Có nên sang Mỹ sinh sống ko?

Tôi đang là công chức tại một công sở nhà nước. Gia đình tôi, các anh chị đều muốn tôi sang Mỹ. Tôi có nên đi không khi công việc ở đây đang ổn định?

Tôi có bằng trung cấp kế toán và có kinh nghiệm trên 10 năm, ngoài ra tôi còn có hai bằng cử nhân (Đại học tại chức) ngành văn hoá và luật. Gia đình tôi, các anh chị đều sống ở Mỹ và muốn tôi sang Mỹ đoàn tụ. Nhưng tôi thấy công việc ở Việt Nam ổn định và tôi đang có vị trí trong xã hội mặc dù chức vụ không cao.

Xin hỏi liệu với bằng cấp tôi đang sở hữu có thể làm được công việc gì gọi là tạm đủ sống được không? Tôi có nên quyết định đi đoàn tụ ở Mỹ hay không? Mong các bạn cho tôi lời khuyên.

Xem kết quả phiếu:
Có nên sang Mỹ sinh sống ko?
0%0
0%0
Tổng cộng: 0 phiếu
* Chú ý: Bạn phải đăng nhập mới được phép bỏ phiếu.
 |  Xem: 3.940  |  Trả lời: 7
Ngày gửi: 02/10/2010 - 11:03  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (7)

Nên đi nếu có thể học thêm tại Mỹ

Gửi chị Thy: Tôi đoán chị năm nay khoảng 30 tuổi. Tôi đã từng có thời gian dài học và làm việc ở Mỹ, nên có vài ý kiến đề chị tham khảo như sau: Bằng cấp ở VN không được công nhận khi đi xin việc ở Mỹ. Muốn có cuộc sống tốt và không phải làm lao động đơn giản thì chị phải học ở Mỹ để lấy bằng, ít nhất là diploma 2 năm ngành nào đó, kế toán chẳng hạn. Hoặc học thẳng lên Master, theo tôi nên là Master of Accounting (vì đã có background trong ngành này). Bằng ĐH ở VN (cho dù là tại chức) vẫn đủ điều kiện học lên Master ở Mỹ. Tùy trường, nhưng đa phần yêu cầu chị có thêm điểm GMAT nữa nếu muốn học Master of Accounting.

Chị tham khảo thêm trên website này www.vietmba.com nếu muốn tìm hiểu về GMAT nói riêng, và cách thức apply Master ngành business nói chung. Cho dù chị quyết định học Diploma 2 năm (thông thường là của những trường community college gần nhà) hoặc MS of Accounting thì chị cũng phải có khả năng tiếng Anh khá. Vì chị không đề cập đến khả năng tiếng Anh hiện tại nên tôi cũng không có ý kiến.

Theo tôi, khi sang Mỹ, chỉ cần khoảng 6 tháng học hành (học ESL- tại các community college rất rẻ) thì tiếng Anh đã tương đối ổn nếu chị đã có căn bản tiếng Anh tại VN. Với bằng cấp tại Mỹ, và vì chị đi theo diện bảo lãnh (sẽ có working permit khi đến Mỹ) nên việc tìm việc làm đủ sống sẽ không là vấn đề. Nếu sau này chị có thể học thêm bằng CPA (certified public accountant) thì công việc tốt và cuộc sống thoải mái là điều dễ đạt được. Nói tóm lại, nếu tôi là chị tôi sẽ đoàn tụ với gia đình. Chúc chị có nghị lực vượt qua khó khăn ban đầu. Tùng

Ngày gửi: 02/10/2010 - 11:05

Không sao đâu !

Nếu độc thân thì mọi chuyện dể rồi . Nếu cón ý chí tiếp tục học thì tại Mỹ là một sự O.K Còn nếu nản chí thì ở VN tốt hơn. Nhưng anh chị của bạn tại Mỹ tánh tình ra sao ? Có chắc họ tốt như còn ở VN hay không ? Có chắc họ lo cho mình ăn học hay không ? Nhưng đầu tiên là phải học lại tiếng Anh.

Nếu đồng lương ổn định và công việc ổn định thì ở lại VN tốt nhất . Còn nếu địa vị và đồng lương sẽ thay đổi từ tốt đến xấu thì nên qua Mỹ đoàn tụ với gia đình. Có rất nhiều người muốn qua Mỹ theo diện đoàn tụ , tốn rất nhiều tiền. Cũng có người không muốn qua Mỹ vì đời sống của họ tại Vn rất tốt. Tại Mỹ có tiền cũng rất khó mướn người OSIN cho mình . Còn tại VN thì mướn OSIN rất dể dàng + rẻ tiền nữa. Nghĩa là quen nước quen cái tại VN thì qua Mỹ phải làm lại từ con số Zero...

Nếu không siêng năng thì khó hội nhập tại Mỹ lắm. Mỹ rất cực , làm việc không làm xàm như tại VN đâu...Vì họ trả tiền lương đô la bằng giờ làm việc . Họ xem mình lảnh lương 10 đô la / giờ ....có xứng đáng được 10 đô la / giờ hay không . Nếu làm việc lúc đầu tốt , lúc sau không tốt thì Họ sa thải rất dể dàng. Nghĩa là tại Mỹ làm việc lảnh lương rất đáng đồng tiền bát gạo mà họ đưa ra.

Nếu nói thật thì làm việc tại Mỹ rất cực , công bình và tốt đẹp... Không phải làm việc dở rồi biết nịnh xếp là lương sẽ được thăng lên cao hoài đâu. Họ định tài năng của mình theo lương lảnh hàng giờ . Nếu làm việc dở thì họ sẽ hạ tầng công việc của mình lương thấp hơn , có thể đuổi sở trong vòng 5 phút... Có người làm việc tốt 30 năm , có lần say rượu gây lộn với bạn trong sở thì họ đuổi cà hai người lập tức...nếu 2 người có lổi chung với nhau.

Ngày gửi: 02/10/2010 - 11:17

Hạnh phúc và thành công là gì?

Trong nhà cũng còn có những cuộc tranh cãi nảy lửa, huống hồ trên đất khách quê người. Nhưng khi bố mẹ và người thân ta có nặng lời thì cũng sẽ quên đi và đau đơn chỉ là giới hạn rất nhỏ do mức va chạm chỉ giới hạn trong không gian gia đình. Nhưng nếu những va chạm với nhau ở một nước khác thì đau đớn sẽ gấp nhiều lần. Đó là lòng tự trọng của dân tộc... nó rất cao, và bạn sẽ bị dằn vặt bởi điều này. Chính điều này anh hưởng đến chất lượng công việc và cuối cùng nó anh hưởng tới thành công và hạnh phúc của bạn.

Tôi đã từng sống ở nước ngoài và có một lần định đứng chụp hình ở một tượng đài khá đẹp, nhưng tự nhiên có một người công nhân nước sở tại kéo tay tôi ra và nói vào tai tôi rằng: "Chúng mày không xứng đáng chụp hình ở đây!"... Tôi đã nén giận để không lỡ đập vào mặt kẻ đó vì danh dự của người VN, tôi là thạc sĩ được đào tạo tại đó không thể hành động vô văn hoá được. Nhưng trong lòng tôi kể từ đó đã có một lời nguyền: "Dù nghèo đói thì quê hương vẫn là chùm khế ngọt" Hãy nghe bài hát "Về đi em" để biết rằng quê hương luôn là tiếng gọi thiêng liêng nhất.

Ngày gửi: 02/10/2010 - 11:17

Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ


Thời gian qua có nhiều ý kiến đóng góp và tranh luận về vấn đề nên đi hay ở lại Việt Nam cho những trường hợp ra nước ngoài, nhất là đi Mỹ. Tôi xin phép được viết một bài về vấn đề này.

Mong các bạn đóng góp ý kiến nếu có chỗ nào chưa đúng, để bản thân tôi rút kinh nghiệm và làm cho vấn đề đi hay ở thêm phong phú.

Hiện tôi 51 tuổi, định cư Mỹ được một năm. Trước khi đi tôi là kỹ sư trưởng phòng trong một Tổng công ty thuộc Bộ. Tuy chức vụ bé xíu nhưng trong công ty, tôi chỉ dưới 3 người và trên 12 người. Tôi có hai căn nhà nội thành (Quận 1 và 3) - một để ở, một cho thuê. Tôi cũng đi công tác và du lịch một số nước. Vợ tôi làm kế toán cho công ty liên doanh. Tổng thu nhập hàng tháng khoảng 2500 USD (không tính khoản đột xuất).

Trước khi có hồ sơ phỏng vấn ở Lãnh sự Mỹ, tôi cũng rất phân vân. Bạn bè, người thân, cả cha mẹ tôi (vì tôi đi theo bên vợ) đều khuyên tôi nên ở lại Việt Nam. Sau khi suy nghĩ thận trọng và cân nhắc được gì và mất gì cho bước ngoặt của cuộc đời, tôi quyết định ra đi. Và hiện nay đối với tôi thì:

- Tôi mất đi công việc rất tốt mà nhiều người mơ ước và cuộc sống của một gia đình trung lưu ở Việt Nam.

- Tuổi đã chớm già mà phải làm lại từ đầu - đây là điều vô cùng khó khăn.

- Xa những người thân yêu (Cha mẹ, anh chị em và bạn bè thân thiết) cùng những sinh hoạt hằng ngày làm mình rất nhớ khi ra đi.

Và tôi được:

- Hai đứa con (một trai, một gái) được học hành trong nền giáo dục đại học hàng đầu thế giới. Một cháu học ngành máy tính, một cháu học dược sĩ được chính phủ hỗ trợ tài chính (hỗ trợ học phí và cho vay không lấy lãi) cho đến khi tốt nghiệp (đây là chính sách chung của nước Mỹ). Tôi không phải lo lắng gì về tiền bạc cho các cháu học hành.

- Tôi được những thứ nếu có nhiều tiền ở Việt Nam cũng không thể mua được, đó là môi trường sống tốt như không khí, nước... không bị ô nhiễm, không phải lo lắng về vệ sinh an toàn thực phẩm. Về giáo dục ở Mỹ nếu cố gắng học hành dù gia đình thu nhập thấp vẫn được chính phủ giúp đỡ. Về y tế không phân biệt đối xử người có tiền hay không có tiền, khi vào bệnh viện chữa trị ai cũng như nhau. Cơ sở hạ tầng và ý thức chấp hành luật lệ giao thông của mỗi người rất tốt, ra đường không sợ tai nạn giao thông rình rập. Con người được tự do sáng tạo, luật lệ rõ ràng. Đặc biệt là xã hội Mỹ luôn tạo ra cơ hội đồng đều cho mọi người vươn lên tùy theo năng lực của mỗi người, nếu biết cố gắng học tập và làm việc.

Tôi viết bài này vì tôi thấy nhiều người Việt trên diễn đàn đang sống ở Việt Nam hay Mỹ thường đứng trên quan điểm vật chất là tiền bạc để đánh giá cuộc sống bên nào tốt hơn, mà quên rằng con người sống trong xã hội nào đi nữa thì ngoài tiền bạc còn có những giá trị tinh thần mà nếu thiếu đi thì cuộc sống sẽ mất hết ý nghĩa và buồn chán, cho dù ta có rất nhiều tiền.

Hiện nay tôi đi làm (culi) trong hãng, một giờ được 6-8 USD từ 6 giờ sáng đến 10-11 giờ đêm, nhưng tôi cảm thấy cuộc sống mình cũng vui vẻ khi nhìn thấy hai đứa con tôi tung tăng đi học và tôi biết chắc chắn rằng các cháu sẽ thành đạt nếu các cháu cố gắng học tập. Tôi không đặt nặng vấn đề qua Mỹ để tìm cơ hội mà vì tương lai của con tôi nên tôi cảm thấy thanh thản và tự giải đáp rằng trong cuộc sống cái gì cũng có cái giá của nó, và cũng như không có cái gì là "ngon, bổ, rẻ'' cả. Vấn đề khi đã chọn thì phải chấp nhận để mà vui sống.

Rất mong nhận được sự đóng góp của các bạn trên tinh thần xây dựng.

Ngày gửi: 05/10/2010 - 11:09

Chính phủ Mỹ mỗi năm cấp 3.000 visa định cư EB-5 cho nhà đầu tư ngoại quốc vào những vùng chỉ định Regional Center là những vùng khuyết khích phát triển. Mục tiêu của chương trình là mỗi nhà đầu tư tạo 10 việc làm cho người bản xứ. Bù lại Chính phủ Mỹ sẽ ưu đãi cấp thẻ xanh định cư cho nhà đầu tư và toàn thể gia đình được định cư bất cứ nơi nào trên nước Mỹ. Có rất nhiều dự án EB-5 trên toàn nước Mỹ, tuy nhiên văn phòng luật USIS chỉ giới thiệu đến nhà đầu tư những dự án của Chính phủ Mỹ là những dự án tốt nhất và an toàn nhất.

 

QUYỀN LỢI NHÀ ĐẦU TƯ EB-5 KHI CHỌN DỰ ÁN CHÍNH PHỦ

 

1.           Đầu tư vào dự án an toàn, lợi nhuận cao, dự án duy nhất thuộc quyền sở hữu và quản lý của Chính Phủ

2.           Thêm quốc tịch thứ hai

3.           Được cấp thẻ xanh định cư cho cả gia đình

4.           Hồ sơ phê duyệt nhanh, visa thành công 100%

5.           Không giới hạn về độ tuổi, không yêu cầu về ngoại ngữ

6.           Nhà đầu tư và các thành viên gia đình có quyền sinh sống, học tập và làm việc tại bất cứ nơi nào trên đất Mỹ

7.           Miễn học phí từ lớp 1 đến lớp 12, học phí đại học bằng 1/3 phí du học

8.           Không bắt buộc có công ty kinh doanh hoặc kinh nghiệm quản lý doanh nghiệp

9.           Không cần nhà đầu tư phải tham gia vào công việc quản lý kinh doanh hàng ngày

10.       Du lịch Mỹ và nhiều nước trên thế giới thuận lợi và dễ dàng hơn

TẠI SAO NHÀ ĐẦU TƯ NÊN CHỌN DỰ ÁN EB-5 CÓ YẾU TỐ CHÍNH PHỦ?

1.     Phê duyệt nhanh hơn

Dưới sự giám sát và trách nhiệm của Chính quyền, đồng nghĩa rằng đơn đề nghị của nhà đầu tư được USCIS ưu tiên xử lý, dẫn đến quá trình phê duyệt nhanh hơn.

2.     Sự giám sát của Tiểu bang

3.     Trách nhiệm giải trình

Tính minh bạch cao trong báo cáo tài chánh. Nhà đầu tư có quyền xem tất cả các thông tin về dự án đầu tư cũng như thông tin tài chánh của cơ quan Chính Phủ. Như vậy nhà đầu tư có thể xem tất cả các thông tin về tài chính của tất cả các bên.

4.     Tính tuân thủ

Các Công chức được chỉ định đảm bảo sự tuân thủ của dự án với Luật nhập cư Hoa Kỳ, và các quy định liên quan đến việc đầu tư trong một trung tâm vùng thuộc nhóm ưu đãi thị thực EB-5.

5.     Sự tín nhiệm

Chính phủ tham gia thay vì Chính phủ chỉ hỗ trợ. Thông tin tài chính của Chính phủ cũng có sẵn. Như vậy nhà đầu tư có thể xem tất cả các hồ sơ tài chính của tất cả các đối tác.

6.     Tính minh bạch cao trong báo cáo tài chánh, cam kết bảo toàn vốn cho nhà đầu tư

 

Thông tin trích từ nguồn http://www.usis.us/vn/

 

 

 

 

 

 

 

Ngày gửi: 20/04/2011 - 15:03

Toi la toi. So di khang dinh nhu vay la vi:

- Tôi cam nhan tôi đang sống, đang tồn tại, tôi đang hưu hình.

- Tôi được mọi người ghi nhận sự tồn tại của mình. Sự hữu hình của tôi càng lớn nêu như tôi đươc nhiều người biết đến.Tôi sẽ trở nên vô hình hay sự hữu hình càng nhỏ đi nếu số người biết đến càng ít. Vì vây tôi không đánh đổi từ một nơi có bạn học,ban chăn trâu cắt cỏ, bạn công tác, bận nhậu....quê hương, họ hàng,đồng loại để đến nơi mà sẽ không ai biết dù cuộc sống có khá hơn. Đã làm người có học hoặc có ý chí hơn người mà chỉ lo cho bản thân thì không đáng sống, nếu có cống hiến thì hãy cho đồng loại của minh còn hơn người dưng.

Vì vậy tôi khuyên bạn hãy suy nghĩ kỹ trước khi quyết định. Hãy tăng cơ hội khẳng định sự tồn tại của bản thân, tăng cơ hội làm việc có ích cho đồng bào mình ạn nhé

 

Ngày gửi: 03/10/2011 - 17:47

Trích dẫn:
Từ bài viết của bonbe

Được và mất gì khi đi định cư ở Mỹ


Thời gian qua có nhiều ý kiến đóng góp và tranh luận về vấn đề nên đi hay ở lại Việt Nam cho những trường hợp ra nước ngoài, nhất là đi Mỹ. Tôi xin phép được viết một bài về vấn đề này.

Mong các bạn đóng góp ý kiến nếu có chỗ nào chưa đúng, để bản thân tôi rút kinh nghiệm và làm cho vấn đề đi hay ở thêm phong phú.

Hiện tôi 51 tuổi, định cư Mỹ được một năm. Trước khi đi tôi là kỹ sư trưởng phòng trong một Tổng công ty thuộc Bộ. Tuy chức vụ bé xíu nhưng trong công ty, tôi chỉ dưới 3 người và trên 12 người. Tôi có hai căn nhà nội thành (Quận 1 và 3) - một để ở, một cho thuê. Tôi cũng đi công tác và du lịch một số nước. Vợ tôi làm kế toán cho công ty liên doanh. Tổng thu nhập hàng tháng khoảng 2500 USD (không tính khoản đột xuất).

Trước khi có hồ sơ phỏng vấn ở Lãnh sự Mỹ, tôi cũng rất phân vân. Bạn bè, người thân, cả cha mẹ tôi (vì tôi đi theo bên vợ) đều khuyên tôi nên ở lại Việt Nam. Sau khi suy nghĩ thận trọng và cân nhắc được gì và mất gì cho bước ngoặt của cuộc đời, tôi quyết định ra đi. Và hiện nay đối với tôi thì:

- Tôi mất đi công việc rất tốt mà nhiều người mơ ước và cuộc sống của một gia đình trung lưu ở Việt Nam.

- Tuổi đã chớm già mà phải làm lại từ đầu - đây là điều vô cùng khó khăn.

- Xa những người thân yêu (Cha mẹ, anh chị em và bạn bè thân thiết) cùng những sinh hoạt hằng ngày làm mình rất nhớ khi ra đi.

Và tôi được:

- Hai đứa con (một trai, một gái) được học hành trong nền giáo dục đại học hàng đầu thế giới. Một cháu học ngành máy tính, một cháu học dược sĩ được chính phủ hỗ trợ tài chính (hỗ trợ học phí và cho vay không lấy lãi) cho đến khi tốt nghiệp (đây là chính sách chung của nước Mỹ). Tôi không phải lo lắng gì về tiền bạc cho các cháu học hành.

- Tôi được những thứ nếu có nhiều tiền ở Việt Nam cũng không thể mua được, đó là môi trường sống tốt như không khí, nước... không bị ô nhiễm, không phải lo lắng về vệ sinh an toàn thực phẩm. Về giáo dục ở Mỹ nếu cố gắng học hành dù gia đình thu nhập thấp vẫn được chính phủ giúp đỡ. Về y tế không phân biệt đối xử người có tiền hay không có tiền, khi vào bệnh viện chữa trị ai cũng như nhau. Cơ sở hạ tầng và ý thức chấp hành luật lệ giao thông của mỗi người rất tốt, ra đường không sợ tai nạn giao thông rình rập. Con người được tự do sáng tạo, luật lệ rõ ràng. Đặc biệt là xã hội Mỹ luôn tạo ra cơ hội đồng đều cho mọi người vươn lên tùy theo năng lực của mỗi người, nếu biết cố gắng học tập và làm việc.

Tôi viết bài này vì tôi thấy nhiều người Việt trên diễn đàn đang sống ở Việt Nam hay Mỹ thường đứng trên quan điểm vật chất là tiền bạc để đánh giá cuộc sống bên nào tốt hơn, mà quên rằng con người sống trong xã hội nào đi nữa thì ngoài tiền bạc còn có những giá trị tinh thần mà nếu thiếu đi thì cuộc sống sẽ mất hết ý nghĩa và buồn chán, cho dù ta có rất nhiều tiền.

Hiện nay tôi đi làm (culi) trong hãng, một giờ được 6-8 USD từ 6 giờ sáng đến 10-11 giờ đêm, nhưng tôi cảm thấy cuộc sống mình cũng vui vẻ khi nhìn thấy hai đứa con tôi tung tăng đi học và tôi biết chắc chắn rằng các cháu sẽ thành đạt nếu các cháu cố gắng học tập. Tôi không đặt nặng vấn đề qua Mỹ để tìm cơ hội mà vì tương lai của con tôi nên tôi cảm thấy thanh thản và tự giải đáp rằng trong cuộc sống cái gì cũng có cái giá của nó, và cũng như không có cái gì là "ngon, bổ, rẻ'' cả. Vấn đề khi đã chọn thì phải chấp nhận để mà vui sống.

Rất mong nhận được sự đóng góp của các bạn trên tinh thần xây dựng.


Cảm ơn anh về bài chia sẻ rất hữu ích và đáng để suy ngẫm. Tôi thật hâm mộ anh.  Đúng là phải xác định mục tiêu của mình là gì? Có địa vị xã hội, công việc tốt, ổn định hay là vì tương lai của con cái , hay muốn được chất lượng cuộc sống tốt. 
Ngày gửi: 06/11/2012 - 14:07
Trả lời

Sản phẩm tham khảo tại cửa hàng.

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(8 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(3 lượt cảm ơn)
Quảng cáo
Cucre_hn