tui bi bo chia tay cung hon mot thang rui.buon, hoang mang lam, vi quen nhau 4 nam rui. nhung nguoi ta co nguoi yeu moi, nen ko nuoi tiec lam gi.co luc muon tra thu,nhung dieu do chi lam minh nhu ke dien.co dieu nguoi do chia tay qua tin nhan.va toi chang the nao noi duoc nhung suy nghi cua minh. tu do khong lien lac qua lai.han qua la mot ke hen khong dang dan ong. dam yeu ma ko dam doimat.that ko xung dang, nhung nhieu luc nghi minh ko duoc noi ra nhung suy nghi ma cu chon dau trong long,mot phan vi tui ko muon nguoi ta nghi tui co gang keo van tinh the, lang tham chap nhan doi khi tui cam thay bat an vi de nguoi ta ra di de dang phui nhung ki niem minh va nguoi do tung co.co luc lai thay ko can thiet vi nguoi do te bac noi ra de lam gi. met lam.ai roi vao truong hop nhu tui chia se nhe.minh ngu qua ha.
(Xem thêm)

Vic Jay

hic sao giống mình thế,chỉ có điều mình với cô ấy quen nhau đc hơn 3 năm.bất thình lình cô ấy có...
Tôi và anh ấy yêu nhau từ tuổi học trò và đã chia tay khi kết thúc học phổ thông. Trong ba năm qua, chúng tôi mỗi người có con đường riêng và cả những tình yêu khác nữa. Sau chia tay chúng tôi gặp lại nhưng nói chuyện với nhau một cách rất gượng ép. Gần đây gặp nhau, chúng tôi nói chuyện, tâm sự như hai người bạn, rồi dần dần trong tôi cảm giác yêu bắt đầu quay về những ngày tháng trước bên anh. Nhưng giờ tôi không biết anh ấy nghĩ thế nào về mình. Tôi có cảm giác trong anh ấy vẫn còn một khoảng không dành cho tôi. Tôi muốn chủ động bày tỏ tình cảm của mình với anh nhưng lại sợ mất anh ấy thêm một lần nữa. Thật sự tôi rất cần một lời khuyên từ lúc này. Xin chân thành cảm ơn
(Xem thêm)

nguyễn thị thu trang

Mình cũng gặp tình trạng như bạn và rất thông cảm mình đã chia sẻ trên tổng đài 19006670 cũng rất...
toi năm nay 25 tuổi bạn gái tôi 24 ít hơn 1 tuổi chúng tôi có yêu nhau xuất phát từ tình yêu nhanh chóng vì lúc đó cả 2 đều chia tay nhau nên buồn gặp nhau đúng là hoàn cảnh xô đẩy cuộc dời lúc đó chúng tôi làm cùng công ty tôi có tình cảm nhưng giờ tôi mới nhận ra đó là sự mẹt mỏi mà tôi ko thoát ra được bạn gái tôi quan tâm tôi quá mức làm gì ăn gì uống gì đi chơi với ai đều phải báo cáo ko thì liên lạc với ai lúc nào đt của tôi cũng bị theo dõi 24/24 tôi cảm thấy mệt mỏi quá mệt mỏi tôi đi đâu ko có bạn gái thì người yêu tôi lại nghen tuông vớ vẫn đi cùng thì toàn bị trêu thôi tôi ko muôn đưa e đi đâu cả vì mệt lắm hễ đi đâu ko dc yên đó tôi đã chủ động chiqa tay và có yêu nguoi khac nhưng người đó luôn theo tôi tôi ko thể yêu ai khac cứ tôi nt cho ai thi nguoi đó lại gọi điện đến kiểm tra và nói tôi đãkeets hôn rồi có con cái nhưng thật chất tôi chưa có kết hôn một mảnh đời kốn khổ cho tôi cô ấy biết tôi ko còn yêu nữa tại sao cô ấy lại cứ theo tôi như vậy lại còn phá tôi nưa chứ nói đủ điều kể cả bạn trai và gái tôi quá mệt nmoi ko còn suy nghĩ gì nữa vậy giưof tôi nên làm thê nào xin cho lời khuyên thạt lòng ....chân thành cảm ơn
(Xem thêm)

bùi đức tâm

muộn rùi bạn ơi nênbor đi
Tình hình là em muốn mua 1 con laptop core i7 (ivy bridge). Chơi games online tốt (nhất là Mu-Hà Nội, e đang chơi games này) + offline, lên mạng trực tuyến nhanh, card rời hiện thị đẹp... chỉ thế thui. và chia sẻ cho em địa điểm mua uy tín tại T.pHCM. Rất mong sự giúp đỡ của anh em trong diễn đàn. Cuối tháng 8 em sẽ mua, anh em tư vấn cho em với giá khoảng 27tr or hơn 1 tí cũng được. Em rất cảm ơn.
(Xem thêm)

thu

ASUS N56VZ ngon đó. Chơi game thì ko cần Core i7 làm gì, Core i5 + GT 650m dư dư chiến hầu hết các...
minh tên D còn bạn gái mình tên Q cho mình hỏi trong tình yêu la không nên nói dối ngươi yêu đúng không nhưng bạn ấy đã noi dối mình nhiều lần nhưng không phải bạn ấy có người khác hôm kia ngay 1452012 mình điện hỏi thăm xem bạn ấy về chưa nhưng chưa nói được hết câu thì người yêu mình tắt máy trước khi tăt mắt còn nói một câu thôi nhớ lắm chuyện.như vậy la thế nào bạn ấy còn yêu minh nữa không hay là hết yêu mình rồi. và mình nhắn tin tại sao tắt máy anh điện hỏi thăm sao tăt máy ko nhắn tin lại, trong lúc điện mình nghe thấy tiếng con trai ở đó nên mình hỏi ai ở đó mình bảo không có ai. tụi mình cai nhau một lúc rồi Q nói chia tay đi, Q nói câu chia tay rất nhiều lần cứ hơi cãi nhau la đòi chia tay mình buồn quá xin mọi người cho mình ý kiến nên làm thế nào bây giờ. theo lời kể như vậy thì người ấy còn yêu mình nữa không.bon mình yêu nhau được 3 năm rồi hơi cãi nhau ban ấy lại đòi chia tay mình chán nản quá.xin mợi người trả lời mình nhanh xin cảm ơn tất cả mợi người
(Xem thêm)

rfgrfgfdg

Tại sao con gái cứ thích nói chia tay? Động một tí là đòi chia tay, đó là thói quen của không...
Nhanh thật đấy... Vậy là một năm rồi anh nhỉ... Một năm với bao nụ cười và nước mắt... Một năm với những tháng ngày xa nhau... Một năm đi trên những ngã rẽ khác nhau, với những hạnh phúc riêng của mình..... Dù là đi theo con đường nào, dù còn cùng nhau hay không, trái tim hướng về đâu, thì giờ cũng đâu còn gì quan trọng. Quan trọng là những gì còn lại trong nhau..... Ngày này, 1 năm trước, là thứ 3 anh nhỉ...... Anh có nhớ không? Buổi trưa hôm đó..... - Tối nay rỗi không? - Anh hỏi em bâng quơ như thế..... - Tối em đi chụp ảnh để làm thẻ học sinh. Có việc gì không anh? - Làm lâu không? Có đi cùng được không? - Anh hỏi bằng cái giọng lạnh dửng dưng, như anh thường ngày.... - Đi đâu ạ? Ăn à? - Em nhăn nhở.... - Ăn gì mà ăn? Suốt ngày ăn! Ăn nhiều thành con heo. - Anh quát, miệng cười cười. Cái điệu cười nhếch mép đánh yêu hết tả.... Trong mắt em là vậy..... - Không ăn không đi đâu :)) Heo thì làm sao? - Thôi không đùa nữa.... Tối đi mua nhẫn..... - Anh nói rồi đứng lên đi luôn. Em ngồi đó chẳng hiểu anh đang nói về cái gì..... Em luôn muốn đeo nhẫn... Nhưng phải là nhẫn người khác tặng thì em mới đeo.... Chỉ cần không có nhẫn, em sẽ thấy rất trống trải và bất an..... Có một chiếc nhẫn, là bố tặng, em đã đeo nó từ năm 4 tuổi... Ngày nhỏ mẹ hay quấn chỉ vào để em đeo cho vừa... Lớn lên rồi thì em chẳng cần chỉ nữa... Suốt 11 năm.... Mà cuối cùng, em lại làm mất.... Em đã khóc, khóc rất nhiều... Em lo sợ.. Em mê tín mà... Em sợ đó là cái điềm chẳng lành..... Rồi em thấy trống... Em luôn nằng nặc đòi mọi người mua nhẫn cho em. Nhưng em chưa bao giờ nghĩ anh sẽ mua cho em... Vì đó chẳng phải tuýp người của anh.... Vậy mà...Điều đó đã xảy ra thật đấy..... Có ai mà ngờ? Tối hôm đó, anh trốn học! Anh hư! Nhưng thi thoảng em thích anh hư như vậy :"> Đó là tối thứ ba. Anh ghét học buổi tối đó nên thi thoảng anh trốn học rủ em đi chơi. Thế là em lại kiếm cớ này cớ nọ mà mò đi chơi. Dù thế nào, thì chỉ cần gặp anh là em vui.... Em đi chụp ảnh rồi nhanh nhanh ra chỗ hẹn... Em hồi hộp lo lắng để xem mình có bị "ăn quả lừa hay không?"..... Nhưng anh không hề lừa em... Anh đã mua thật... Đó là người thứ 2 trên đời mua nhẫn cho em, sau bố em! Anh giống bố, giống khủng khiếp... Em đến bên cạnh anh vì điều gì em không rõ... Nhưng đã có đôi lúc, em thấy hình bóng của bố trong anh.... Em đã từng hỏi, có phải anh ở bên cạnh em, để chăm sóc em thay bố không? Nhưng cuối cùng thì em đã biết là chẳng phải vậy! Anh không đeo nhẫn cho em... Em cũng chẳng đòi... Lúc đó, em đã chính thức là gì của anh đâu? Anh bảo em tự đeo nhẫn... em cũng đeo, một cách rất tự nhiên... Nhưng mà...em giật mình khi anh ôm em vào lòng..... Em chẳng phản ứng gì... Em cứ đứng nguyên đó cho anh ôm thôi.... Ừ! Rồi em lại đòi đi "ăn"... Đúng là con heo anh nhỉ.. Lúc đấy mà đầu óc em vẫn chỉ có ăn..... Có lẽ như thế mới là em anh nhỉ... Nhưng chắc giờ anh cũng chẳng nhớ... Và có lẽ anh cũng đã quên nay là ngày gì.... Em vẫn thản nhiên cho tới khi về nhà thì trong em là một cảm giác thật sự hoang mang.... Em vui...vui vì anh đã mua nhẫn cho em... Nhưng em tự hỏi, liệu em có xứng đáng? Liệu...tình cảm anh dành cho em là gì? Nó có chân thành? Em sợ và em cũng chẳng rõ lí do quỷ quái gì làm em sợ nữa..... Em sms cho anh rất nhiều... Em sợ em lại làm mất đi thứ quan trọng một lần nữa.... Anh bảo em đừng lo sợ gì cả... Anh bảo em rằng, chỉ cần em luôn trân trọng nó là được... Còn anh, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.... - Anh à.... Em làm mất thì sao? - Không sao cả. Dở hơi à? Chỉ cần em thích là được.... Em phải giữ nó cẩn thận đấy.... - Em biết rồi. Nhưng mà nhỡ mất thì sao? - Không có nhỡ gì hết... Dù có mất cũng không sao... Chỉ cần em luôn ở cạnh anh là được... Và anh hứa, anh sẽ mãi ở cạnh em..... - Anh hứa nhé... Em hứa là sẽ không làm mất nó đâu. Và em cũng sẽ không bao giờ rời xa anh, trừ khi là anh đuổi em ^_^ - Em này.... - Dạ? - Nếu anh đợi tới khi em về, thì em cũng đợi anh tới lúc đó chứ? - Em hứa....... Thế là mình xong một bản thỏa thuân anh nhỉ.... Ngắn thế đấy.. Và mình còn nhắc về cái bản thỏa thuận đó nhiều lần... Bản thỏa thuận của trái tim... Nhưng mà vì nó chẳng phải giấy trắng mực đen rõ ràng, thế cho nên... Ai đó, trong hai chúng ta đã nuốt lời..... Là lỗi tại ai, giờ cũng không quan trọng..... Là lỗi tại ai thì giờ cũng đều rất xa rồi những ngày tháng ấy... Xa rồi những chiều mưa, xa rồi những trưa nắng... Những buổi chiều lượn phố, những bữa la cà hàng quán và em cười thật hồn nhiên... Xa rồi... Tất cả đều đã xa rồi.... Quá khứ đã trôi qua... Nhưng những gì nó để lại chắc sẽ chẳng bao giờ qua được. Lời hứa chẳng trọn vẹn.... Giá như mình đừng hứa anh nhỉ... Mình đừng hứa thì ai đó sẽ chẳng phải hi vọng quá nhiều để rồi nước mắt lại lăn dài hằng đêm... Giá như mình đừng quá gần nhau anh nhỉ... Thì đã chẳng là gì quá quan trọng trong cuộc đời nhau, để khi cất bước đi rồi trái tim lại đau nhói..... Giá như...giá như.... Hàng ngàn cái giá như... Và giá như chúng ta đừng gặp nhau anh nhỉ... Thì cũng sẽ chẳng có bắt đầu để phải có kết thúc..... Nhưng giá như cũng mãi chỉ là giá như mà thôi... Và cuộc sống chẳng như những gì mà chúng ta mong đợi... Em bằng lòng với những gì em đang có... Bằng lòng vì đã từng có anh, từng được ở bên cạnh anh, và cũng từng làm con rối trong mắt anh...... Anh đã từng nói với một người bạn: "Em luôn làm anh khó chịu, nhưng thà luôn có điều gì đó khó chịu, để anh biết mình còn đang sống..... Khó chịu, nhưng đã thành một thói quen khó mà từ bỏ....." Đúng là thế đó anh ạ... Yêu thương là một thói quen khó mà từ bỏ, nhưng có thể thay thế đối tượng..... Có thể là tại em đã "phũ" trước..... Nhưng tại sao khi nghe anh nói có ai đó rồi thì em lại chẳng thể chịu đựng nổi.... Em chẳng dám chắc là em đã từng yêu anh, cho tới lúc đó...... Đã từng, anh nhỉ..... Em biết anh chưa bao giờ thực sự yêu em. Cái giới hạn xa nhất anh giành cho em là một chút rung động.... Em đã phải trốn tránh rất lâu mới dám mạnh mẽ đối mặt với cái sự thật đấy... Đắng ngắt anh ạ...... Anh giũ bỏ lời hứa và chẳng nói một lời... Những gì em nhận lại từ anh chỉ là câu nói "anh có người mới rồi, em đừng nhắc lại những chuyện trước đây nữa... Anh quên hết rồi. Em cũng quên hết đi!" Quên hết ư? Làm thế nào hả anh? Em cũng là con người mà...... Cảm ơn anh..... Cảm ơn anh vì đã là người đàn ông thứ hai bước vào cuộc đời em...và đã lại bước ra.... Chiếc nhẫn anh tặng em vẫn sẽ đeo.... Em có thể làm ngơ tất cả, em đã mạnh mẽ để đối diện với anh, đối diện với sự thật cả về hiện tại và quá khứ.... Và em cũng đã đủ mạnh mẽ để thừa nhận, tận sâu em vẫn chưa hề quên anh... Qúa khứ và tất cả vẫn cứ nhói lên thi thoảng và những gì em có thể làm giờ chẳng phải ngồi khóc mà ráo hoảnh nhìn vào một khoảng không vô định nào đó.... Em chưa thể quên anh! Đó cũng là sự thật.. .Em chưa đủ mạnh mẽ để tháo chiếc nhẫn ra..... Thế nên cho phép em cứ đeo nó anh nhé..... Dù bây giờ anh đã dành cho một người khác... Chiếc nhẫn đã vô nghĩa với anh rồi, nhưng với em, nó vẫn rất quan trọng đấy anh ạ..... Hãy cứ để em giữ lại một chút gì đó, cho riêng mình anh nhé...... Dù anh chẳng còn bên em như lời anh hứa... Dù tất cả đã là con số 0, nhưng tất cả với em vẫn sẽ là kỉ niệm đẹp....Hãy luôn nở nụ cười, cái nụ cười nhếch mép đáng yêu ấy... Tất cả, nụ cười, hơi ấm, vòng tay, ánh mắt và bóng hình ấy, em sẽ luôn dành cho nó một góc nhỏ trong trái tim, đủ để nhớ tới và yêu thương...... Vì thế, anh hãy tiếp tục bước tiếp con đường anh đang đi và luôn hạnh phúc anh nhé.... Nếu như cuộc sống có bộn bề mệt mỏi, thì hãy nhớ rằng, vẫn đang có một người dõi theo anh, anh nhé.... Ít nhất là cho tới lúc này..... Cảm ơn anh, mối tình đầu của em! 10/12/2012 Xin lỗi anh! Em đã làm mất chiếc nhẫn ấy.... Nhưng em chẳng hề khóc anh ạ..... Nhưng.... Trong em, trống trải đến khó tả...... 24/12/2011 Lại một mùa Noel nữa anh nhỉ.... Năm nay em đón nhận lời yêu thương từ một người khác... người mà em vẫn quen gọi là anh trai, như anh... Và em đã chẳng chấp nhận.... Bởi vì em biết, anh vẫn còn ở đấy... Em không rõ mình còn yêu anh hay không, cũng không rõ... là còn bao nhiêu.... Nhưng em biết, anh vẫn ở đó.... Và em chưa sẵn sàng cho một khởi đầu mới.... Ngày hôm nay em đứng đối diện anh... Em không dám nhìn thẳng vào anh... em sợ rằng những gì đã ngủ yên sẽ lại cựa mình..... Anh im lặng, trả tiền cho bạn gái... Mỉm cười, vẫy tay chào và đi.... 30s, anh và em đối diện nhau... Không một lời nói... Tất cả chỉ có một nụ cười.....sau chừng ấy thời gian.... Vẫn là nụ cười ấy anh nhỉ... Anh cười buồn, nhếch một bên mép.... Bỗng dưng tất cả lại như ùa về.... Em nghẹn họng.... Có lẽ....nếu cho em một điều ước, em sẽ ước được quay về quá khứ một ngày... Không phải là để đưa anh quay về bên em, mà là để được sống trong yêu thương một lần cuối... Để em biết trân trọng nó hơn..... Những gì qua em sẽ để nó qua... Em sẽ mỉm cười... Và sẽ giữ lại những gì đẹp nhất về anh.... 03/01/2011 Sau những tháng ngày ấy, và cho tới bây giờ, cảm ơn anh đã cho em biết thế nào là thứ tình cảm trong sáng nhất, thế nào là yêu thương, thế nào là nước mắt... Thế nào là yêu vô điều kiện một người.... Có lẽ từ nay cho đến mãi sau này, cái cảm giác "chỉ có yêu" và trong sáng như thế sẽ rất khó để quay lại trong em... Có lẽ cuộc sống quá bộn bề, khiến cho con người ta cũng thay đổi... Và em cũng vậy.. Thực sự em nuối tiếc, nuối tiếc rất nhiều em của quá khứ... Một con bé hồn nhiên vô tư... Nhưng rồi cái gì đến cũng sẽ đến... Con người ta rồi ai cũng phải lớn, giấc mơ nào rồi cũng phải tỉnh... Chỉ có điều là sớm hay muộn mà thôi..... Có điều, nó đã đến quá sớm với em..... Lời xin lỗi.... Xin lỗi anh, vì cái ngày em quay về cũng là ngày em đánh mất nốt kỉ niệm cuối cùng của mình.... Em đã không hề khóc.. không hề khóc khi mất nó... nhưng rồi càng lúc em càng nhận ra sự trống vắng của nó.... Xin lỗi anh rất nhiều vì thứ mà lẽ ra em nên trân trọng nhất em cũng đánh mất... Người ta nói anh không hề xứng với sự trân trọng ấy! Đúng! Anh bây giờ không hề xứng đáng... Nhưng hình ảnh của anh trong em, thì có lẽ sẽ xứng... Dù là như thế nào thì giờ đây em cũng chỉ muốn giữ lại những gì đẹp nhất về anh và kỉ niệm của ngày ấy... Nhưng dường như em đã thực sự thất bại! Dù là lỗi do anh hay do em, thì hình ảnh của anh cứ mỗi lúc một khác... có những điều có lẽ không nên biết thì hơn... Dù là sự thật ấy, nhưng em vẫn ước gì em không biết.... Để em vẫn còn tưởng rằng, anh từng yêu em! Sự thật là...anh chưa từng, phải không anh? Vì nếu đã từng, thì đã không lừa dối nhau, đã không quay lưng..... Nhưng dù gì thì giờ tất cả cũng đã qua và chúng ta chỉ nên đặt ở đó một dấu chấm cho tất cả... Cái bóng của anh vẫn còn quá lớn.... Chiếc nhẫn... Thứ kỉ niệm cuối cùng đã mất rồi.... Em không biết nên khóc hay nên cười? Em không biết là may mắn hay thất bại? Nhưng em vẫn phải xin lỗi.... Và sự thật là em rất buồn! Vì... em vẫn muốn giữ, một chút gì đó, cho riêng mình! Cuối cùng thì.... Yêu thương vẫn mãi còn đấy... Nhưng phải chăng chỉ là ảo ảnh? Người vẫn đó.... Nhưng phải chăng trái tim là giả dối? Kí ức vẫn đấy, nhưng kỉ niệm đã là hư vô..... Đến giờ đã không còn gì, vậy thì..... Em nên đứng đợi...đợi một chiếc lá ngược gió quay về... Hay nên quay lưng bước đi... Về bên cây, nơi mà em biết chắc em được yêu thương, bình yên và che chở? Nhưng....có một sự thật là..... Chiếc lá nhỏ, nhưng cái bóng của nó quá lớn, khiến cây chưa thể vượt qua..... 15/01/2012 Thực sự những ngày qua.... Em đã nghĩ, nghĩ rất nhiều..... Em không rõ nổi cảm xúc và tình cảm của mình... Tất cả đều mung lung..... Nhưng....có một sự thật.... Em vẫn chưa quên được anh.... Anh vẫn ở đấy... Vẫn là anh của ngày nào.... Em đã quên hết những giận hờn, những lừa gạt, những nỗi đau, sự phũ phàng..... Ở đấy, chỉ còn anh... Người con trai đã từng cho em biết giận hờn, yêu thương và nước mắt... Đã từng đến bên che chở cho em... quan tâm em.... Vẫn còn đấy... Những yêu thương.... Anh của một thời sẽ còn mãi trong em..... với những gì đẹp nhất.... Em sẽ giữ lại những gì đẹp nhất cho riêng mình... Tạm biệt nhé, một kỉ niệm đẹp! Sẽ mãi chỉ là quá khứ.....
(Xem thêm)

jkfshrjkg

Truyện này rất hay, rất đáng suy ngẫm...
Em mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh thấy, và anh hiểu ý nghĩa của nụ cười ấy. Bao nhiêu lâu rồi nhỉ, hai tháng, à không, chính xác là 2 tháng và 17 ngày. Nhanh em nhỉ, dường như thời gian cho một tình yêu là quá lâu và cho một lời chia tay thật nhanh . Nhanh choáng váng đến nỗi một buổi nhìn sang bên cạnh, nhìn vào mắt em, anh hiểu, mình đã ko còn là của nhau. Ai đó từng nói, tình yêu chỉ cần một lý do là yêu. Nhưng chia tay thì bao nhiều lý do cho đủ. Ngày mình yêu nhau cũng thế. Anh luôn lúng túng mỗi khi em hỏi: "Vì sao anh lại yêu em ?". Lúng túng thật sự. Không phải vì không yêu, mà vì anh không biết yêu em vì cái gì, chỉ đơn giản là từ buổi chiều hôm đầu tiên gặp nhau, anh biết mình phải yêu em. Như định mệnh vậy. Nó rơi xuống đột ngột đến nỗi anh không nhận ra. Ừ nhỉ, chiều hôm ấy. Anh và em học cùng một trường đại học. Ngày nào anh cũng gặp em, vì chúng ta lại học cùng dãy. Em là nhóc năm 1, anh là lão làng năm 4. Già quá em nhỉ, thế nhưng em lại xưng tên với anh, anh cũng không nói gì và xưng lại với em. Anh vẫn không thể quên nét ngạc nhiên đến buồn cười khi em phát hiện ra anh... già hơn em. Trông em lúc ấy như cô nhóc phát hiện ra một chỗ trốn bí mật vậy. Để đến lúc đi ngủ, giây phút em phát hiện ra sự thật... kinh khủng ấy vẫn còn theo anh trong giấc mơ. Mình bắt đầu yêu nhau như thế em nhỉ, bình thường như bao cặp đôi khác, như bao tình yêu khác. Nhớ buổi hẹn đầu tiên, anh hồi hộp đến nỗi phải lôi thằng bạn thân theo, nó cứ cằn nhằn suốt thôi. Em cũng dẫn theo nhỏ bạn. Buổi tối ấy em nói liến thoắng, em sôi nổi mà không hề ngại ngùng như những cô gái anh gặp trước đây, thẹn thùng một cách giả tạo. Em không thế, em tự nhiên như thể chúng ta đã quen nhau lâu rồi vậy. Anh yêu cái khoảnh khắc ấy biết nhường nào. Anh đã tự cốc đầu mình rằng sao đến giờ mình mới gặp cô bé đáng yêu này được nhỉ. Mà có lẽ cũng tại ông trời, em nhỉ? Em mang đến một cái gì đó rất khác với anh trước đây. Trước đây của anh chỉ là cái vòng lẩn quẩn học, rồi chán thì đi cà phê với lũ bạn, lâu lâu anh em tụ họp lại lai rai. Hết! Nhiều khi anh thấy chán nản, muốn làm một cái gì đó khác bình thường. Nhưng làm gì bây giờ? Từ lúc có em, anh suy nghĩ nhiều hơn, làm sao để em vui, làm sao để em yêu anh nhiều hơn nữa và làm gì cho cả tình yêu của cả hai đứa. Em hài hước, về khoản này là giống anh nhất. Còn lại, em khác anh hoàn toàn. Thật thế! Em trẻ con làm anh nhiều khi phát bực, em nhạy cảm nên toàn lo vẩn vơ. Em yếu đuối như một cô bé con vậy. Bên em, anh muốn mình thật mạnh mẽ, thật nhiều tình yêu thương để khoả lấp đi những lo lắng, những nghi ngại trong em. Nhưng... bao nhiêu cho đủ ? Nhớ có lần em muốn mình phải làm cái gì đó thật lãng mạn. Thế là hai đứa gửi xe, đi dạo bộ. Đang đi, bỗng em reo lên: "Tối nay có trăng kìa anh!" Bất giác anh nhìn lên, ừ nhỉ, có trăng, sáng thật. Rồi nhìn sang em, vẫn còn vui sướng vì cái sự phát hiện ra trăng của mình, như thể trên đời này chỉ mình em thấy trăng thôi. Em là thế, ngộ nghĩnh, có thể vui vì một điều gì đó rất bình thường. Nhiều khi đến kỳ lạ. Cứ thế em cuốn anh theo, một cách tự nhiên, anh nhận ra rằng mình càng yêu em hơn. Nhưng ngu ngốc thay, anh không nhận ra rằng em cũng thế. Rồi cái ôm đầu tiên. Em nói em rất thích được ôm từ phía sau, vì nó làm em cảm thấy ấm áp và được che chở thật an toàn. Khi anh ôm em, em giật mình. Và rồi em ngoan ngoãn, bình yên trong vòng tay anh. Khi ấy anh cảm thấy mình thật hạnh phúc. Và khi ấy anh mới biết yêu và được yêu thật kỳ diệu... Em luôn hỏi: "Vì sao anh luôn ấm mà em lại lạnh thế?" Có lẽ vì mình yêu nhau khi mùa đông. Tay em lúc nào cũng lạnh. Anh đều phải ấp trong tay mình nó mới ấm lại được. Mỗi lần như thế em thích lắm. Em luôn nũng nịu than lạnh để được ấp trong tay anh. Tình yêu thật ấm áp! Em không biết uống cà phê, thế là mỗi lần mình đi uống nước, anh lại tập cho em uống. Anh đút từng muỗng, em nhăn mặt như con nít uống thuốc vậy, nhìn rất đáng yêu. Anh không biết rằng em chịu tập uống nó vì anh, vì anh rất thích uống cà phê, vì em muốn được cùng anh thưởng thức vị nồng và ấm sực của nó khi mùa đông về. Cho đến lúc này anh vẫn không nhận ra là em cũng rất yêu anh. Anh không nhận ra... Nên anh đã để em ra đi... Hôm ấy, em bảo anh không đánh mất em, anh chỉ để em ra đi thôi. Đêm đó, anh đã suy nghĩ. Và lần đầu tiên anh nhận ra rằng em yêu anh, yêu rất nhiều. Anh đã tự mắng mình như một thằng ngốc! Vì anh đã không tin tưởng vào tình yêu của em. Anh bắt em phải chờ đợi để xác định lại tình cảm của mình. Nhưng đã yêu thì xác định gì nữa. Em mệt mỏi! Cũng đúng thôi, vì anh không có lòng tin vào tình yêu này, anh đã trở nên yếu đuối từ lúc nào cũng không rõ nữa... Ngày mình chia tay Trời vẫn còn đông... Đông cho trời và đông cho lòng người... Tình cờ thay, hôm nay, anh lại gặp em ở một quán cà phê mới mở. Anh mới nhớ ra rằng ngày trước em có sở thích khám phá những quán nước mới và thích đi một mình. Anh không hiểu vì một mình thì buồn lắm, em chỉ cười vì chính em cũng không hiểu được cái sở thích kỳ quặc ấy của mình. Em vẫn thế, vẫn mái tóc đen dài để tự nhiên, vẫn cái áo cổ lọ màu cam chói chang mà em bảo mùa đông u ám nên phải mặc những màu tươi như thế, nhưng anh hiểu còn một lý do nữa là vì em sợ nỗi buồn, sợ sự cô độc... Nhưng hôm nay, cô nhóc vẫn mảnh khảnh, bên chiếc bàn nhỏ bé, trên mặt vẫn còn vương vài giọt mưa. Bất giác anh muốn đến lau cho em, nhưng sựng lại, ừ nhỉ, đâu có được, mình đã để em đi rồi mà. Em đã không là của mình nữa rồi. Em đang lơ đãng nhìn đi đâu đó, không phát hiện ra anh. Phải suy nghĩ một hồi lâu, anh quyết định sẽ đến chào em, cái cảm giác là những người xa lạ làm anh thấy khó chịu. Vừa dợm bước, anh đã thấy em đứng lên, mỉm cười rất tươi, nụ cười dành cho một ai đó sắp bước vào. Một chàng trai. Sao lại như thế? Phải rồi, mình chia tay rồi mà! Em tìm hiểu và yêu một người mới cũng là chuyện bình thường thôi. Bình thường thôi! Hai người trò chuyện rất vui vẻ, người ấy đưa tay lau những giọt nước trên mặt em, em đưa đôi tay nhỏ bé chỉnh cổ áo cho người ấy, những cử chỉ trìu mến dành cho một người khác. Không phải anh! Phải rồi. Mình chia tay nhau rồi mà! Rồi hai người đứng dậy, hình như phải đi đâu đó. Bất giác, anh muốn chạy đến và níu tay em lại, bất giác anh thấy mình bất lực, ngu ngốc như cái thằng mà mấy tháng trước đã để em ra đi... Và bất giác, em quay về phía anh, chính xác là nhìn vào mắt anh, em thoáng cười, nụ cười nhẹ đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh hiểu và nhận ra nụ cười đó. Em đi rồi, ngồi một mình trong quán, lại bất giác, anh tự hỏi: "Không biết em đã uống cà phê được chưa?" Và bất giác anh lấy điện thoại, vào danh bạ, tìm đến tên em. Nhưng đâu mất rồi nhỉ? Phải rồi, mình đã chia tay!
(Xem thêm)

ghjhgj

Đôi khi tình yêu là 1 thứ tình cảm ko cố định. Đôi lúc nó đến, đi, rồi lại đến, nhưng bất chợt nó...
[url=http://blog.henantrua.vn/tinh-yeu-la-gi-ma-nuoc-mat-cu-roi-35A5DDD3.html]Anh! Thời gian trôi thật nhanh phải không anh? Cũng đã mình chia tay nhau, máy tháng là một khoảng thời gian không dài nhưng cũng không ngắn để em có thể dễ dàng chấp nhận và đối mặt với nó.[/url] Biết nói sao để anh hiểu được những tháng ngày vừa q ua em phải trải qua, nó thật khó khăn, dường như em đã mất đi niềm tin vào cuộc sống khi mà không có anh bên cạnh. Cả ngày vẫn cười nói, vẫn vui đùa, vẫn tranh luận với mọi người nhưng không ai có thể hiểu được những thổn thức trong lòng, những nỗi buồn mà em đang đối mặt. Chỉ khi về đêm, còn lại riêng mình với bóng tối em đã gục đầu vào gối để khóc cho anh, cho tình yêu em đã từng có và hơn hết là em khóc cho chính bản thân mình. Cũng như bao người con gái khác, em đã từng được sống trong những giây phút hạnh phúc của tình yêu, những khoảnh khắc ấy đã tiếp thêm cho em sức mạnh để vượt qua mọi khó khăn mà cuộc sống thử thách ý chí em. Em đã từng hạnh phúc anh ạ! Bởi em có thể chạy đến bên anh bất cứ lúc nào khi em cần một sự chia sẻ, cần một điểm tựa tinh thần nơi anh. Nhưng giờ đây những điều đó không còn thuộc về em nữa, em hoàn toàn mất định hướng không biết tìm về nơi đâu những khi chán nản và mệt mỏi mà cuộc sống hàng ngày mang đến với em. Em vẫn được gặp anh, vẫn được nói chuyện với anh nhưng em chỉ được đến bên anh như một người bạn chứ không còn là người yêu của anh nữa. Tình cảm mà em dành cho anh có thể nguôi ngoai nhưng không thể hết được, tg qua chúng ta đã có nhiều kỷ niệm, vui có, buồn có và cả giận hờn cũng có. Em sẽ sống thật tốt, thật mạnh mẽ như anh từng mong muốn. Em hy vọng vấp ngã trong tình cảm lần này sẽ giúp em trưởng thành hơn. Nhiều đêm nằm nghĩ em tự hỏi: “Tình yêu là gì mà nó làm cho nước mắt có thể rơi bất cứ lúc nào khi nó không còn hiện hữu trong mỗi con người nữa”. Anh! Giờ em chỉ có thể đứng từ xa theo dõi từng bước đi của anh mà thôi, không có em bên cạnh nữa anh hãy nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn anh nhé! Em biết anh đối diện với thực tại cũng không dễ dàng gì nhưng em mong cả hai chúng mình cùng cố gắng. Rồi anh hp người con gái tốt hơn em rất nhiều, người ấy sẽ mang đến cho anh những hạnh phúc mà em không mang đến cho anh được và em mong người ấy sẽ yêu anh nhiều như em đã từng yêu anh. Cám ơn anh rất nhiều khi đã cho em được sống trong hạnh phúc của tình yêu, trong những niềm vui mà anh đã mang đến cho em suốt tháng năm vừa qua, em sẽ luôn trân trọng những khoảnh khắc đẹp ấy. Cho em được gọi 1 lần cuối nhé “Anh yêu!”. Và hãy nhớ có một người luôn luôn dõi theo anh [url=http://blog.henantrua.vn/tinh-yeu-la-gi-ma-nuoc-mat-cu-roi-35A5DDD3.html]http://blog.henantrua.vn/tinh-yeu-la-gi-ma-nuoc-mat-cu-roi-35A5DDD3.html[/url]
(Xem thêm)

Phạm Văn Nhụy

Tình yêu là gì ư? Con người sinh ra, sống rồi chết, còn tình yêu thì sống mãi. Không có tình...
Chúng tôi yêu nhau được 1 năm rồi.những gì chúng tôi có trong 1 năm qua đều là những kỉ niệm tuyệt vời.tôi biết cô ấy vẫn yêu tôi.nhưng tôi thực sự không hiểu sao chỉ trong 3 tuần xa nhau,tôi bỗng dưng nhan dc tin nhắn của cô ấy"chúng ta chia tay nhau di,e ko thể yêu dc nữa,e biết trên đời này không có ai yeu a bằng e.nhưng vì thế nên e muốn chia tay.a hãy yêu người khác đi nhé.e không xứng đáng với những gì a làm cho e."tôi như kẻ mất hồn trong suốt thời gian sau đó.thực sự đó là cú sốc quá lớn với tôi.tôi là 1 kẻ nặg tình,1 kẻ trung tình,nhưng tôi không muốn làm 1 kẻ lụy vì tình.tôi muốn giải quyết việc này 1 cak tốt nhất để chúng tôi ko phải xa nhau nữa.tôi thực sự cần cô ấy,và tôi biết cô ấy cũng yêu tôi.tôi không hiểu những gì đang xảy ra nữa....
(Xem thêm)

cuncon

bạn cũng nên gặp mặt giải quyết vấn đề và cùng nhau chia sẻ, nguyên nhân gì và xuất phát từ đâu? Có...
em có con dell 1525 chip t 5850 đang dùng bình thường nhưng khi dùng heriboot để fomat chia ổ đỉa ( làm bình thường như mọi người vẩn làm ) thì nó chạy rất lâu khoảng 1 tiếng mới xong trong khi lúc mới mua làm nhanh 5s là xong. anh em IT vật giá có ai đã gặp hoặc là biết cách trị thì chỉ giúp em với.anh nào ở vũng tàu trị được thì em xin hậu tạ buổi nhậu bình dân hihi em sv nên cũng không có.mang ra công ty máy tính Hải Yến lớn nhất vũng tàu thì nó tuyên bố cho em phát HHD hỏng phải thay HHD nhưng em nghĩ không phải vì bình thường dùng vẩn tốt không có gi trục trặc.tuy máy có hơi nóng 1 chút.mong anh em IT giúp em trị nó
(Xem thêm)

Trần Văn Út

ĐẦU TIÊN THÌ BẠN ĐI MUA ĐĨA HIREN BOOT KHÁC BỎ VÔ LÀM LẠI THẾ NÀO? SAU ĐÓ KIỂM TRA...
Em thấy con này khỏi động hơi chậm, dùng cũng không nhanh lắm. xin mọi người cho ý kiến ? Thanks

rudfjghdgj

Chào mấy bác em cũng dùng con HP Dv4 1403 thấy cũng ổn lắm mà. Máy khởi động chậm hơn các máy khác...
Tự nhiên dạo này FF của em chạy chậm quá làm thế nào để tăng tốc hoặc làm FF nhanh hơn thì chia sẻ giúp em với nhé!

Hoàng Lan phố

Đầu tiên bạn cần mở Firefox lên và nhập about:config vào thanh địa chỉ của trình duyệt rồi nhấn...
Mình nghe noi win 7 chạy nhanh và mượt hơn vista vậy có anh em nào cài trên mac chia sẽ kinh nghiệm với . thanks ..

pq

Vừa cài Windows 7 beta 64-bit vào Parallel 4.0.3810.237520 - Đầu tiên là khi config máy đã tự nhận...
Anh chồng bị gọi nhập ngũ, trước giờ lên đường, anh ta gọi người bạn thân nhất đến và nói: - Tôi giao cho anh chìa khóa quần của vợ tôi. Sau 5 năm, nếu tôi không trở về, anh có thể sử dụng. Họ chia tay nhau, kẻ ở nhà, người ra quân cảng. Tàu sắp nhổ neo thì người bạn chạy ra bến, khoa chân múa tay lia lịa, anh chồng bắc tay làm loa, hỏi to: - Có chuyện gì th...ế...ế? Trên bờ gào lên: - Đưa nhầm chìa khoá r...ồ...i...!!! [b]For Teen Việt Nam:[/b] [blue][url=http://14vn.net]http://14vn.net[/url][/blue] | [url=http://14vn.net]Teen[/url] [url=http://14vn.net/forumdisplay.php?f=6]Gallery[/url] | [url=http://14vn.net/forumdisplay.php?f=29]Phim[/url] | [url=http://14vn.net/forumdisplay.php?f=40]Music[/url] | [url=http://14vn.net/forumdisplay.php?f=61]Game[/url] | [url=http://14vn.net/forumdisplay.php?f=42]Softwarez[/url] Đây là blog của tôi:[/b][blue][url=http://blog.360.yahoo.com/blog-AEhlU8Y1eqhdiYvrNTjvt2BKIuE-?cq=1]http://blog.360.yahoo.com/blog-AEhlU8Y1eqhdiYvrNTjvt2BKIuE-?cq=1[/url][/blue]
(Xem thêm)

Nguyễn Thế Anh

- Tụi mình làm tình tập thể đi. - Tụi mình là những ai? - Tao, mày,...vợ mày. - Thằng chó, tao...
Minh moi mua con laptop Compaq C733TU nhan vien ban hang noi may mi`nh share cả man hinh den 128MB nhung khi dem ve kiem tra cau hinh thi chi co 10MB, cac bac biet cach share card man hinh tu ram chi giup mi`nh voi..thanh ram hien gio` cua mi`nh la` 982MB
(Xem thêm)

cance

Bạn vào Bios bằng cách nhấn phím DEL lúc khởi động Sau đó vào mục CPU..... Chọn Video Ram...
Một cặp vợ chồng già quyết định chia tay. Trước khi cho phép hai người ly thân, tòa án đề nghị họ đến một cơ sở tư vấn hôn nhân gia đình để tìm cơ hội cuối cùng cứu vãn cuộc hôn nhân. Chuyên gia tư vấn trổ hết khả năng ăn nói để thuyết phục đôi vợ chồng già nhưng vô hiệu. Hai người khăng khăng một mực đòi sống ly thân để tiến tới ly dị. Cuối cùng, vị chuyên gia thở dài: - Các cụ đã có tuổi cả rồi, một người 95, còn người kia 93, kết hôn với nhau đã 72 năm. Tại sao bây giờ lại phải chia tay cơ chứ? Cụ bà đáp lời: - Chúng tôi không thể chịu đựng nổi nhau suốt 46 năm qua nhưng cả hai đều nghĩ rằng cần chờ đến khi lũ con qua đời hết rồi mới chính thức cắt đứt quan hệ, kẻo chúng nó buồn...
(Xem thêm)

Thành viên tích cực

1

matthew

2 lượt cảm ơn
2

Nguyễn Trọng Vũ

1 lượt cảm ơn
3

Nguyễn Xuân Ca

1 lượt cảm ơn
4

Nguyễn Ly Ly

1 lượt cảm ơn
5

Gaicongso

1 lượt cảm ơn