ly hôn khác, có lẽ sẽ rất buồn khi nghe qua. Anh là người đã ly dị vợ và chị đã ly dị chồng. Họ gặp nhau trong công việc một cách rất tình cờ, rồi kết hôn với nhau trong lo âu, dè dặt bởi nỗi ám ảnh của sự đổ vỡ. Nhưng rồi họ càng cố trân trọng, nâng niu hạnh phúc mong manh vừa mới có bao nhiêu thì sóng ngầm trong họ càng mãnh liệt bấy nhiêu. Sự chia sẻ trong mối quan hệ gia đình có cả con anh, con em, con chúng ta, không dễ mấy ai vượt qua phiền phức, tị hiềm . Người phụ nữ ấy lại một lần nữa ra tòa làm thủ tục ly hôn. Sau đó, với một nách hai con, một của chồng trước, một của chồng sau , chị lặng lẽ sống, đến bây giờ khi đã bước sang tuổi bốn mươi, với một đứa con vừa mới vào đại học và một đứa đang chuẩn bị vào lớp 10. Hiện chị chỉ biết chu toàn công việc và chăm sóc tốt cho các con. Có lẽ nỗi buồn của những cuộc hôn nhân bất hạnh đã lấy cắp đi của chị những nụ cười quý giá nhất của tuổi xuân nên không để cho chị có thời gian nghĩ đến chuyện gì khác nữa.

“Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời ...như một lời chia tay”

Lời bài hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã làm day dứt biết bao trái tim yêu phải lắng đọng lòng mình trước những cuộc chia tay. Nhưng những câu chuyện ly hôn thì không bao giờ dừng lại, khi mà cuộc sống cứ hối hả mỗi ngày, tất bật, quay cuồng trong không gian lẫn thời gian. Ở đâu đó, trong bất cứ lúc nào, dù chia tay nhau, nhưng có lẽ tận trong tiềm thức họ vẫn nghĩ về nhau, dù là bất chợt hay vô tình. Nỗi đau trong họ vẫn luôn là những vết cắt dù đã thành sẹo, rồi có lúc đau lòng lắm thay khi chợt nhận ra vết thương lòng ấy vẫn đang âm ỉ mỗi khi bưng hộp cơm ăn lặng lẽ ...một mình. Rồi những khi lang thang xuống phố với hình ảnh con trẻ dung dăng, dung dẽ níu chặt tay mẹ mà cứ hỏi “ba đâu?” . Rồi những tháng ngày cằn cỗi trôi qua, mấy mẹ con lại dẫn nhau về nhà ngoại chơi, như mọi lần, và lại nát lòng vì không thể tìm ra câu trả lời cho ngoại, khi nghe câu hỏi quen thuộc của bà với các cháu “Ba mấy đứa nhỏ không qua chơi sao?”

Vậy đó, hôn nhân là hạnh phúc, ly hôn lại là sự giải thoát. Liệu cuộc sống có mấy ai muốn chọn cho mình sự giải thoát từ trong cuộc sống hạnh phúc mà họ đã chọn lựa, khả dĩ vì những lý do chẳng đặng đừng mà thôi.

Nhìn vào hiện tượng ly hôn ngày càng phổ biến, không biết có ai cảm thấy đồng cảm với tôi về thân phận người phụ nữ khi tình yêu khép lại, hạnh phúc cũng không còn, thân phận họ mỏng manh, buồn tẻ... như một lời chia tay. Vậy nên, nếu còn có thể, xin đừng ly hôn !

Luật sư Trần Thị Phụng
Ngày gửi: 01/10/2009 - 09:16
Trả lời

Sản phẩm tham khảo tại cửa hàng.

Đèn xông tinh dầu và nến tealight
Liên hệ gian hàng...
Xe 30 chỗ Coater Boeing phục vụ lễ ăn hỏi
Liên hệ gian hàng...

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(3 lượt cảm ơn)
Quảng cáo