Giúp em đề này: Lí tưởng là ngọn đèn chỉ đường, không có lý tưởng thì không có phương hướng kiên định, mà không có phương thì không có cuộc sống.

 |  Xem: 45.581  |  Trả lời: 4
Ngày gửi: 27/09/2008 - 14:25  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (4)

Thật vậy , trong cuộc sống của chúng ta không một ai mà không có lý tưởng sống cho bản thân minh , hoặc giả một số người từ bỏ lý tưởng để đánh mất cuộc đời. Vậy chắc các bạn đã tìm cho mình được lý tưởng ? Lý tưởng đấy giúp ích điều gì cho cuộc sống ? Và bạn chắc đã biết rõ về lý tưởng ?

Lý tưởng là một thế giới ảo ,mơ hồ với hàng vạn điều ước của bạn thân . Nó cũng là một nhận định cho tương lai của riêng bản thân mình và chính nó cũng là nguồn động lực để điều ảo tưởng đấy thành sự thật.Ước mơ cho mình không còn nghèo khổ , tưởng tượng ra một thế giới yên bình và in hằng vào tiềm thức ,v..v.. những thứ đó cũng có thể cho là lý tưởng.
Cuộc sống là một xã hội , một cộng động , giữa người với người hoặc giả giữa sinh vật này với sinh vật khác.Trong cuộc sống , chúng ta phải luôn nổ lực vượt qua bao khó khăn mà thiên nhiên đã mang lại cùng với những nhân tố khác.
Giữa hai nhận định " lý tưởng " và " cuộc sống " không thể thiếu 1 trong xã hội loài người hiện nay . Vì nếu lý tưởng không còn, con người sẽ bắt đầu buông thả tất cả , không có lý tưởng để cố gắng phấn đấu . Ngược lại nếu có lý tưởng mà không có cuộc sống, lý tưởng hoàn toàn không thực hiện được . Từ đó cho ta thấy lý tưởng và cuộc sống luôn đi đôi với nhau.

Trích:
nêu suy nghĩ của bản thân đối với ý kiến của nhà văn
Suy nghĩ mỗi người mỗi khác, cái này là ý kiến của bản thân mik :

Đối với tôi , ý kiến của nhà văn Nga đã nêu ở đề bài có thể nhận định là đúng , bởi vì.
- Lý tưởng luôn là niềm ước mơ mà ta sẽ cố gắng thực hiện, nó sẽ dẫn đường cho ta đến một cuộc sống mà ta hằng mơ ước.
- Lý tưởng sẽ giúp ta thêm kiên định vì có lý tưởng , tiềm thức ta sẽ ghi nhớ và luôn hoạt động cái lý tưởng đó trong bộ não ta. Tập cho ta tính kiên trì để vươn đến một tương lai tốt đẹp
- Nếu phương hướng kiên định của ta mất đi thì cuộc sống cũng vì thế mà đen đối với 1 tương lai mờ mịt .
Những đều trên chứng minh cho ta thấy được rằng , Lý tưởng mất sẽ dẫn đến lòng không kiên định và hậu quả của nó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta. Và ngược lại ,........................


KB : Nêu suy nghĩ về lý tưởng và cuộc sống. Cảm nhận , ..v...v.

Lý tưởng tượng trưng cho suy nghĩ, cuộc sống tượng trưng cho xã hội . Nêu mất đi một trong 2 thì đồng nghĩa có xã hội nhưng sẽ không phát triển được bởi vì suy nghĩ không có. Nếu suy nghĩ có nhưng không có xã hội thì sẽ không có môi trường để ta thực hiện được suy nghĩ.
Qua bài văn ( cảm nghĩ , lời khuyên , v...v..)

Bạn tham khảo và làm theo dàn ý trên nhé!
Ngày gửi: 27/09/2008 - 14:27

Trong cuộc sống, mỗi con người từ khi sinh ra đã là một hành trình tư tưởng. Cha mẹ khắc khoải một lí tưởng là con sinh ra được khoẻ mạnh, lớn khôn con là đứa trẻ ngoan ngoãn, giỏi gian, mai kia con trởthành môt người thành đạt. Rồi khi con đủ lớn, đủý thức để sống cho những lí tưởng riêng của mình. Con sẽ trở thành một học sinh xúât sắc, lớn hơn nửa con sẽ là một danh nhân lớn hay là một bác sĩ tài ba, con có cuộc sống riêng cùng một gia đình hạnh phúc. Cuộc sống được nuôi dưỡng bằng những lí tưởng. Nói cách khác: Lí tưởng là ngọn đèn chỉ đường. Không có lí tưởng thì không có phương hướng kiên định, mà không có phương hướng thì không có cuộc sống". ( Lép Tôn -xtôi)
Mỗi chúng ta khi vô tình chạm đến hai chữ "lí tưởng" thì cảm thấy như gặp một cái gì xa vời, không thực tại chút nào. Ta cứ nghĩ rằng lí tưởng là cái gì đó vĩ đại như lí tưởng cách mạng của Các Mác- Ăngghen, lí tưởng vô sản của Lênin. Nhưng chúng ta lại không biết rằng lí tưởng là thực tại, rất đời thường và gần gũi gắn bó bên cuốc sống mỗi chúng ta. Hoàn toàn có thể hiểu " lí tưởng là một ngọn đèn", nói dễ hiểu lí tưởng là niềm tin, lòng ao ước mong mõi của mỗi người đặt ra trong cuộc sống. Lí tưởng chính là cái mục tiêu phấn đấu. Lí tưởng trở thành một phần của cuộc sống, và vì thế cuộc sông sẽ vô vị biết bao nếu thiếu đi "lí tưởng".
Theo cách nói của Lép Tôn-xtôi thì lí tưởng là ngọn đèn chỉ đường, và vì là ngọn đèn chỉ đường nên khi thiếu vắng nó con người ta sẽ dễ lầm lạc, đôi khi chậm trễ trên lô trình của cuộc sống: "Lí tường là ngọn đèn chỉ đường. Không có lí tưởng thì không có phương hướng kiên định, mà không có phương hướng thí không có cuộc sống".
Hành trình đi đến lí tưởng, phấn đấu theo lí tưởng, cũng như một vận động viên điền kinh đang ra sức chinh phục chặng dường đua của mình. anh chàng vận động viên chỉ biết rằng phía trước, những bước cuối cùng của chăng đường đua là dãi băng rôn về đích. anh cố hết sức và lao về trước với một tinh thần sức mạnh thiêng liêng, như mỗi chúng ta đều hướng về lí tưởng của mình. Cuộc sống cũng là một chặng đua và nếu chặng đua ấy không có đích đến, không có hướng đi thì chúng ta sẽđi đâu vềđâu.
Nhưng Lép Tôn-xtôi bảo rằng: " lí tưởng là phương hướng kiên định", đó không có nghĩa rằng lí tưởng là một khối vật khổng lồ, nặng trịch không bao giờ có thể chuyển dịch. Nếu hiểu ngược kiểu ấy chẵng lẽ lí tưởng của cuộc sống hiện đại lại là một ông già phong kiến cổ hữu, cùng những đạo luật khắt khe của chế độ xưa. Đó hoàn toàn không phải là lí tưởng. Đã là lí tưởng thiêng liêng của một cuộc sống tươi đẹp thì đòi hỏi ở cái khí chất cao đẹp.
Trong cuộc sống có vô vàn lí tưởng nhưng như thế nào mới là một lí tưởng chính đáng. Lí tưởng của một người kinh doanh là làm giàu, nhưng không phải là được làm giàu mọi cách, anh ta phải tuân theo khuôn khổ của pháp luật và trách nhiệm của lương tâm. Lí tưởng của một cậu học sinh là đỗ cao trong kì thi đại học,thế rồi ngày anh đến phòng thi để thực hiện cái lí tượng đó của mình, thì lương tâm, xã hội không bao giờ cho phép anh có quyền làm ngơ khi thấy một ngưòi chết đuối. một hành đông đi trái lại pháp luật, trái với đạo lí thì không còn là lí tưởng.
Mỗi bước đi của chúng ta bây giờ đều bước theo những bậc thang của lí tưởng, và luôn luôn có lí tưởng sáng soi chỉ đường. Lúc ấy chung ta như những đứa trẻ vô tri được bàn tay người mẹ nâng niu dìu dắt từng bước đi. Và khi ấy nếu không có mẹ, không có lí tưởng con là đứa trẻ bơ vơ, lạc loài, rồi sẽ đi đâu về đâu. Anh muốn chinh phục nóc nhà thế giới, muốn đứng trên đỉnh Everrét dù chỉ là một giây, dù phải trãi qua ngàn giờ hãi hùng, có lúc tưởng rằng hi sinh cả tính mạng, nhưng vẫn hết mình thực hiện cái lí tượng của bản thân. Nếu một con chị tồn tại như một bản năng, hoạt động như một cái máy, khởi đông thì chạy, hết nhiên liệu thì tắt. Ta tự hỏi thế có phải là cuốc sống? Để chứng minh rằng ta đang sống, đang tồn tại trước tiên ta phải có lí tưởng, và khi đã có lí tưởng ta sẽ có dũng khí làm những gì ta quyết.
Ngày 5.6.1911, chàng thanh niên mang tên Nguyễn Tất Thành cùng bàn tay trắng xuống tàu buôn ra nước ngoài mang trên mình hàng trang duy nhất là lí tưởng tìm đưỡng cứu nước. Giả dụ, nếu không có đủ sức mạnh của lí tưởng thì Bác đã không bao giờ có can đảm ra đi. Chính vì thế ta hãy sống, và thực sự sông khi đã có lí tưởng riêng của bàn thân. Xuân Diệu thì mãi mê với lí tưởng: " Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt Còn hơn ngồi buồn le lói suốt trăm năm."
Cám ơn nhà thơ đã đem đến một quan niệm mới về lí tưởng của cuộc sống. Chắc hẳn,chúng ta ai cũng biết Xuân Diệu là một nhà thơ khát khao giao cảm với đời, yêu đời một cách tha thiết nhất. Chính vì thế nhà thơ đem hết trái tim của mình cống hiến cho cuộc sống này, cho lí tưởng sống tràn đầy yêu thương. Xuân Diệu mong muốn được sống chân thành với lí tưởng của riêng ông, được hiến dâng cả cuộc đời để đổi lấy "1 phút huy hoàng" , đó là giây phút cháy bổng của một tâm hồn sống trong lí tưởng. Đông thời nhà thơ, nhà thơ cũng muốn gửi gắm lí tưởng sống ấy cho mọi người trong cuốc đời. Sống phải sống sao cho đáng sống, phải đem hết dũng cảm để sống cho cái lí tưởng của mình, để từ đó tìm ra phương hướng đi theo tiếng gọi của "lí tưởng" như L.Tôn-xtôi đã khẳng định "khôngcó lí tưởng thì không có phương hướng, mà không có phương hướng thì không có cuộc sống"
Nhưng thử hỏi có mấy ai có đủ dũng cảm để sống hết mình, sống một cách trọn đấy cho lí tưởng. Chắc hẳn, chúng ta -những người con của dân tộc Việt Nam sẽkhông bao giờquên và cũng không bao giờ được quên người thiếu nữ đã chết cho "mùa hoa lê-ki-ma nở, ởquê ta vùng Đất Đỏ", và chết cho đời sau. Nữanh hùng Võ Thi Sáu đã dâng cảcuộc đời mình cho dân tộc, cho tổquốc yêu thươngvà cũng cho riêng lí tưởng sống của chị, khi mới trọn đầy cái tuổi 16.
Tôi không so sánh bạn, cũng như không dám so sánh mình với lí tưởng cháy bỏng yêu thương của tâm hồn thi sĩ Xuân Diệu, với lí tưởng cách mạng cao cả của nữanh hùng, liệt sĩ Võ Thị Sáu. Qua đó, tôi chỉ có thể khẳng định rằng mỗi chúng ta đều có thể gắng hết sức vì lí tưởng sống của bản thân mình để thật sự có một phương hướng sống, phương hướng để tồn tại. Cũng như từ đầu vẫn nói, lí tưởng không hề xa vời, lí tưởng là đoạn đường, là lối đi gắn bó với chúng ta trong suốt cuộc đời.
Một lần nữa xin chân thành cảm ơn L.Tôn-xtôi đã đem đến cho chúng ta cái nhìn tổng quát vế lí tưởng: "Lí tưởng là ngọn đèn chỉđường. Không có lí tưởng là không có phương hướng kiên định, mà không có phương hướng kiên định thì không có cuộc sống". Con đường hôm qua, hôm kia của tôi, của bạn, của tất cả chúng ta đều đã lùi vào quá khứ một cách mờ nhạt và tiếp tục nhạt nhoà. Nhưng con đường của hôm nay và của ngày mai còn tuỳ tôi, bạn, chúng ta đi như thế nào, chọn lựa "ngọn đèn lí tưởng " nào, đi theo phương hướng nào, để tiếp tục phát triển và đi lên cùng với sự thăng hoa của "ánh sáng lí tưởng".

Ngày gửi: 24/08/2010 - 19:50

Bạn nên biết điều này, lí tưởng như ngọn hải đăng giữa biển khơi, nó giúp cho người đi biển xác định được phương hướng, xác định được nơi nào là đất liền, là điểm đến của cuộc đời.

Chúc bạn thành công!

Ngày gửi: 24/08/2010 - 23:27

Ko có dấu "?" nên chẳng hiểu bạn đang hỏi cái quái gì

Ngày gửi: 25/08/2010 - 00:39
Trả lời

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(7 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
Quảng cáo
Cucre_hn