Em nói đi.. anh phải làm sao để quên được em?

Ðã bao lần rồi câu hỏi đó vẫn mãi ngân lên, dù bây giờ anh đã xa em. Anh vẫn tự hỏi mãi tại sao lại yêu em? Tại sao em nhỉ? Bởi vì em quan tâm đến anh. Thật đơn giản phải không em? Dù cho đơn giản là những điều rất nhỏ, chỉ rất nhỏ thôi. Nhưng đối với anh, những điều đó thật tuyệt. Thế mà bây giờ nó chỉ còn là kỉ niệm, em đã đến vì em thương anh, và cũng ra đi vì lí do đó. Em đã thay đổi không còn là em nữa, không còn thương anh, dù chỉ là những điều nhỏ bé như ngày xưa. Có lẽ em chẳng bao giờ hiểu được đâu.
Nó thường về bên anh khi anh cảm thấy cần em. Những ngày đã trôi qua đi, anh vẫn cô đơn một mình anh, với niềm mong đợi em sẽ trở về, chỉ đơn giản là thế thôi em àh, anh chỉ cần em bên anh là được rồi, nhưng...chỉ có anh và nỗi buồn. Những lúc đó anh luôn chôn vào nỗi nhớ, tràn vào trái tim, anh đâu có dám trách em đâu, mà anh chỉ biết khóc, anh cũng chẳng nhớ là mình đã bao lần gục ngã, dựa vào vai đứa bạn để khóc nức lên rồi nghe nó mắng. Vì nó thương anh, thương cho tình yêu dại khờ anh đã trao đến em. Thật quá tệ phải không em? Nhưng vì anh yếu đuối quá phải không em?
Anh không đủ dũng cảm để xa em, xa cái tình yêu ngốc nghếch đó, dù vẫn biết khi yêu sẽ đau khổ nhưng làm sao đây? Khi trái tim anh chỉ có mình em là chủ. Anh muốn khóc, muốn chạy trốn, nhưng lại cứ chạy về bên em, con tim đã quen lối rồi em ơi ! Dù đã bao lần con tim chạy trốn, chạy khỏi em, đã bao lần rồi em nhỉ? Anh nói lời chia tay. Vậy mà có lần nào anh ra đi được đâu. Nỗi nhớ lại đến, nó làm anh bối rối và bất lực, lúc quay về bên em.
Khổ sở trong nỗi nhớ, khi anh biết đến tình yêu của em. Mối tình đầu dại dột quá phải không em ? Nhưng trong trái tim anh, suy nghĩ của anh đó mãi mãi là mối tình đẹp nhất. Dù đã bao lần khóc, bao lần chạy chốn. Nhưng mãi mãi anh vẫn cám ơn tình yêu của em. Dù em sẽ mãi không quay về bên anh.
Anh cám ơn tình yêu em đã dành cho anh !!!
Em đang tự dối lòng mình, hãy sống với con người thật của mình em nhé, anh luôn mong những lời nói của em sẽ mãi chân thành, anh luôn luôn ao ước có một ngày chúng ta sẽ về bên nhau, nhưng có lẽ đó chỉ là suy nghĩ vớ vẩn. Đôi khi trong suy nghĩ anh lại thốt lên câu nói : " Mày điên quá, người ta bỏ mày rồi, những lời nói của người ta đâu còn như ngày đầu mà mày lại nghĩ sẽ có một ngày quay trở về ". Có phải anh suy nghĩ ngốc nghếch quá không em ? Anh sẽ không bao giờ trách em cho dù em mãi không thuộc về anh !!!
Nhưng anh sẽ mãi mãi không quên những kỷ niệm đẹp khi mình bên nhau...anh sẽ ra đi và luôn chúc cho em được hạnh phúc bên người em yêu...anh sẽ mang theo những gì còn xót lại !!!
Thế là hết ta xa nhau xĩnh viễn.Đã bao lần trái tim anh muốn khóc,Bởi lòng anh lại nhớ đến em

         Mắt đẫm máu khóc cho tinh rơi lệ

Vì Vì anh nghèo không mua nổi trái tim em .......


Muốn quên đi nhưng nào có được
Bóng hình em thành ký ức trong anh
Mãi còn đó một tình yêu xưa cũ
Xóa không hết dấu vết một lần yêu..

 |  Xem: 9.648  |  Trả lời: 1
Ngày gửi: 23/09/2010 - 00:26  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (1)

Tặng ai đã từng đi qua những mối tình. Hãy chấp nhận và vươn lên, chúc mọi người sẽ tìm thấy ánh sáng sau màn đêm...

Khi yêu ai chẳng mong muốn một tình yêu đẹp và nhận được những kết cục có hậu nhưng cuộc sống khó khăn nhiều khi lại kéo tình yêu đó ra xa những gì chúng ta hằng mong ước. Bạn nghĩ sao nếu điều đó xảy ra? Còn tôi có lẽ câu trả lời của tôi là: chấp nhận!

Có thể bạn cho rằng tôi quá bi quan, suy nghĩ một chiều, không dám vượt qua những khó khăn. Vâng có thể đúng là như thế. Nhưng khi bị ngã sấp, nếm trải những cát bụi của đời thường, được cuộc sống dạy cho những kinh nghiệm, suy nghĩ của tôi phần nào đã trôi dạt theo hướng đó. Tôi không ích kỷ, tôi nghĩ cho người đó nhiều hơn tôi và tôi đã quyết định như thế. Thật lòng tôi vẫn muốn đến bên người ấy, được ôm người ấy vào lòng nhưng có lẽ đó đã là những dĩ vãng thật xa xôi...

Bạn biết đấy, khi yêu nhau, ai ai cũng muốn điểm tô cho tình yêu của mình những màu hồng với ảo cảnh thiên đường và những điều xa hơn nữa thật đẹp. Với máu nóng của tuổi trẻ, của những đôi tim nhiệt thành, của những trái tim khao khát yêu và mong muốn được đáp lại tình yêu, thì tình yêu ở tuổi mới vào đời luôn nhiệt thành như thế đấy. Nhưng đôi khi, sự khập khiễng tồn tại trong chính chúng ta khiến mọi thứ dần dần mờ ảo và thiếu hiện thực đi rất nhiều. Sự khác nhau về văn hóa sống, sự cảm nhận cuộc sống, sự phai mờ do các yếu tố cả chủ quan lẫn khách quan đã vô tình tạo nên một hố sâu ngăn cách giữa hai con người. Khoảng cách vô hình ngày một lớn dần và rồi chúng ta chỉ có thể cảm nhận nó khi nó đủ để cảm nhận thấy mà thôi. Biển vẫn lặng, nhưng hai bên đã dần rời xa nhau. Những con sóng ngầm luôn đầy hiểm nguy và cạm bẫy, có thể đánh gục tình yêu kia bất cứ lúc nào. Sự đau đớn là kéo theo của tình yêu tan vỡ.

Có người đã nói với tôi:
"Đừng buồn khi chuyện tình tan vỡ
Hãy mừng vì nó đã xảy ra"
Lần đầu nghe nó, tôi phần nào cảm thấy mông lung và cho rằng người đó thật thiếu niềm tin vào cuộc sống. Nhưng khi chính mình rơi vào hoàn cảnh như thế tôi mới thấy được sự trải nghiệm của tác giả. Phải chăng tất cả đó đã là quy luật là những điều vốn nó phải thế? Ảo ảnh của tình yêu luôn phủ kín những tâm hồn đang yêu một xúc cảm đơn thuần và có lẽ dần dời xa thực tế. Yêu là sự thăng hoa và đồng điệu trong tâm hồn nhưng âu sao nó cũng vẫn là trạng thái của cuộc sống. Khi nó đã tồn tại trong cuộc sống này thì ảnh hưởng của khách quan đến nó là không thể tránh khỏi. Giờ đây tôi cảm thấy mọi thứ khó có thể xây dựng chỉ bằng niềm tin, nó còn cần cái hiện thực để có thể thành công. Tất nhiên với niềm tin bạn sẽ dễ dàng thành công hơn nhưng nó không phải là yếu tố duy nhất để mang lại thắng lợi. Chính mối quan hệ xã hội xung quanh sẽ tác động đến yếu tố thành bại của "cuộc chơi" này. Và nên chăng mỉm cười với những gì đã qua, hãy lắng nghe giai điệu của cuộc sống, cất sâu tình yêu vào một ngăn ký ức? Chẳng nên cố níu kéo những gì đã không thuộc về ta. Dù sao nếu tình yêu đã tan vỡ thì cũng hẳn có nguyên do của nó. Sự trở lại sẽ gây ra khó khăn hơn khi ta cố dung hòa những cái vốn đã sinh ra không dành cho nhau.

Hãy mãi để lại tình yêu trong trái tim này. Khi ta đã làm hết sức vì tình yêu đó rồi thì sẽ không phải quá ân hận khi nghĩ về nó nữa. Đừng nên trách cứ chính bản thân ta làm gì. Sống là như vậy đó phải biết quên và chấp nhận. Hãy tìm lại ta, để ta không thấy ta buồn bã như lúc này, để tìm lại ta với hình ảnh hồi sinh đầy sức sống. Ngoài kia, cuộc sống vẫn đón chờ ta. Thời gian đi qua, và tình yêu lại đang nảy nở. Hãy cởi lòng mình, mọi thứ sẽ êm dịu và nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Và kia, chân trời mới ánh bình minh đang rực sáng.

 
Ngày gửi: 23/09/2010 - 16:02
Trả lời

Sản phẩm tham khảo tại cửa hàng.

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(3 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
Quảng cáo