Ứng dụng   Thông báo   Hỗ trợ   Đăng ký   Đăng nhập
7 thành viên trả lời
coiluoi phuhut phomuadong HaNguyen0404 HoangNhatTan phupv_vatgia giangtoan Trả lời cuối cùng: 27/08/2008
Thành viên tích cực nhất

Trần Ngọc Tuấn

9 lượt cảm ơn

camnn

8 lượt cảm ơn

nguyễn huu phú

8 lượt cảm ơn

Nguyễn Ngọc Cầm

7 lượt cảm ơn

  • Hot
  • Giảm giá
  • Mới

      Thơ tình lãng mạn cho mọi người chia sẻ

      Gafield 21/01/2008 - 14:30

      Bài không tên số 50

      Em bảo: "Anh đi đi"
      Sao anh không đứng lại ?
      Em bảo: "Anh đừng đợi"
      Sao anh vội về ngay ?

      Lời nói thoảng gió bay
      Đôi mắt huyền đẫm lệ
      Mà sao anh dại thế
      Không nhìn vào mắt em

      Mà sao anh dại thế
      Không nhìn vào mắt em
      Không nhìn vào mắt sầu
      Không nhìn vào mắt sâu ?

      Những chuyện buồn qua đi
      Xin anh không nhắc lại
      Em ngu khờ vụng dại
      Anh mơ mộng viễn vông

      Đời sống nghiệt ngã không
      cho chúng mình ấm mộng
      Thì thôi xin gửi sóng
      Đưa tình về cuối sông

      Thì thôi xin gửi sóng
      Đưa tình về cuối sông
      Đưa tình về với mộng
      Đưa tinh vào cõi không.
      Dịch bởi "Điệp luyến "
      2 người đã cảm ơn câu hỏi này. Câu hỏi này hữu ích với bạn? Cảm ơn
      77370
      Trả lời (13)

      Vui lòng đăng nhập ID VATGIA để gửi trả lời của bạn

      Gafield

      27/08/2008 - 13:19
      Thêm bài nữa (lâu rồi không vào)

      Dù đục, dù trong con sông vẫn chảy
      Dù cao, dù thấp cây lá vẫn xanh
      Dù kẻ phàm tục hay kẻ tu hành
      Đều phải sống từ những điều rất nhỏ.

      Ta hay chê cuộc đời méo mó
      Sao ta không tròn tự trong tâm?

      Đất ôm cho những hạt nảy mầm
      Nhưng chồi tự vươn lên tìm ánh sáng
      Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
      Thì chắc gì, ta nhận ra ta?
      Đọc thêm
      3 người đã cảm ơn bình luận này. Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm

      HoangNhatTan

      17/12/2008 - 14:38
      Nữa vầng trăng tôi ghi khắc tên em
      Với bao nhiêu phút kỉ niệm êm đềm
      Vầng trăng ấy ngày xưa nay đã khuyết
      Bởi vô tình ai xóa bỏ trong đêm
      Tôi muốn nói vầng trăng kia là mắt
      Là trái tim tôi là cả tấm chân tình
      Tôi đã tặng cho em vầng trăng ấy
      Sao nở vô tình chia cắt nữa vầng trăng
      Đã quá muộn vì thuyền em có bến
      Tôi âm thầm viết tặng một bài thơ
      Bài thơ ấy lời chúc em hạnh phúc
      Được mang tên cổ tích nữa vầng trăng«__«
      Đọc thêm
      2 người đã cảm ơn bình luận này. Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm

      Phố mùa đông

      23/09/2010 - 16:09

      Bài thơ tình cho những người không đến được với nhau.

      Doanminhhang17681


      Chẳng thể nào bay đến được với nhau
      Cho dù mình yêu nhau đến mấy
      Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
      Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang


      Hà Nội mùa này đông cũng sắp sang
      Một mình em bơ vơ nơi phố vắng
      Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
      Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay


      Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
      Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh
      Em thèm một vòng tay xiết mạnh
      Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau

      Chẳng bao giờ anh về với em đâu
      Không phải bởi ngăn sông cách núi
      Không phải bởi tình yêu em tàn lụi
      Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh

      Mà bởi vì bầu trời rất xanh
      Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
      Dù tim em có thiết tha thầm gọi
      Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa


      Trái tim em vẫn chẳng được vỡ òa
      Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
      Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
      Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi anh


      Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
      Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
      Làn môi em vẫn cháy hồng thầm gọi.
      ..môi anh...


      Đọc thêm
      2 người đã cảm ơn bình luận này. Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm

      Còi lười

      22/01/2008 - 09:17
      Này anh


      Này anh, em thích mưa lắm đấy
      Em lang thang ướt đẫm giữa trời
      ....Giang cánh tay
      Nhận hạt nước từ tít cao vời vợi

      Này anh, em thích kem lắm nhé
      Lúc nào ăn cũng ngọt cả người
      Dù là giữa mùa đông giá rét
      Lạnh tê răng, tan dìu dịu trên môi

      Này anh, em lại thích gió thổi
      Cứ miên man như suy nghĩ trong em
      Cuốn cả đi những lo lắng ưu phiền
      Để em bay trong không gian thật rộng

      Này anh, em thích cả mùa đông lồng lộng
      Vì lạnh lắm, lạnh hơn cả ăn kem
      Em xấu xí áo bông to, mũ trắng, khăn len
      Ngồi ăn đến tê răng và ước mưa, ước gió

      Nhưng em thích đi cùng anh hơn đó
      Em nhí nhố đằng sau, mặc anh đón những hạt nước trời
      Hay là khi đứng trú, ngắm mưa rơi
      Nhìn hoàng hôn bừng lên và trời lại sáng
      Và lúc cùng anh trên đường đê gió thoảng
      Để không cô đơn vì anh ở thật gần
      Thích cùng anh nếm kem lúc chưa xuân
      2 đứa cười đẩy cái lạnh cho nhau như nhường nhịn
      Thích nhớ anh khi mũ khăn quàng kín
      Được chạm vào anh bằng cái lạnh mùa đông

      Này, em thích anh, anh có biết không?
      Hơn cả mưa, cả gió, cả que kem mùa lạnh
      Nhưng bí mật này sẽ một mình em gánh
      Sợ anh đi, nên em chẳng nói đâu
      Chẳng có gì mãi mãi về sau
      Để em giữ, để em tin rằng anh đang đứng đợi
      Cuối con đường đời đầy gió mưa vời vợi...

      24/01/07 - Az

      Oài bài thơ đc gần được một năm rồi Az ới... Bỗng nhiên hôm nay thèm đi cafe mới Az lạ .
      Đọc thêm
      1 người đã cảm ơn bình luận này. Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm

      Gafield

      25/01/2008 - 08:42
      Ha ha , em còi nhà ta đang yêu đây ....
      tí nữa anh tìm được bài nào hay sẽ tiếp tục post cho mọi người thưởng thức :D
      . Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm

      Gafield

      18/02/2008 - 11:53
      Có cánh hoa nào mà không tàn úa?
      Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao?
      Có cuộc đời nào mà không xuống thấp lên cao?
      Có đôi môi nào chưa rung vì tiếng nấc?
      Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
      Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi
      .. và có những chiều em cảm thấy đơn côi
      Hãy về đây, dựa vai anh mà khóc
      Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc
      Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
      Vì anh suốt đời là một sân ga
      Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
      Dù có một ngày con tàu em thay bến
      Sân ga này cũng vẫn sẽ còn đây.
      ... Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
      Hãy trở lại, dựa vai anh mà khóc
      Than thở với anh rằng người đời lừa lọc
      Sớt bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
      Anh sẽ vỗ về \"Dù mất cả trần gian\"
      Em luôn có bờ vai anh để khóc
      Em không bao giờ lẽ loi cô độc
      Em không bao giờ thiếu một bờ vai
      Em không bao giờ thiếu một vòng tay
      Khóc đi em dựa vai anh mà khóc!
      Có thể một ngày mình sẽ xa nhau
      Bởi vì anh? vì em? hay vì ai đó?
      Những dấu hỏi tình yêu vẫn muôn đời bỏ ngỏ
      Tìm đâu câu trả lời ?
      Có thể một ngày mình sẽ xa rời
      Để lời hứa xưa rơi vào quên lãng
      Chỉ còn một người trong bóng chiều nhập nhoạng
      Choáng váng nỗi đau
      Có thể một ngày.. Mình không còn là của nhau
      Ánh mắt củ rồi cũng thành xa lạ
      Thời gian cứ trôi mà dòng đời hối hả
      Cả nỗi đợi chờ có thể sẽ quên đi
      Có thể một ngày cộng hết nỗi chia ly
      Cũng chẳng đủ để hòa thành nước mắt
      Cái nắm tay từng một thời rất chặt
      Vậy mà rời nhau hờ hững thở dài
      Có thể một ngày... có thể lắm ngày mai
      Nhưng điều đó mãi chỉ là \"có thể\"
      Khi chúng mình đủ niềm tin hơn thế
      Sẽ làm nên điều \"không thể\" trong đời!
      Đọc thêm
      1 người đã cảm ơn bình luận này. Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm

      HaNguyen0404

      29/12/2008 - 21:18
      Trích dẫn:
      Từ bài viết của phuhut
      Có cánh hoa nào mà không tàn úa?
      Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao?
      Có cuộc đời nào mà không xuống thấp lên cao?
      Có đôi môi nào chưa rung vì tiếng nấc?
      Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
      Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi
      .. và có những chiều em cảm thấy đơn côi
      Hãy về đây, dựa vai anh mà khóc
      Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc
      Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
      Vì anh suốt đời là một sân ga
      Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
      Dù có một ngày con tàu em thay bến
      Sân ga này cũng vẫn sẽ còn đây.
      ... Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
      Hãy trở lại, dựa vai anh mà khóc
      Than thở với anh rằng người đời lừa lọc
      Sớt bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
      Anh sẽ vỗ về "Dù mất cả trần gian"
      Em luôn có bờ vai anh để khóc
      Em không bao giờ lẽ loi cô độc
      Em không bao giờ thiếu một bờ vai
      Em không bao giờ thiếu một vòng tay
      Khóc đi em dựa vai anh mà khóc!
      Có thể một ngày mình sẽ xa nhau
      Bởi vì anh? vì em? hay vì ai đó?
      Những dấu hỏi tình yêu vẫn muôn đời bỏ ngỏ
      Tìm đâu câu trả lời ?
      Có thể một ngày mình sẽ xa rời
      Để lời hứa xưa rơi vào quên lãng
      Chỉ còn một người trong bóng chiều nhập nhoạng
      Choáng váng nỗi đau
      Có thể một ngày.. Mình không còn là của nhau
      Ánh mắt củ rồi cũng thành xa lạ
      Thời gian cứ trôi mà dòng đời hối hả
      Cả nỗi đợi chờ có thể sẽ quên đi
      Có thể một ngày cộng hết nỗi chia ly
      Cũng chẳng đủ để hòa thành nước mắt
      Cái nắm tay từng một thời rất chặt
      Vậy mà rời nhau hờ hững thở dài
      Có thể một ngày... có thể lắm ngày mai
      Nhưng điều đó mãi chỉ là "có thể"
      Khi chúng mình đủ niềm tin hơn thế
      Sẽ làm nên điều "không thể" trong đời!

      ủa! tp này của tác giả nào mà hay zo?
      Đọc thêm
      . Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm

      leu huu toan

      15/05/2009 - 18:54
      Bài thơ hay và rất ý nghĩa đó.
      . Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm

      Phạm Văn Phú

      21/09/2010 - 11:28
      Con số 29.359 người xem quả là ấn tương. Một niềm vui nho nhỏ khi mọi người cũng thích đoc và làm thơ.
      Tớ rảnh rỗi tiếp tục post vài bài cho mọi người cùng chia sẻ.
      Con chả biết được đâu
      (Thơ xuân cho con)
      Tặng Quỳnh - Thơ

      Mẹ đan tấm áo nhỏ
      Bây giờ đang màu xuân
      Mẹ thêu vào chiếc khăn
      Cái áo và cái lá

      Cỏ bờ đê rất lạ
      Xanh như là chiêm bao
      Kìa bãi ngô, bãi dâu
      Thoáng tiếng cười đâu đó.

      Mẹ đi trên hè phố
      Nghe tiếng con đạp thầm
      Mẹ nghĩ đến bàn chân
      Và con đường tít tắp
      Bỗng như lên tiếng hát
      Từ màu mạ dưới đồng
      Từ hạt cây trong rừng
      Từ cánh buồm trên biển

      Thường trong nhiều câu chuyện
      Bố vẫn nhắc về con
      Bố mới mua chiếc chăn
      Dành riêng cho con đắp

      áo con bố đã giặt
      Thơ con bố viết rồi
      Các anh con hỏi hoài:
      - Bao giờ sinh em bé?

      Cả nhà mong con thế
      Con chả biết được đâu
      Mẹ ghi lại để sau
      Lớn lên rồi con đọc

      1-1975

      ________

      Đọc thêm
      . Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm

      Phạm Văn Phú

      21/09/2010 - 11:32

      Tự hát - Xuân Quỳnh

      Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
      Trái tim em anh đã từng biết đấy
      Anh là người coi thường của cải
      Nếu cần anh bán nó đi ngay

      Em cũng không mong nó giống mặt trời
      Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
      Lại mình anh đi với đêm dài câm lặng
      Mà lòng anh xa cách với lòng em

      Em trở về đúng nghĩa với trái tim
      Biết làm sống những hồng cầu đã chết
      Biết lấy lại những gì đã mất
      Biết rút gần khoảng cách của yêu tin

      Em trở về đúng nghĩa trái tim em
      Biết khao khát những điều anh mơ ước
      Biết xúc động qua nhiều nhận thức
      Biết yêu anh và biết được anh yêu.

      Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
      Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
      Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
      Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

      Em lo âu trước xa tắp đường mình
      Trái tim đập những điều không thể nói
      Trái tim đập cồn cào cơn đói
      Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

      Em trở về đúng nghĩa trái tim em
      Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
      Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
      Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.

      Đọc thêm
      . Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm