Gian hàng bán Rao vặt Hỏi đáp Thêm
Ứng dụng Thông báo Hỗ trợ Đăng ký Đăng nhập
10 thành viên trả lời
robert_lee shoptuancua Shmily29 lemisa metieuxuan leothuan nguojtamsu phanngoctuyetle nhthuan89 miuk Trả lời cuối cùng: 05/03/2013
Chủ đề liên quan

Bài học vượt qua nỗi đau tình yêu

feelit

09/03/2012 - 16:40

Đã lâu rồi không thức khuya và viết thế này. Có thể nói quãng thời gian vừa qua thật sự khó khăn và khó vượt qua. Nhưng khi có thể bình tâm và nhìn lại những gì đã qua, có thể tạm chấp nhận được rằng tôi đã vượt qua. Bất cứ sự thất bại nào cũng có những bài học quí giá, và thất bại trong tình yêu cũng không nằm ngoài qui luật này. Và tôi muốn chia sẻ với tất cả những người tôi yêu thương, những người đã, đang và sẽ yêu, những người đang đau khổ vì tình yêu,… Tất nhiên là với chính bản thân mình nữa.

   Ba tháng yêu và hai năm thương nhớ, đau khổ, chờ đợi, hi vọng và rồi thất vọng. Thời gian có lẽ luôn đùa cợt với con người. Khi tình yêu đẹp, con người sống tràn ngập trong hạnh phúc thì thời gian trôi nhanh vùn vụt, để cho mỗi chúng ta chưa cảm nhận được hết dư vị của hạnh phúc thì đã đau khổ vì chia li. Rồi khi chúng ta muốn thời gian trôi thật nhanh, để quên hết kí ức đẹp đẽ thì nó càng khiến kí ức như dòng phim quay chậm từ từ tái hiện, rõ nét, lung linh nhưng không thể quay ngược lại. Rồi khi ta muốn dựa và những kí ức đẹp đẽ đó để mong muốn hàn gắn vết thương, để hi vọng tình yêu sẽ quay trở lại thì càng chờ đợi càng tuyệt vọng, để quãng thời gian này luôn sống ảo tưởng và bi lụy. Ngay cả khi thời gian đã hàn gắn được vết thương, thì bản thân lại trách thời gian thật phũ phàng đã xóa đi tất cả, những gì đã từng chân trọng, gìn giữ giờ đây đã quá xa cách, mờ nhạt và xa lạ. Khiến cho bản thân khép mình không còn tin vào tình yêu. Nhận ra một điều thật chua xót, thời gian là vĩnh cửu nhưng tình yêu thì không, tình yêu cũng không phải là duy nhất. Nhưng khoảng thời gian vừa qua không hề vô ích, tôi không hề hối hận vì những lựa chọn của mình, có thể đúng có thể sai nhưng đó là con đường do tôi tự chọn lựa. Tôi vấp ngã để rồi trưởng thành và mạnh mẽ hơn.

YÊU VÀ CHIA LY

   Đã đến với nhau trước tiên từ một tình bạn chân thành, một tình anh em nghĩa tình tới một tình yêu sâu sắc.  Tất cả đều diễn ra như một điều tất yếu không thể cưỡng lại, ngay cả người trong cuộc cũng không hề ngờ đến. Đối với tôi, anh là người duy nhất cho tôi cảm giác yên ổn, ấm áp, vững trãi. Mọi cảm xúc vui buồn đều muốn được chia sẻ cùng anh. Nhiều lúc cảm giác quá dựa dẫm vào anh, bất cứ một chuyện gì xảy ra thì người nghĩ đến đầu tiên vẫn là anh, chỉ cần có anh ở bên tôi sẽ có đủ dũng khí để vượt qua tất cả. Anh luôn đem đến những hạnh phúc bất ngờ, nụ cười ấm áp, rất bình dị nhưng cũng rất chân thành. Những kỉ niệm có lẽ sẽ trở thành những kí ức đẹp nhất nếu như tôi không tự mình phá hủy nó. Tôi đã đưa ra những quyết định trong lúc nóng giận và không tỉnh táo khiến bản thân ân hận suốt đời. Khoảng thời gian ba tháng thật ngắn ngủi, tôi không những mất đi tình yêu mà còn mất đi một người bạn, một người anh mà tôi chân trọng nhất.

   Ngay sau khi quyết định tôi đã ngay lập tức hối hận và muốn thay đổi quyết định của mình. Nhưng đối với anh mọi thứ đều nghiêm túc và mọi thứ đã không thể thay đổi. Thời gian đó là khoảng thời gian anh phải chịu nhiều áp lực từ mọi phía , vậy mà tôi đã không những không ở bên chia sẻ cùng anh mà còn tăng thêm cho anh một gánh nặng về tinh thần. Anh đã nói rằng chia tay là tốt cho cả hai. Lòng tự trọng và tính trẻ con đã khiến tôi giận hờn và đồng ý không thương tiếc cho một quyết định sai lầm.

NỖI NHỚ

   Thời gian mới chia tay thật sự khó khăn. Khi mà những kỉ niệm hiện lên ở mọi lúc mọi nơi. Lúc này dường như tôi vẫn chưa tin vào những gì đã xảy ra. Vẫn hi vọng, chờ đợi chắc chắn rằng anh sẽ quay về bên cạnh tôi. Bề ngoài luôn phải tỏ ra cứng rắn vì lúc đó về nhà nghỉ hè nên không muốn cho mọi người trong gia đình phải lo lắng. Nhưng cứ đêm xuống lại ngồi khóc một mình. Sự xa cách và nỗi nhớ giày vò khiến cho trái tim dường như không chịu nổi. Tôi đã thử nhiều cách để níu kéo để cứu vớt tình yêu. Nhưng chỉ một người cố gắng là không đủ.

CHẠY TRỐN

   Khi mùa hè kết thúc và một năm học mới bắt đầu, tôi phải quay lại trường học và một điều không tránh khỏi là gặp lại anh. Xa cách sẽ dễ dàng quên hơn là phải đối diện, phải sống chung một bầu không khí với anh, phải tỏ ra lạnh lùng khi mà trong lòng lại tràn đầy thương nhớ. Tôi dường như muốn thay đổi bản thân, bỏ hết những hoạt động Đoàn của khoa (nơi mà khiến chúng tôi gặp nhau yêu nhau và giờ đây sẽ là gặp gỡ đầy khó xử), cắm đầu vào dạy thêm và làm thêm trong suốt thời gian rảnh rỗi, thay số điện thoại, xóa tin nhắn và ảnh, cất tất cả những kỉ vật gợi nhớ đến anh,… Nhưng cũng không khiến tâm trạng tốt hơn, vì khi ở một mình thì mọi kỉ niệm lại tràn về, từ những con đường, tầng thượng, quán ăn,… đều đầy ắp những hình ảnh của hai đứa. Và cũng chưa bao giờ tôi cảm thấy mình yếu đuối và suy sụp như vậy. Cảm giác như mình đã đánh mất tất cả, vì một điểm tựa khi gặp khó khăn giờ đây cũng không còn nữa.

HẬN


   Càng xa cách càng cảm thấy tình yêu của mình dành cho anh càng sâu đậm hơn. Vậy mà anh lại dễ dàng quên mọi thứ, hoặc nếu không cũng là cố tỏ ra quên hết. Anh lạnh lùng đến đáng sợ, nhiều lúc không hoang mang không hiểu nổi thực sự tình cảm trước đây anh dành cho mình có phải chỉ là sự ngộ nhận. Hoặc là tình yêu của anh dành cho tôi không thực sự sâu sắc và anh đã nhận ra nên nhanh chóng lãng quên mọi thứ. Trong lòng tự nhủ mình cũng phải dũng cảm quên đi tất cả và không thể níu kéo  những gì không thuộc về mình. Tự nhủ rằng anh không đáng để mình đau khổ như vậy, mình phải quên và ghi nhớ những gì anh đã làm, phải hận anh đến cuối cuộc đời. Vậy mà, dù chỉ căm ghét anh một chút thôi tôi cũng không làm được. Tất cả mọi thứ tôi quan tâm vẫn đều quay quanh anh. Tôi đã chủ động lien lạc với tư cách một người bạn. Vì ít ra giữa chúng tôi còn nhiều người bạn và những mối quan hệ không thể tách rời.

HI VỌNG ĐỂ RỒI LẠI THẤT VỌNG

   Dường như chúng tôi trở về bên nhau như những người bạn, dù trong lòng tôi thì không hề coi anh là bạn. Những khi đi chơi, nhắn tin và gặp anh trên mạng cũng là những giây phút thật ý nghĩa. Và anh cũng quan tâm và chăm sóc tôi chân thành như xưa khiến cho tôi lại hi vọng vào một kết cục có hậu. Anh sẽ trở về bên tôi như những ngày xưa. Nhưng rồi chính anh đã dật tắt mọi thứ, đã nói rằng thực sự quên được tôi, đã viết một entry về câu chuyện tình yêu của chúng tôi “ Giọt sương và chiếc lá” với một kết thúc chia li không cơ hội hàn gắn. Có thể nói anh thực sự biết cách làm cho người khác nhận ra họ đang ở đâu và ở vị trí nào. Có nhiều khi tôi cảm thấy có phải mình đã sai không khi nhận lời yêu anh. Để mất đi một tình yêu rồi cả tình bạn và một người anh trai, một người mà có ý nghĩa nhất đối với cuộc đời tôi.

TỈNH TÁO VÀ TRƯỞNG THÀNH HƠN


   Hai năm trôi qua, không hề dễ dàng, nhưng đã đủ để tôi nhận ra mình nên dừng lại. Quay trở về bản chất vô tâm, ích kỉ và tự cao của mình. Có lẽ là tôi đã làm hết sức mình, để sau này không còn phải hối hận. Lần đầu tiên tôi phải nhiều lần bỏ qua lòng tự trọng để chủ động níu kéo tình yêu của mình, đã bộc lộ sự yếu đuối của bản thân ( Điều mà tôi không bao giờ muốn mọi người nhìn thấy). Nhưng không thể sống mãi trong ảo tưởng được nữa, tôi sẽ để hình bóng của anh ra đi, nhiều khi nghĩ rằng tôi sẽ thầm yêu anh suốt cuộc đời nhưng tình yêu mà chỉ từ một phía sẽ không còn ý nghĩa. Mặc dù quên anh sẽ rất khó khăn nhưng phải cho bản thân mình một cơ hội, không thể mãi cố chấp để trong lòng không thanh thản và không đối diện được với anh. Tôi đã cho anh một cơ hội cuối cùng với tin nhắn “Em vẫn luôn yêu anh” nhưng câu trả lời vẫn là sự im lặng. Một câu trả lời khôn ngoan nhưng tàn nhẫn, anh đã khiến tôi hiểu ra có lẽ mình đang làm phiền anh, khiến anh phải bận tâm về một câu chuyện quá lâu rồi, nếu còn tình cảm thì anh đã quay về bên tôi từ lâu rồi. Chỉ mình tôi luôn chờ đợi và chỉ mình tôi tạm biệt tình yêu này, vì tôi đã cố chấp giữ nó quá lâu. Tôi cũng cảm thấy hạnh phúc vì mình đã yêu nhiều đến thế, một tình yêu thực sự.

   Tôi đã rút ra được một bài học lớn về việc đưa ra quyết định của mình, không những tự mình chịu trách nhiều những gì nó gây ra cho mình mà còn gây ra cho người khác . Thấy rằng mình thực sự có thể vượt qua được mọi chuyện dù nó có khó khăn đến đâu . Thấy rằng mình có lúc rất yếu đuối nhưng lại rất mạnh mẽ. Và thấy rằng mình còn rất nhiều việc phải làm ngoài tình yêu.

   Nhưng dù thời gian có quay trở lại, tôi vẫn sẽ làm những gì mà mình đã làm. Yêu hết mình để không hối tiếc. Và dù biết sẽ chia ly và đau khổ nhưng “Em vẫn sẽ yêu anh_Ông xã của em”(Em gọi anh như vậy lần cuối, giống như anh vậy, em sẽ không gọi như vậy nữa khi anh đã không còn yêu em và em không còn yêu anh).

   Viết hết được những tâm sự của lòng mình tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm. Những người đang hạnh phúc trong tình yêu hãy chân trọng những gì mình đang có, đừng để mất đi rồi mới hối hận như tôi. Còn với những ai đang đau khổ vì chia ly, hãy cứ khóc, cứ đau khổ đừng gồng mình lên chống đỡ, thời gian sẽ làm lành mọi vết thương. Không phải tôi đã làm được điều đó hay sao?

Vui lòng đăng nhập ID VATGIA để gửi trả lời của bạn

miuk

05/03/2013 - 21:22

Sao phải tự dày vò bản thân mình như vậy. vẫn biết kết thúc là điều đau khổ nhất, nhưng nó là thứ để mình mạnh mẽ cho qua chừ không phải là điều để mình khoét sâu nỗi đau. cuộc sống còn rất nhiều điều và còn tình yêu đích thực.

Báo vi phạm

phanngoctuyetle

28/02/2013 - 10:49

- Có 1 nụ cười ... bỗng tan thành nước mắt.
- Có 1 h.p ... bỗng hóa thành đau thương.
- Có 1 t.y ... vụt bay trog phút chốc.
- Có 1 ng ... lặng lẽ khóc vì ai.
+ Nhớ 1 người mà k dám nói.
+ Nghĩ đến người mà đau nhói trong tim.
+ Cố lạnh lùng để quên đi ký ức.
+ Gắng gượng cười che dấu sự cô đơn.

Ghé và lắng đọng nhe bạn...

http://www.facebook.com/pages/L%E1%BA%AFng-Nghe-C%E1%BA%A3m-X%C3%BAc/347421288702262

Báo vi phạm

leothuan

28/05/2012 - 10:41

Bài viết rất hay. Tâm trạng của mình giống hệt bạn lúc này vây. M là con trai nhưng trong tình yêu cũng thật yếu đuối. M và cô ấy cũng yêu nhau được 2 năm với biết bao kỷ niệm vui buồn, mình luôn trân trọng và giữ gìn không làm gì có lỗi với cô ấy.

Trong tình yêu có lúc vui cũng có khi buồn, và cả những lúc cãi nhau. M cho rằng đó là hạnh phúc vì đầy đủ hết gia vị của tình yêu mà. Nhưng cô ấy lại ko nghĩ vậy, tình yêu với e chỉ là vui thôi ko thể cãi nhau hoài được, cô bé đã ko thể chịu được áp lực khi phải yêu và học. Cùng với sự khó chịu của gia đình. Nên đã quyết định chia tay. M đã níu kéo cả chục lần với hy vọng cô ấy sẽ hiểu ra mọi chuyện. Nhưng lại ngược lại, lòng tự trọng của m đã đi đâu hết ko bik. Đã bao đêm tưởng như ko thể vượt qua được vì nỗi đau quá lớn. Có nhiều đêm m thức trắng và suy nghĩ liệu e có đáng để tôi phải đau buồn nh đến thế ko. M ước gì có thể hận, ghét được e thì tốt bik mấy.

Báo vi phạm

nhthuan89

15/05/2012 - 10:59

Cho bạn 1 like, rất hay và cảm động.... Có những người đến với cuộc đời bạn như 1 sự ban tặng của thượng đế, nhưng cũng có những người bước vào cuộc đời bạn như một bài học. Chúc bạn sống khỏe

Báo vi phạm

nguojtamsu

27/04/2012 - 10:25

Ta Biết Rằng Quên Là Sẽ Nhớ Lên Dặn Lòng Cố Nhớ Để Mà Quên tôi cũng k thể quên được lên tôi cố níu kéo để em k rơì xa tôi.em trở lại vs tôi .n thế em có còn yêu tôi k??

Báo vi phạm

shoptuancua

24/04/2012 - 23:02

truyện tự viết hay copy từ đâu vậy bác?

Báo vi phạm

Shmily29

24/04/2012 - 09:32

Thời gian có làm lành được không???Sao mãi chẳng thể ổn, Vết thương vẫn mãi nhói đau???

Báo vi phạm

robert_lee

23/04/2012 - 12:15

câu chuyện rất hay

Báo vi phạm

metieuxuan

13/04/2012 - 15:39

nếu có chết thì để trái tim yêu đó chết chứ đừng mang cả thân xác chết vì tình yêu

ngoài tình yêu nam nữ trai gái ta còn tình yêu bản thân, tình yêu cgia đình, bố mẹ, cuộc sống

đâu có phải cứ thất tình là nghĩ đến cái chết đc, như vậy là hèn mọn quá - xin lloix cho tôi nói thắng

yêu hết mình mà k đc đáp trả lại hết mình thì cũng coi có đó là phúc phận mỗi người đi, cuộc sống còn nhiều thứ đáng trân trọng mà ta đã bỏ qua, hay làm tât cả những điều đó rồi chết cũng chưa muộn

Báo vi phạm

lemisa

09/04/2012 - 15:31

tôi hiện giờ đang rất đâu khổ mà không biết phải làm sao, tôi dường như mất đi phương hướng trong cuộc sống. Tôi và em yêu nhau được hơn 3 năm (lúc đó tôi và cô ấy là sinh viên năm 2 của một trường cao đẳng), trong thời gian này chúng tôi mặc dù có nhiều mâu thuẩn nhưng cũng rất yêu thương nhau và cô ấy đã trao cho tôi tất cả, tôi hạnh phúc về điều đó và chúng tôi đã sống chung với nhau được tưng ấy năm. Thời gian trôi qua tôi đi làm, đi học liên thông lên đại học nên không có thời gian tâm sự với cô ấy, cô ấy muốn tôi làm đám cưới xong rồi học nhưng tôi thấy sự nghiệp chưa có nên đã hẹn em khi nào ra trường có việc làm ổn định và sẽ tính tới chuyện hôn nhân, tính tôi lại ham chơi do đó đã không hiểu tâm tư tình cảm của cô ấy, những dịp lễ tôi nghĩ chúng tôi đã quá hiểu nhau (tiền 2 đứa dùng chung và cũng không dư gì). Thế rồi dần dần khoảng cách giữa tôi với cô ấy càng ngày càng xa nhau, cô ấy đi chơi với những người khác trong lúc tôi đi làm (tôi làm sáng và tối, cô ấy lúc trước làm sáng chiều, sau đó thì nghĩ làm luôn) và trong một lần đi chơi với người đó (đi khoảng 3 ngày cô ấy nói là về quê sau bảo đi với người bạn gái thân) và cô ấy đã có thai với người đó và người đó cũng như gia đình chấp nhận làm đám cưới, 1 tháng sau đó thì cô ấy chuyển phòng sang ở nhà bạn, tôi đã nhắn tin , đến gặp cô ấy nhưng cô ấy đã đưa tôi phiếu khám thai của cô ấy (có thai được 5 tuần). Lúc đó tôi như tuyệt vọng và đau đớn vì tôi không nghĩ là cô ấy trong lúc sống với tôi lại ngũ với người khác, tôi rất đau khổ, những ngày sau đối với tôi là những ngày nặng nề tôi mất ăn, mất ngủ và tôi bị loét dạ dày, tôi nhiều lúc chạy ngang qua phòng của cô ấy chỉ để xem cố ấy sống tốt không, còn ở đó không hay đã về quê làm đám hỏi và 1 tháng rưỡi nữa cưới, cô ấy và người đó đã đi xem ngày rồi. Tôi thật sự rất đau khổ có thể là người đàn ông đâu khổ nhất. Xin các bạn hãy cho tôi một lời khuyên chân thành tôi phải làm sao để đứng vững đây tôi rất yêu có ấy và nhiều lúc tôi muốn chết để giải thoát tất cả.

Báo vi phạm