Nghị luận bài thơ tây tiến? giúp em với các bác thank

 |  Xem: 11.982  |  Trả lời: 2
Ngày gửi: 15/10/2009 - 13:00  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (2)

Mở bài ;giới thiệu về bài thơ tây tiến ỏ tác giả quang dũng (sử dụng cách giời thiệu giàn tiềp cho dễ)
thân bài: phân tích về nội dung của bài thơ:
+ nỗi nhớ về tây tiến của tác giả(phân tích hình ảnh "nhớ chơi vơi"
+sự nguy hiểm gian lao của những người chiến sĩ tây tiến trên đường hành quân
+so sánh hình ảnh người chiến sĩ tây tiến(những thanh niên Hà nội trì thức )với hình ảnh người chiến sĩ trong Đồng chí của tố hữu(những nguời nông dân chân chất
+tinh thần lạc wan của chiến sĩ tây tiến (nguy hiểm luôn rình rập nhưng vẩn lạc wan xem cài chết nhẹ như 0
+hình ảnh kì dị của những người chiến sĩ tây tiến (phân tích dòng thơ:tây tiến đoàn binh 0 mọc tóc,da xanh màu lá:>vì bệnh sốt rét
+nếu dc thì so sánh hình ảnh này với h/ả bệnh sốt rét của tố hữu(dựa vào dàn ý của bài học mà triển khai thêm nha pồ
kết bài:nhận xét v\ề bài thơ này điểm hay của bài thơ sự sáng tạo của wang dũng dặc sắc nghệ thuật của bài thơ tham khảo ghi nhớ trong sgk
chúc bạn đạt điểm cao ^+^
Ngày gửi: 15/10/2009 - 13:54
Lịch sử chín năm trường kì kháng chiến chống thực dân Pháp đã viết nên một thiên vàng chói lọi. Trên mảnh đất màu mỡ là cuộc kháng chiến, văn học giai đoạn này cũng thể hiện hết sức thành công hình tượng người chiến sĩ, người lính cầm súng diệt giặc, anh bộ đội Cụ Hồ. Tiêu biểu hơn cả là vẻ đẹp của hình tượng người lính trong bài “ Tây Tiến” của Quang Dũng.
Bằng bút pháp lãng mạn, trên cơ sở nỗi nhớ về đoàn quân Tây Tiến da diết, nơi Quang Dũng cùng đồng đội sống chết bên nhau. Những câu thơ nói về chặng đường hành quân đầy thử thách gian nan mà đoàn binh Tây Tiến từng nếm trải. Các tên bản, tên mường: Sài Khao, Mường Lát, Pha Luông, Mường Hịch, Mai Châu… được nhắc đến không chỉ gợi lên bao thương nhớ vơi đầy mà còn để lại nhiều ấn tượng về sự xa xôi, heo hút, hoang dã, thâm sơn cùng cốc,… Nó gợi trí tò mò và háo hức của những chàng trai “Từ thuở mang gươm đi giữ nước – Nghìn năm thương nhớ đất Thăng Long”. Đoàn binh hành quân trong sương mù giữa núi rừng trùng điệp:
“Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi,
Mường Lát hoa về trong đêm hơi”sĩ Tây Tiến phải vượt qua. Dốc lên thì “khúc khuỷu” gập ghềnh, dốc xuống thì “thăm thẳm” như dẫn đến vực sâu. Các từ láy: “khúc khuỷu”, “thăm thẳm”, “heo hút” đặc tả gian khổ, gian truân của nẻo đường hành quân chiến đấu: “Dốc lên khúc khuỷu, dốc thăm thẳm – Heo hút cồn mây súng ngửi trời!”. Đỉnh núi mù sương cao vút. Mũi súng của người chiến binh được nhân hóa tạo nên một hình ảnh: “súng ngửi trời” giàu chất thơ, mang vẻ đẹp cảm hứng lãng mạn, cho ta nhiều thi vị. Nó khẳng định chí khí và quyết tâm của người chiến sĩ chiếm lĩnh mọi tầm cao mà đi tới “Khó khăn nào cũng vượt qua - Kẻ thù nào cũng đánh thắng!”. Thiên nhiên núi đèo xuất hiện như để thử thách lòng người: “ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống”. Hết lên lại xuống, xuống thấp lại lên cao, đèo nối đèo, dốc tiếp dốc, không dứt. Câu thơ được tạo thành hai vế tiểu đối: “Ngàn thước lên cao”và “ ngàn thước xuống”, hình tượng thơ cân xứng hài hòa, cảnh tượng núi rừng hùng vĩ được đặc tả, thể hiện một ngòi bút đầy chất hào khí của nhà thơ – chiến sĩ.
Có cảnh đoàn quân đi trong mưa: “ Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi”. Câu thơ được dệt bằng những thanh bằng liên tiếp, gợi tả, sự êm dịu, tươi mát của tâm hồn những người lính trẻ, trong gian khổ vẫn lạc quan yêu đời. Trong màn mưa rừng, tầm nhìn của người chiến binh Tây Tiến vẫn hướng về những bản mường, những mái nhà dân hiền lành và yêu thương, nơi mà các anh sẽ đến, đem xương máu và lòng dũng cảm để bảo vệ và giữ gìn.
Ngày gửi: 16/10/2009 - 20:11
Trả lời

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(6 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(2 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)