Giúp em làm rõ đề văn lớp 10 sau: "Đau đớn thay phận đàn bà Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung"?

Đau đớn thay phận đàn bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung
( trích truyện kiều - nguyễn Du )

Em hãy làm rõ hai câu thơ trên qua 1 số bài ca dao (than thân) đã học
 |  Xem: 17.497  |  Trả lời: 2
Ngày gửi: 13/11/2008 - 08:50  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (2)

Coi thử bài này

" Chị em tôi toả nắng vàng lịch sử
Nắng cho đời nên cũng nắng cho thơ "
Có thể nói, ngày nay, vị trí của người phụ nữ đã đc đề cao, tôn vinh. Hình ảnh người phụ nữ Việt Nam hiện diện ở nhiều vị trí trong cuộc đời và đã để lại nhiều hình ảnh bóng sắc trong văn thơ hiện đại. Nhưng thật đáng tiếc thay, trong xã hội cũ người phụ nữ lại phải chịu một số phận đầy bị kịch và đáng thương:
" Đau đớn thay thân phận đàn bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung "

Câu thơ trên đã hơn một lần xuất hiện trong sáng tác của đại thi hào Nguyễn Du giống như một lời than đứt ruột. Chả thế mà chị em miền núi lại than rằng " Thân em chỉ là thân con bọ ngựa, chao chược mà thôi ! ", còn chị em miền xuôi lại than mình như con ong cái kiến. Đây không phải là một lời nói quá mà điều này lại được thể hiện khá phổ biến trong văn học Việt Nam, trong " Bánh trôi nước " của Hồ Xuân Hương, trong Truyền Kì mạn lục, đặc biệt là trong 2 tác phẩm " Truyện Kiều " của Nguyễn Du và " Chuyện người con gái Nam Xương " của Nguyễn Dữ.
Trong một xã hội phong kiến suy tàn và thối nát lúc bấy giờ, số phận của người phụ nữ thật bé nhỏ, long đong lận đận:
Thân em như trái bần trôi
Gió dập sóng dồi biết tấp vào đâu

Nữ sĩ tài hoa Hồ Xuân Hương cũng đã hơn một lần phải kêu than thay cho người phụ nữ :
"Thân em vừa trắng lại vừa tròn
Bảy nổi ba chìm với nước non"
Văn học thời ấy cũng đã nhắc nhiều đến kiếp đời của người phụ nữ, mà có lẽ điển hình trong số ấy là nhân vật Vũ Nương ( " Chuyện người con gái Nam Xương " ).
Tục ngữ có câu " Gái có công thì chông chẳng phụ " thế nhưng công lao của Vũ Nương chắng những không được biết đến mà chính nàg còn phải hứng chịu những phũ phàng của số phận. Nàng phải một mình một bóng âm thầm phụng già dạy trẻ, những nỗi khổ tâm của một người phụ nữ mòn mỏi chờ chồng. Những tưởng khi giặc tan, chồng về, gia đình được sum vầy hạnh phúc thì không ngờ giông bão đã ập đến. Bóng đen của cơn ghen đã làm cho Trương Sinh lú lẫn, mù quáng,chỉ nghe đứa con trai nói những lời ngây thơ mà đã hàm oan cho người vợ hiền thảo. Trương Sinh chẳng những không tra hỏi mà đánh đập phũ phàng rồi ruồng rẫy đuổi nàng đi, không cho nàng thanh minh.Bị dồn vào bước đường cùng, Vũ Nương phải tìm đến cái chết để minh chứng cho tấm lòng trinh bạch của mình. Người đời sau vẫn truyền nhau câu chuyện này để xót thương cho kiếp hồng nhan bạc mệnh.
Bên cạnh Vũ Nương, một hình ảnh nổi bật nữa là nhân vật Thuý Kiều của Nguyễn Du.
Thật hiếm có người phụ nữ nào trong văn học có một số phận "đoạn trường" như Vương Thuý Kiều trong Truyện Kiều.Nguyễn Du đã tạo nên một hình tượng người phụ nữ tài hoa bị xã hội phong kiến xưa xô đẩy vùi dập với một tinh thần nhân đạo cao cả. Ngay từ đầu tác phẩm, nhận định của tác giả "Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen" đã dự báo cho điều đau đớn này. Thuý Kiều mang một vẻ đẹp đằm thắm, mảnh mai là thế, tài sắc lại vẹn toàn hiếu nghĩa, đáng ra nàng phải được sống hạnh phúc, êm ấm, vậy mà do một biến cố trong gia đình nên đã bị bán đi với cái giá ngoài 400 lạng vàng. Bất hạnh này mở đầu cho hàng loạt bất hạnh khác mãi cho tới khi nàng tìm tới sông Tiền Đường để tự vẫn. Dẫu biết kết chuyện Thúy Kiều được về sum họp với gia đình nhưng cả một kiếp người trôi nổi truân chuyên ấy đã vùi dập cả một trang sắc nước hương tài. Độc giả đã khóc cho bao lần chia phôi vĩnh viễn, những tháng ngày sống không bằng chết trong lầu Ngưng Bích, những nỗi tủi nhục vò xé thân mình của Thuý Kiều. Số phận bi đát ấy của người con gái đã khiến muôn đời sau phải thốt lên "Tố Như ơi, lệ chảy quanh thân Kiều".
Có lẽ bi kịch của Vũ Nương và Thúy Kiều cũng là nỗi đau chung của thân phận người phụ nữ xưa, là kết quả của bao nhiêu nguyên nhân mà chế độ phong kiến đã sản sinh ra làm cho cuộc đời của họ thật bi đát. Từ những kiếp đời bạc mệnh ấy Nguyễn Dữ và Nguyễn Du đã góp phần khái quát lên thành lời chung, thành kiếp đau khổ chung của người phụ nữ, mà từ xa xưa số phận ấy cũng đã được thể hiện trong lời ca dao:
Thân em như hạt mưa sa
Hạt rơi xuống giếng, hạt ra đồng ngoài
Đó không chỉ là tiếng kêu thương mà còn là lời tố cáo, vạch trần thực trạng xã hội đen tối, thế lực và tiền bạc lộng hành, đồng thời cũng gián tiếp lên án thế lực phong kiến đã đẩy con người vào tình cảnh đau đớn . Với chế độ nam quyền : " Trọng nam khinh nữ " , người phụ nữ đã bị tước đoạt mọi quyền lợi chính đáng, nhân phẩm bị chà đạp. Họ bị ràng buộc bởi những lễ giáo fong kiến khắc nghiệt như đạo " tam tòng " , hay các quan niệm lạc hậu như " nữ nhân ngoại tộc "… Số phận của người phụ nữ hoàn toàn bị phụ thuộc, chà đạp, thậm chí còn bị coi như món hàng:
Thân em như tấm lụa đào
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai
Thế nhưng ta còn thấy được rằng, cho dù xã hội có cay độc đến đâu, hoàn cảnh có nghiệt ngã thế nào, người phụ nữ xưa vẫn giữ được phẩm chất trong sạch đáng trân trọng :
"Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn
Mà em vẫn giữ tấm lòng son "
Vẫn giữ được vẻ đẹp tiềm tàng, trinh tiết :
"Thân em như củ ấu gai
Ruột trong thì trắng, vỏ ngoài thì đen"
Vẫn chân thành tha thiết trong tình yêu :
" Thân em như mít trên cây
Da nó su si nhưng múi lại dày
Quân tử có thương thì đóng cọc
Đừng nên mân mó nhựa ra tay "
Vẫn thủy chung, sắt son, mặn mà, nồng thắm :
" Chồng em áo rách em thương
Chồng người áo gấm xông hương mặc người "
Có thể thấy rằng cho dù thân phận người phụ nữ xưa như "giếng giữa đàng" đầy khổ đau, khó nhọc và cay đắng, không được tự định đoạt số phận của mình, nhưng họ vẫn luôn trinh bạch như đóa sen đầy hương sắc nở giữa nơi ao bùn.

Ngẫm xưa lại nghĩ đến nay, đáng buồn thay tàn dư ấy của chế độ cũ vần còn ngơi ngớt cho đến ngày nay, trên nạn bạo hành đối với phụ nữ vẫn còn khá phổ biến. Nhất là ở nông thôn. Ngoài ra ở một số nước còn có những tổ chức phi nhân đạo xuất hiện nghề mua bán phụ nữ để trục lợi làm giàu, ở một số đất nước, dân tộc, quyền sống, quyền được hưởng hạnh phúc của người phụ nữ vẫn chưa được coi trọng.
Người phụ nữ giờ đây đã được quyền bình dẳng, nhất là quyền tự do trong hôn nhân và quyền quyết định số phận của mình.Họ đang ngày càng khẳng định vị thế và tài năng của mình không kém gì cánh mày râu. Phụ nữ ngày nay là người phụ nữ đẹp cả ngoại hình và tâm hồn. Họ đã đang và sẽ cất lên tiếng nói cái tôi của mình trong thời đại mới. Và phụ nữ Việt Nam luôn cố gắng nỗ lực để xứng đáng với 8 chữ vàng của Hồ chủ tịch "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang". Mong rằng với nền văn minh đang ngày càng đổi mới và tiến bộ của nhân loại, người phụ nữ sẽ không còn phải than thân trách phận, rằng " Đau...lời chung "
Bạn tham khảo và viết bài nhé. Chúc may mắn!
Ngày gửi: 13/11/2008 - 08:53
Cái bài nỳ là bạn tự làm hả...có trog sách hem..:|
Ngày gửi: 14/12/2009 - 18:33
Trả lời

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(1 lượt cảm ơn)
(14 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(2 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
Quảng cáo