Hỏi về quyền nuôi con khi ly hôn?

Hai Vợ Chồng tôi có 1 cháu trai 20 tháng tuổi.Chung tôi đã ly hôn được 4 tháng con trai tôi được ở cùng với mẹ cháu.Nhưng thời gian gần đây Cô ấy đi học làm thợ cắt tóc và hay về muộn vào buổi tối.Gia đình cô ấy rất khó khăn Bà ngoại đi xa chỉ còn Ông Ngoại Nhưng sức khỏe của Ông càng ngày càng yếu phải chăm sóc 1 đứa cháu Nội 7 tuổi  cùng con trai tôi 20 tháng và môt người con trai 30 tuổi bị thần kinh .Kinh Tế gia đình hoàn toàn không có thu nhập.Cô ấy hiện giờ không có việc làm.Cô ấy giao con cho Ông Ngoại hàng ngày chăm sóc và đi đến 7h đến 8h tối mới về.Vậy Tôi Hỏi thơì gian này tôi có quyền đón con về để chăm sóc cháu hay không?Tôi có ý định đón cháu về chơi với Ông Bà Nội vài hôm thì cô ấy nói phải đươc sự đồng ý của cô ấy.Nếu cô ấy không đồng ý thì tôi phải làm sao?Hiện tôi đang sống cùng Ông Bà Nội và làm kinh doanh Tiệm internet Thu nhập 300.000d 1 ngày và cộng thêm lương hưu của bố mẹ tôi là 4 triệu 1 tháng.Tôi cùng bố mẹ tôi muốn đón cháu về nuôi và chăm sóc có được không? Xin đươc giải đáp trả lời Tôi Xin trân thành cảm ơn.Thư xin gửi về Hòm thư ->Langtu_codon_hs@yahoo.con.Rất Mong Sớm được lời giải đáp

 |  Xem: 3.420  |  Trả lời: 2
Ngày gửi: 15/11/2011 - 14:28  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (2)

Căn cứ vào quy định của pháp luật, các vấn đề bạn hỏi sẽ được giải quyết theo các trường hợp như dưới đây:

 1. Trường hợp người đồng nhất quyết đơn phương xin ly hôn mặc dù người vợ không đồng ý

Khoản 2, Điều 85 Luật Hôn nhân và Gia đình năm 2000 (Luật HNGĐ) quy định: “Trong trường hợp vợ có thai hoặc đang nuôi con dưới mười hai tháng tuổi thì chồng không có quyền yêu cầu xin ly hôn”.

Theo quy định tại Nghị quyết số 02/2000/NQ-HĐTP ngày 23/12/2000 của Hội đồng thẩm phán Toà án nhân dân tối cao hướng dẫn áp dụng một số quy định của Luật HNGĐ, nếu chồng chị vẫn kiên quyết đơn phương xin ly hôn và nộp đơn thì Tòa án sẽ trả lại đơn hoặc giải thích cho chồng chị về việc anh chưa có quyền yêu cầu ly hôn để anh tự nguyện rút đơn về. Sau khi được giải thích, nếu chồng chị vẫn kiên quyết không rút đơn thì Tòa án sẽ giải quyết theo thủ tục chung và quyết định bác đơn yêu cầu xin ly hôn của chồng chị. Trong trường hợp bị Toà án bác đơn xin ly hôn thì sau một năm, kể từ ngày bản án, quyết định của Toà án bác đơn xin ly hôn có hiệu lực pháp luật, người đó mới lại được yêu cầu Toà án giải quyết việc xin ly hôn.

Vì vậy, nếu chị không đồng ý ly hôn (tức là không thuận tình ly hôn) thì chồng chị sẽ không có quyền đơn phương xin ly hôn cho đến khi đứa con thứ hai của chị được tròn 12 tháng tuổi. Do vậy cũng không phát sinh các vấn đề mà chị thắc mắc như quyền được trực tiếp nuôi hai con và nghĩa vụ của chồng sau khi ly hôn.

2. Trường hợp người vợ đồng thuận ly hôn

Nếu chị cân nhắc và quyết định đồng ý ly hôn với chồng, đồng ý ký vào đơn xin ly hôn, Tòa án sẽ thụ lý đơn và giải quyết cho anh chị ly hôn nếu có đủ căn theo quy định tại Điều 89 Luật HNGĐ: Toà án xem xét yêu cầu ly hôn, nếu  xét thấy tình trạng trầm trọng, đời sống chung không thể kéo dài, mục đích của hôn nhân không đạt được thì Toà án quyết định  cho ly hôn. Khi đó sẽ phát sinh các vấn đề sau:

2.1. Thứ nhất, về quyền trực tiếp nuôi con

Điều 92 Luật HNGĐ quy định: Vợ, chồng thoả thuận về người trực tiếp nuôi con, quyền và nghĩa vụ của mỗi bên sau khi ly hôn đối với con; nếu không thoả thuận được thì Toà án quyết định giao con cho một bên trực tiếp nuôi căn cứ vào quyền lợi về mọi mặt của con; nếu con từ đủ chín tuổi trở lên thì phải xem xét nguyện vọng của con.

Về nguyên tắc, con dưới ba tuổi được giao cho mẹ trực tiếp nuôi, nếu các bên không có thoả thuận khác.

Nếu đứa con đầu tiên của chị tính đến thời điểm xét xử chưa đầy 3 tuổi thì chị sẽ được nuôi cháu và đứa con thứ hai sau khi sinh chị cũng sẽ được nuôi. Tất nhiên, chị cũng cần chứng minh với Tòa án khả năng của mình về việc có thể nuôi dưỡng và chăm sóc cả hai con như: tình hình sức khỏe, điều kiện về chỗ ở, việc làm, thu nhập hàng tháng, điều kiện chăm sóc, giáo dục,…

2.2. Thứ hai, về việc trông nom, chăm sóc, giáo dục, nuôi dưỡng con sau khi ly hôn:

Điều 92 và  94 Luật HNGĐ quy định:

-Sau khi ly hôn, vợ, chồng vẫn có nghĩa vụ trông nom, chăm sóc, giáo dục, nuôi dưỡng con chưa thành niên hoặc đã thành niên bị tàn tật, mất năng lực hành vi dân sự, không có khả năng lao động và không có tài sản để tự nuôi mình. Người không trực tiếp nuôi con có nghĩa vụ cấp dưỡng nuôi con.

-Sau khi ly hôn, người không trực tiếp nuôi con có quyền thăm nom con; không ai được cản trở người đó thực hiện quyền này.

-Trong trường hợp người không trực tiếp nuôi con lạm dụng việc thăm nom để cản trở hoặc gây ảnh hưởng xấu đến việc trông nom, chăm sóc, giáo dục, nuôi dưỡng con thì người trực tiếp nuôi con có quyền yêu cầu Toà án hạn chế quyền thăm nom con của người đó.

2.3. Thứ ba, Về nghĩa vụ cấp dưỡng của cha, mẹ đối với con khi ly hôn

Điều 56 Luật HNGĐ quy định: Khi ly hôn, cha hoặc mẹ không trực tiếp nuôi con chưa thành niên hoặc con đã thành niên bị tàn tật, mất năng lực hành vi dân sự, không có khả năng lao động và không có tài sản để tự nuôi mình có nghĩa vụ cấp dưỡng nuôi con. Mức cấp dưỡng cho con do cha, mẹ thoả thuận; nếu không thoả thuận được thì yêu cầu Toà án giải quyết.

Tiền cấp dưỡng nuôi con bao gồm những chi phí tối thiểu cho việc nuôi dưỡng và học hành của con và do các bên thoả thuận. Trong trường hợp các bên không thoả thuận được thì tuỳ vào từng trường hợp cụ thể, vào khả năng của mỗi bên mà Tòa án quyết định mức cấp dưỡng nuôi con cho hợp lý. Phương thức cấp dưỡng do các bên thoả thuận định kỳ hàng tháng, hàng quý, nửa năm, hàng năm hoặc một lần. Trong trường hợp các bên không thoả thuận được thì Toà án quyết định phương thức cấp dưỡng định kỳ hàng tháng.

Như vậy, nếu chị giành được quyền trực tiếp nuôi cả hai con thì chồng chị có nghĩa vụ cấp dưỡng cho chị để chị có thêm điều kiện nuôi con. Vì đây là nghĩa vụ của cha, mẹ; do đó, chồng chị phải có nghĩa vụ cấp dưỡng nuôi con.

Trên đây là những quy định của pháp luật liên quan đến các vấn đề mà chị đang quan tâm, mong muốn chị sẽ có phương án giải quyết tốt nhất cho cuộc sống của mình.

 Hoài Nam

Ngày gửi: 18/11/2011 - 21:35

Quyền nuôi con khi ly hôn

Trong một vụ án ly hôn, cùng với việc chia tài sản, một nội dung quan trọng phải giải quyết là quyền nuôi con. Pháp luật qui định về vấn đề này ra sao ?

Từ một phiên tòa mẫu với lý lẽ của các bên

Ngày 25-8-2010 vừa qua, TAND quận 10 (TP.HCM) đã tổ chức một phiên tòa mẫu để các thẩm phán, thư ký, hội thẩm nhân dân mới được bổ nhiệm tham gia theo dõi. Vụ án được chọn là một vụ thuận tình ly hôn nhưng tranh chấp quyền nuôi con giữa hai vợ chồng.

Tình huống như sau: Hai bên thuận tình chia tay, tự thỏa thuận về phần tài sản chung nhưng lại tranh chấp quyết liệt về quyền nuôi hai con còn nhỏ tuổi.

Nếu con còn nhỏ, người mẹ có nhiều lợi thế hơn trong việc giành quyền nuôi con (ảnh minh họa)

Người chồng khai mức lương hằng tháng của mình là 20 triệu đồng, có nhà riêng và có mẹ ruột hỗ trợ trong việc chăm sóc, nuôi dưỡng hai con : một gái 9 tuổi và một trai 4 tuổi. Ngoài ra, người chồng cũng cho rằng nếu con trai ở với cha sẽ giúp tâm sinh lý của cháu phát triển mạnh mẽ hơn, nam tính hơn…

Người vợ thì cho biết dù chị đang ở nhà thuê nhưng có công việc ổn định với mức lương 30 triệu đồng/tháng. Nhà chị ở lại gần trường học của con, sẽ thuận lợi trong việc đưa đón con đến trường. Đứa con gái cũng sắp bước vào tuổi phát triển mạnh về tâm sinh lý nên ở gần mẹ sẽ được chỉ dạy những điều cơ bản trong giai đoạn này. Người vợ còn khai chính mình mới là người biết được các con thích ăn những món gì, phải nấu như thế nào…

Theo hội đồng xét xử, cả hai người đều có điều kiện, có khả năng nuôi con. Tuy nhiên do tính chất công việc, người chồng thường xuyên phải đi công tác xa nhà. Dù có bà nội hỗ trợ để chăm lo cho các cháu nhưng bà nội tuổi đã cao, sức cũng đã yếu... Chưa kể từ trước đến nay, hai đứa trẻ vẫn đang sinh sống bình thường, êm ấm với mẹ, việc chuyển giao các cháu về sống với cha sẽ làm xáo trộn đời sống, môi trường quen thuộc của các cháu. Như vậy, việc để cho người cha chăm sóc, nuôi dưỡng chúng sẽ không thể đầy đủ, chu đáo bằng chính mẹ của chúng được.

Vì quyền lợi tốt nhất của hai đứa trẻ, hội đồng xét xử đã quyết định giao các cháu cho người mẹ chăm sóc và nuôi dưỡng. Người cha có nghĩa vụ cấp dưỡng mỗi tháng 5 triệu đồng cho tới khi các con đến tuổi trưởng thành. Song song đó, người cha cũng được quyền thăm nuôi các con…

Đến qui định hướng đến quyền lợi và tương lai của con

Luật hôn nhân gia đình (Việt Nam) cũng như luật hôn nhân của nhiều quốc gia khác đều có những điều khoản cụ thể qui định về quyền nuôi con ( và cũng có thể coi đó là nghĩa vụ) của người vợ hoặc người chồng sau khi ly hôn. Tuy nhiên, trong hầu hết các vụ án ly hôn, việc tranh giành hay bác bỏ quyền/nghĩa vụ nuôi con vẫn luôn căng thẳng không kém gì chuyện phân chia tài sản. Hầu hết các đương sự đều thuê luật sư – là những chuyên gia pháp luật – tư vấn hoặc “tranh giành” quyền nuôi con cho mình.

Pritney Spears từng bị tòa tước quyền nuôi con

Về nguyên tắc, việc ai là người nuôi con khi ly hôn có thể được các đương sự (vợ, chồng) tự thỏa thuận với nhau và được tòa ghi nhận trong bản án. Sau khi ly hôn, vợ, chồng vẫn có nghĩa vụ trông nom, chăm sóc, giáo dục, nuôi dưỡng con chưa thành niên (dưới 18 tuổi) hoặc đã thành niên nhưng bị tàn tật, mất năng lực hành vi dân sự, hoặc không có khả năng lao động và không có tài sản để tự nuôi mình.

Bên còn lại – tức là bên không được trực tiếp nuôi con có nghĩa vụ cấp dưỡng (mức cấp dưỡng tuỳ theo điều kiện kinh tế hoặc theo thoả thuận) để người kia chăm sóc, nuôi dưỡng con cho đến khi trưởng thành.
Tuy nhiên, nếu hai người (vợ, chồng) không thể thoả thuận được với nhau thì toà án sẽ có quyền phán xét, giao quyền nuôi con cho một bên – tức là vợ hoặc chồng.

Quyết định của tòa án căn cứ vào quyền lợi về mọi mặt và hướng tới tương lai tốt đẹp của con. Các quyền lợi đó có thể là : điều kiện học tập, điều kiện chăm sóc, nuôi dưỡng, đi lại …Chính vì vậy, có thể thấy người nào có điều kiện tốt hơn về tài sản, thu nhập, công việc … - tức là có nhiều tiền hơn, thì sẽ có lợi thế hơn trong việc giành quyền nuôi con. Mà như vậy, thường thì người cha (chồng) có lợi thế hơn.

Tuy nhiên, người mẹ (vợ) lại thường có lợi thế hơn về mặt tình cảm, đạo đức, phương pháp nuôi dạy con cái. Chính vì vậy, chúng ta vẫn hay thấy trong các vụ án ly hôn, phía người vợ thường chỉ ra những “thói hư tật xấu” của người chồng như nhật nhẹt, vũ phu, hay đánh con … để giành ưu thế trong “cuộc đua” giành quyền nuôi con.

Ở các nước châu Á thường người mẹ vẫn thân thiện và gần gũi hơn với con – nên với qui định nếu con từ một độ tuổi nào đó ( như ở Việt Nam là từ 9 tuổi trở lên), đủ để nhận biết việc ở với ba hay mẹ là thuận tiện hơn thì toà án sẽ hỏi ý kiến, nguyện vọng của con – cũng là một lợi thế cho người mẹ.

Ngoài ra, nếu con dưới 3 tuổi thì tòa sẽ giao cho người mẹ nuôi dưỡng – ngoại trừ trường hợp người mẹ không muốn nuôi con.

Tuy vậy, trên thực tế không phải bậc cha mẹ nào cũng muốn nuôi con khi ly hôn. Đa phần người chồng thường xem quyền này là nghĩa vụ - và thường né tránh chuyện nuôi con khi ly hôn.

Một điều nữa cũng cần lưu ý là tuy giành được quyền nuôi con khi ly hôn, nhưng trong quá trình nuôi dưỡng, chăm sóc con, nếu người cha người mẹ không hoàn thành trách nhiệm của mình thì người kia có quyền nộp đơn yêu cầu thay đổi người nuôi con.

Luật hôn nhân và gia đình Việt Nam qui định trong tất cả các trường hợp, sau khi ly hôn người không trực tiếp nuôi con vẫn có quyền thăm nom con, có thể theo định kỳ hoặc thường xuyên theo thoả thuận của hai bên và không ai được cản trở quyền này. Tuy nhiên, nếu người không nuôi con lạm dụng việc thăm nom để cản trở hoặc gây ảnh hưởng xấu đến việc trông nom, chăm sóc, giáo dục, nuôi dưỡng con thì người đang trực tiếp nuôi con có quyền yêu cầu toà án hạn chế quyền thăm nom con của người kia.

Sandra Bullock mất quyền nuôi con?

Ngay sau khi nhận giải Oscars 2010, nữ diễn viên Sandra Bullock đã nhận được tin rằng người chồng anh Jesse James đang dan díu với người mẫu. Hôn nhân của cô đã tan vỡ.

Tuy nhiên, báo chí đưa tin, điều làm Sandra đau lòng hơn cả là việc cô sắp mất đi quyền nuôi cô con gái riêng của chồng mình, người mà cô yêu thương hơn cả bản thân – đó là cô bé Sunny !

Được biết Sandra đã tạm hoãn việc có con chung với James để có thời gian nuôi dạy bé Sunny cho tốt. Kể từ khi kết hôn với Jesse vào năm 2005, Sandra đã trở thành mẹ kế của bé Sunny.

Cuối năm 2009, Sandra đã phải chật vật lắm mới có thể giúp chồng giành quyền nuôi bé Sunny từ tay vợ cũ của anh. Một người bạn của Sandra tiết lộ rằng Sandra luôn nghĩ về Sunny như một cô con gái mà cô không bao giờ có được. Sandra thích ru Sunny ngủ, và cho bé ăn. Giờ thì cô ấy thích chái tóc cho bé và đưa Sunny đi mua sắm cùng mình, thậm chí xem phim hoạt hình cùng con bé.

Người bạn này còn khẳng định rằng: tất nhiên, Sandra sẽ không bỏ qua chuyện này một cách dễ dàng “Sandra sẽ không dễ dàng chấp nhận thua cuộc trong việc giành quyền nuôi bé Sunny với Jesse bởi cô ấy muốn thấy cảnh con bé tốt nghiệp cấp ba và cưới chồng. Sandra đã từng nói rằng: đó mới là tình yêu thương tôi dành cho con bé. Và cô ấy sẽ vẫn yêu thương con bé cho tới cuối cuộc đời”.

Tóm lại, việc ai là người có quyền nuôi con phụ thuộc phần lớn vào quyền lợi và tương lai của chính người con. Tuy nhiên, việc đánh giá này hầu như phụ thuộc hoàn toàn vào nhận định chủ quan của tòa án. Do vậy, đây vẫn luôn là vấn đề thường gây tranh cãi và chắc chắn sẽ không thể làm hài lòng tất cả mọi người.

Trường hợp nếu là công dân Việt Nam nhưng lại không thường trú tại Việt Nam thì việc ly hôn sẽ giải quyết theo pháp luật của nước nơi thường trú chung của vợ chồng. Và hiển nhiên quyền nuôi con cũng theo đó mà giải quyết.

Một số vụ tranh chấp “nổi tiếng” về quyền nuôi con khi ly hôn

Năm rồi, báo chí trong nước có đưa tin về việc tranh chấp quyền nuôi con của nữ diễn viên Lý Hương với người chồng Tony Lam (người Mỹ) khi ly hôn.

Lý Hương (nguyên đơn) và chồng đều yêu cầu được quyền nuôi con. Do Việt Nam và Mỹ chưa ký hiệp định tương trợ tư pháp, nên theo qui định, khi xử lý các vấn đề liên quan đến hôn nhân và gia đình tại nước nào thì áp dụng theo luật của nước đó. Do trong hộ chiếu của Lý Hương không ghi chú rõ việc cô và ông Tony Lam đã kết hôn vào tháng 2-2001 ở Mỹ nên vụ tranh chấp quyền nuôi con của hai người đều được cả hai nơi là tòa án Việt Nam và tòa án Mỹ phân xử. Điều đáng nói là mỗi nơi lại tuyên trái ngược nhau về quyền nuôi con của họ.

Trong phiên xử sơ thẩm tháng 4-2007, TAND TP.HCM đã tuyên xử cho Lý Hương được quyền nuôi dưỡng con. Sau đó, ông Tony Lam đã kháng cáo nhưng do vắng mặt nên Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM đã ra quyết định đình chỉ xét xử vụ án và bản án của tòa sơ thẩm có hiệu lực vào tháng 9-2007.

Trước đó, trong quá trình xét xử tại TAND TP.HCM, ông Tony Lam đã xuất trình cho tòa một án lệnh của tòa án gia đình tại tiểu bang New York với nội dung “tạm thời giao quyền giám hộ cháu Princess Lam cho ông Tony Lam”. TAND TP.HCM cho rằng án lệnh của tòa án gia đình ở Mỹ chưa được công nhận và cho thi hành tại Việt Nam, hơn nữa lại được ban hành sau khi toà thụ lý đơn xin ly hôn của Lý Hương nên không được chấp nhận. Theo VTC, vụ việc này cho đến nay vẫn chưa thể phân xử ai là người được quyền nuôi con.

Hay như cuộc tranh chấp quyền nuôi hai bé Hwan Hee và Joon Hee giữa gia đình diễn viên Choi Ji Shil và chồng cũ của cô là Cho Sung Min sau cái chết của diễn viên Choi Ji Shil cũng đang được dư luận quan tâm.

Hai bé Hwan Hee và Joon Hee bên mẹ Choi Ji Shil

Choi Ji Shil và Cho Sung Min li dị năm 2005. Khi li dị, Cho Sung Min đã từ bỏ quyền chăm sóc hai con và nữ diễn viên Choi Ji Shil được toàn quyền chăm sóc hai con Hwan Hee và Joon Hee. Tuy nhiên, vào ngày 2-10-2008, Choi Ji Shil đột ngột treo cổ tự vẫn và để lại hai con nhỏ. Sau khi Choi Ji Shil qua đời, hai bé Hwan Hee và Joon Hee đã về sống tại nhà của em trai Choi Ji Shil và được bố mẹ nữ diễn viên quá cố này chăm sóc.

Sau đó, Cho Sung Min (chồng Choi Ji Shil) đến gặp gia đình Choi Ji Shil đề nghị được lấy lại quyền nuôi dưỡng hai con vì trên giấy tờ Cho Sung Min đã từ bỏ quyền làm cha từ năm 2005. Cho đến nay, việc tranh chấp quyền chăm sóc hai con của Cho Sung Min và gia đình Choi Ji Shil vẫn chưa được giải quyết ổn thoả.

Một vụ tranh chấp quyền nuôi con khác không kém phần đình đám là của “công chúa nhạc pop” Pritney Spears. Cô đã đã bị tước mất quyền nuôi con sau khi bị toà án kết luận “đã không qua được lần kiểm tra nồng độ rượu và ma tuý trong máu”. Để dành lại quyền nuôi con của mình, Brit phải chứng tỏ mình xứng đáng là một người mẹ gương mẫu.

Việc trông nom, chăm sóc, giáo dục, nuôi dưỡng con sau khi ly hôn

1. Sau khi ly hôn, vợ, chồng vẫn có nghĩa vụ trông nom, chăm sóc, giáo dục, nuôi dưỡng con chưa thành niên hoặc đã thành niên bị tàn tật, mất năng lực hành vi dân sự, không có khả năng lao động và không có tài sản để tự nuôi mình. Người không trực tiếp nuôi con có nghĩa vụ cấp dưỡng nuôi con.
2. Vợ, chồng thoả thuận về người trực tiếp nuôi con, quyền và nghĩa vụ của mỗi bên sau khi ly hôn đối với con; nếu không thoả thuận được thì Toà án quyết định giao con cho một bên trực tiếp nuôi căn cứ vào quyền lợi về mọi mặt của con; nếu con từ đủ chín tuổi trở lên thì phải xem xét nguyện vọng của con.
Về nguyên tắc, con dưới ba tuổi được giao cho mẹ trực tiếp nuôi, nếu các bên không có thoả thuận khác.

Thay đổi người trực tiếp nuôi con sau khi ly hôn

Vì lợi ích của con, theo yêu cầu của một hoặc cả hai bên, Toà án có thể quyết định thay đổi người trực tiếp nuôi con.
Việc thay đổi người trực tiếp nuôi con sau khi ly hôn được thực hiện trong trường hợp người trực tiếp nuôi con không bảo đảm quyền lợi về mọi mặt của con và phải tính đến nguyện vọng của con, nếu con từ đủ chín tuổi trở lên.

Quyền thăm nom con sau khi ly hôn

Sau khi ly hôn, người không trực tiếp nuôi con có quyền thăm nom con; không ai được cản trở người đó thực hiện quyền này.
Trong trường hợp người không trực tiếp nuôi con lạm dụng việc thăm nom để cản trở hoặc gây ảnh hưởng xấu đến việc trông nom, chăm sóc, giáo dục, nuôi dưỡng con thì người trực tiếp nuôi con có quyền yêu cầu Toà án hạn chế quyền thăm nom con của người đó.

Ly hôn có yếu tố nước ngoài

1. Việc ly hôn giữa công dân Việt Nam với người nước ngoài, giữa người nước ngoài với nhau thường trú tại Việt Nam được giải quyết theo quy định của Luật này.
2. Trong trường hợp bên là công dân Việt Nam không thường trú tại Việt Nam vào thời điểm yêu cầu ly hôn thì việc ly hôn được giải quyết theo pháp luật của nước nơi thường trú chung của vợ chồng; nếu họ không có nơi thường trú chung thì theo pháp luật Việt Nam.
3. Việc giải quyết tài sản là bất động sản ở nước ngoài khi ly hôn tuân theo pháp luật của nước nơi có bất động sản đó.
4. Bản án, quyết định ly hôn của Toà án hoặc cơ quan khác có thẩm quyền của nước ngoài được công nhận tại Việt Nam theo quy định của pháp luật Việt Nam.

( Theo Luật Hôn nhân và Gia đình)

Ngày gửi: 18/11/2011 - 21:41
Trả lời

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(4 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(2 lượt cảm ơn)
Quảng cáo
Cucre_hn