Những Bài thơ tình khiến chúng ta phải suy ngẫm

Bài thơ tình cho những người không đến được với nhau.

Doanminhhang17681

Chẳng thể nào bay đến được với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang


Hà Nội mùa này đông cũng sắp sang
Một mình em bơ vơ nơi phố vắng
Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay


Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh
Em thèm một vòng tay xiết mạnh
Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau



Chẳng bao giờ anh về với em đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu em tàn lụi
Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh



Mà bởi vì bầu trời rất xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Dù tim em có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa



Trái tim em vẫn chẳng được vỡ òa
Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi anh



Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Làn môi em vẫn cháy hồng thầm gọi.
..môi anh...
 |  Xem: 87.965  |  Trả lời: 12
Ngày gửi: 03/01/2008 - 17:04  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (12)

Trang:  [1]  2   
Em không hoàn toàn giống như cô gái trong bài , nhưng ... em thật sự nhớ anh , nhớ ...
Ngày gửi: 03/01/2008 - 17:43
Chia tay


Có lẽ nào ta lại chia tay
Sau những ngày đắm say thuở ấy
Có lẽ nào câu chuyện buồn như vậy
Ta chia tay khi chưa kịp chia xa

Nếu kỷ niệm chẳng giữ nổi hai ta
Thì chia tay rồi một ngày sẽ đến
Những yêu thương và những điều mỏi mệt
Thì sau này xin em hãy quên đi

Nếu trong mắt em giờ đã đầy hoài nghi
Và thật lòng anh có điều nói dối
Thì chia tay đâu phải là tội lỗi
Chỉ chờ một ngày nó tự đến mà thôi

Vòng tay ấm và dịu dàng bờ môi
Những yêu thương em dành trao cho kẻ khác
Anh có được khi tình yêu lầm lạc
Dị mộng đồng sàng có chẳng bằng không

Mơ ước vẫn trôi dù chẳng bềnh bồng
Nỗi thất vọng vẫn mãi là bờ bến
Em có thấy ngày chúng ta đang đến
Cũng sẽ chỉ là cái ngày chia tay

Giá anh có được một chút đắm say
Của tình yêu anh hằng mong ước
Và giá như em cũng có được
Chút dịu dàng người con gái anh yêu

Sau tình yêu còn lại bao điều
Anh không muốn đấy chỉ là tiếc nuối
Anh không muốn sau tháng năm theo đuổi
Sẽ chỉ còn ánh mắt hận thù nhau

Hãy ra đi dù có phải đớn đau
Anh không sợ phút giây chia tay ấy
Anh biết đó là một ngày sẽ tới
Ngày ta đi về hai hướng ngược nhau

-------------*****-------------
Nhặt từng những cánh hoa rơi
Ngày gửi: 03/01/2008 - 23:06
Triết lý khi yêu

Chừng mực với mọi điều
Với tình yêu xin đừng chừng mực
Đã yêu thì yêu như lửa đốt
Cây cành nào cũng phải cháy thành tro

Đã yêu thì yêu như rượu bốc
Trên có trời, dưới đất, giữa hai ta
Đã yêu thì yêu như ông bà
Tam tứ núi cũng trèo, ngũ lục sông cũng lội
Lên đò sang ngang, vai mang khăn gói
Thương mẹ thì thương, con cứ theo chồng

Đã yêu thì yêu như Tiên Dung
Đẳng cấp sang hèn không bàn đến
Đã yêu thì yêu như Mỵ Châu
Đầu dù rơi vẫn không sai lời hẹn
Đã yêu thì yêu như Trương Chi
Thân dù tan, hồn lặn vào đáy chén ...
Ngày gửi: 03/01/2008 - 23:59
Đôi Dép

Nguyễn Trung Kiên


Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ...
Ngày gửi: 21/01/2008 - 14:03
BIỂN

Biển cồn cào suốt đêm.
Từng đợt sóng chồm lên lùi xuống.
Biển yêu đất điên cuồng rộng lượng.
Muốn xô bờ nhưng lại sợ bờ đau.


Biển cuốn vào lòng tất cả những lo âu.
Chừng có thể già đi vì trăn trở.
Giành cho đất những làm êm sóng vỗ
Lọc tình yêu thành vị muối đậm đà.


Biển như người thiết tha.
Yêu đất đến muôn đời sôi động.
Ai đã hiểu hết tình biển rộng.
Ai đã đo được lòng biển sâu.
Lo nghĩ bao năm biển hoá bạc đầu.
Niềm vui đến biển cười xanh trở lại.


Biển như người vô tâm, bực rồi thương ngay đấy.
Có bao giờ biển giận được lâu đâu.
Chắt chiu bao năm cho đất rất nhiều.
Đất chẳng biết cứ ngày càng lấn mãi.


Biển chính là anh đấy......
................ Yêu em nhiều biết mấy.
...............................Em vô tình ..... như đất ấy thôi .....
Ngày gửi: 23/08/2009 - 14:21
ĐẤT

Anh là biển thì em xin là đất.
Đất lặng im nhưng đất chẳng vô tình.
Đất dịu dàng ôm chặt biển xanh.
Biển sâu thẳm mênh mông
.....................đất lẽ nào không biết.


Biển trăn trở buồn vui gào thét.
Có nghe chăng lòng đất âm vang.
Đã nhiều khi lòng đất bàng hoàng.
Bỗng sụt xuống nhường thêm cho biển đấy.
Suốt năm tháng mạch nguồn tuôn chảy.
Đất góp thêm tình biển lúc đầy vơi.
Đất âm thầm nghe lòng biển reo vui.
Tiếng sóng vỗ biết trái tim mình đập.
Có bao nước đất dồn về ôm ấp.
Cho biển mênh mông, cho biển mặn mà.


Trách chi nhiều hỡi anh, biển bao la.
Đất lặng im .......
...........Nhưng không vô tình đâu nhé.
Ngày gửi: 23/08/2009 - 14:22
NGẬP NGỪNG
Hồ Dzếnh

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Ðể lòng buồn tôi dạo khắp trong sân,
Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần...
Tôi nói khẽ: Gớm, làm sao nhớ thế ?

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Em tôi ơi! tình có nghĩa gì đâu ?
Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu ?
Thuở ân ái mong manh như nắng lụa.
Hoa bướm ngập ngừng cỏ cây lần lữa,
Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi,
Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Tôi sẽ trách - cố nhiên! - nhưng rất nhẹ
Nếu trót đi, em hãy gắng quay về,
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề,
Ðời chỉ đẹp những khi còn dang dở.
Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ,
Cho nghìn sau... lơ lửng... với nghìn xưa...
Ngày gửi: 23/08/2009 - 14:22
Nhớ và Quên


Thật là nhớ để rồi lại sẽ quên
Những kỷ niệm tưởng chừng như còn mãi
Xoay vần ta trí nhớ thêm mệt mỏi
Xói mòn cuộc đời, lão hoá những niềm vui

Ta nhớ em từng khoảng khắc xa xôi
Chiều hôm đó nắng ngập tràn nóc phố
Sáng bừng lên trong tim ta ngọn lửa
Cháy bồi hồi theo làn tóc ai bay

Ta nhớ em quá khứ của một ngày
Trời tối sầm đổ muôn ngàn giông bão
Mây giăng đầy trời tình người mờ ảo
Mưa đổ xuống rồi mắt cũng ướt đỏ hoe

Em ra đi để lại những trưa hè
Nắng rộn rã mà tiếng ve buồn bã
Trên cành cao nụ hoa vừa chớm nở
Đã vội úa tàn lả tả rụng đầy sân

Còn lại một mình sao lòng cứ phân vân
Những được mất của một thời xưa cũ
Thời gian trôi mà trái tim vẫn ngủ
Tỉnh dậy mơ màng ký ức nhớ và quên

Ta sẽ sống và tiếp tục bước lên
Cũng chẳng nhớ và chẳng quên gì cả.
Ngày gửi: 23/08/2009 - 14:26
Em sẽ đến ...
Lam Điền

Em không đến bên anh lúc buồn
Nỗi buồn nào rồi cũng qua đi
Lời an ủi sẽ trở thành vô nghĩa

Em sẽ không đến đâu nếu anh lạnh giá
Bởi trái tim dẫu có cháy bùng như lửa
Rồi cũng có ngày lửa tàn

Em không thể theo bước chân lang thang
Khi anh cô đơn một mình trên phố vắng
Lỡ đâu phố có thêm người

Bởi tình yêu không giản đơn là những nụ cười
Nên em không đến đâu nếu anh hạnh phúc

Chỉ khi nào người đàn ông trong anh bật khóc
Em sẽ đến
Để thấm những giọt tâm hồn trên đôi mắt của anh

---------------------

Anh có em, anh quen có em rồi
Giờ quạnh vắng, ngôi nhà vô nghĩa quá
Chẳng còn biết vì ai mà nhóm lửa
Anh một mình thức ngủ cũng cô đơn

Đêm nay trời lại mọc một vầng trăng
Phố vẫn phố, người đi như nước chảy
Anh chẳng biết rẽ lối nào cho phải
Thôi đành về … trang sách lại buồn hơn

Giở tấm hình gặp đôi mắt nhung đen
Bờ vai trắng như còn rung nhịp thở
Nếu em biết nỗi lòng ta mong nhớ
Có hoá thành cô Tấm để kề bên?

Bạn đôi lần thoáng nhắc tên em
Anh mấy lượt toan theo đường lông ngỗng
Anh đã thấy xa nhau ngày hoá tháng
Em làm sao qua được biệt ly này

Câu thơ anh, em không thể cầm tay
Nên giai điệu lại dội về thảng thốt
Đám mây kéo những chân trời sốt ruột
Yêu nhau là thương nhớ thế này sao?
Ngày gửi: 23/08/2009 - 14:32
KHI YÊU ANH
Em tập yêu thêm những điều bình thường nhất
Những giản dị, dịu dàng, chân thật
Những nỗi buồn, nhiều cả những nỗi vui

Lại nhớ thắp cho nhau nụ cười
Khi yêu anh,em biết đời ấm áp
Những sẻ chia, những thiết tha, độ lượng
Ngày sẽ xanh qua những lá thư dài

Và em còn biết đợi ngày mai
Khi mọi thứ đã trở thành tin tưởng
Khi những điều không chỉ là " nghe được"
Khi diều say trong gió sớm yêu thương

Khi yêu anh
Em không sợ cô đơn

-----------------------------

ó thể.....


Sẽ có một ngày em xuất hiện trước anh
Có thể là em - người anh luôn mong đợi
Mang đến cho anh yêu thương, giận dỗi
Người sẽ lấp đầy nửa còn lại của trái tim

Có thể chẳng là gì, chỉ là lặng im
Khi trái tim không cùng nhịp đập
Có thể chỉ là làm quen phút chốc
Có duyên gặp, không phận đành chia xa

Có thể một ngày tình yêu sẽ nở hoa
Trên mảnh đất cằn nơi trái tim khô lạnh
Hay chỉ là con Dã Tràng bất hạnh
Xe cát nhọc nhằn, sóng vô tình vẫn cuốn xa khơi

Trái tim vẫn là hai nửa tách rời
Rồi mỗi nửa lại đi tìm nửa khác
Những bước trĩu nặng trên con đường lưu lạc
Tiếng nhạc quay cuồng chờ gục ngã tấm thân.

Có thể một ngày khi mệt mỏi bước chân
Em nhớ đến anh trong một phần nỗi nhớ
Anh vẫn thế, vẫn chân thành như hơi thở
Có thể em là phần sâu thẳm trái tim.


-------------------------

Anh có biết Hà Nội nhớ anh không?
Cả sáng, cả trưa, cả chiều, cả tối
Anh có nghe thấy lời em gọi?
Nỗi nhớ dồn lên mắt mênh mang

Anh có biết Hà Nội đã thu sang?
Chuông lại đổ chênh vênh hàng cây cũ
Tháp Rùa trầm tư hay là nhớ?
Một người đi - có phải một người xa?

Một người đi - có phải một người xa?
Hà Nội nắng cho những ngày không nắng
Câu hỏi rơi vào chiều lẳng lặng
Anh có biết rằng, Hà Nội nhớ anh không???

Anh có biết rằng Hà Nội nhớ anh không...???
Khi Thu sắp tàn đầu nhành hoa sữa
Rung rinh hạt nắng trên đầu lá
Mong gió mang anh về bên nỗi nhớ của em.

Đông sắp sang rồi anh có biết không?
Hà Nội mùa se dần cái lạnh
Không còn anh bên em, chỉ còn cô quạnh
Nhớ hơi ấm nào anh thổi vào chiếc khăn len.

Nhớ anh,
lang thang hoài một nỗi nhớ.
Khi nào anh quay về bên nỗi nhớ của em?
---------------------

Nếu - khuyết danh

Nếu ai đã có lần
Một mình trước biển
Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
Nhìn những con sóng dữ thét gào
Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng

Nếu ai đã có lần
Bất cần sự sống
Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ , làm cha
Sẽ hiểu được vì sao chúng ta cần phải sống

Nếu ai đã có lần
Thấy giữa lòng khoảng trống
Hãy hiểu rằng trong vũ trụ kia còn có những lỗ đen
Ai rồi cũng sẽ phải quen
Với những phút , những giây lòng mình trống vắng

Nếu ai đã có lần
Nghe lòng cay đắng
Nghe xót xa sau một cuộc chia tay
Hãy vui lên vì trong cuộc đời này
Sau mỗi cuộc chia tay là khởi đầu rất mới

Nếu ai đã có lần
Mỏi mòn chờ đợi
Một tình yêu cứ vuột khỏi tầm tay
Hãy cứ vui lên vì sẽ có một ngày
Tình yêu đến trong ngất ngây kỳ diệu

Nếu ai đã có lần
Cảm thấy mình chưa hiểu
Thật nhiều điều đang có ở chung quanh
Hãy cứ cười lên vì đời vẫn màu xanh
Cuộc sống chỉ thú vị khi vẫn còn khám phá

Nếu ai đã có lần
Sống trong vất vả
Giữa những vòng đời hối hả trôi nhanh
Sẽ thấy yêu sao những phút thanh bình
Ngoài khung cửa nghe bình minh chim hót

Nếu ai đã có lần
Thấy lòng dịu ngọt
Trước một nụ cười , một ánh mắt , một vòng tay
Hãy chẳng cần đi tìm khắp đó đây
Vì hạnh phúc đơn giản là vậy đó !

Có lúc tưởng như không mà lại có....
Ngày gửi: 23/08/2009 - 14:41
Trang:  [1]  2   
Trả lời

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
season trung thu_ hỏi đáp
Cucre_hn