Cha chồng tôi bắt đầu ăn chay trường từ 50 tuổi. Tôi luôn nghĩ là người ăn chay thì tính khí sẽ rất ôn hòa, nhưng mỗi lần vợ chồng tôi về quê thăm gia đình chồng thì đều thấy và nghe ông ấy chửi mắng vợ (mẹ chồng tôi) một cách thô bạo với những lý do hết sức vô lý. Tôi nghi ngờ ông ấy có vấn đề về thần kinh nên bảo với chồng đưa ông ấy đi khám bệnh, nhưng chồng tôi lại nói: "Cha anh có sao đâu mà phải khám?". Anh ấy luôn bênh vực cha mình và cho những điều mà cha mình làm với mẹ mình là bình thường. Tôi rất lo lắng chồng tôi sẽ giống cha chồng của mình. Bởi vì thời gian gần đây chồng tôi có biểu hiện tương tự như cha chồng. Chẳng hạn như nóng nảy vô cớ, mua những thứ giống cha mình mua để đeo vào, có biểu hiện nói năng không suy nghĩ,.... Xin hỏi bác sĩ, tâm lý hoặc thần kinh của con người có di truyền hay không? Nếu có thì biện pháp nào để phòng ngừa hoặc chữa trị tại nhà (vì chồng tôi sẽ không bao giờ nhận là mình có bệnh và không chịu khám bệnh)! Bởi vì nếu chồng tôi cứ biểu hiện như trên kéo dài sẽ rất ảnh hưởng đến đời sống vợ chồng. Cha chồng tôi đã làm như vậy với mẹ chồng tôi hơn mấy chục năm qua nên tôi biết rất rõ cái khổ sở của bà ấy, tôi càng không muốn "lịch sử lập lại" với tôi. Xin bác sĩ cho lời khuyên hoặc bài thuốc để giúp gia đình tôi hòa thuận hơn! Xin cảm ơn! Nguồn: webtretho
(Xem thêm)

tuncon

Chào bạn, Trước hết , cần báo trước vấn đề của bạn nêu về cha chồng không thuôc lĩnh vực chuyên...
Đề bài : Pt nhân vật ông Sáu trong đoạn văn sau : " Tôi hãy còn nhớ buổi chiều hôm đó ...... anh mới nhắm mắt đi xuôi" . Em có suy nghĩ gì về tình cảm cha con trong chiến tranh. làm hộ tui nha !!! thank you nhiu` nhiu` naz ^^![):D(][;;)][-o(]
(Xem thêm)

tranphuong010107

anh có lời với e nè!nhiệm vụ của e đo..[:)]
Bạn nữ 20 tuổi, Phú Thọ: Tôi đã yêu một người đàn ông có gia đình dù cố gắng quên nhưng tôi lại càng nhớ và anh ấy cũng vậy tôi đau khổ và đã đi rất xa anh nhưng trong tim tôi luôn có một suy nghĩ phải trở về... tôi đau khổ, dằn vặt trong những ngày xa anh nhưng chỉ cần một lời nói của anh qua điện thoại thôi cũng làm cho tôi lấy lại được bình tĩnh sau những chuỗi ngày đau khổ... Nhưng khoảng 6 tháng nay tôi cảm thấy mình khác rất nhiều không thích nói chuyện với những người xung quang sợ những ánh mắt và những câu hỏi của người khác về quá khứ của mình.. Tôi thấy mình không còn vui vẻ hòa đồng như trước nữa tôi thích cái cảm giác một mình đối diện với nỗi buồn... Tôi lo ngại mình đang dần dần bị bệnh trầm cảm tôi cố gắng vượt qua nhưng vô ích. Tôi trở nên lầm lì không thể nói ra những tâm sự. Có phải tôi đang bị trầm cảm không? hãy cho tôi một lời khuyên?
(Xem thêm)

forever_and_one

Mình nhận thấy bạn đã vượt qua được những tháng ngày nặng nề trước đây. Và điều bạn băn khoăn hiện...
Vốn là tôi có ông bố vợ, con bé tôi bị bệnh cảm mà chiều chiều ổng ảnh ra ngoài trời ngồi chơi, phải trời bình thường không nói gì, trong khi đó trời mưa nhỏ nhỏ lâu lâu cũng có vài hạt vậy mà ngồi một đống đó đơi mẹ nó về chơi! còn lúc khuya mới 5 giờ la ông bòng bé ra ngoài đưa võng chơi, trong khi đó sương mù mịt, nhà không đóng cửa bạn thấy thế nào về các sống đó, tôi rất bực điều đó vì lớn mà sao không biết gì hết vậy, em bị bệnh thì cần tránh mưa, tránh sương chứ, đằng này làm như là người lớn vậy người lớn còn không chịu nổi nữa chưa nói gì em bé! Còn nữa, em thì bệnh khi ngồi gần lu nước lấy ít nước nhiểu lên tay em bé chơi nữa chứ, thấy sao sao á! theo bạn bạn có bực mình không?
(Xem thêm)

ngocduong2008

có bệnh không, viết vậy không biết gì hết! nghĩa là em bé mới sơ sinh mà làm như trâu bò vậy! không...