Cảm nghĩ về câu "Người chê ta mà chê phải là thầy của ta, người khen ta mà khen phải là bạn ta, những kẻ vuốt ve, nịnh bợ ta ?"

bai van lop 12:cam nghi cua chi ve cau noi cua tuan tu" nguoi che ta phai la thay ta, nguoi khen ta phai la ban cua ta. nhung ke vuot ve ninh bo ta la ke thu cua ta"
 |  Xem: 11.581  |  Trả lời: 1
Ngày gửi: 01/10/2008 - 19:14  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (1)

Tớ thấy có cái này không biết bạn có dùng được không

Tu thân

Thấy người hay thì cố mà bắt chước, thấy người dở thì phải tự xét xem có dở như thế không để mà sửa đổi,

Chính mình có điều hay, thì phải cố mà giữ lấy, chính mình có điều dở, thì pahỉ cố mà trừ đi.

Người chê ta, mà chê phải, tức là thầy ta; người khen ta, mà khen phải, tức là bạn ta; còn người nịnh hót ta lại là cừu địch, hại ta vậy.

Cho nên người quaan tử trọng thầy, quý bạn và rất ghét cừu địch, thích điều phải mà không chán, nghe lời can mà biết răn… Như thế dù muốn hay không cũng không đạt.

Kẻ tiểu nhân thì không thế. Cực bậy, mà lại ghét người chê mình; rất dở, mà lại thích người khen mình; bụng da như hổ lang, ăn ở như cầm thú, mà thấy người ta không phục, lại không bằng lòng; thân với kẻ xiềm nịnh, xa cách kẻ can ngăn, thấy người chính trực thì cười, thấy người trung tín thì chê… Như thế thì dù muốn không dở cũng không được
Ngày gửi: 02/10/2008 - 14:18
Trả lời

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(4 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(2 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
Quảng cáo
Cucre_hn