Gian hàng bán Rao vặt Hỏi đáp Thêm
Ứng dụng Thông báo Hỗ trợ Đăng ký Đăng nhập
6 thành viên trả lời
trungckd kimphuonghoang anhkhoi87 con_yeu hoangpk phuongASlion Trả lời cuối cùng: 31/12/2011
Chủ đề liên quan

Những câu chuyện tình yêu cảm động Mọi người đọc bài này đi cảm động lắm đấy(nhớ chuẩn bị khăn giấy trước khi đọc nhé(lau nước mắt))

maiyeuanh7476

05/04/2009 - 08:18
[b]Mình lập ra topic này mong các bạn post những chuyện tình "iu" cảm động lên đây nhé.ai sưu tầm được thì post lên cho mọi người cùng thưởng thức đây là một câu chuyền mà mình đã sưu tầm được [blue]CHUYEN TINH CHUON CHUON[/blue] Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ. Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại. Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than. Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng. Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?" Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng" Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?" Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng" Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy! Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường. Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu. Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra. Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái. Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra. Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời. Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa. Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn. Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở. Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ. Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ. Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn. Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?" Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!" Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!" Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: " Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..." 0Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ .... Có cánh chuồn nào trên vai bạn không ? Và nếu bạn nhận được bài dịch này, chứng tỏ đang có một người nào đó yêu bạn, hoặc bởi vì bạn đang yêu quý một ai đó ở bên .... [/b] [:x] [b]các bạn vào link dưới đây có rất nhiều câu chuyện tình yêu hay nè [blue][url=http://www.matnauhoctro.com/4rum/archive/index.php/f-10.html]http://www.matnauhoctro.com/4rum/archive/index.php/f-10.html[/url][/blue][/b][:x][:x][:x][:x][:x][:x][:x][:x][:x][:x][:x][:x][:x][:x][:x]

Vui lòng đăng nhập ID VATGIA để gửi trả lời của bạn

phuongASlion

31/12/2011 - 14:05

Gửi bạn Lâm Quỳnh Hương !
Bạn hãy nghe tôi kể 1 câu chuyện này nhé vì tôi nghĩ chỉ có bạn mới có thể hiểu hết ý nghĩa trong nó mà tôi dành cho bạn !
Trong một giây phút nào đó trong cuộc sống, tôi đã tìm thấy đươc một người mà tôi thưc sự muốn làm bạn
Đó là người đã thay đổi cuộc sống của tôi dù chỉ là một phần nhỏ nào đó!
Là người đã khiến tôi trở nên nghiêm túc hơn , dừng lại ở những trò nghịch ngợm , tinh quái không phải của cái lứa tuổi này .
Là người đã làm cho tôi cảm thấy vui trong lòng . Một cảm giác mơ hồ , khó tả …
Là người làm cho tôi tin rằng thế giới này thật sự tốt đẹp...
Là người đã lặng lẽ nghe tôi kể chuyện rồi chợt cho tôi một lời khuyên là một câu nói đùa để thuyết phục tôi rằng thật sự cánh cửa cuộc đời vẫn chưa đóng lại với tôi và nó đang chờ tôi mở ra!
Tất cả là nhờ vào một lời nói của bạn …
Khi tôi ngã qụy và thế gíơi quanh tôi dường như qúa đen tối và trống rỗng, người bạn ấy đã nâng tôi lên và đốt lên một ngọn đuốc ,đốt sang thế giới quanh tôi , sự trống trải của thế giới ấy bỗng chốc biến mất .Nụ cười của bạn đã lấp đầy khoảng không ấy !!!
Người bạn ấy đã nắm lấy tay tôi và nói với tôi rằng mọi chuyện rồi vẫn sẽ tốt đẹp
Và tôi đã tìm thấy một ngừơi bạn như thế, tôi đã cảm thấy hạnh phúc và đầy đủ, bởi vì tôi không cần phải lo âu, tôi đã có một tình bạn mãi mãi trong cuộc đời và nó sẽ không bao giờ kết thúc....
Có một người đã giúp tôi .
Và người đó chính là bạn …
Bạn đã dắt tôi qua những giây phút khó khăn của cuộc sống, lúc buồn và cả những lúc rối trí,
Lúc này , tôi đang nghĩ về bạn ,chợt tôi nhớ lại rằng ...những lời nói của bạn làm sáng lên những ngày tháng cô đơn, bằng cách nào đó mà bạn luôn ở đó, đã giúp cho tôi khi tôi gục ngã .Bạn làm tôi cảm thấy tốt đẹp hơn những khi tôi buồn bã nhất... Những lời nói của bạn lúc đầu đã làm tôi khó chịu , nhưng … nó đã giúp cho tôi thành công . Cảm ơn bạn vì đã tiếp sức cho tôi . Cho dù bạn không nghĩ bạn là bạn của tôi và cũng chẳng muốn làm bạn với tôi … . Nhưng tôi vẫn muốn là bạn của bạn , mong bạn hãy nhận lời cảm ơn của tôi … . Tạm biệt !
Tái bút : Hẹn gặp !
Nguyễn Quốc Hồng Phương

Gửi bạn Lâm Quỳnh Hương !

Bạn hãy nghe tôi kể 1 câu chuyện này nhé vì tôi nghĩ chỉ có bạn mới có thể hiểu hết ý nghĩa trong nó mà tôi dành cho bạn !

Trong một giây phút nào đó trong cuộc sống, tôi đã tìm thấy đươc một người mà tôi thưc sự muốn làm bạn

Đó là người đã thay đổi cuộc sống của tôi dù chỉ là một phần nhỏ nào đó!

Là người đã khiến tôi trở nên nghiêm túc hơn , dừng lại ở những trò nghịch ngợm , tinh quái không phải của cái lứa tuổi này .


Là người đã làm cho tôi cảm thấy vui trong lòng . Một cảm giác mơ hồ , khó tả …

Là người làm cho tôi tin rằng thế giới này thật sự tốt đẹp...

Là người đã lặng lẽ nghe tôi kể chuyện rồi chợt cho tôi một lời khuyên là một câu nói đùa để thuyết phục tôi rằng thật sự cánh cửa cuộc đời vẫn chưa đóng lại với tôi và nó đang chờ tôi mở ra!

Tất cả là nhờ vào một lời nói của bạn …

Khi tôi ngã qụy và thế gíơi quanh tôi dường như qúa đen tối và trống rỗng, người bạn ấy đã nâng tôi lên và đốt lên một ngọn đuốc ,đốt sang thế giới quanh tôi , sự trống trải của thế giới ấy bỗng chốc biến mất .Nụ cười của bạn đã lấp đầy khoảng không ấy !!!

Người bạn ấy đã nắm lấy tay tôi và nói với tôi rằng mọi chuyện rồi vẫn sẽ tốt đẹp

Và tôi đã tìm thấy một ngừơi bạn như thế, tôi đã cảm thấy hạnh phúc và đầy đủ, bởi vì tôi không cần phải lo âu, tôi đã có một tình bạn mãi mãi trong cuộc đời và nó sẽ không bao giờ kết thúc....

Có một người đã giúp tôi .

Và người đó chính là bạn …

Bạn đã dắt tôi qua những giây phút khó khăn của cuộc sống, lúc buồn và cả những lúc rối trí,

Tình cảm tôi dành cho bạn luôn là tình cả của một người bạn chân thành nhất !

Lúc này , tôi đang nghĩ về bạn ,chợt tôi nhớ lại rằng ...những lời nói của bạn làm sáng lên những ngày tháng cô đơn, bằng cách nào đó mà bạn luôn ở đó, đã giúp cho tôi khi tôi gục ngã .Bạn làm tôi cảm thấy tốt đẹp hơn những khi tôi buồn bã nhất... Những lời nói của bạn lúc đầu đã làm tôi khó chịu , nhưng … nó đã giúp cho tôi thành công . Cảm ơn bạn vì đã tiếp sức cho tôi . Cho dù bạn không nghĩ bạn là bạn của tôi và cũng chẳng muốn làm bạn với tôi … . Nhưng tôi vẫn muốn là bạn của bạn , mong bạn hãy nhận lời cảm ơn của tôi … . Tạm biệt !


Tái bút : Hẹn gặp !

Nguyễn Quốc Hồng Phương

Báo vi phạm

hoangpk

11/05/2011 - 17:20

Câu chuyện bạn kể rất cảm động làm tui cứ muốn khóc huhuhuhu

Báo vi phạm

kimphuonghoang

06/05/2011 - 17:00

Trong cuộc sống nói chung cũng như đời sống hôn nhân gia đình nói riêng việc chia sẻ những cảm xúc, suy nghĩ, quan điểm, quan niệm ... của mỗi cá nhân trong "tổng thể cùa các mối quan hệ xã hội" là yếu tố cực kỳ quan trọng để mỗi cá nhân biết cách điều chỉnh bản thân sao cho dung hòa được tốt nhất trong "tổng thể của các mối quan hệ xã hội" . Ngoài ra, khi muốn hiểu ai đó trong từng hoàn cảnh cụ thể thì người muốn hiểu phải đặt mình trong hoàn cảnh cụ thể đó mới dễ tìm được sự đồng cảm, tránh những hiểu nhầm đáng tiếc xẩy ra, đặc biệt trong hôn nhân và gia đình điều này rất quan trọng ... Câu chuyện sau đây là câu chuyện hoàn toàn có thật

CHUYỆN TÌNH ĐẦY NƯỚC MẮT


1. Mẹ ở quê lên

Sau khi kết hôn hai năm, chồng tôi bàn với tôi đón mẹ lên ở chung để chăm sóc bà những năm tuổi già.

Chồng tôi mất cha từ ngày anh còn nhỏ, mẹ chồng tôi là chỗ dựa duy nhất, mẹ nuôi anh khôn lớn, cho anh học hết đại học.

“Khổ đau cay đắng” bốn chữ ấy vận đúng vào số phận mẹ chồng tôi! Tôi nhanh chóng gật đầu, liền đi thu dọn căn phòng có ban công hướng Nam, phòng có thể đón nắng, trồng chút hoa cỏ gì đó.

Chồng tôi đứng giữa căn phòng ngập tràn nắng, không nói câu nào, chỉ đột ngột bế bổng tôi lên quay khắp phòng, khi tôi giãy giụa cào cấu đòi xuống, anh nói: “Đi đón mẹ chúng ta thôi!”.

Chồng tôi vóc dáng cao lớn, tôi thích nép đầu vào ngực anh, cảm giác anh có thể tóm lấy cả thân hình mảnh mai bé nhỏ của tôi, nhét vào trong túi áo. Mỗi khi chúng tôi cãi cọ và không chịu làm lành, anh thường nhấc bổng tôi lên đầu quay tròn, cho đến lúc tôi sợ hãi van xin anh thả xuống. Nỗi sợ hãi hạnh phúc ấy làm tôi mê mẩn.

Những thói quen ở nhà quê của mẹ chồng tôi mãi không thể thay đổi. Tôi thích mua hoa tươi bày trong phòng khách, mẹ chồng tôi sau này không nhịn được bảo: “Bọn trẻ các con lãng phí quá, mua hoa làm chi? Nào có thể ăn được như cơm!”.

Tôi cười: “Mẹ, trong nhà có hoa nở rộ, tâm trạng mọi người cũng vui vẻ”.

Mẹ chồng tôi cúi đầu cằn nhằn, chồng tôi vội cười: “Mẹ, người thành phố quen thế rồi, dần dần mẹ sẽ quen thôi!”.

Mẹ chồng tôi không nói gì nữa, nhưng mỗi lần thấy tôi mang hoa về, bà vẫn không nhịn được hỏi mua hoa mất bao nhiêu tiền, tôi nói, thì bà chép miệng. Có lần thấy tôi xách túi lớn túi nhỏ đi mua sắm về, bà hỏi cái này bao nhiêu tiền cái kia giá bao nhiêu, tôi cứ kể thật, thì bà chép miệng càng to hơn. Chồng tôi véo mũi tôi nói: “Đồ ngốc, em đừng nói cho mẹ biết giá thật có phải đỡ hơn không?”.

Cuộc sống hạnh phúc đã lẳng lặng trôi những âm điệu không êm đềm.

Mẹ chồng tôi ghét nhất là thấy chồng tôi dậy nấu bữa sáng, với bà, làm đàn ông mà phải vào bếp nấu nướng cho vợ, làm gì có chuyện ngược đời đó?

Trên bàn ăn sáng, mặt mẹ chồng tôi thường u ám, tôi giả vờ không nhận thấy. Mẹ chồng tôi bèn khua bát đũa canh cách, đấy là cách phản đối không lời của bà.

Tôi là giáo viên dạy múa ở Cung thiếu niên, nhảy múa đã đủ mệt rồi, mỗi sáng ủ mình trong ổ chăn ấm áp, tôi không muốn phải hy sinh nốt sự hưởng thụ duy nhất ấy, vì thế tôi vờ câm điếc trước sự phản ứng của mẹ chồng. Còn mẹ chồng tôi thỉnh thoảng có giúp tôi làm việc nhà, thì chỉ làm tôi càng bận rộn thêm.

Ví như, bà gom tất thảy mọi túi nilông đựng đồ và đựng rác trong nhà lại, bảo chờ gom đủ rồi bán đồng nát một thể, vì thế trong nhà chỗ nào cũng toàn túi nilông dùng rồi; Bà tiếc rẻ không dùng nước rửa bát, để khỏi làm bà mất mặt, tôi đành phải lén lút rửa lại lần nữa. Có một buổi tối, mẹ chồng tôi bắt gặp tôi đang lén rửa lại bát, bà đóng cửa phòng đánh “sầm” một cái, nằm bên trong khóc ầm ĩ.

Chồng tôi khó xử, sau việc này, suốt đêm anh không nói với tôi câu nào, tôi nũng nịu, làm lành, anh cũng mặc kệ. Tôi giận dữ, hỏi anh: “Thế em rốt cục đã làm sai cái gì nào?”.

Anh trừng mắt nhìn tôi nói: “Em không chịu nhường mẹ đi một chút, ăn bát chưa sạch thì cũng có chết đâu?”.

Sau đó, cả một thời gian dài, mẹ chồng tôi không nói chuyện với tôi, không khí trong gia đình gượng gạo dần. Thời gian đó, chồng tôi cũng sống rất mệt mỏi, anh không biết nên làm vui lòng ai trước.

Mẹ chồng tôi không cho con trai nấu bữa sáng nữa, xung phong đảm nhận “trọng trách” này. Mẹ chồng tôi ngắm con trai ăn sáng vui vẻ, lại nhìn sang tôi, ánh mắt bà trách móc tôi làm không trọn trách nhiệm của người vợ. Để tránh bị khó xử, tôi đành ăn tạm gói sữa trên đường đi làm.

Lúc đi ngủ, chồng tôi hơi buồn trách, hỏi tôi: “Rodi, có phải em chê mẹ anh nấu cơm không sạch nên em không ăn ở nhà?”. Lật mình, anh quay lưng về phía tôi lạnh lùng, mặc kệ tôi nước mắt tủi thân lăn tràn trề.

Cuối cùng, chồng tôi thở dài: “Rodi, thôi em cứ coi như là vì anh, em ở nhà ăn sáng được không?”. Thế là tôi đành quay về ngồi ở bàn ăn ngần ngại mỗi sáng.

Sáng đó, tôi húp bát cháo do mẹ chồng nấu, đột nhiên lợm giọng, mọi thứ trong dạ dầy tống tháo hết ra ngoài, tôi cuống cuồng bịt chặt miệng không cho nó trào ra, nhưng không được, tôi vứt bát đũa (chú thích: người Trung Quốc ăn cháo bằng đũa, không dùng thìa như ở Việt Nam) nhảy bổ vào toa-lét, nôn ọe hết.

Khi tôi hổn hển thở được, bình tâm lại, thấy mẹ chồng tôi đang khóc lóc than thân trách phận bằng tiếng pha rặt giọng nhà quê, chồng tôi đứng ở cửa toa-lét giận dữ nhìn tôi, tôi há miệng không nói được nên lời, tôi đâu có cố ý.

Lần đầu tiên tôi và chồng tôi bắt đầu cãi nhau kịch liệt, ban đầu mẹ chồng tôi ngồi nhìn chúng tôi, rồi bà đứng dậy, thất thểu đi ra khỏi cửa. Chồng tôi hằn học nhìn tôi một cái rồi xuống nhà đuổi theo mẹ.

2. Những tháng ngày tăm tối

Suốt ba ngày, chồng tôi không về nhà, cũng không gọi điện. Tôi đang giận, tôi nghĩ từ ngày mẹ chồng tôi lên đây, tôi đã cực nhục đủ rồi, còn muốn gì tôi nữa? Nhưng kỳ lạ làm sao, tôi vẫn cứ buồn nôn, ăn gì cũng chẳng thấy ngon, thêm vào đó việc nhà rối ren, tâm trạng tôi cực kỳ tồi tệ. Sau đó, một đồng nghiệp bảo tôi: “Rodi, trông sắc mặt cậu xấu lắm, đi khám bác sĩ xem nào”.

Kết quả khám của bác sĩ là tôi đã có thai. Tôi hiểu ra sáng hôm đó vì sao tôi nôn ọe, trong cảm giác hạnh phúc có xen lẫn chút oán trách, chồng tôi và cả bà mẹ chồng đã từng sinh nở, vì sao họ không hề nghĩ đến lý do ấy? Ở cổng bệnh viện, tôi gặp chồng tôi.

Mới chỉ ba hôm không gặp mặt, chồng tôi đã trở nên hốc hác. Tôi đáng lẽ định quay người đi thẳng, nhưng trông anh rất đáng thương, tôi không nén được gọi anh lại. Chồng tôi nghe tiếng thì nhìn thấy tôi, nhưng làm như không quen biết, trong mắt anh chỉ còn sự căm thù, ánh nhìn ấy làm tôi bị thương.

Tôi tự nói với mình, không được nhìn anh ấy, không được nhìn anh ấy, tôi đưa tay vẫy một chiếc taxi chạy qua. Lúc đó tôi mong muốn làm sao được kêu lên với chồng tôi một tiếng: “Anh ơi, em sắp sinh cho anh một đứa con rồi!” và được anh bế bổng lên, quay tròn hạnh phúc, những cái tôi mơ ước không xảy ra, trên chiếc taxi, nước mắt tôi chầm chậm rơi xuống.

Vì sao một vụ cãi nhau đã làm tình yêu trở nên tồi tệ như thế này? Sau khi về nhà, tôi nằm trên giường nhớ chồng, nhớ đến sự căm thù trong mắt anh. Tôi ôm một góc chăn nằm khóc. Đêm đó, trong nhà có tiếng mở ngăn kéo. Bật đèn lên, tôi nhìn thấy gương mặt đầy nước mắt của chồng tôi. Anh ấy đang lấy tiền.

Tôi lạnh lùng nhìn anh, không nói gì. Anh coi như không có tôi, cầm tiền và sổ tiết kiệm rồi đi. Có lẽ anh đã quyết định rời bỏ tôi thật sự. Thật là một người đàn ông khôn ngoan, tình và tiền rạch ròi thế. Tôi cười nhạt vài cái, nước mắt lại “ồn ào” lăn xuống.

Ngày hôm sau, tôi không đi làm. Tôi dọn lại toàn bộ suy nghĩ của mình, đi tìm chồng nói chuyện một lần cho rõ. Đến công ty của chồng, thư ký hơi lạ lùng nhìn tôi, bảo: “Mẹ của tổng giám đốc Trần bị tai nạn giao thông, đang trong viện”.

Tôi há hốc mồm trợn mắt, chạy bổ tới bệnh viện, khi tìm được chồng tôi, mẹ chồng tôi đã mất rồi. Chồng tôi không nhìn tôi, mặt anh rắn lại.

Tôi nhìn gương mặt gầy gò trắng bệch xanh tái lại của mẹ chồng, nước mắt tôi tuôn xuống ào ạt, trời ơi! Sao lại ra thế này? Cho đến tận lúc chôn cất bà, chồng tôi cũng không hề nói với tôi một câu, thậm chí mỗi ánh mắt đều mang một nỗi thù hận sâu sắc.

Về vụ tai nạn xe, tôi phải hỏi người khác mới biết đại khái là, mẹ chồng tôi bỏ nhà đi mơ hồ ra phía bến xe, bà muốn về quê, chồng tôi càng theo bà càng đi nhanh, khi qua đường, một chiếc xe buýt đã đâm thẳng vào bà...

Cuối cùng tôi đã hiểu sự căm ghét của chồng, nếu buổi sáng hôm đó tôi không nôn, nếu chúng tôi không cãi nhau, nếu như... trong tim anh ấy, tôi chính là người gián tiếp gây ra cái chết của mẹ anh.


Chồng tôi im lặng dọn đồ vào ở phòng mẹ, mỗi tối anh về nhà nồng nặc hơi rượu. Và tôi bị lòng tự trọng đáng thương lẫn sự ân hận dồn nén tới không thể thở được, muốn giải thích cho anh, muốn nói với anh rằng chúng ta sắp có con rồi, nhưng nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của anh, tôi lại nuốt hết đi những lời định nói. Thà anh đánh tôi một trận hoặc chửi bới tôi một trận còn hơn, cho dù tất cả đã xảy ra không phải do tôi cố ý.

Ngày lại ngày cứ thế trôi đi trùng lặp, chồng tôi về nhà ngày càng muộn. Tôi cố chấp, coi anh còn hơn kẻ lạ. Tôi là cái thòng lọng thắt trong trái tim chồng tôi.

Một lần, tôi đi qua một tiệm ăn châu Âu, xuyên qua lớp cửa kính trong suốt kéo dài từ trần nhà xuống sát mặt đất, tôi nhìn thấy chồng tôi ngồi đối diện một cô gái trẻ, anh nhè nhẹ vuốt tóc cô gái, tôi đã hiểu ra tất cả.

Ban đầu tôi sững sờ, rồi tôi bước vào tiệm ăn, đứng trước mặt chồng, nhìn anh trân trối, mắt khô cạn. Tôi chẳng còn muốn nói gì, cũng không thể nào nói gì. Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi, đứng lên định bỏ đi, chồng tôi đưa tay ấn cô ngồi xuống, và, anh cũng trân trối nhìn tôi, không hề thua kém.

Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim tôi đang đập thoi thóp, đập thoi thóp từng nhịp một từng nhịp một cho tới tận ranh giới tái xanh của cái chết. Kẻ thua cuộc là tôi, nếu tôi cứ đứng thế này mãi, tôi và đứa bé trong bụng tôi sẽ cùng ngã.

Đêm đó, chồng tôi không về nhà, anh dùng cách đó để nói cho tôi biết: Cùng với cái chết của mẹ chồng tôi, tình yêu của chúng tôi cũng đã chết rồi.

Chồng tôi không quay về nữa. Có hôm, tôi đi làm về, thấy tủ quần áo bị động vào, chồng tôi quay về lấy vài thứ đồ của anh. Tôi không muốn gọi điện cho chồng tôi, ngay cả ý nghĩ ban đầu là giải thích mọi chuyện cho anh, giờ cũng đã biến mất hoàn toàn.

Tôi một mình sống, một mình đi bệnh viện khám thai, mỗi lần thấy những người chồng thận trọng dìu vợ đi viện khám thai, trái tim tôi như vỡ tan ra. Đồng nghiệp lấp lửng xui tôi nạo thai đi cho xong, nhưng tôi kiên quyết nói không, tôi điên cuồng muốn được đẻ đứa con này ra, coi như một cách bù đắp cho cái chết của mẹ chồng tôi.

Khi tôi đi làm về, chồng tôi đang ngồi trong phòng khách, khói thuốc mù mịt khắp phòng, trên bàn nước đặt một tờ giấy. Không cần liếc qua, tôi đã biết tờ giấy viết gì.

Trong hai tháng chồng tôi không về nhà, tôi đã dần dần học được cách bình tĩnh. Tôi nhìn anh, gỡ mũ xuống, bảo: “Anh chờ chút, tôi ký!”. Chồng tôi cứ nhìn tôi, ánh mắt anh bối rối, như tôi.

Tôi vừa cởi cúc áo khoác vừa tự dặn mình: “Không khóc, không khóc...”. Mắt rất đau, nhưng tôi không cho phép nước mắt được lăn ra. Treo xong áo khoác, cái nhìn của chồng tôi gắn chặt vào cái bụng đã nổi lên của tôi. Tôi mỉm cười, đi tới, kéo tờ giấy lại, không hề nhìn, ký lên đó cái tên tôi, đẩy lại phía anh.

“Rodi, em có thai à?”.

Từ sau khi mẹ chồng gặp tai nạn, đây là câu đầu tiên anh nói với tôi. Tôi không cầm được nước mắt nữa, lệ “tới tấp” tràn xuống má.

Tôi đáp: “Vâng, nhưng không sao đâu, anh có thể đi được rồi!”. Chồng tôi không đi, trong bóng tối, chúng tôi nhìn nhau. Chồng tôi nằm ôm lấy người tôi, nước mắt thấm ướt chăn. Nhưng trong tim tôi, rất nhiều thứ đã mất về nơi quá xa xôi, xa tới mức dù tôi có chạy đuổi theo cũng không thể với lại.

Không biết chồng tôi đã nói “Anh xin lỗi em!” với tôi bao nhiêu lần rồi, tôi cũng đã từng tưởng rằng tôi sẽ tha thứ, nhưng tôi không tài nào làm được, trong tiệm ăn châu Âu hôm đó, trước mặt người con gái trẻ ấy, ánh mắt lạnh lẽo chồng tôi nhìn tôi, cả đời này, tôi không thể nào quên nổi. Chúng tôi đã cùng rạch lên tim nhau những vết đớn đau. Phía tôi, là vô ý; còn anh, là cố tình.

3. Hận cũ hóa giải, nhưng quá khứ không bao giờ trở lại!

Trừ những lúc ấm áp khi nghĩ đến đứa bé trong bụng, còn với chồng, trái tim tôi lạnh giá như băng, không ăn bất cứ thứ gì anh mua, không cần ở anh bất cứ món quà gì, không nói chuyện với anh.

Bắt đầu từ lúc ký vào tờ giấy kia, hôn nhân cũng như tình yêu đã biến mất khỏi đời tôi. Có hôm chồng tôi thử quay về phòng ngủ, anh vào, tôi ra phòng khách, anh chỉ còn cách quay về ngủ ở phòng mẹ.

Trong đêm thâu, đôi khi từ phòng anh vẳng tới tiếng rên khe khẽ, tôi im lặng mặc kệ. Đây là trò anh thường bày ra, ngày xưa chỉ cần tôi giận anh, anh sẽ giả vờ đau đầu, tôi sẽ lo lắng chạy đến, ngoan ngoãn đầu hàng chồng, quan tâm xem anh bị làm sao, anh sẽ vươn một tay ra tóm lấy tôi cười ha hả. Anh đã quên rồi, tôi lo lắng là bởi tôi yêu anh, còn bây giờ, giữa chúng tôi còn lại gì đâu?

Chồng tôi dùng những tiếng rên ngắt quãng để đón ngày đứa bé chào đời. Dường như ngày nào anh cũng mua gì đó cho con, các đồ dùng của trẻ sơ sinh, đồ dùng của trẻ em, ngay cả sách thiếu nhi, từng bọc từng bọc, sắp chất đầy gian phòng anh.

Tôi biết chồng tôi dùng cách đó để cảm động tôi, nhưng tôi không còn cảm thấy gì nữa. Anh đành giam mình trong phòng, gõ máy tính “lạch cà lạch cạch”, có lẽ anh đang yêu đương trên mạng, nhưng việc đó đối với tôi không có ý nghĩa gì.

Đêm cuối mùa xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi gào lên, chồng tôi nhảy bổ sang, như thể anh chưa hề thay quần áo đi ngủ, vì đang chờ đón giây phút này tới. Anh cõng tôi chạy xuống nhà, bắt xe, suốt dọc đường nắm chặt bàn tay tôi, liên tục lau mồ hôi trên trán tôi.

Đến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy vào phòng phụ sản. Nằm trên cái lưng gầy guộc và ấm áp, một ý nghĩ hiện ra trong đầu tôi: “Cả cuộc đời này, còn ai có thể yêu tôi như anh nữa không?”.

Anh đẩy cửa phòng phụ sản, nhìn theo tôi đi vào, tôi cố nén cơn đau nhìn lại anh một cái nhìn ấm áp. Từ phòng đẻ ra, chồng tôi nhìn tôi và đứa bé, anh cười mắt rưng rưng. Tôi vuốt bàn tay anh. Chồng tôi nhìn tôi, mỉm cười, rồi, anh chậm rãi và mệt mỏi ngã dụi xuống. Tôi gào tên anh... Chồng tôi mỉm cười, nhưng không thể mở được đôi mắt mệt mỏi...

Tôi đã tưởng có những giọt nước mắt tôi không thể nào chảy vì chồng nữa, nhưng sự thực lại khác, chưa bao giờ có nỗi đau đớn mạnh mẽ thế xé nát thân thể tôi.

Bác sĩ nói, phát hiện chồng tôi ung thư gan đã vào giai đoạn cuối cùng, anh gắng gượng cho đến giờ kể cũng đã là kỳ tích. Tôi hỏi bác sĩ phát hiện ung thư khi nào? Bác sĩ nói năm tháng trước, rồi an ủi tôi: “Phải chuẩn bị hậu sự đi!”.

Tôi mặc kệ sự can ngăn của y tá, về nhà, vào phòng chồng tôi bật máy tính, tim tôi phút chốc bị bóp nghẹt. Bệnh ung thư gan của chồng tôi đã phát hiện từ năm tháng trước, những tiếng rên rỉ của anh là thật, vậy mà tôi nghĩ đó là...

Có hai trăm nghìn chữ trong máy tính, là lời dặn dò chồng tôi gửi lại cho con chúng tôi: “Con ạ, vì con, bố đã kiên trì, phải chờ được đến lúc nhìn thấy con bố mới được gục ngã, đó là khao khát lớn nhất của bố... Bố biết, cả cuộc đời con sẽ có rất nhiều niềm vui hoặc gặp nhiều thử thách, giá như bố được đi cùng con suốt cả chặng đường con trưởng thành, thì vui sướng biết bao, nhưng bố không thể.

Bố viết lại trên máy tính, viết những vấn đề mà con có thể sẽ gặp phải trong đời, bao giờ con gặp phải những khó khăn đó, con có thể tham khảo ý kiến của bố...

Con ơi, viết xong hơn 200 nghìn chữ, bố cảm thấy như đã đi cùng con cả một đoạn đời con lớn. Thật đấy, bố rất mừng. Con phải yêu mẹ con, mẹ rất khổ, mẹ là người yêu con nhất, cũng là người bố yêu nhất...”.

Từ khi đứa trẻ đi học mẫu giáo, rồi học Tiểu học, Trung học, lên Đại học, cho đến lúc tìm việc, yêu đương, anh đều viết hết.

Chồng tôi cũng viết cho tôi một bức thư:

“Em yêu dấu, cưới em làm vợ là hạnh phúc lớn nhất đời anh, tha thứ cho những gì anh làm tổn thương em, tha thứ cho việc anh giấu em bệnh tình, vì anh muốn em giữ gìn sức khoẻ và tâm lý chờ đón đứa con ra đời...

Em yêu dấu, nếu em đang khóc, tức là em đã tha thứ cho anh rồi, anh sẽ cười, cảm ơn em đã luôn yêu anh... Những quà tặng này, anh sợ anh không có cơ hội tự tay tặng cho con nữa, em giúp anh mỗi năm tặng con vài món quà, trên các gói quà anh đều đã ghi sẵn ngày sẽ tặng quà rồi...”.

Quay lại bệnh viện, chồng tôi vẫn đang hôn mê. Tôi bế con tới, đặt nó bên anh, tôi nói: “Anh mở mắt cười một cái nào, em muốn con mình ghi nhớ khoảnh khắc ấm áp nằm trong lòng bố...”.

Chồng tôi khó khăn mở mắt, khẽ mỉm cười. Thằng bé vẫn nằm trong lòng bố, ngọ nguậy đôi tay hồng hào bé tí xíu. Tôi ấn nút chụp máy ảnh “lách tách”, để mặc nước mắt chảy dọc má...

Báo vi phạm

con_yeu

05/05/2011 - 05:59

Em xin lỗi anh! e mong có 1 ngày nào đó a hiểu lòng e và quay về bên e!

Anh ơi! đã lâu quá rồi 2 đứa mình không được gặp nhau, những tháng ngày qua vắng a e nhớ a nhiều lắm, e xin lỗi a.....E đã cố quên a nhưng e không sao quên được...E thấy rằng chỉ có bên anh e mới vui chỉ có mới hiểu e chỉ có anh mới chấp nhận được tính cách con ng em...Em rất mong a quy về bên e, E đã hiểu tất cả rồi, mấy ngày nay a tắt máy e buồn lắm, e phải làm sao đây để giữ tình yêu của chúng mình e làm gì đây để a tha thứ....a bảo a chờ ngày e quay về bên em cơ mà? a ơi! e chưa ăn gì đâu, e khóc mắt xưng thành mấy mí rồi nè...E nghe chị anh nói là dạo này a gầy lắm, a nhớ phải ăn uống vào nhé! e thương a nhiều lắm, thời gian e bên a , e chưa có cơ hội chăm sóc a tốt và e cũng chưa quan tâm a nhiều...Bây giờ e muốn có cơ hội chăm sóc và yêu thương a! Nếu a nghe thấy e gọi thì a về bên e a nhé! e càn a trong cuộc sống này, e không thể mất anh được.A là ng hiểu e, chia sẻ với e và yêu e nhất....e không muốn mất 1 ng hiểu và yêu e nhiều như a...Tình yêu 2 năm qua 2 đứa cố gắng gìn giữ e muốn có 1 kết quả thật đẹp a ạ! Em sẽ chăm sóc a, đi ngủ e sẽ đám lưng cho a , e giặt quần áo cho a, e cắt móng tay móng chân cho a nữa.....Anh ơi! a có nhớ e không? e thì nhớ a quá! e đi tìm a mà e tìm ở đâu, e gọi thì a tắt máy ...A à! e phải làm gì để tìm a và giữ tình yêu của chúng mình....A là tất cả anh ạ! e quen ai chỉ để quên a thôi, nhưng càng xa anh e càng nhớ a...Nhiều lúc e nhớ a quá! e đã giả vờ gọi hỏi a linh tinh! Nhưng thực ra lúc đó... e đnag nhớ a nhiều lắm .....e biết giờ e ko còn xứng đáng đựoc bên a nữa....Vì e đã làm a buồn và làm a đau lắm đúng không? a hãy tha thứ cho em được không? Nhưng e ko muốn mất a, e không muốn, e thấy yêu a và e ko thể nào quên a đựoc... a nghe bài hát ( hi vọng, đếm thời gian , ngừoi vô hình, ngày buồn nhất, mưa nứoc mắt, lạnh , lạc lối, tik tack ...) a có nhớ đến em ko? còn mỗi khi nghe bài đó e lại nhớ a ...Nhớ mùa đông năm ngoái, và năm kia nữa...Hai đứa đi đâu cũng đi cùng nhau, e xin lỗi a! E biết thời gian qua a buồn lắm đúng không/? e rất muốn e và a là của nhàu trọn vẹn được không a? Chúng mình hãy làm lại từ đầu e sẽ bên a và không bao giờ làm a buồn nữa, e sẽ không bao giờ làm a khổ vì em nữa. A cố gắng sống tốt rồi a có việc e cũng đi làm, 2 đứa mình cứoi nhau a nhé! e học 1 nam rưõi nưa thôi, 2 đứa mình sẽ hp bên nhau a nhé! e mong a hiểu e và e rất muốn a biết được trong lòng e đang nhớ a thế nào? tối đi làm e thấy ko vui 1 chút nào? mấy hôm nay e ăn đựơc nhiều 1 chút thì e lại thấy chán e lại thấy buồn e chẳng cố gắng được nữa.Gìơ e cũng buồn lắm! e vẫn nghe thấy a gọi e mà không biết giờ này a có nhớ đến em không nữa ? a còn yêu em không? em chờ ngày a tha thứ cho e và chúng mình mãi bên nhau nhé! e sẽ chờ anh! ......

Báo vi phạm

anhkhoi87

22/04/2011 - 03:03

Từ khi gặp em, anh đã suy nghỉ thật nhiều, anh cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng và nhớ nhung, ánh mắt đầu tiên em nhìn anh như cuốn mất linh hồn của anh, anh cứ thẩn thờ, cứ đợi chờ, cứ tìm kiếm mãi, tìm kiếm ánh mắt đó để xin lại linh hồn của mình. Phút đầu gặp em, anh đã bối rối, rụt rè và đỏ mặt, cái cảm giác này thật sự anh chưa bao giờ có được, anh mơ ước thật nhiều nhưng đến cuối cùng:

Dẫu mơ gì anh chỉ là hạt cát

Gió là em thoang thoảng nhẹ nhàng trôi

Gió thoai thoải dịu dàng bên bờ cát

Lặng lẽ chờ gió đến tỏa hương bay

Anh cảm thấy mình thật nhỏ bé, trước mặt em anh trở nên yếu đuối vô cùng. Anh phải làm sao khi mà anh và em chỉ là 2 người xa lạ, em là một cô gái thật là dịu dàng, dễ thương, còn anh anh đâu là cái gì chứ, và tất nhiên là bên cạnh em có biết bao nhiêu người theo đuổi:

Giữa mênh mông triệu ngàn muôn hạt cát

Anh là gì để gió phải tỏa hương

Cơn mưa rào gió cuốn trôi đi mất

Cát ngậm ngùi buồn bả mõi mòn trông

Cảm giác thầm thương trộm nhớ một người thật là khổ, lúc nào cũng buồn và lo lắng. Nhưng càng buồn bả càng lo lắng bao nhiêu thì tình cảm mà anh dành cho em càng chan chứa bấy nhiêu:

Gió đi rồi cát chỉ còn nổi nhớ

Mãi mong chờ mặc ngày tháng dần trôi

Buồn cho nổi cô đơn và hiu quạnh

Buồn cho tình chưa chớm đã vội tan

Anh như muốn thốt thật to những lời sâu tận đáy lòng mình rằng: anh yêu em vô cùng và tình anh đủ lớn để anh có thể làm tất cả, hy sinh tất cả vì em. Nhưng anh thật hằng nhát, những lúc gặp em anh lại nghẹn ngào không dám nói nên lời, chỉ biết đỏ mặt mà thôi. Và tối về anh chỉ còn biết mơ mộng, chỉ biết gởi niềm tin và hy vọng của mình qua những giấc mơ:

Trong đêm thâu cát mơ về ngày mới

Sáng bình minh mát rượi phía chân trời

Gió xôn xao lan tỏa khắp mọi nơi

Cát rạng ngời vui mừng không kể xiết

Khi con người ta mơ thấy những giấc mơ đẹp có ai muốn mình tỉnh giấc đâu. Và anh cũng vậy, nếu cuộc đời này được mãi mơ về em thì anh cũng đã mãng nguyện lắm rồi:

Em là gió anh xin làm hạt cát

Dẫu nơi đâu cát cũng muốn trôi theo

Dù đến tận chân trời hay góc bể

Cát cũng nhờ ru mãi suốt ngàn năm

Anh muốn gặp em, muốn được nhìn thấy em biết bao nhiêu và muốn nói với em thật nhiều. Anh mong có một ngày em sẽ đọc được những dòng này, hiểu được tình cảm của anh dành cho em. Anh không dám mơ mình sẽ được bên em mãi mãi, anh chỉ xin được bên em những lúc em buồn. Còn nếu em không thích anh hoặc là ghét anh cũng không sao, anh sẽ đứng ở một nơi khuất để nhìn trộm em thôi, chỉ cần được trông thấy em cười, em vui vẽ, hạnh phúc là anh cảm thấy mãng nguyện lắm rồi. Thật lòng anh lúc nào cũng cầu chúc cho em được trọn vẹn.

Báo vi phạm

trungckd

05/04/2009 - 08:37
Cố nhân ơi!

Ngày anh ra đi, anh đã để lại trong trái tim em một vết thương sâu hoắm như vực thẳm, và em đã rơi vào chính cái vực thẳm của trái tim mình. Em ngụp lặn trong đó, ý chí như một người hôn mê trong cơn sốt cao, vừa mới gượng dậy để vùng vẫy mà thoát ra khỏi vực sâu thì lại rơi vào hôn mê, buông xuôi...
Em không biết mình đã quằn quại như vậy trong bao lâu nữa, em quên thời gian, quên cả tuổi xuân của mình cũng đang lún sâu, mất hút vào trong cái vực thẳm ấy. Nhiều đêm nằm một mình, em cứ nghĩ đến một đường hầm dài hun hút, biết phía cuối đường hầm ấy sẽ có một chút ánh sáng le lói, nhưng đường hầm dài quá, em không thấy được đoạn cuối ấy, đó là cuộc đời em! Không biết cái gối em nằm đã thấm ướt bao nhiêu giọt nước mắt thầm lặng mỗi đêm, có những lúc tệ hại, em nghĩ đến cái chết. Trước đó và cả bây giờ, em không thể tưởng tượng nổi mình có thể nghĩ đến cái chết một cách dại dột đến như vậy.
Nhưng, một câu nói cũ lắm rồi mà em thấy rất đúng, thời gian là viên thuốc quý. Cuối cùng em cũng đã mò mẫm hết đoạn đường hầm, lý trí tỉnh cơn mê sảng và em thoát ra vùng ánh sáng. Em lại là em, chỉ có trái tim là khắc thêm một vết sẹo to, chắc không bao giờ bình thường được nhưng em sẽ không để nó rỉ máu và đau nhức nhối nữa.
Em mất anh, em đau khổ, và tưởng rằng anh hạnh phúc. Nhưng đến một ngày em mới biết anh cũng đã đau khổ vì quyết định của mình, rằng anh chưa bao giờ quên em, rằng anh vẫn yêu em rất nhiều. Giọt nước mắt xót xa lại lăn trên má em, lần này em không khóc thương mình mà khóc thương anh. Tại sao, tại sao anh lại phải làm như vậy? Cuộc đời này tình yêu không phải là cái khó tìm nhất và quý giá nhất sao? Vậy mà anh nỡ đánh đổi tình yêu, tấm chân tình của em lấy một thứ phù phiếm nào đó. Rồi anh cũng có hạnh phúc được đâu??? Em biết anh đang đau khổ, em thấu hiểu nỗi đau của anh bằng chính nỗi đau dài em đã trải qua trong những năm tháng đen tối ấy. Em chưa bao giờ trách móc hay hận thù anh, ngay cả lúc nỗi đau trong em cuồn cuộn chảy, bây giờ cũng vậy, em chỉ thấy tràn ngập một cảm giác thương, em thương anh đến quặn lòng. Nhưng tình yêu trong em đã ở lại cùng với đoạn đường hầm tối tăm kia rồi, và em không đủ can đảm quay trở lại đó để lần tìm những gì đã đánh rơi ở đó nữa.
Cuối cùng, cố nhân ơi, từ sâu thẳm trong lòng. em mong anh sẽ tìm được hạnh phúc. Trọn đời này, em sẽ vẫn thương anh, bằng tình thương mà em không biết gọi tên bằng gì, tình cố nhân chăng? Nhưng không phải là thứ tình cảm có thể xoay chuyển được, và sẽ mãi mãi không còn là tình yêu nữa.
Tạm biệt cố nhân.

Báo vi phạm

trungckd

05/04/2009 - 08:36
Gởi anh,

Em định rằng sẽ đăng báo vì không nghĩ là mình sẽ đủ can đảm để gởi cho anh, nhưng dù sao gửi thế này vẫn hay hơn. Em vẫn giữ nguyên bản như đã viết nên có những chỗ có vẻ như hơi mang tính "cộng đồng", từ lần sau sẽ chỉ viết cho mình anh mà thôi.

Sáng nay, một sáng mùa Thu trời âm u, vừa vào phòng làm việc cô bạn đồng nghiệp mở ngay bản “Women in love”. Một cảm giác thanh bình lạ thường anh ạ, đã lâu lắm rồi em không nghe nhạc vào buổi sáng. Cô bạn bảo “chiều em sẽ gọi điện cho người yêu”, ừ nhỉ, những người phụ nữ đang yêu! Có lần em đã nói rằng “khoảng cách và sự chờ đợi có thể làm tình yêu hoặc lớn dần lên, hoặc tàn lụi dần”, nhưng em chưa biết rằng khoảng cách có lúc làm nảy nở một tình yêu mới nữa. Mà có phải tình yêu không nhỉ? Em chỉ biết rằng đã hơn một lần em muốn nói với anh một điều gì đó thật chân thành từ tận đáy lòng mình nhưng em không thể... Vì sao nhỉ? Và cũng lâu lắm rồi em ngại viết ra những điều mình nghĩ, có lẽ cuộc sống với những vấp ngã đã làm em ngại ngần khi nói về những tình cảm rất thật trong lòng mình.

Bây giờ là “Love me tender”, một bản nhạc nữa mà em đã từng yêu thích và nghĩ rằng sẽ dành tặng người yêu như một lời nhắn nhủ. Anh biết không, em đắn đo, ngại ngần rất lâu, em thật mâu thuẫn khi vừa khao khát yêu và được yêu nhưng lại vừa lo sợ rằng tình yêu lại một lần nữa vỡ tan, trái tim em đã quá nhiều tổn thương, và em sợ...

Mùa Thu Hà Nội, tại mùa Thu hay tại những bản nhạc kia mà em bỗng dưng muốn thổ lộ lòng mình đến vậy? Chắc hẳn có người đọc được những dòng này sẽ thắc mắc về anh đấy, ai đã có thể làm em thay đổi như thế nhỉ? Không, em vẫn thế, em không thay đổi đâu, chỉ luôn cố gắng dấu lòng mình, em đã bảo với anh rồi đấy, “người mạnh mẽ là người luôn che dấu những yếu đuối mà thôi!”.
-thư nguyên bản không có ký tên-

Báo vi phạm

trungckd

05/04/2009 - 08:35
thư tình mùa đông"

Dalat, ngày Noel....
Gửi anh,

Khi cái hanh hao của nắng mùa đông thấm vào gần hết trong từng gốc thông trên đồi, em mới chịu rời khỏi chiếc ghế gỗ gần mục ruỗng bên nhà. Trời lạnh lắm và em luôn co ro đôi bàn tay mình trong chiếc khăn choàng màu xanh nước biển. Phía bên hông nhà, hoa Dã Quỳ vàng rực nguyên một mảng đồi nhưng cũng run rẩy như chính em lúc này vậy. Đã bao lâu rồi em cứ ngồi trên chiếc ghế mục ấy một mình vào mỗi buổi chiều chỉ để hồi tưởng lại ký ức ngày xưa. Nói cứ như đã già nua lắm rồi anh nhỉ, người ta chỉ có thể hồi tưởng lại ký ức khi mà đoạn đường đi qua đã đủ dài, đủ lâu để chiêm nghiệm. Còn em, “cô bé” trong cách gọi của anh thì chỉ có một quanh đường hơi dốc, một ngọn đồi như chiếc bát úp với nhiều thông, Dã Quỳ và Margarit để chứa đựng những kỷ niệm của tuổi học trò, của mối tình đầu quá trong sáng….

Nhưng vì sao đó lại là hoài niệm? Phải chăng vì em cứ mãi đau đáu trong lòng ba tiếng “em yêu anh” mà chưa bao giờ nói ra? Bây giờ dù có gào thét anh cũng sẽ chẳng bao giờ nghe thấy được nữa. Cuộc sống quá ngắn ngủi. Vậy mà đã có lúc em và anh nghĩ rằng những buổi chiều lang thang trên đồi là bất tận.

Ngày “xưa”, chiếc khăn choàng của em màu đỏ. Những buổi chiều tung tẩy trên đồi, chiếc khăn như ngọn lửa lướt qua những rặng thông và cháy bùng trong theo tiếng cười giòn tan của anh. Bây giờ, em thường choàng chiếc khăn màu xanh nước biển bởi chính biển đã ôm trọn anh trong lòng. Nếu ngày trước anh không truyền cho em sức mạnh của lòng yêu thương và tha thứ, có lẽ em đã ghét biển rất nhiều rồi anh nhỉ!

Mùa đông, khi mà Dã Quỳ cũng cố rực lên cái màu vàng chói lọi để xua tan giá lạnh của Dalat thì em lại không đủ can đảm quàng lên cổ chiếc khăn đỏ ngày xưa…

…Em chỉ biết ngồi đây, mỗi buổi chiều, để hoài niệm, để nhớ…
__________________
...Cuộc sống thay đổi khi chúng ta thay đổi.

Báo vi phạm

trungckd

05/04/2009 - 08:32
Cho dù,...thời gian có là bất tận, nước mắt buồn thương nhớ cứ rơi
...ướt đẫm tim anh...một mối tình đầu...


" Ánh Trăng đêm vàng dịu êm, tròn và đẹp đến diệu kì...Có lẽ, vì vẻ đẹp ấy của Trăng mà biển đêm đêm dậy sóng.
Trăng thì ở rất xa, và Biển chỉ có thể giữ bóng Trăng bên mình...nhưng ngày lại qua ngày, Biển vẫn cuộn dâng từng đợt thủy triều, mong được gặp Trăng, dù chỉ một lần...
Nhưng ngàn đời, Biển chỉ có thể giữ được bóng Trăng bên mình mà thôi.."

Người đã gửi cho em những dòng thư trên, em còn nhớ không?
Lá thư ngắn chỉ trong 2 mặt giấy...
Lá thư sau bao nhiêu ngày mới được gửi đi...
Lá thư đầu tiên anh gửi cho em...người mà suốt đời này, anh không thể nào không nghĩ tới, dù có cố gắng để quên đi...

Yến à...
Đã 11 tháng rồi anh không được gặp em, và Valentine cũng vừa qua đi...Valentine đấu tiên của chúng mình,em vẫn xòn nhớ chứ? anh cũng không ngờ lại là một ngày nắng buồn đến thế. Ngày lễ của tình yêu mà trái tim dường như đã khép lại,
giá như...ngày xưa trở lại với anh, một ngày bình thường như bao ngày được gần bên em khi ấy.
Em vẫn nói rằng 2 năm trôi qua nhanh lắm, và...vì tương lai của em, và, anh đã nguyện sẽ đợi chờ một tình yêu từ trái tim em.
Lúc xưa anh muốn em nói thật nhiều với anh rằng "em yêu anh" - Em hỏi lại ngây thơ như một tờ giấy trắng trên thảm cỏ xanh: "Anh thật sự không tin em sao?"...Em à, anh không biết phải nói thế nào nữa...là người con gái tuyệt vời nhất trên thế giới này...Em hồn nhiên ngây thơ, mái tóc thiết tha, ánh mắt và lời nói dịu dàng...đã làm tim anh run lên ngay từ cái nhìn đầu tiên...Và anh đã yêu em, không chỉ vì mái tóc, đôi mắt thiên thần ấy...mà còn bởi em là chính em...
...là em của hôm qua đã cho anh những phút giây tuyệt vời...
...là em cùa hôm nay đã cho anh những tháng ngày thương nhớ...
...Và là em của ngày mai - bí mật như một ẩn số - đã khiến anh phải loay hoay tìm lời giải đáp...
Hạnh phúc hay bất hạnh, vui sướng hay khổ đau - em sẽ mang lại điều gì cho anh - giờ đây anh không cần biết...Anh chỉ cần biết rằng mình đang yêu em hơn bất cứ lúc nào trước đó...thế là đủ cho sự chờ đợi trái tim em sẽ một lần nữa trao tình yêu đến nơi anh...

Báo vi phạm

trungckd

05/04/2009 - 08:32
thiên đường tình yêu , vào một ngày đáng quý , vào một tháng đáng yêu , và trong một năm đáng nhớ !


E thân mến ! có phải A và E đang bước đi trên một con đường toàn là hoa hồng ,toàn những niềm vui ? . Lâu lắm rồi ,cái cảm giác này nó mới quay trở lại với A ! Cảm ơn E đã cho A biết thế nào là tình yêu trở lại . Tình yêu này đến với A quá bất ngờ , có nằm mơ A cũng không dám nghĩ tới nữa. Thật đúng như người ta đã nói như : “tình yêu đến anh không mong đợi gì , tình yêu đi em không hề hối tiếc”.Gặp E xong ,sáng hôm sau thức dậy , A có cảm giác giống như vừa trải qua một giấc mơ đẹp.
Are we outspoken ? chúng ta là những con người mạnh dạn ? E mạnh dạn đề nghị , A cũng mạnh dạn tiếp nhận ! cái cách mà chúng ta có được tình yêu thật quá vui ! thật quá mới mẻ và cũng xa lạ với nhiều người nhỉ ? A không biết khi A kể cho bạn mình nghe về tình yêu này , không biết họ có tin không nữa! Như E nói , khó có thể diễn tả nổi tình yêu này . Nó hoà trộn giữa sự lạ lẫm xâm chiếm trong tâm hồn,giữa kỷ niệm đầu tiên mà ta đã có với nhau,giữa cái khoảng cách được rút ngắn quá nhanh của 2 người mới quen nhau.Vậy là chúng mình yêu nhau ,thật đơn giản mà cũng lãng mạn đấy chứ !

Anh nhớ em như đông về nhớ rét
Tình yêu ta như cánh kiến hoa vàng
Như xuân đến chim rừng lông trở biếc
Tình yêu làm đất lạ hoá quê hương

Năm cũ đã qua , năm mới đã đến .Con người dường như đổi mới, 2 chúng ta lại đón nhận tình yêu mới .Tình yêu của chúng ta gọi là Trying loving , nhưng cũng mong rằng hãy thử nghĩ nó giống như một real_love . Chúng ta có thể tự tin trong tình yêu không ? chắc là có nhỉ ? trên đời này không có ai là hoàn mỹ cả , nên chúng ta không thể nào có được người yêu hoàn mỹ , mà chúng ta phải biết cách yêu một ngưòi không hoàn mỹ, A và E sẽ cùng nhau làm như vậy nhé ?

Em có còn nhớ những phút giây của Valentine cách đây 1 năm.Ngoài đường tràn ngập những hoa hồng,tràn ngập những khuôn mặt nam nữ vui vẻ và rạng rỡ.Anh trên đường đi đón em mà lòng cứ bồi hồi,cứ suy nghĩ sẽ nên nói 3 cái nguyên âm ấy như thế nào.Anh hồi hộp,tâm trí hưng phấn,cái cảm giác xúc động ấy không tài nào anh quên được.Phút giây ấy, em hiện ra trước mắt anh hệt như một nàng công chúa lộng lẫy,choáng ngợp hết cả trái tim anh.Em luôn là người xinh nhất đối với anh trước đó và cho tới bây giờ.Nhưng cái phút giây khi thần Cupid muốn đưa mũi tên lại gần tim em nữa,em đã tuyệt vời lại còn tuyệt vời hơn.Thần Cupid bảo anh hãy đưa em đi đi,đi chừng nào tới cổng thiên đàng rồi ngài sẽ giúp anh chiếm trọn trái tim em.Anh đã đưa em đi tới một con đường đẹp nhất thành phố,nơi đó có cây xanh và không khí trong lành,có những cây cổ thụ đứng hiên ngang bao đời chứng kiến nhiều tình yêu tuyệt vời.Thần Cupid bảo với anh rằng ngài và Thánh Valentine đang ngự trị ở đó.Anh nắm lấy đôi bàn tay mềm mại,thon thả của em.Nhưng anh nghe đằng sau có tiếng xào xạc.Àh ,thì ra tiếng lá rơi,lá xanh rơi nhưng lại rơi trúng ngay vai em.Anh đặt tay lên hai vai em nhưng chỉ để phủi 1 chiếc lá kia xuống.Về sau Thánh Valentine nói rằng ngài cố tình làm thế để giúp anh.Anh nhìn em say đắm,môi mấp máy rồi cũng nói 3 nguyên âm kia.Em tròn xoe đôi mắt,mắt em long lanh,em cũng muốn nói gì đó,nhưng lại không nói gì cả,rồi đột nhiên em quàng cổ anh , ôm chặt anh vào lòng cứ như thể anh chạy đi đâu mất.Em khẽ gật đầu trên vai anh.Anh bật trong cái áo khoác cái headphone đã chuẩn bị từ trước ,bài hát “The day we find love” vang lên để minh chứng cho cái ngày ta tìm thấy tình yêu.Dường như trời cũng bớt lạnh, trăng cũng ngừng trôi để chứng kiến trái tim anh hòa nhịp cùng trái tim em.Ngẩng lên nhìn,anh thấy cây cổ thụ,Thần Cupid,Thánh Valentine đang mỉm cười với anh.Anh cũng mỉm cười,và anh biết trên vai anh cũng có một người đang mỉm cười.Lá vẫn tiếp tục rơi.Ôi , những phút giây hạnh phúc.Anh ước gì thời gian có thể quay trở lại ,để anh có thể ghi lại những giây phút hạnh phúc ấy.

Báo vi phạm