Tìm kiếm theo danh mục

nokia 09/12/2007 - 21:05 Loa

Bí quyết chọn loa tốt

Thị trường có khá nhiều đôi loa với chất lượng cao thấp khác nhau. Cái khó là nhiều đôi loa tầm thường cũng có thể vượt xa giá trị âm thanh do nó mang lại, trong khi nhiều đôi loa hoàn hảo hơn nhiều mà giá tiền lại bằng chỉ một phần của những cặp loa nói trên.Nên tôi muốn nhờ mọi người tư vấn.
(Xem thêm)

cuonglycom@gmail.com

giải trí tổng hợp em gái bị lừa ngay lần đầu gặp mặt https://www.youtube.com/watch?v=_LaS8hl3...
Hello các bác, cho mình hỏi là mình mới mua cặp loa focal 706 demo ở dealer về ( nó cóc cho trả lại) lúc nghe thử thì thấy cũng okie lắm , nhưng khi vác về nhà nghe chung với harmon kardon avr 230 thì lúc nghe thấy hơi bị rè, như là bên trong có cái j khuya hay cái j bị lỏng ốc vậy, nhất là lúc trống đánh( deep bass) và tiếng hát cùng lúc thì bị rè các bác cho mình hỏi lý do tại sao, loa bị hư hay là do amp kéo không nổi xin các bác chỉ dẫn giùm đang méo mặt đây , mới mua về mà bị vậy , tức quá please
(Xem thêm)

ilovegoogle

có thể do bạn mở lớn quá
Em xin lập ra cái topic này để nhờ mọi người giúp cung cấp thông tin về những lựa chọn cho loa Bookshelf, nhằm giúp ai định mua 1 cặp bookshelf có 1 cái nhìn tổng quát về những phương án mà họ có thể theo. Tiêu chí xác định loa bookshelf phù hợp trong topic này: 1. Có tối đa 2 đường tiếng. 2. Kích thước thùng loa: mọi cạnh của thùng loa không quá 50cm. 3. Các driver phải có kích thước nhỏ hơn 20cm. 4. Là loa có sẵn trên thị trường, có bán trong các shop. Không phải là loa order made hay DIY hoặc KIT 5. Model từ 2010 trở về sau. 6. Giá bán tại shop hoặc giá giao dịch thành công từ 7 triệu đến 16 triệu (không tính chi phí ship) Mời các bác cùng chia sẻ thông tin. Mời các shop cùng đăng thông tin những model nào shop đang có bán để cung cấp thông tin cho khách hàng tiềm năng của mình. Format thông tin gồm có: 1. Tên model 2. Giá rao bán (của shop hoặc của cá nhân) 3. Nơi có thể mua, bao gồm tên shop hoặc link rao vặt 4. Hình ảnh (1 hình) 5. Cảm nhận của các bác nếu có.
(Xem thêm)

duythien82

1. Klipsch RB 81II (12.500.000 đồng) và Klipsch RB61 II (9.900.000 đồng) 2. Giá bán:...

besuaxx 21/02/2016 - 23:42 Xe máy

Cách lấy biển đẹp?

khoảng 1 tháng nữa e tính mua 1con ex 2013.. em ở quận gò vấp tinh làm một cái biển số đẹp giá mềm mềm 500~1tr5 . làm sao nó có dạng số cặp, lặp lại, hay tiến chứ hk phải nút.. anh em nào biết có thể chỉ e với.
(Xem thêm)
Em đang có ý định thay nguyên cặp mâm của Ex qua cho con Axelo của em, mà không biết là có khả thi không? Em cũng tìm trên mạng thấy có người thay rồi nhưng là thay luôn cả gắp và mono shock luôn, em thì ko muốn vậy vì chi phí cao, mà lại làm mất cái dáng của Axelo, em chỉ cần cặp bánh lớn để đi cho bám đường với lại nhìn xe khỏe hơn thôi. Phương án thay vỏ size lớn em cũng ko muốn vì vỏ size lớn gắn vào mâm nhỏ nhìn cùi chuối lắm. Giờ lăn tăn ko biết đi mâm ex thì có phải chế gì tới gắp, phuộc không? Anh em mình ai có kinh nghiệm hoặc biết nơi nào làm được món này thì tư vấn cho em với. Ps: Anh em tư vấn giúp em luôn là cặp mâm zin của Axelo mà đổi lấy mâm ex thì giá cả bù trừ thế nào ạ? Em cảm ơn các bác..
(Xem thêm)

Quan điểm mỗi người mỗi khác bạn ơi! Nếu mình thèm ex thì mình mua ex chạy cho rồi chứ "làm trò" như...
Minh đang ở TPHCM đang có nhu cầu mua 1 cái ampli và 1 cặp loa dùng để karaoke cho gia đình ( phòng khách khoảng 30 m2 các bro va sis có thể tư vấn cho mình với giá khoảng từ 2,5 -> 4 triệu 1 bộ gồm 1 cặp loa và ampli có thể dùng hát karaoke gia đình tốt không, hiệu gì và mua ở đâu ( có bảo hành nghe ^^ ) Mình cám ơn
(Xem thêm)

levinh0918501008@yahoo.com.vn

mình mua được cặp loa Trinty thấy nghe nhạc và hay karaoke hay giá cũng tương đối.link đây thì...
Chọn cặp da nam như thế nào các bạn nhỉ, mình vừa mua con Macbook nên muốn mua thêm cái cặp da cho nó đồng bộ sang chảnh, các bạn tư vấn cho mình với...

Khi mua tại các cửa hàng, bạn sẽ dễ dàng phân biệt được hàng thật và hàng giả khi được trực tiếp cầm...
Em đang tìm mua một cái ampli để hát karaoke, hiện đã có đầu phát + cặp loa Bose 310, đang phân vân không biết mua loại ampli nào thích hợp, vừa hay lại vừa túi tiến [:D] , hàng mới hoặc xài rồi cũng được. Nhờ các bác tư vấn dùm em. Cám ơn rất nhiều [;)]
(Xem thêm)

toangiarehcm

Mình có mixer giá rẻ nhưng hát cũng rất hay Quan trọng là micro loại tốt --> Âm thanh ấm ...
chào các bạn, mình mới mua cái ampli california + cặp loa cũng khá khá, mình muốn kết nối cái dàn karaoke này với máy vi tính để ca hát, mình cũng tham khảo nhiều trang web rồi nhưng chưa có cái nào vừa ý hết, bạn nào có ý tưởng gì cho mình biết nha. Xin lỗi nếu post nhằm chổ
(Xem thêm)

Hướng Dẫn nối amply với máy tínhhttps://www.youtube.com/watch?v=qwtZTR6UaLw
Tình hình là mình mới chuyển từ Xperia Z sang S4. Quả thực mà nói thì cái vấn đề nghe nhạc trên S4 với tai zin ko khác gì thảm hoạ Bass chả có, Treble thì cứ như bị ai đấm vào mặt, nghe chói tai dã man. Mình gắn cặp nút cao su size lớn nhất mà vẫn bị tuột ra. Chắc tại nghe Walkman có Clear Bass quen nên wa S4 cứ như là bị đạp từ đỉnh núi xuống, thất vọng tràn trề Mình ghim thử con Smart Headset MH1c của Sony vô thì nghe có khá hơn. Nhưng vấn đề chính là mình dùng case Neo Hydrid, nếu gắn case này thì ghim jack 3.5 của con MH1c ko vừa. Tính mua con UrBeats 2013 fake vì cái jack của nó nhỏ, gắn vừa, nhưng ko biết sao. Đó giờ chơi tai nghe toàn cứ original mà đâm đầu vô, chưa chơi fake bao giờ. Ae có thể tư vấn cho mình cái tai nào trong tầm giá 1tr trở xuống ko? Dạng inear nhé, vì hay đi ngoài đường, còn ở nhà thì có 1 con fullsize rồi. Yêu cầu: giá dưới 1tr, jack 3.5m nhỏ (như con UrBeats hình bên dưới), có thể thoả mãn tai trâu, bass khoẻ. Tks ae!
(Xem thêm)

linh181091

Beat zin tháo máy HTC cũng chỉ tầm 1 triệu là tốt nhất trong tầm giá rồi, hoặc sen cx300 II cũng...
Được mấy chị bày em có sắm cặp áo Nude Bra về mặc để tiện cho mấy cái đầm hở lưng em mới sắm về Nhưng lúc mặc em thấy nó xệ xệ rất mất tự nhiên, ko biết có mẹ nào bị như em ko nhỉ.. Hay là do em quá khổ nên bị vậy nhỉ. V1= 86 lận.. Có mẹ nào biết có loại áo ngực nào bận được với mấy cái đầm hở lưng khác ko ạ. Vì mua về mà ko mặc được thì tiếc lắm Được mấy chị bày em có sắm cặp áo Nude Bra về mặc để tiện cho mấy cái đầm hở lưng em mới sắm về Nhưng lúc mặc em thấy nó xệ xệ rất mất tự nhiên, ko biết có mẹ nào bị như em ko nhỉ.. Hay là do em quá khổ nên bị vậy nhỉ. V1= 86 lận.. Có mẹ nào biết có loại áo ngực nào bận được với mấy cái đầm hở lưng khác ko ạ. Vì mua về mà ko mặc được thì tiếc lắm
(Xem thêm)

kahara

Shop Điệu Đà chuyên cung cấp áo thun giá sỉ nam nữ chất lượng xuất khẩu tại Cần Thơ. Mời bạn tham...
Thế này các bác ah, nhà mình có dàn karaoke mà cái loa nhà mình cho âm thanh dở quá. Nên mình muốn đổi cặp loa khác mà chưa biết nên chọn loại nào. Các bác vào đây tư vấn hộ em với?

vylevy207

Theo như mình thấy trong 3 dòng loa bạn đưa thì có con JBL RM 10 II là ok nhất vì mình đã...
Vừa đi học về, nó bực tức quăng cái cặp xuống nền gạch, rồi chạy vào phòng bật laptop. Nick của thằng con trai sáng lên, nó phán ngay 1 câu: -Mình chia tay nhe! -Tại sao chứ? Anh đâu làm gì sai? -Đừng nói với em là anh không làm gì sai! Hôm nay sinh nhật em "01/11/2011", dễ nhớ như vậy mà cũng không thể nhớ được cơ à? -Anh...anh không biết... Vì chúng mình mới quen nhau thôi mà?! -Mới quen??? Đã hơn 1 tháng rồi mà anh nói vậy cũng được nữa à? -Anh...anh xin lỗi! Là anh sai rồi! -Tại sao? Sinh nhật bạn gái cũ anh nhớ? Trong khi sinh nhật em thì anh lại không hề hay biết? 2 người đã thôi không quen nhau hơn 1 năm rồi còn gì! -Em có nhớ là hôm ấy thằng bạn thân nó nhắc anh không? Đâu phải tự nhiên anh nhớ ra được! -Còn không biết chúc mừng sinh nhật nữa? -Chúc mừng sinh nhật em... -Được rồi, cảm ơn... Mình chia tay nha! Em không thể yêu 1 người như anh thêm 1 phút giây nào nữa cả! Nói rồi, nó bấm "Delete"! Cái nick sáng của anh trong danh sách chat, đề mục "Honey" của nó lúc bấy giờ lập tức biến mất. Tắt máy, nó ngồi bất động hồi lâu. Có cái gì đó ướt và mặn lăn dài trên má, nó đưa tay gạt đi và buông ra 1 câu nói trong vô thức: - Mình đâu có khóc! Rồi nó ngồi bẹp xuống nền gạch khóc ngon lành. Ngôi nhà lạnh lẽo chỉ có mình nó và con cún Chi-hua-hua,mặc sức khóc mà không cần ai dỗ dành hay thương hại gì... Sinh nhật nó, 01/11/2011, 1 ngày chỉ có nỗi buồn và đông đầy nước mắt... Ảnh Con cún ngồi đối diện, hết nghiêng đầu sang bên này lại nghiêng đầu sang bên kia nhìn nó. Lát sau, con cún dáng bé nhỏ đứng dậy, quay vòng vòng nghịch ngợm với cái đuôi của mình, rồi nằm ngửa trước mặt nó, con cún lăn qua, lăn lại. - Mày đang làm cho tao vui đó à?- Nó hỏi cún Nu Nu. Nhìn con cún thân thương của mình, hình ảnh của 7 năm về trước như 1 thước phim quay chậm hiện về trong kí ức của nó... Bước ra từ cửa tiệm bán thú nuôi, nó vui mừng bế con cún nhỏ trên tay-quà sinh nhật 10 tuổi mà mẹ tặng cho nó. - Mẹ ơi! Mình đặt tên cho em cún này là gì đây hả mẹ?- Nó ngây thơ hỏi. -Theo mẹ thì nên gọi nó là Nu Nu... Bỗng, con cún nhỏ nhảy vụt ra khỏi vòng tay của nó và lao ra đường. Lúc bắt kịp con cún cũng là khi chiếc xe tải lao đến với vận tốc thật nhanh! Nó nhắm nghiền mắt lại và che chở cho "Em Cún", cái chết đang cận kề rất gần với nó thì...mẹ kịp ùa đến đẩy nó ra. Tiếng xe thắng gấp...mẹ nằm bất động dưới gầm xe tải...bê bết máu!!! Nó thét lên như xé lòng "Mẹẹẹẹẹẹ!!!", rồi ngất lịm... Lúc tỉnh lại, nó đã nằm trong căn phòng của mình với cánh tay trái băng bột. Bố ngồi phía cuối giường, 2 bàn tay ông đặt lên trán trông đau khổ vô cùng. Và nó biết, từ giờ trở đi, mẹ không còn bên cạnh nó và bố bằng hình hài của mẹ nữa... Nó cứ hay khóc tủi thân khi thấy bạn bè xung quanh đều có mẹ và được mẹ yêu thương, bố xót lắm mỗi khi thấy nó khóc... Chẳng bao lâu, bố đem về cho nó 1 người mẹ trẻ đẹp, xí xọn và ỏng ẹo, cô ta cứ hay đòi bố dắt đi mua sắm toàn là những thứ đắt tiền. Nó nghĩ, chắc bố phải bán luôn cái công ti trang trí nội thất mới mong nuôi nổi "Bà dì ghẻ" ấy suốt đời... Rồi cô ta đòi bố mua nhà riêng, bố cũng chiều chuộng mua cả cái biệt thự! Bỏ lại nó ở căn nhà mà ngày trước có sự sống của 1 gia đình hạnh phúc... * * * Ngày sinh nhật nó cũng là ngày giỗ của mẹ. Vậy mà, bố cũng không ghé nhà cùng nó đi thăm mộ mẹ...bố không nhớ!? Tình cảm cha con nhạt dần... Nó sống như 1 con sói hoang dại... Trời đã về chiều với những tia nắng yếu ớt. Đứa con gái đứng trước ngôi mộ, tay cầm cả bó nhang, nức nở: -Mẹ ơi! Mới đây mà đã 7 năm rồi... Phải chi thời gian quay lại được...để con đủ lớn khôn...Để con...không mất mẹ như bây giờ... Nó không khóc, nhưng cái gì đó trong suốt, có vị mặn cứ lăn dài trên má... Cỏ cây rì rào theo từng cơn gió, những dòng chữ trên tấm bia đã phai dần theo thời gian... Tên: Huỳnh Cẩm Nhung Sinh ngày: 19/06/1970 Mất ngày: 01/11/2004 ...Và tấm ảnh chân dung mẹ đang mỉm cười hiền hậu... Khi thành phố lên đèn rực rỡ cũng là lúc trời đổ mưa. Ko áo khoác, lại không dù, nó lạnh cóng và yếu ớt, tay run rẩy nhưng chân vẫn cứ bước. Chưa được bao lâu, nó ngã gục trên vỉa hè... Mưa tầm tã, có đôi tay ai đó bế nó lên. Trong mơ màng, nó nhận ra hơi ấm quen thuộc. Tỉnh dậy, nó thấy anh đã gục đầu bên giường nó tự lúc nào. Nó đang mặc 1 bộ đồ khác... Anh thay cho nó chăng??? Đỏ cả mặt, nó giận dữ lay anh dậy: -Dậy đi! Dậy ngay cho tôi! -Em tỉnh rồi!- Anh mừng rỡ- Tối qua anh đưa em về, rồi đưa bà Tư giúp việc nhà anh đến giúp em đấy! Đừng nhìn anh bằng đôi mắt hình viên đạn như vậy, trông xấu lắm biết không? -... -Em còn sốt đấy! Nằm nghỉ đi...-Rồi anh véo yêu vào chiếc mũi của nó- Em ngốc lắm! Tối qua mưa cũng không biết tìm chỗ trú... Em có biết là anh lo lắm không? -Sao anh biết tôi đi ngoài mưa?- Nó hỏi. -Lúc em bảo chia tay, anh đã không đồng ý nên chạy ngay sang nhà em... Nhưng chỉ biết đứng bên ngoài thôi! Rồi em đi thăm mộ bác gái, anh bắt đầu đi theo em từ lúc ấy... Và anh có lỗi là không đủ can đảm đến gần để đưa em vào nơi bớt lạnh... -... -Anh không chấp nhận khi phải xa em chỉ vì 1 lỗi lầm mà anh có thể khắc phục được. Ngốc à, em có biết rằng anh yêu em nhiều lắm không? -... Không nói nên lời, mắt nó ầng ậng nước, mặt mũi đỏ lự... Rồi anh nhìn thẳng vào mắt nó, hỏi: -Em có yêu anh không? Nó khẽ gật đầu, ôm chầm lấy anh và vỡ òa như 1 đứa bé. Nó thầm cảm ơn Thượng Đế đã ban tặng cho nó 1 thiên thần, đó chính là anh. *** Thấy vậy, bà Tư giúp việc cười hiền, khẽ bát cháo nóng hổi trên bàn rồi quay đi. Con cún nhỏ nhìn nó, rồi quay sang nhìn anh. Nu Nu mến anh lắm! Con cún tỏ ra mừng rỡ, ve vẩy đuôi và ùa đến nhảy chồm lên người anh nũng nịu. Sáng bình minh trên bãi biển, có những dấu chân song song in trên cát... -Ngốc à!- Anh thì thầm. -Gì cơ? -Ngốc yêu anh nhiều không?- Anh hỏi. Nó quay sang bĩu môi làm xấu, rồi bỏ tay anh ra và ùa chạy thật nhanh, anh đuổi theo sau. Tiếng cười đùa vang lên ở 1 góc trời: -Bắt em đi! Bắt em đi! -Anh mà bắt được rồi là sẽ giữ luôn không thả đấy!
(Xem thêm)

abcdhoang

bạn tham khảo thêm ở bài viết này nhé : http://t.co/zbPWTMvOsO
Huy đưa Mai về, cái lạnh về đêm gần như muốn xé lồng ngực của anh, Huy chờ một cái gì đó thật ấm áp từ sau lưng... Đông mùa này đến chậm, cái lạnh bắt đầu từ từ, vờn vập khiến nhiều cặp tình nhân cứ mong ngóng, chờ đợi. Năm này khác với năm ngoái, Mai vẫn mặc kệ cho cái lạnh liếm láp mình, hằng ngày vẫn cứ rảo bước nhẹ trên con đường từ lớp dạy vẽ về nhà. Mai là sinh viên đã tốt nghiệp của Trường Mỹ Thuật có tiếng ở Hà Nội, nàng chưa xin được việc nhưng hai năm nay Mai vẫn có một cuộc sống ổn định nhờ thu nhập từ lớp dạy vẽ. Hai tháng trước Nguyên và nàng đã chia tay, thực ra trong chuyện này toàn là do Mai dựng lên, vì muốn Nguyên thanh thản rời Việt Nam để sang Úc phụ với bố điều hành công ty của gia đình nên Mai đã cùng Huy diễn một vở kịch cho Nguyên xem. Sau đó, Nguyên quyết định và cùng hành lý sang Úc. Những ngày đầu mất Nguyên, Mai gần như suy sụp, nàng thất thểu vác thân đến lớp dạy chỉ để ra lệnh cho cả lớp thực hành, nói xong rồi Mai ngồi im với những cây cọ. Trong chuyện này, có lẽ Huy là người hiểu Mai nhất, Huy là bạn học cùng ngành với nàng lúc còn ở Hà Nội, và khi vào đây thì anh đã là Design viên cho một tạp chí teen. Huy thường xuyên mang đồ ăn đến phòng và đến lớp cho Mai, đều đặn quan tâm Mai gần giống như một cái phao, vì Huy hiểu, lúc này Mai cần anh nhất. Hồi còn đi học, Huy đã ngỏ lời với Mai nhưng lúc đó Mai đang để ý anh chàng tên Nguyên học khoa kiến trúc cùng trường. Huy thất bại và anh nghĩ đây là cơ hội. Mai biết những suy nghĩ của Huy, nhưng nàng mặc kệ, nàng không hoàn toàn từ chối nhưng cũng không hẳn đồng ý tất cả. Mai lưng chừng vì thực ra, trong lúc này, Mai cần Huy, cần không có nghĩa là lợi dụng, nàng luôn biết giữ ở một mức nào đấy, vì dẫu sao, Mai cũng luôn nghĩ về một người ở nửa bên kia bán cầu. Một tối thứ bảy, Huy và Mai ngồi ARIMI Cafe, nhìn thoáng qua thì quán lặng lẽ và hơi vắng nhưng nếu nhìn kỹ thì đã kín bàn, từng cặp co vào nhau để chống đi cái lạnh của đêm đông. Có phải dù ở không gian nào, con người ta cũng biết dựa vào nhau để trả lời cho những thay đổi của thiên nhiên? Chắc không phải, vì dù Mai thấy lạnh, Huy biết được điều đó, anh khẽ choàng tay qua vai nàng nhưng nàng đã đẩy tay anh ra: -Được rồi mà Huy, Mai biết cách tự sưởi ấm cho mình mà. – Vừa nói, Mai vừa đưa hai tay lên thoa vào nhau và thổi hơi ấm từ miệng mình vào đó. -Ừ, Lãm xin lỗi, tại Huy thấy vai Mai hơi run. – Huy cười hiền – Tiết thế này là Love you and love me thì tuyệt nhỉ. – Nói rồi, Huy quay sang chị phục vụ yêu cầu quán mở bài đó. Nhạc nhẹ nhàng, cả quán im lặng nhường cho tiếng Zhang Yao cất lên trong veo. Mai khẽ liếc Huy. Thực ra Huy không tệ, sóng mũi cao, cặp kính viền đen và đầu tóc hơi dài trông rất “nghệ”, mặt khác, Huy cũng hiền và biết cách quan tâm Mai. Khi nỗi nhớ nhung và đau khổ về Nguyên tạm trốn ở một góc nào đấy thì cuộc sống của Mai bị đảo lộn lên bởi Huy. -Cũng đã hơn 3 tháng rồi, tại sao Mai không tìm cách để bắt đầu lại? – Huy ôm chặt ly trà nóng – Thay vì cứ để như vậy mà bước tiếp. -Mai cũng không hiểu mình nữa, bây giờ, Mai chỉ muốn vẽ thôi. -Mai không định làm Design viên à? Dạy như vậy có chắc không? Mai thở dài: -Cũng là cầm cọ, cái quan trọng là Mai thấy mình hợp với việc dạy. – Nói rồi, Mai đưa ly Alexandra lên miệng ngớp một ngụm, có lẽ vị brandy hơi quá, cô khẽ chắp môi cho cacao và sữa lan ra. *** Huy đưa Mai về, cái lạnh về đêm gần như muốn xé lồng ngực của anh, Huy chờ một cái gì đó thật ấm áp từ sau lưng. Anh định nói gì nhưng khựng lại. Mai hơi ngà bởi ly cocktail, ngồi phía sau Huy, nàng thấy ấm vì tấm lưng rộng của anh, đã nhiều lần, Mai định đặt tay lên hông Huy nhưng lại thôi. Cái e dè trỗi dậy, Mai thấy có lỗi với Huy về chuyện hồi còn đại học, kể ra trong số bạn bè, Huy là người luôn bên nàng nhất. Mai vừa thả người xuống giường thì Huy gọi: -Mai à, lúc nãy quên nói chuyện này… -Chuyện gì thế? Huy nói đi. – Mai vẫn thả người trên nệm. -Có lẽ chuyện này Huy nói hơi sớm, nhưng thực sự Huy cần Mai, từ lúc đại học đến giờ, vẫn không thay đổi – Huy ngừng một chút – Có thể người khác sẽ cho Huy là kẻ cơ hội, chờ thời nhưng dù Mai có quen ai nữa sau Nguyên, Huy cũng vậy thôi. Mai ngẫm một chút, nàng ngồi dậy đi lại phía cửa sổ nhìn xuống phố. -Mấy tháng qua Mai rất cảm ơn Huy. Nhưng thật sự là Mai chưa đủ khả năng để bắt đầu một câu chuyện mới. -Ừ, Lãm biết chứ, Huy đợi được mà. Huy chỉ muốn nói vậy thôi, tại thấy Mai cứ vậy hoài. – Có tiếng thở dài qua điện thoại – Thôi, Mai nghỉ đi, mệt lắm rồi đó. -Ừ, Mai biết rồi. Bye Huy. *** Có một vài buổi chiều, Mai không nhờ Huy đưa về, nàng cũng chẳng về nhà ngay. Mai thả bộ trên những con đường mà lúc trước nàng và Nguyên hay dạo. Đông làm cây cối khô đi, nhìn xơ sác và trần trụi. Mai ví những tán cây kia với mình, tự dưng thấy lạc lõng vô cùng. Cơn gió nhẹ cũng khiến nàng co lại, phía bên kia lề đường, một cặp tình nhân đang ấm áp bên nhau, Mai quay mặt đi, sợ phải nhìn thấy cảnh đó, sợ những kỷ niệm với Nguyên ùa về. Mai cúi mặt, chậm rãi đạp lên những tán lá khô mà không giấu được thứ gì cay cay đây trào lên sóng mũi. Chẳng phải chính nàng đã quyết định mọi việc sao? Có lẽ giờ này, Nguyên đang có một cuộc sống tốt bên ấy, có khi lại đang cùng với một người con gái khác. Nghĩ đến đó, Mai nhắm nghiền mắt, thôi không nghĩ ngợi lung tung nữa. Mai tự choàng đôi vai mỏng của mình mà thả bộ về nhà, điện thoại có rất nhiều cuộc gọi nhỡ của Huy… Thực sự là Huy quan tâm Mai không cần điều gì cả, chẳng hiểu vì sao Mai lạnh lùng như thế với Huy. Mỗi con người, ai cũng tạo cho mình một lối nhỏ hạnh phúc riêng, nhưng đôi khi lại không đi vào đấy mà sẽ sánh bước cùng người khác ở một con đường hồng hơn, thắm hơn. *** Mai nhận được tin Nguyên chuẩn bị cưới vợ vào một ngày cuối năm. Anh mail cho nàng bức thiệp và nói rằng sẽ tổ chức đám cưới tại Việt Nam. Vợ anh là con của một công ty đối tác với gia đình anh. Nguyên còn nhắn thêm rằng, anh rất muốn tiệc cưới của mình sẽ có mặt Mai và Huy. Tắt màn hình, Mai cười nhẹ một cái rồi đứng dậy đi lại chỗ cửa sổ. Buổi chiều, nắng xuân bắt đầu nhợt nhạt xuống con đường, Mai ở tầng 4, từ đây có thể trông ra được một con đường dài đầy nắng nấp dưới hàng phượng vỹ già nua. Ở đâu đó, trên những cành cây đã có vài chồi non. Xuân đến thật rồi, nhưng cái tê tái cũng còn vương, ít ra là đối với Mai, nàng nhận được cái mail nhưng cảm giác ấy không phải là đau khổ, có phải con người ta sẽ vô cảm trước những gì mà mình đã đoán trước được? Mai lắc đầu, thở nhẹ một cái. -Alo? – Mai gọi cho Huy - Huy rảnh không? Ra ngoại ô vẽ đi, hôm nay trời đẹp. -Có chuyện gì hả Mai? – Huy là người nhạy cảm. -Có gì đâu, Huy gôm màu và cọ qua chở Mai đi, Mai còn giấy đây. -… Huy ngưng một lát – Uhm! Huy qua đây. Mai mặc quần overall màu kem nhiều túi và một cái áo thun màu trắng ở trong, đúng chất bụi của những người làm nghệ thuật, ngồi sau xe Huy, nàng ôm giá vẽ, tay kia thì cứ chìa ngón chỏ và ngón cái ra thành một góc vuông để lấy khung. Nếu nhìn Mai từ sau lưng ai cũng nghĩ nàng khá nhí nhảnh và yêu đời, nhưng thực sự gương mặt Mai lại nói lên một điều khác, có gì đó đang lấp đi cái hồn của đôi mắt nàng. Huy nhận ra được điều đó, nhưng anh không muốn nhắc đến, ngay từ cái lúc Mai rủ anh đi vẽ là anh đã thấy có vấn đề rồi. Huy tấp xe vào một cánh đồng cỏ mây, ở giữa cánh đồng có một cái hồ khá rộng, nơi đây quả là lựa chọn tuyệt vời cho dân nghê thuật, nhưng không dễ nhận thấy nó, nó nằm sâu trong một mảnh đất mới giải tỏa cách trung tâm thành phố khá xa. Tuần trước Huy mới nghe một nhân viên mới trong công ty anh chỉ cho Hai người chạy thẳng xe vô mảnh cỏ gần hồ, rồi bắt đầu dựng giá vẽ, Mai không vẽ cùng Huy, nàng ôm giá vẽ lại gần bờ hồ và bắt đầu nét chì. Huy vẽ bằng cọ, anh thích vẽ phong cảnh, vì là một design viên nên anh lấy bố cục rất tốt. Nắng xuân âm ấm cùng với gió thổi nghiêng ngả những thân cỏ mây mỏng manh, mặt hồ gợn nhẹ sóng, cảnh tượng lặng lẽ mà bình yên này càng khiến cho đôi mắt Mai sụp xuống. Chiều cứ thế tan dần trong im ắng… Bản phát thảo chân dung bằng chì của Mai thấm đầy nước từ khóe mắt. Nàng vẽ hình Nguyên, tấm hình bằng trí nhớ và cả trái tim. -Sao lại tự kỷ thế kia? Đã bảo không có gì mà. – Huy đi lại chỗ Mai từ lúc nào không biết, anh đưa cho nàng túi khăn giấy. Mai giật mình nhìn anh và đưa tay đón lấy túi khăn, không nói gì cả. Huy thở dài ngồi bệt xuống bên Mai, anh dũi thẳng chân nhìn hồ. Nắng đã tắt dần, trời sắp tối gió lạnh hẳn, cả 2 đều không mặc áo ngoài. Mai cầm bức vẽ nãy giờ lên, ngắm thật kỹ, nàng đưa ngón tay lên mặt Nguyên trong hình. Nước mắt nãy giờ đã khô, bây giờ lại chảy xuống. Huy quay sang thấy điều đó, nhưng cũng chẳng biết phải làm sao, chỉ cảm thấy tim mình hơi nhói. -Có lẽ đây là lần cuối Mai nghĩ về Nguyên. – Mai vừa nói vừa cầm bức vẽ vò nát rồi xé. – Mai đã dồn cả trí nhớ và tình cảm của mình về Nguyên đã vẽ lên nó. – Mai khóc nhiều hơn. Huy ngồi bên cạnh, trố mắt nhìn theo những hành động của Mai. – Có phải hạnh phúc và cơ hội chỉ đến với con người ta một lần thôi phải không Huy, Mai đã đánh rơi Nguyên thì chắc chắn Mai sẽ mất anh ấy? – Nói đến câu đó, Mai nghẹn ức nước mắt, cổ chẳng nói ra được gì nữa. Huy chẳng nói gì, đưa tay choàng đôi vai nhỏ bé của Mai vào lòng, nàng đang khóc nức như một đứa trẻ bị lạc. Lúc này đây, anh thấy thương Mai vô cùng, có chắc rằng nàng sẽ quên được? -Nhưng điều gì đã khiến Mai buồn đến như thế? – Lãm hỏi khi Mai đã thôi không ức nghẹn -Nguyên sắp về Việt Nam. – Mai chui ra khỏi lòng Huy, nàng đưa tay dụi nước mắt. – Anh ấy mời Mai và Huy dự đám cưới của ảnh. - Nàng mím môi. -Thế Mai tính sao? – Huy hỏi. -Mai cũng chẳng biết nữa. Cả hai im lặng một lát. Nước mắt nãy giờ làm nhòe đi gương mặt đang cóng vì lạnh của Mai. -Mai à. – Huy quay sang Mai. - Hãy khóc đi,là những giọt nước cho riêng Mai thôi, nếu còn thương Nguyên, thì Mai nên vui cho anh ấy. Chẳng phải đó là điều Mai muốn và đã làm sao? – Nói rồi Huy lấy cây chì đang nằm trên thảm cỏ đưa lên và ngắm. Mai nhíu đôi mắt lại, ngẫm một chút rồi quay sang nhìn Huy, đôi mắt nãy giờ húp lại vì nước mắt, mái tóc trước hơi rối. Nàng nhìn Huy như thế một hồi lâu, anh chẳng hiểu, hay đã nói gì lỡ lời với Mai? Anh nhíu đôi mày cũng nhìn lại Mai như thế. Đột nhiên Mai mỉm cười, lúm đồng tiền hiện trên khuôn mặt xanh xao của nàng. -Huy nói đúng, tại sao Mai không nghĩ ra nhỉ? Lẽ ra Mai phải vui mới đúng chứ, không phải nó đang diễn ra như những gì Mai muốn sao? Trời đã tối sầm xuống, bên ngoài cánh đồng cỏ, thành phố đã lên đèn rực cả con đường. Mai và Huy đứng dậy dọn đồ vẽ ra về. Mai ngồi sau xe, đong đưa theo một điệu nhạc nào đó phát ra từ một quán nhỏ ven đường. “… Có chút nắng lên qua hàng cây, có chút gió bay theo làn mây đưa em gần anh Và... I just wanna say : I love u and need u Lặng thầm mong em sẽ bên anh đôi vai gần kề chẳng rời xa nhau I love u and i need u…” Nàng nhìn những người lặng lẽ cam chịu cái lạnh cùng sự cô đơn dưới tiết lạnh. Nghĩ lại bản thân, thế ra mình còn hơn rất nhiều người, tại sao cứ buồn mãi vì một cánh cửa đã khép lại từ lâu chứ. Hạnh phúc đôi khi là cánh cửa ở sát phòng ta, nó cứ mở chờ đón ta dù rằng ngày thường ta vẫn hay đi ngang qua đấy. Mai cười nhẹ nhìn lên tấm lưng của Huy, anh vẫn cứ âm thầm bên Mai. Nhẹ nhàng, nàng luồng hai tay lên eo Huy, tặng cho anh một cái ôm thật ấm. -Mai xin lỗi Huy nhé! -Vì cái gì hả Mai? – Huy mỉm cười hạnh phúc, trong anh, cái gì đó đang rạo rực và xao xuyến. -Mai không biết nữa, nhưng thấy mình có lỗi với Huy. Huy đã vì Mai nhiều quá…! – Nàng áp sát má vào lưng anh -Trời ạ, ngốc thế! Huy lo cho Mai cả đời cũng được! Mai cười, ấn nhẹ vào hông Lãm, cả hai cùng cười rộn lên khiến những chiếc xe đi gần phải chú ý. Đêm lạnh mà thật ấm. Huy đứng bên ngoài khung cửa nhìn Mai đang dạy trong lớp, cái cách nàng say mê với các học trò cũng khiến cho anh quên đi ý nghĩ kéo cô về công ty mình cùng làm design. Anh đến để cùng Mai đi mua quà chúc tết, và sắm một ít đồ cho ngày mai đi dự tiệc cưới của Nguyên. -Anh đứng chờ chút nhé, cũng sắp xong rồi. – Mai tiến lại chỗ cửa sổ nói nhỏ với Huy. -Uhm, anh quen chờ rồi mà. – Huy cười – Chờ mới có được em đấy chứ. Cả hai cũng cười. Thật vậy, đôi khi đợi chờ là hạnh phúc, Akira Phan nhỉ?
(Xem thêm)
Thỏ Bông Trắng… Là em, con nhóc 18 tuổi hồn nhiên và tinh nghịch. Em được mọi người đặt cho cái tên Thỏ Bông Trắng từ hồi em bé xíu xiu. Có thể là vì khi bé em vô tình có một cặp răng thỏ, cũng có thể vì trông em kháu khỉnh và trắng xinh nên được mọi người âu yếm mà gọi thế chăng? Em không biết, chỉ biết rằng em thích cái tên ngộ nghĩnh này. Và hẳn nhiên cái tên đáng yêu ấy gắn bó với em cho tới tận khi em lớn thành một thiếu nữ, bước chân vào cổng trường đại học^^! Bạn bè mới không biết thì gọi em là Sếp (vì ở lớp em giữ vai trò làm lớp trường mà) nhưng mấy đứa bạn thân vẫn quen mồm gọi em là Thỏ Bông Trắng. Ôi, em yêu cái tên của em quá đi mất!!! Nhưng… Bỗng một ngày, em trở nên tức tối và cáu kỉnh chỉ vì cái tên nghe yêu yêu của mình. Có thể đó là ngày không đẹp trời vì không có ánh nắng lấp lánh nhuộm màu lên tán lá xanh, không có gió thổi vi vu từng cơn mơn man mái tóc mềm, không có cả những áng mây xốp hình kẹo bông gòn dễ thương mà em vẫn thích…. Tóm lại là tất tần tật các yếu tố đều đảm bảo rằng ngày hôm ấy không phải là ngày đẹp trời (_ _)! Em, con nhóc mặc chiếc váy trắng, đi đôi sandal màu trắng và đội mũ (cũng màu trắng), bước chầm chậm trên con đường rợp bóng cây, những cơn mưa lá rụng xoay tròn trong gió nhẹ, phải rồi, làn gió thu lướt qua và hờ hững cuốn lá đi xa. Em ngắm nhìn và mỉm cười thích thú. Bỗng “Áaaaaaaaá” …. Thôi rồi, cái váy trắng của em… cái váy mẹ tặng em ngày sinh nhật tròn 18 tuổi… cái váy mà em thích nhất….bla bla…. Hẳn nhiên “hắn” - kẻ đã cả gan làm vấy bẩn lên chiếc váy của em phải tròn mắt ngạc nhiên trước điệu bộ lúc bấy giờ của em. Thậm chí, ngay cả khi bây giờ nghĩ lại em còn thấy buồn cười nữa cơ mà ^_^. Nhưng, có một điều quan trọng mà em quên chưa nhắc tới, đó là ngay sau 5s ngạc nhiên là 5s “hắn” hoảng sợ!!! Thật chứ chẳng đùa đâu nhé, em đã nói là em rất … đanh đá chưa nhỉ? Em đã mắng cho hắn một trận, vì cái tội đi mà không thèm nhìn đường, vì đi mà không biết tránh cái vũng nước bẩn, vì cái tội con trai mà không galant, thấy việc làm của mình sai mà không biết xuống xe hỏi han người bị nạn mà cứ trân mắt ra nhìn…. Bla..bla…. Tóm lại là em đã mắng nhiếc hắn xối xả và có lẽ hẳn cũng chẳng thể nghe + hiểu hết những gì em đang nói. Nhưng, thêm một điều quan trong nữa là… e hèm, em cũng quên mất chưa nói. Rằng kẻ “đứng hình” sau một tràng pháo của em không phải là hắn, mà chính em! Vâng, chính em ạ! Chuyện là, hắn chuyển ngay bộ mặt “con nai vàng ngơ ngác” sang bộ mặt của “bạch mã hoàng tử đẹp trai” với một nụ cười duyên chết người. E hèm, ngay lập tức, em “đơ” và chết lịm trong nụ cười ấy. Hic… “Anh xin lỗi, em không sao chứ? Anh đã định mở lời xin lỗi em trước, nhưng vì…em nói nhanh quá…” “…” “Uhm, váy của em bị bẩn rồi, anh phải làm thế nào đây nhỉ? Hay là…” “À, à…. Ý anh là em lắm lời và chanh chua chứ gì? Ý anh là em đã không cho anh nói chứ gì? Hơ, anh đã sai rồi còn khéo đổ tội cho người khác quá đấy!” (Thật sự là em cũng hơi áy náy khi cứ lấp liếm đi cái sự đanh đá của mình, khi cứ cố tình mắng tới tấp vào mặt hắn, nhưng…chẳng lẽ em lại đi nhận là mình sai à? Không bao giờ, nhé!) …. Sự việc sau đó em chẳng rõ đã được giải quyết theo cách nào. Em chỉ nhớ là em nói nhiều, cười nhiều và có lúc trở nên bẽn lẽn, ngại ngùng. Bằng chứng là em đã ghi vào nhật kí những dòng như sau: “Ngày…tháng … năm… Hôm nay, Thỏ gặp Carot trong trường hợp không thể tức cười hơn^_^ Chỉ vì Carot vô tình làm bẩn chiếc váy trắng của Thỏ mà Thỏ đã mắng cho Carot một trận. Carot ngốc nghếch hay giả vờ ngây thơ nhỉ? Ai lại đứng im ra đấy để đứa con gái nó mắng té tát vào mặt cho? Nhưng Carot đã chuộc lỗi bằng một chầu kem tươi mát lạnh, đi dạo cùng Thỏ trong công viên, hát cho Thỏ nghe và kể truyện cười nữa. Hajjzz, Carot hát không hay, chỉ kể truyện cười là giỏi thôi. Nếu lần sau mà gặp, hẳn Thỏ sẽ bắt Carot kể truyện cho Thỏ nghe, miễn khoản hát hò đi. Hjc, nhưng khi ra về, Carot ngoái lại nhìn Thỏ, nhe cái răng khểnh ra mà cười với điệu bộ đáng ghét cực kỳ >”< : “Em là Thỏ Bông Trắng thật à? Anh không dám tin đâu, vì cái tên ấy quá dễ thương, trong khi em thì quá là đanh đá và chanh chua=.=” Ớ, Carot chê Thỏ, vì Thỏ đanh đá, hức! Ôi, Thỏ tức điên lên mất. Sao lại dám nói là cái tên ấy không hợp với Thỏ chứ??? Mọi người vẫn gọi Thỏ như thế mà, và Thỏ trong mắt mọi người cũng đáng yêu lắm mà!!! Ghét Carot quá!” Củ Carot… Hắn là một gã trai 21 tuổi, sinh viên kĩ thuật nhưng tâm hồn nghệ sỹ chính hiệu! Hắn hay hát, mặc dù hắn hát chẳng hay. Thế nên điểm cộng cho cái tâm hồn nghệ sỹ của hắn tất nhiên không phải là khoản hát hò rồi, mà là khả năng chơi nhạc cụ. Cũng không có gì là nghịch lý nếu như hắn có thể chơi được khá nhiều các loại nhạc cụ mà không thể biểu diễn một bài hát cho nên hồn đâu nhỉ? Và lẽ dĩ nhiên là hắn được quyền tự hào về cái tâm hồn nghệ sỹ của mình, về khả năng đánh guitar, thổi harmonica, lướt piano,….trước mọi người. Chả thế mà hội bạn thân cứ mở mồm ra thì y như rằng gọi hắn là Phong Lãng Tử. Ôi, vì cái lí do cực kỳ vớ vẩn: “Tại bọn tao thấy nhiều em xếp hàng làm bạn gái mày quá đấy. Hehe!” Gì thì gì chứ cái khoảng vác đàn đi tán gái ấy Phong không ham, hắn chơi đàn vì yêu nghệ thuật, vì đam mê đi kiếm tìm cảm xúc. Đơn giản vậy thôi! Người hiểu thì bảo hắn nghệ sỹ, người không hiểu thì bảo hắn võ vẽ lắm chuyện, đôi khi gán cho hắn cái mác “hơi-khùng-khùng”. Và, trước những cái nhìn nhiều chiều như thế, hắn chỉ nhún vai, cười điệu cười nửa miệng, búng tay một cái rõ kêu rồi quay lưng đi chỗ khác càng nhanh càng tốt. Chợt, hắn “À” lên một tiếng. Hắn nhớ ra là mình vừa có thêm một cái biệt danh mới, một cái tên ngồ ngộ khác hẳn với những cái tên vừa xuất hiện trong đầu hắn. Gì nhỉ? Để xem nào… Xâu chuỗi các sự kiện, lắp ghép lại với nhau thì…. … Chủ nhật tuần trước, ngày không nắng vắng gió heo may, trên con đường ngập màu xanh bình yên và hy vọng, xuất hiện một cô bé trắng từ đầu đến chân xinh xắn và đáng yêu đang mỉm cười ngô nghê gì đó…. À, đúng rồi, nhân vật chính xuất hiện, người là nạn nhân của 1 phút lơ đễnh khi hắn phi xe qua vũng nước đọng. Kết quả là, chiếc váy trắng lấm tấm bẩn, cô bé hét thất thanh, tuôn một tràng những câu gì đó mà hắn không kịp nghe rõ… Phải rồi, sau đó hắn phải làm hòa bằng một chầu kem tươi mát lạnh, bỏ cả buổi chiều lang thang trong công viên, hát mà như ru ngủ cho cô bé nghe, kể những câu truyện cười như thể dỗ dành đám trẻ con hàng xóm. Cuối cùng thì hắn cũng đã dỗ dành được rồi, ôi, có ai từng nói con gái thật rắc rối chưa nhỉ? Ấy thế mà, cô bé cũng đáo để lắm nhé, hỏi tên tuổi, số điện thoại của hắn với cái nháy mắt tinh nghịch “Để em còn biết mà bắt đền anh nếu như chiếc váy của em không thể trắng tinh khôi như trước chứ!!!” “À , ờ, tên anh là…” “Hey, em gọi anh là Carot nhé. Hì, ôi, tên hay quá. Nghe thích thật đấy. Em là Thỏ Bông Trắng, bình thường cứ gọi em là Thỏ cũng được. Hì, mọi người vẫn gọi em thế!” “Ok, nếu em thích thế!” Hắn bật cười với cái cách đùa nhí nhảnh của cô bé. Trước khi ra về hắn quay đầu lại, vẫy tay chào và không quên buông vội câu nói đùa “Em là Thỏ Bông Trắng thật à? Anh không dám tin đâu, vì cái tên ấy quá dễ thương, trong khi em thì quá là đanh đá và chanh chua=.=” Hắn nhìn qua gương chiếu hậu bắt gặp cái khuôn mặt bầu bầu bỗng nhiên xị ra, mũi chun lại và tay thì xoắn xoắn mấy lọn tóc ra chiều khó chịu lắm lắm. Tự nhiên hắn thấy tim mình chùng xuống. Ơ hờ, lỡ nhịp mất rồi! Nắng và Mưa… “Như những hiện tượng trái ngược của cuộc sống, Nắng và Mưa lúc nào cũng đối lập với nhau. Những tưởng rằng chúng loại bỏ nhau để tồn tại, để lan rộng mức độ ảnh hưởng của mình đến với vạn vật… Rằng không có Mưa thì Nắng trở nên lóng lánh những tia vàng óng ả, rải đều như thảm nhung mượt mà xuống nền đất thẫm… Rằng không có Nắng thì Mưa trở nên vồn vã, hối hả xối vào lòng đường những giọt nước mang nặng nỗi niềm. Đôi lúc mưa hí hửng reo vui tí tách vì những niềm vui nhỏ nhặt nào đó… Nhưng… Khi có sự kết hợp giữa Nắng và Mưa đã mang đến món quà tuyệt đẹp của tạo hóa, đó là sự xuất hiện của Cầu Vồng. Trên dải cầu cong cong vắt ngang bầu trời là những sắc màu rực rỡ….” Giọng Thỏ trong trẻo đầy hào hứng kể cho Carot nghe về sự phát hiện lý thú của mình. Carot ngồi chăm chú lắng nghe, đôi khi mỉm cười vì nét ngây thơ hồn nhiên hiện trên khuôn mặt cô bé. Hai người ngồi trong Café Cuối Ngõ - một nốt lặng giữa phố phường Hà Nội để lắng nghe suy nghĩ của nhau, để đong đầy tình yêu trong những ly café sữa nóng. Phong ngồi nhìn Thỏ say sưa nói, chàng thích nhìn cái cách Thỏ liến thoắng về một điều gì đó hay ho. Có thể là những suy nghĩ của riêng cô, có thể là chuyện trường lớp hay những công việc đoàn trường mà cô tham gia… Dường như Thỏ hồn nhiên đến mức chẳng nhận ra nét nhìn chăm chú của Phong nữa. Bất giác, cậu mỉm cười. Một nụ cười đủ nhẹ nhàng và ấm áp để lan tỏa ra không gian xung quanh trong góc quán nhỏ. Cậu nghĩ đến phép so sánh ngộ nghĩnh giữa cậu và Thỏ, giống Nắng và Mưa chăng??? Hai con người xa lạ với hai nét tính cách trái ngược hoàn toàn vô tình quen nhau, rồi vô tình ngã vào nhau để mà… yêu nhau. Thỏ non nớt với tình yêu đầu đời chớm nở và luôn ánh lên nét hồn nhiên, tinh nghịch khi đi bên Phong - kẻ lãng tử đa tình với ánh mắt buồn và có phần sắc lạnh. Lỡ như, một ngày, Thỏ nhận ra Phong không phải là chàng trai phù hợp với cô? Và Thỏ biến mất như đốm nắng vàng xuyên qua kẽ lá nhảy nhót từ chiếc là này sang chiếc lá khác, mải mê chạy theo ánh mặt trời của riêng mình? Phong biết đối diện như thế nào, khi mà, cậu đã rất yêu Thỏ - người con gái trước mặt mình bây giờ đây. _Carot này, em đi nhé! Thỏ vừa cười, vừa nháy mắt nói với Phong, trông cô bé chả có vẻ gì là đang nói thật cả. _Em đi đâu? Anh đưa em đi! Phong nhoẻn cười, vội xua tan đi những suy nghĩ mông lung trong đầu. _Uhm, không được đâu. Anh không đưa em đi được. Vì em sẽ phải đi một mình, phải tự lập, phải học sống không có anh bên cạnh, để em… trưởng thành hơn… _Vớ vẩn nào, ai bắt em trưởng thành đâu cơ chứ, em cứ là em đi xem nào, cứ nhí nhảnh và hồn nhiên, cứ nhõng nhẽo với anh khi em thích và giận hờn vu vơ khi em buồn. Anh có dám ý kiến ý cò gì đâu. Phong thảng thốt khi câu nói của Thỏ vừa rồi chạm vào phần suy nghĩ sâu kín trong anh. Nhưng, vẫn với nét mặt bình tĩnh nhất có thể, anh nắm lấy tay Thỏ, nhìn vào đôi mắt trong đượm buồn, anh biết, cô không hề nói đùa. _Em sẽ đi du học một thời gian. Chỉ một thời gian ngắn thôi. Nhưng có lẽ đủ để em nhớ anh đến điên loạn…. thế nên… mình … chia tay nhé! Cô ấy khóc. Giọt nước mắt lăn trên gò má bầu bĩnh, cái mặt ngồ ngộ vừa lúc nãy còn tươi vui mà bây giờ xị ra trông đến tội. Phong khẽ khàng đưa tay lên lau đi giọt nước mắt đang chực tràn khỏi mi. Anh điềm đạm: _Anh sẽ đợi. Em tin không? Anh sẽ đợi. Dù thời gian là dài hay ngắn. Dù khoảng cách là gần hay xa, chỉ cần em biết và tin rằng, anh… sẽ đợi… _Nhưng… em không muốn người yêu em phải khổ? Em không muốn đâu… hơn nữa, yêu xa… mong manh lắm anh à… Bây giờ thì Thỏ gần như là nức nở, nép mình bên Phong để khóc, khóc như muốn trút tất cả những gì ưu tư phiền muộn và tống khứ đống cảm xúc hỗn độn ra ngoài. Vai áo Phong ướt đẫm, tim anh đau nhói. _Em ngốc. Sao tự nhiên ăn nói linh tinh thế? Em cứ trẻ con và ngô nghê như thường ngày thì có sao đâu, cứ hồn nhiên, vô lo vô nghĩ như em vẫn thế thì có trách em đâu. Không cần lo lắng nhiều đến thế, nhé! _Nhưng… Sao… anh chẳng nghĩ gì đến mình thế? Anh là Carot thật à? Thỏ ngước đôi mắt ngấn nước lên nhìn Phong, cô chạm phải ánh mắt nâu ấm áp. Tim cô chẳng thể nào sắt đá được, dẫu có đóng băng thì nó cũng sẵn sàng bị nóng chảy ra thành nước dưới ánh mắt của Phong. _Thôi nhé! Stop vấn đề tại đây. Chúng ta chuyển đề tài nào. Phong lau nước mắt cho Thỏ, hôn nhẹ lên đôi bờ mi mọng nước và xoa xoa mái tóc mềm như thể dỗ dành một con mèo con. Thỏ được vỗ về trong lòng Phong, được xoa dịu những cơn sóng lo nghĩ bằng tình yêu nồng nàn của Phong. Và cô mỉm cười trong khi nước mắt còn mặn nơi bờ môi. Cười vì hạnh phúc. Cười vì sắp phải chia xa. Cười vì muốn phó mặc cho tự nhiên. Nếu tình cảm giữa cô và Phong như cầu vồng xuất hiện sau mưa thì hẳn sẽ đẹp lung linh và tự dưng vụt tắt. Còn nếu tình cảm ấy bền chặt hơn, nảy mầm có gốc rễ từ tận sâu trong tim hai người thì sẽ có cây tình cảm thật lớn, cứ mãi vươn cao để đón nắng, đón mưa bằng tất cả niềm kiêu hãnh của sắc xanh tươi mới. Phi Trường ngày nhạt nắng…. Có cô bé đứng thút thít bên vai người yêu. Anh chàng ấy nở trên môi một nụ cười buồn man mác. Họ nắm chặt tay nhau, nhìn sâu vào mắt nhau như thể muốn thu tất cả khoảng không gian ấy, khuôn mặt ấy, tình cảm ấy vào một ngăn trái tim làm hành lý cho chuyến bay sắp tới. _Carot này, em sẽ nhớ anh lắm đấy! Anh… cũng phải nhớ đến em nhé! _Cái đấy lại còn phải dặn anh à? Hơ, mà em mới là người nghe dặn dò chứ. Hừm, không được lơ đễnh để mắt tới anh nào cả, tập trung học hành và… chỉ được nhớ về anh thôi. Biết không? _Ơ…đúng là… Carot. _Cười cái coi nào!!! Phong nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Thỏ mà không cầm lòng được. Anh nắm chặt lấy tay Thỏ, ôm ghì cô vào lòng, hôn vội lên mái tóc mềm thoảng hương hoa Oải Hương. Lại những giọt nước mắt ấm nóng chảy xuống ướt vai… … Có một người đang rơi nước mắt… Có một người đang khóc trong tim…. … Có một người khẽ thì thầm: “Ngốc ạ, anh sẽ chờ em. Bình an em nhé!” … Có một người khẽ gật đầu, lén lau đi nước mắt trên má và nhoẻn miệng cười trong hạnh phúc: “Em sẽ về nhanh thôi, vì… có một củ Carot chờ em ở nhà!” Ánh nắng vàng hanh hao, sợi gió nhỏ len lỏi vào làn tóc rối… Phi trường tấp nập người đi lại, nhộn nhịp nói cười, nhộn nhịp những nỗi niềm riêng… Có ai đó vừa sum họp, có ai đó vừa nói lời biệt ly… Có ai đó thấy hạnh phúc, có ai đó thấy xót xa….
(Xem thêm)
khoảng 1 tháng nữa e tính mua 1con ex 2013.. em ở quận gò vấp tinh làm một cái biển số đẹp giá mềm mềm 500~1tr5 . làm sao nó có dạng số cặp, lặp lại, hay tiến chứ hk phải nút.. anh em nào biết có thể chỉ e với.
(Xem thêm)

chieuthuvang

làm gì có vụ bấm số nữa bạn , nộp hồ sơ vào , ngồi chờ đọc tên phát biển + giấy hẹn đi lấy cavet...
Huy đưa Mai về, cái lạnh về đêm gần như muốn xé lồng ngực của anh, Huy chờ một cái gì đó thật ấm áp từ sau lưng... Đông mùa này đến chậm, cái lạnh bắt đầu từ từ, vờn vập khiến nhiều cặp tình nhân cứ mong ngóng, chờ đợi. Năm này khác với năm ngoái, Mai vẫn mặc kệ cho cái lạnh liếm láp mình, hằng ngày vẫn cứ rảo bước nhẹ trên con đường từ lớp dạy vẽ về nhà. Mai là sinh viên đã tốt nghiệp của Trường Mỹ Thuật có tiếng ở Hà Nội, nàng chưa xin được việc nhưng hai năm nay Mai vẫn có một cuộc sống ổn định nhờ thu nhập từ lớp dạy vẽ. Hai tháng trước Nguyên và nàng đã chia tay, thực ra trong chuyện này toàn là do Mai dựng lên, vì muốn Nguyên thanh thản rời Việt Nam để sang Úc phụ với bố điều hành công ty của gia đình nên Mai đã cùng Huy diễn một vở kịch cho Nguyên xem. Sau đó, Nguyên quyết định và cùng hành lý sang Úc. Những ngày đầu mất Nguyên, Mai gần như suy sụp, nàng thất thểu vác thân đến lớp dạy chỉ để ra lệnh cho cả lớp thực hành, nói xong rồi Mai ngồi im với những cây cọ. Trong chuyện này, có lẽ Huy là người hiểu Mai nhất, Huy là bạn học cùng ngành với nàng lúc còn ở Hà Nội, và khi vào đây thì anh đã là Design viên cho một tạp chí teen. Huy thường xuyên mang đồ ăn đến phòng và đến lớp cho Mai, đều đặn quan tâm Mai gần giống như một cái phao, vì Huy hiểu, lúc này Mai cần anh nhất. Hồi còn đi học, Huy đã ngỏ lời với Mai nhưng lúc đó Mai đang để ý anh chàng tên Nguyên học khoa kiến trúc cùng trường. Huy thất bại và anh nghĩ đây là cơ hội. Mai biết những suy nghĩ của Huy, nhưng nàng mặc kệ, nàng không hoàn toàn từ chối nhưng cũng không hẳn đồng ý tất cả. Mai lưng chừng vì thực ra, trong lúc này, Mai cần Huy, cần không có nghĩa là lợi dụng, nàng luôn biết giữ ở một mức nào đấy, vì dẫu sao, Mai cũng luôn nghĩ về một người ở nửa bên kia bán cầu. Một tối thứ bảy, Huy và Mai ngồi ARIMI Cafe, nhìn thoáng qua thì quán lặng lẽ và hơi vắng nhưng nếu nhìn kỹ thì đã kín bàn, từng cặp co vào nhau để chống đi cái lạnh của đêm đông. Có phải dù ở không gian nào, con người ta cũng biết dựa vào nhau để trả lời cho những thay đổi của thiên nhiên? Chắc không phải, vì dù Mai thấy lạnh, Huy biết được điều đó, anh khẽ choàng tay qua vai nàng nhưng nàng đã đẩy tay anh ra: -Được rồi mà Huy, Mai biết cách tự sưởi ấm cho mình mà. – Vừa nói, Mai vừa đưa hai tay lên thoa vào nhau và thổi hơi ấm từ miệng mình vào đó. -Ừ, Huy xin lỗi, tại Huy thấy vai Mai hơi run. – Huy cười hiền – Tiết thế này là Love you and love me thì tuyệt nhỉ. – Nói rồi, Huy quay sang chị phục vụ yêu cầu quán mở bài đó. Nhạc nhẹ nhàng, cả quán im lặng nhường cho tiếng Zhang Yao cất lên trong veo. Mai khẽ liếc Huy. Thực ra Huy không tệ, sóng mũi cao, cặp kính viền đen và đầu tóc hơi dài trông rất “nghệ”, mặt khác, Huy cũng hiền và biết cách quan tâm Mai. Khi nỗi nhớ nhung và đau khổ về Nguyên tạm trốn ở một góc nào đấy thì cuộc sống của Mai bị đảo lộn lên bởi Huy. -Cũng đã hơn 3 tháng rồi, tại sao Mai không tìm cách để bắt đầu lại? – Huy ôm chặt ly trà nóng – Thay vì cứ để như vậy mà bước tiếp. -Mai cũng không hiểu mình nữa, bây giờ, Mai chỉ muốn vẽ thôi. -Mai không định làm Design viên à? Dạy như vậy có chắc không? Mai thở dài: -Cũng là cầm cọ, cái quan trọng là Mai thấy mình hợp với việc dạy. – Nói rồi, Mai đưa ly Alexandra lên miệng ngớp một ngụm, có lẽ vị brandy hơi quá, cô khẽ chắp môi cho cacao và sữa lan ra. *** Huy đưa Mai về, cái lạnh về đêm gần như muốn xé lồng ngực của anh, Huy chờ một cái gì đó thật ấm áp từ sau lưng. Anh định nói gì nhưng khựng lại. Mai hơi ngà bởi ly cocktail, ngồi phía sau Huy, nàng thấy ấm vì tấm lưng rộng của anh, đã nhiều lần, Mai định đặt tay lên hông Huy nhưng lại thôi. Cái e dè trỗi dậy, Mai thấy có lỗi với Huy về chuyện hồi còn đại học, kể ra trong số bạn bè, Huy là người luôn bên nàng nhất. Mai vừa thả người xuống giường thì Huy gọi: -Mai à, lúc nãy quên nói chuyện này… -Chuyện gì thế? Huy nói đi. – Mai vẫn thả người trên nệm. -Có lẽ chuyện này Huy nói hơi sớm, nhưng thực sự Huy cần Mai, từ lúc đại học đến giờ, vẫn không thay đổi – Huy ngừng một chút – Có thể người khác sẽ cho Huy là kẻ cơ hội, chờ thời nhưng dù Mai có quen ai nữa sau Nguyên, Huy cũng vậy thôi. Mai ngẫm một chút, nàng ngồi dậy đi lại phía cửa sổ nhìn xuống phố. -Mấy tháng qua Mai rất cảm ơn Huy. Nhưng thật sự là Mai chưa đủ khả năng để bắt đầu một câu chuyện mới. -Ừ, Lãm biết chứ, Huy đợi được mà. Huy chỉ muốn nói vậy thôi, tại thấy Mai cứ vậy hoài. – Có tiếng thở dài qua điện thoại – Thôi, Mai nghỉ đi, mệt lắm rồi đó. -Ừ, Mai biết rồi. Bye Huy. *** Có một vài buổi chiều, Mai không nhờ Huy đưa về, nàng cũng chẳng về nhà ngay. Mai thả bộ trên những con đường mà lúc trước nàng và Nguyên hay dạo. Đông làm cây cối khô đi, nhìn xơ xác và trần trụi. Mai ví những tán cây kia với mình, tự dưng thấy lạc lõng vô cùng. Cơn gió nhẹ cũng khiến nàng co lại, phía bên kia lề đường, một cặp tình nhân đang ấm áp bên nhau, Mai quay mặt đi, sợ phải nhìn thấy cảnh đó, sợ những kỷ niệm với Nguyên ùa về. Mai cúi mặt, chậm rãi đạp lên những tán lá khô mà không giấu được thứ gì cay cay đây trào lên sóng mũi. Chẳng phải chính nàng đã quyết định mọi việc sao? Có lẽ giờ này, Nguyên đang có một cuộc sống tốt bên ấy, có khi lại đang cùng với một người con gái khác. Nghĩ đến đó, Mai nhắm nghiền mắt, thôi không nghĩ ngợi lung tung nữa. Mai tự choàng đôi vai mỏng của mình mà thả bộ về nhà, điện thoại có rất nhiều cuộc gọi nhỡ của Huy… Thực sự là Huy quan tâm Mai không cần điều gì cả, chẳng hiểu vì sao Mai lạnh lùng như thế với Huy. Mỗi con người, ai cũng tạo cho mình một lối nhỏ hạnh phúc riêng, nhưng đôi khi lại không đi vào đấy mà sẽ sánh bước cùng người khác ở một con đường hồng hơn, thắm hơn. *** Mai nhận được tin Nguyên chuẩn bị cưới vợ vào một ngày cuối năm. Anh mail cho nàng bức thiệp và nói rằng sẽ tổ chức đám cưới tại Việt Nam. Vợ anh là con của một công ty đối tác với gia đình anh. Nguyên còn nhắn thêm rằng, anh rất muốn tiệc cưới của mình sẽ có mặt Mai và Huy. Tắt màn hình, Mai cười nhẹ một cái rồi đứng dậy đi lại chỗ cửa sổ. Buổi chiều, nắng xuân bắt đầu nhợt nhạt xuống con đường, Mai ở tầng 4, từ đây có thể trông ra được một con đường dài đầy nắng nấp dưới hàng phượng vỹ già nua. Ở đâu đó, trên những cành cây đã có vài chồi non. Xuân đến thật rồi, nhưng cái tê tái cũng còn vương, ít ra là đối với Mai, nàng nhận được cái mail nhưng cảm giác ấy không phải là đau khổ, có phải con người ta sẽ vô cảm trước những gì mà mình đã đoán trước được? Mai lắc đầu, thở nhẹ một cái. -Alo? – Mai gọi cho Huy - Huy rảnh không? Ra ngoại ô vẽ đi, hôm nay trời đẹp. -Có chuyện gì hả Mai? – Huy là người nhạy cảm. -Có gì đâu, Huy gôm màu và cọ qua chở Mai đi, Mai còn giấy đây. -… Huy ngưng một lát – Uhm! Huy qua đây. Mai mặc quần overall màu kem nhiều túi và một cái áo thun màu trắng ở trong, đúng chất bụi của những người làm nghệ thuật, ngồi sau xe Huy, nàng ôm giá vẽ, tay kia thì cứ chìa ngón chỏ và ngón cái ra thành một góc vuông để lấy khung. Nếu nhìn Mai từ sau lưng ai cũng nghĩ nàng khá nhí nhảnh và yêu đời, nhưng thực sự gương mặt Mai lại nói lên một điều khác, có gì đó đang lấp đi cái hồn của đôi mắt nàng. Huy nhận ra được điều đó, nhưng anh không muốn nhắc đến, ngay từ cái lúc Mai rủ anh đi vẽ là anh đã thấy có vấn đề rồi. Huy tấp xe vào một cánh đồng cỏ mây, ở giữa cánh đồng có một cái hồ khá rộng, nơi đây quả là lựa chọn tuyệt vời cho dân nghê thuật, nhưng không dễ nhận thấy nó, nó nằm sâu trong một mảnh đất mới giải tỏa cách trung tâm thành phố khá xa. Tuần trước Huy mới nghe một nhân viên mới trong công ty anh chỉ cho. Hai người chạy thẳng xe vô mảnh cỏ gần hồ, rồi bắt đầu dựng giá vẽ, Mai không vẽ cùng Huy, nàng ôm giá vẽ lại gần bờ hồ và bắt đầu nét chì. Huy vẽ bằng cọ, anh thích vẽ phong cảnh, vì là một design viên nên anh lấy bố cục rất tốt. Nắng xuân âm ấm cùng với gió thổi nghiêng ngả những thân cỏ mây mỏng manh, mặt hồ gợn nhẹ sóng, cảnh tượng lặng lẽ mà bình yên này càng khiến cho đôi mắt Mai sụp xuống. Chiều cứ thế tan dần trong im ắng… Bản phác thảo chân dung bằng chì của Mai thấm đầy nước từ khóe mắt. Nàng vẽ hình Nguyên, tấm hình bằng trí nhớ và cả trái tim. -Sao lại tự kỷ thế kia? Đã bảo không có gì mà. – Huy đi lại chỗ Mai từ lúc nào không biết, anh đưa cho nàng túi khăn giấy. Mai giật mình nhìn anh và đưa tay đón lấy túi khăn, không nói gì cả. Huy thở dài ngồi bệt xuống bên Mai, anh duỗi thẳng chân nhìn hồ. Nắng đã tắt dần, trời sắp tối gió lạnh hẳn, cả 2 đều không mặc áo ngoài. Mai cầm bức vẽ nãy giờ lên, ngắm thật kỹ, nàng đưa ngón tay lên mặt Nguyên trong hình. Nước mắt nãy giờ đã khô, bây giờ lại chảy xuống. Huy quay sang thấy điều đó, nhưng cũng chẳng biết phải làm sao, chỉ cảm thấy tim mình hơi nhói. -Có lẽ đây là lần cuối Mai nghĩ về Nguyên. – Mai vừa nói vừa cầm bức vẽ vò nát rồi xé. – Mai đã dồn cả trí nhớ và tình cảm của mình về Nguyên đã vẽ lên nó. – Mai khóc nhiều hơn. Huy ngồi bên cạnh, trố mắt nhìn theo những hành động của Mai. – Có phải hạnh phúc và cơ hội chỉ đến với con người ta một lần thôi phải không Huy, Mai đã đánh rơi Nguyên thì chắc chắn Mai sẽ mất anh ấy? – Nói đến câu đó, Mai nghẹn ức nước mắt, cổ chẳng nói ra được gì nữa. Huy chẳng nói gì, đưa tay choàng đôi vai nhỏ bé của Mai vào lòng, nàng đang khóc nức như một đứa trẻ bị lạc. Lúc này đây, anh thấy thương Mai vô cùng, có chắc rằng nàng sẽ quên được? -Nhưng điều gì đã khiến Mai buồn đến như thế? – Lãm hỏi khi Mai đã thôi không ức nghẹn -Nguyên sắp về Việt Nam. – Mai chui ra khỏi lòng Huy, nàng đưa tay dụi nước mắt. – Anh ấy mời Mai và Huy dự đám cưới của ảnh. - Nàng mím môi. -Thế Mai tính sao? – Huy hỏi. -Mai cũng chẳng biết nữa. Cả hai im lặng một lát. Nước mắt nãy giờ làm nhòe đi gương mặt đang cóng vì lạnh của Mai. -Mai à. – Huy quay sang Mai. - Hãy khóc đi,là những giọt nước cho riêng Mai thôi, nếu còn thương Nguyên, thì Mai nên vui cho anh ấy. Chẳng phải đó là điều Mai muốn và đã làm sao? – Nói rồi Huy lấy cây chì đang nằm trên thảm cỏ đưa lên và ngắm. Mai nhíu đôi mắt lại, ngẫm một chút rồi quay sang nhìn Huy, đôi mắt nãy giờ húp lại vì nước mắt, mái tóc trước hơi rối. Nàng nhìn Huy như thế một hồi lâu, anh chẳng hiểu, hay đã nói gì lỡ lời với Mai? Anh nhíu đôi mày cũng nhìn lại Mai như thế. Đột nhiên Mai mỉm cười, lúm đồng tiền hiện trên khuôn mặt xanh xao của nàng. -Huy nói đúng, tại sao Mai không nghĩ ra nhỉ? Lẽ ra Mai phải vui mới đúng chứ, không phải nó đang diễn ra như những gì Mai muốn sao? Trời đã tối sầm xuống, bên ngoài cánh đồng cỏ, thành phố đã lên đèn rực cả con đường. Mai và Huy đứng dậy dọn đồ vẽ ra về. Mai ngồi sau xe, đong đưa theo một điệu nhạc nào đó phát ra từ một quán nhỏ ven đường. “…Có chút nắng lên qua hàng cây, có chút gió bay theo làn mây đưa em gần anh Và... I just wanna say : I love u and need u Lặng thầm mong em sẽ bên anh đôi vai gần kề chẳng rời xa nhau I love u and i need u…” Nàng nhìn những người lặng lẽ cam chịu cái lạnh cùng sự cô đơn dưới tiết lạnh. Nghĩ lại bản thân, thế ra mình còn hơn rất nhiều người, tại sao cứ buồn mãi vì một cánh cửa đã khép lại từ lâu chứ. Hạnh phúc đôi khi là cánh cửa ở sát phòng ta, nó cứ mở chờ đón ta dù rằng ngày thường ta vẫn hay đi ngang qua đấy. Mai cười nhẹ nhìn lên tấm lưng của Huy, anh vẫn cứ âm thầm bên Mai. Nhẹ nhàng, nàng luồn hai tay lên eo Huy, tặng cho anh một cái ôm thật ấm. -Mai xin lỗi Huy nhé! -Vì cái gì hả Mai? – Huy mỉm cười hạnh phúc, trong anh, cái gì đó đang rạo rực và xao xuyến. -Mai không biết nữa, nhưng thấy mình có lỗi với Huy. Huy đã vì Mai nhiều quá…! – Nàng áp sát má vào lưng anh -Trời ạ, ngốc thế! Huy lo cho Mai cả đời cũng được! Mai cười, ấn nhẹ vào hông Huy, cả hai cùng cười rộn lên khiến những chiếc xe đi gần phải chú ý. Đêm lạnh mà thật ấm. *** Huy đứng bên ngoài khung cửa nhìn Mai đang dạy trong lớp, cái cách nàng say mê với các học trò cũng khiến cho anh quên đi ý nghĩ kéo cô về công ty mình cùng làm design. Anh đến để cùng Mai đi mua quà chúc tết, và sắm một ít đồ cho ngày mai đi dự tiệc cưới của Nguyên. -Anh đứng chờ chút nhé, cũng sắp xong rồi. – Mai tiến lại chỗ cửa sổ nói nhỏ với Huy. -Uhm, anh quen chờ rồi mà. – Huy cười – Chờ mới có được em đấy chứ. Cả hai cùng cười. Thật vậy, đôi khi đợi chờ là hạnh phúc, Akira Phan nhỉ?
(Xem thêm)
Chào các bác, em mới xin dc cái máy ảnh Olympus Fe26, may mơi nhung ko có pin chính hãng, Em mua cặp pin tiểu hiệu maxell về bỏ vào mở máy lên báo đầy pin, nhưng nhấn nút chụp vài pô là bị máy báo hết pin mất. Các bác tư vấn hộ em xem, bây giờ em phải làm thế nào ạh? EM cảm ơn.
(Xem thêm)
Mình đang sử dụng Rotel Pow1580+Pre1582+CD1520 loa B&W 683. Mình đang muốn nâng cấp loa thành CM9, còn cái 683 chuyển sang loa xem phim. Các bác nào chạy thử Rotel và CM9 cho em biết ý kiến ạ, hoặc tư vấn cho em về cặp loa chơi cùng Rotel trên.
(Xem thêm)

lenamvllt

loa CM9 rất hay tuy nhiên nó hơi kén ampli +pre . power càng mạnh đánh càng hay - mình chưa chơi...
Cho mình hỏi máy tính dell vostro1510 của mình bi lỗi bật nguồn không lên. trước khi bị lỗi này nó có những biểu hiện như bật một lần lên màn hình đen và các nút trên thanh cảm ứng có hình 3 cái cặp. khi tắt đi rồi khởi động lại thì lên nhưng sai ngày giờ, ngày giờ trở về mặc định ban đầu. Khi bị như thế được một tháng thì đến nay bật không lên nữa, cứ bật nguồn sáng rồi lại tắt, màn hình không lên luôn. Đi hỏi thì họ bảo hư main, dùng tạm đã khi nào nặng thì thay main luôn. Minh phân vân lắm, máy mình mới mua có hơn 1 năm sao dễ hư main vậy. Nhờ các chuyên gia máy tính tư vấn giùm với. Thanks nhiều!
(Xem thêm)

haohao22

Máy tính xách tay của bạn bỗng nhiên không thể nào khởi động được hoặc trong lúc khởi động lại gặp...
Tôi đã có máy khoan điện cầm tay rồi, bây giờ tôi muốn khoét 1 lỗ tròn lớn trên bề mặt gỗ hoặc nhựa thì tôi phải dùng cái gì để cặp vào đầu khoan?? Có phải mũi phay hay mũi khoét không? Ai biết trả lời zùm tôi với, cho xin tí hình minh họa thì càng đẹp :D
(Xem thêm)

hoavi75nguyentuan

Bạn mua mũi khoét gỗ. Hình ảnh
e có cặp cam gắn ròi mà màn hình nó cứ nháy sáng ròi tối như đèn quán bar vậy cái hu hu giờ sao đây cứu cứu các bạn cứ vào adress: shophaiau.ddns.eagleeyes.tw tài khoản user pass 7979 nhờ ae giúp đỡ.
(Xem thêm)

hoangnguyencctv

đáp ứng nhu cầu của khách hàng về dịch vụ sửa chữa camera, CÔNG TY TNHH THÔNG TIN VÀ CÔNG...
Chuyện là mình có nhặt được một lưỡi dao mỗ 11. Mình giữ nó trong cặp được hơn một ngày thì trong lúc lấy lưỡi dao ra khỏi cặp mình bị lưỡi dao cứa một vết ở ngón cái vết thương cỡ 3mm có máu chảy . Theo mình nhớ thì trước đó mình không thấy có máu (dạng lỏng ) trên lưỡi dao , có thể lưỡi dao không dính máu hoặc máu đã khô. Chuyện xảy ra gần một tuần, giờ nghĩ lại mình cảm thấy hơi sợ vì là lưỡi dao mỗ nên không biết mình có nguy cơ lây những mầm bệnh nào không , đặc biệt là HIV?Nếu thực sự có máu HIV khô trên lưỡi dao thì mình có nguy cơ bị HIV không
(Xem thêm)

haidang10

Bạn nên đi xét nghiệm cho chắc chắn
Mong các bạn giúp đỡ! Nhu cầu của tôi là vẽ đồ họa và thỉnh thoảng chơi game PES2013 hoặc FIFA2013 Với giá tiền, nhu cầu như thế nên dùng CPU Intel hay AMD, cái nào hiệu quả hơn Cả màn hình và kèm cả 1 cặp tay chơi game nhé! Các Pro chỉ luôn chỗ mua ở HN rẻ và uy tín nhé, cuối tuần sau về HN lấy luôn, Cám ơn các bạn rất nhiều
(Xem thêm)

chieuthuvang

bác tham khảo, còn dư khoảng 500k mua gamepad, giá này e build ở TP HCm, e k rành build giá Hn lắm...
Tình hình là em hay đi xa nên cũng muốn thay cái vỏ không ruột chạy cho nó yên tâm, chứ đang đổ đèo mà nổ lốp thì lên nóc tủ ngồi là cái chắc. Nhưng mà em nghe người ta nới thay cả cặp thì phuột trước mau bị hư có phải không ạ? Bác nào biết giúp em với, sẵn cho em biết giá cặp vỏ đó bây giờ là bao nhiêu rồi ạ. Thanks các bác!
(Xem thêm)

sieuthilaptopgiahuy

Có bác nào giúp em không ạ

chieuthuvang

Phân tích mối quan hệ biện chứng giữa cái riêng và cái chung. Ý nghĩa phương pháp luận của cặp...
Con em học lớp 6, sắp 20-10 rồi, chưa biết tặng gì cô giáo, muốn tặng quà cho có ý nghĩa và vì mình có ít tiền thôi, các bạn thấy cái gì có ý nghĩa không? mình định tặng cặp sữa tắm khoảng hơn 100k cho cô chủ nhiệm
(Xem thêm)

hiennhe

Cô giáo Loan, công tác tại một trường THCS ở Hà Đông, Hà Nội, cũng tâm sự: “Trong đời đi...
Em đang tính mua cặp lốp cho LX nhà mình, mà không biết lốp trước thì thay loại nào cho tốt và bám đường (E ko thay ở Hãng đâu các bác nhé), Em mấy lần ngã vì cái lốp trước rất trơn của LX rồi, còn lốp sau thì nên dùng Maxxis hay Duro ạ? Em nghe nói Maxxis bám đường như keo nhưng chưa xài bao giờ nên chưa biết, Các bác đã thay lốp rồi thì cho em ý kiến nhé thanks các bác đã xem tin.
(Xem thêm)

violet1234

N ói thẳng căng với anh em chẳng ai thay Kenda đâu, kenda thường chỉ xe chở, thồ hàng nặng thì...

Sản phẩm liên quan