lớp em làm bài viết số ba văn 9 ai có dàn ý chi tiết cho em với đề 1:hãy kể về 1 lần trót xem nhật ký của bạn đề 2 hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò truyện với người lính lái xe trong bài thơ về tiểu dội xe không kính của phạm tiến duật.viết bài...
(Xem thêm)

hoanganh

Không bao giờ tôi quên được kỉ niệm xưa - tôi có một kỉ niệm sâu sắc với thầy Hoàng. Người thầy đã dẫn dắt tội trên con đường học vấn thứ hai. Hồi ấy tôi là học sinh nghịch ngợm, ít vâng lời thầy. Chẳng hạn , giờ ra chơi, tôi đam vở bạn này bỏ vào cặp bạn kia. Trong một lần đi xem văn nghệ ở trưòng, tôi đã trót giấu dép của một cô giáo khi cô đã thay giày lên biễu diễn. Nhà trường cấm đốt pháo trong trường(dạo ấy nhà nước chưa cấm pháo) thì trong cặp tôi vào mấy tháng tết lúc nào cũng có đủ các loại pháo. Thỉnh thoảng tôi ném vào chỗ bất ngờ, làm mọi người giật mình. Vì những việc ấy mà tôi thường xuyên phải gặp thầy chủ nhiệm . Thầy luôn nhắc tôi , thậm chí phê bình , nêu tên tôi, gặp cả bố mẹ để lưu ý . Tôi cảm thấy như thầy có thành kiến với tôi, khiến tôi không thoải mái chút nào. Nhưng một lần lớp tôi được phân công đi trồng cây ở ven một bãi sông, rất xa trường, nơi có dòng nước chảy xiết.Thầy chủ nhiệm nhắc nhở cả lớp: chỉ được xuống bến rửa chân taychứ không được bơi lội giữa dòng nguy hiểm. Hôm ấy, trồng cây xong tôi xuống bến rửa tay. Nhìn thấy dòng nước chảy tôi đâm ra tò mò. Lúc ấy trời thì nóng, nên tôi tắm ven bờ chắc là không sao, phải thử một cái mới biết được. nếu ai có xem nhớ bổ sung thêm . Đây chì mới là phần đầu thôi .chuyện kể tiếp nhiều lắm . CHÚC CÁC BẠN THÀNH CÔNG!!!!
Giúp em làm TLV với đề bài : Kể lại một kỉ niệm sâu sắc của anh ( chị ) về tình cảm gia đình hoặc tình bạn , tình thầy trò theo ngôi kể thứ nhất

nguyen huong giang

guong quay cua thoi gian van troi di am tham lang le, co nhung ki niem troi dan vao qua khu nhung cung co nhung ky niem song mai voi thoi gian. voi toi moi khi nghe cau hat du duong :''nhu dong suoi ra song ...thay co cho em mua xuan'' toi lai nho ve ki niem khi con la mot co hoc sinh lop mot. toi chang the nao quen duoc cai cam giac bo ngo den la lung khi lan dau tien toi buoc vao canh cong truong tieu hoc rong mo. me dat tay toi vao khoang troi moi la do la lop hoc. toi nam chat lay ban tay me toi cam nhan mot hoi am nhu thuc day toi. toi vua muon om chat lay meva khoc vi so hai vua muon chay that nhanh vao kham pha khung troi bi an moi la kianhung toi lai so- so phai buoc di mot minh. nguoi toi nong ran,run run.nhung roi co xuat hien ,co dep la lung voi voi mai toc dai muot ma cung nu cuoi hien hau lap lanh trong chiec ao dai mau hong .co nam lay ban tay nho be cua toiva dat toi di tung buoc tung buoc mot. trong phut choc toi nhu quen di niem mac cam ve ban than boi toi la mot dua tre khong binh thuong- toi phai di bang mot chiec nang. [):D(] [red]thoi de lan khac minh viet tiep nha[/red][;;)]
Giúp em làm đề bài văn số 2 lớp 8 với!

Thạch Sơn Kim Quang

Hôm nay cô giáo ra đề làm văn. Cô yêu cầu tôi kể về kỉ niệm với một con vật nuôi mà tôi từng thân thiết. Không một chút đắn đo, tôi cầm bút kể về chú chó " Lúc", một con chó mà gia đình tôi ai cũng coi như một người thân. " Lúc" là cách tôi gọi tắt tên của nó. Thật ra tên đầy đủ của nó là" Lucky". Ba tôi đặt cho nó cái tên đó vì ông tin vào câu dân gian truyền miệng: " Mèo vào nhà thì khó, chó vào nhà thì sang". Số là thế này, một hôm, khi đứng trông hàng, anh Hải, người giúp việc cho ba tôi, thấy một con chó ngơ ngác chạy qua, vẻ mặt thất thần hỏang hốt. Anh bèn huýt gió gọi nó đứng lại. Ai ngờ nó vào nhà thật và nằm im phủ phục trước thềm. Anh lấy cơm cho nó ăn rồi vỗ về bảo nó nằm im đợi chủ đến tìm.Không ngờ, một ngày, rồi hai ngày ....trôi qua mà chẳng ai đi tìm nó cả. Thế là gia đình tôi nuôi luôn từ đó. Phải nói Lucky không phải là chó quý mà chỉ là một con chó đẹp vậy thôi. Nó là chó Việt 100%. Có lẽ chủ trước nuôi nó để thịt hay sao đó nên khi về nhà tôi nó đã bị thiến rồi. Do vậy nó mập tròn ú ụ. Cân dễ phải 20 kg ( Lần chích ngừa cho nó tôi đã có cân). Lông lại vàng óng ả nữa trông rất đáng yêu. Chỉ có điều cái mõm dài và hàm răng nhe ra nhọn hoắt trông rất đáng sợ. Ấy thế nhưng Lúc lại rất hiền. Ai vuốt cũng được và gặp ai cu cậu cũng mừng. Anh Hải thường trêu nó là chó" hữu nghị" và không tin tưởng chút nào vào việc giữ nhà của nó. Lúc đầu tôi cũng coi thường nó. Hay nói đúng hơn là tôi không ghét cũng không thương. Nhưng rồi nhiều chuyện xảy ra khiến tôi phải đổi thay thái độ. Đó là mỗi khi tôi đi học về, nó nằm trước cửa, đợi tôi từ xa. Và khi tôi chưa thấy nó là nó đã nhìn thấy tôi rồi. Nó chạy xồ ra mừng tôi tíu tít. Lúc đó cái đuôi của nó cứ gọi là ngoáy tít, hai chân trước chồm lên như thể muốn ôm chòang lấy tôi. Miệng thì khẽ kêu lên sung sướng. Đã thế ánh mắt lại đầy biểu cảm thiết tha, bảo sao tôi không cảm động. Cứ thế ngày lại qua ngày, tôi mến nó lúc nào không hay. Càng mến Lucky hơn khi một ngày kia nó lập công bắt chuột! Bạn có tin không khi chó mà biết bắt chuột như mèo. Nhưng là sự thật đấy. Số là cửa hàng nhà tôi đồ đạc rất nhiều nên lũ chuột thường hay ẩn nấp. Má lại ghét mèo nên không chịu nuôi. Thế là lũ chuột hòanh hành dữ dội. Một bữa nọ , Lúc đang nằm lim dim thìnghe tiếng rục rịch của lũ chuột đuổi nhau sau tủ kệ. Lúc vểnh tai lên, hai chân trước duỗi dài nghe ngóng...Thế rồi một anh " Tí" rửng mỡ chạy xẹt qua. Không chần chừ, Lúc vươn mình chồm tới. Anh " Tí" chới với bị Lúc ngoạm liền. Lúc cắn chặt , lắc lắc đầu ra chiều hí hửng đem lại khoe với ba tôi. Ba cầm xác chuột liệng vào thùng rác rồi khen Lúc giỏi, Lúc tài. Từ đó được khuyến khích, Lúc càng ra tay diệt chuột và lập thêm nhiều chiến công hơn nữa. Mẹ tôi vì thế càng yêu Lúc hơn. Thấm thoắt vậy mà Lúc đã ở với gia đình tôi được7 năm rồi. Biết bao kỉ niệm buồn vui của gia đình mà có Lúc cùng chia sẻ. Thậm chí anh Hai tôi đi học xa nhà mất những bốn năm mà khi về Lúc vẫn mừng, vẫn nhớ. Do vậy cả nhà tôi ai cũng yêu quý Lúc. Ba tôi thường nói với chúng tôi rằng nó không còn là một con chó nữa mà là một thành viên thân thiết của gia đình. Với tôi, tôi không thể tưởng tượng một ngày nào đó khi đi học về mà không thấy nó ra mừng. Nếu nó bị " bắt cóc" ...eo ôi, tôi chết mất. Do vậy tôi chỉ cầu trời cho nó được sống mãi với gia đình tôi. Tôi sẽ chăm sóc nó như thể đó là em út của tôi vậy. Chúc em thành công!
XIN GIÚP MÌNH LÀM BÀI KỂ VỀ KỈ NIỆM VỀ CÔ THẦY CỦA MÌNH ! THANKS TRƯỚC NHA ! ^^
(Xem thêm)

Tử vi lá số

Bạn tham khảo Nếu có ai hỏi: “Người thầy, cô giáo em quý mến nhất trong suốt năm năm học tiểu học của em là ai ?” Thì em sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay: “Đó là thầy Nha”. Người thầy giáo đã tận tình dạy dỗ em năm lớp một. Và với em đó cũng là người cha thứ hai của mình. Mặc dù bấy giờ thầy trò đã xa nhau. Nhưng những kỉ niệm sâu sắc năm em còn học lớp 1C của thầy thì không thể nào quên được. Ở lớp, em là đứa duy nhất viết tay trái nên thầy vẫn phải thường cầm bàn tay em nắn nót từng nét chữ. Và mặc dù thầy hết lòng dạy dỗ mà các ngón tay của em cứ nhất quyết không chịu nghe lời. Các chữ cái a, ă, â,… chẳng bao giờ ngay hàng thẳng lối và lúc nào cũng méo mó như bị ai nện một cây gậy vào. Ấy vậy mà bàn tay trái tuy không có ai dạy dỗ cả mà lại viết đẹp hơn nhiều. Khiến cho thầy phải thốt lên: “Thật là ngược đời”. Một hôm, khi tới giờ tập viết – tiết học căng thẳng nhất của em lúc ấy khi thấy thầy ra ngoài lớp nghe điện thoại. Thầy vừa bước ra khỏi cửa là em vội vàng đổi sang viết tay trái. Đến cuối giờ, thầy bảo em đưa vở lên chấm. Em hồi hộp đưa mắt nhìn thầy, bỗng thầy ngồi dậy, xoa đầu em: - Hôm nay Thăng giỏi quá! Viết đẹp ghê ta! Có s ự tiến bộ vượt bậc đấy. Rồi thầy quay xuống lớp kêu to: - Để mừng sự tiến bộ của bạn, các em cho một tràng pháo tay nào! Nhìn sự mừng rỡ không một chút nghi ngờ trong đôi mắt thầy mà trong lòng em thấy hổ thẹn vô cùng. Tối hôm đó, em trằn trọc không ngủ. Đến sáng hôm sau, em quyết định sẽ nói hết sự thật với thầy. Nhưng ngồi trong lớp, em không đủ can đảm để nói ra sự thật với tất cả các bạn và thầy. Mãi đến lúc tan trường, khi các bạn đã về hết và thầy cũng định đi về thì em mới nói với thầy: - Thầy ơi, em có chuyện muốn nói. Thầy đưa mắt nhìn em, hỏi: - Thăng em, em có chuyện gì thế? Nghe thầy hỏi, mặc dù đã chuẩn bị kĩ cho giờ phút này nhưng em vẫn thấy chột dạ. Ấp a, ấp úng mãi, em mới nói được một câu: - Thưa th…â…ầy, chuyện ngày hôm qua em… - Chuyện ngày hôm qua nó làm sao? Em bật khóc: - Thưa thầy, hôm qua em đã nói dối thầy. Bài tập viết đó không phải do em nắn nót bàn tay phải như thầy đã dạy mà đó là thành quả của … bàn tay trái ạ. Nghe em nói, khuôn mặt thầy lộ vẻ buồn phiền và hơi giận dữ, nhưng chỉ một lát sau, khuôn mặt ấy là trở về vẻ hiền từ. Thầy lấy tay gạt nước mắt của em bảo: - Nín đi, con trai mà khóc nhè thì xấu lắm đấy. Chuyện lầm lỗi ai chẳng có một lần mắc phải. Nhưng quan trọng là người đó có biết nhận lỗi như em hay không? Thôi, em về đi, chuyện lần này thầy có thể bỏ qua, nhưng lần sau không được phạm phải nữa đâu nhé! Về đi. Em mừng rỡ cảm ơn thầy rồi ôm cặp, nhanh chân bước về nhà và thầm hứa với lòng mình từ nay sẽ chuyên tâm học hành nghiêm chỉnh để không phụ lòng thầy. Bấy giờ, khi đã rời xa mái trường tiểu học mến yêu, thời gian có thể trôi qua, mọi thứ có thể phai nhoà theo năm tháng. Nhưng hình ảnh người thầy đáng kính sẽ mãi mãi theo em đến suốt cuộc đời.
Các bạn ơi giúp mình làm bài văn này với! Các bạn cho mình bài mẫu được không? Cảm ơn các bạn rất nhiều! Đề 1: Kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến em xúc động và nhớ mãi. Đề 2: Kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến cha, mẹ buồn. Các bạn...
(Xem thêm)

rtỵky

Đề 2 Bạn tham khảo bài này xem thế nào nhé: Đọc sách, tôi rất thích một câu nói của nhà văn người Úc: "Không có gì là hoàn hảo, có chăng chỉ là sự đề cao mà thôi". Đúng, thử hỏi trong chúng ta có ai dám tự nói mình chưa mắc lỗi dù chỉ một lần không? Tôi cũng vậy, có lẽ tôi không thể quên lỗi lầm mình gây ra hôm đó, khiến người tôi yêu quý nhất - mẹ tôi, buồn lòng... Hôm ấy, đất dát vàng ánh nắng, trời mát dịu, gió khẽ hôn lên má những người đi đường. Nhưng nó sẽ là ngày tuyệt đẹp, nếu tôi không có bài kiểm tra khoa học tệ hại đến như vậy, hậu quả của việc không chịu ôn bài. Về nhà, tôi bước nhẹ lên cầu thang mà chân nặng trĩu lại. Tôi buồn và lo vô cùng, nhất là khi gặp mẹ, người tôi nói rất chắc chắn vào tối qua: "Con học bài kỹ lắm rồi". Mẹ đâu biết khi mẹ lên nhà ông bà, ba đi công tác, tôi chỉ ngồi vào bàn máy tính chứ nào có ngồi vào bàn học, bởi tôi đinh ninh rằng cô sẽ không kiểm tra, vì tôi được mười điểm bài trước, nào ngờ cô cho làm bài kiểm tra mười lăm phút. Chả lẽ bây giờ lại nói với mẹ: "Con chưa học bài hôm qua" sao? Không, nhất định không. Đứng trước cửa, tôi bỗng nảy ra một ý "Mình thử nói dối mẹ xem sao". Nghĩ như vậy, tôi mở cửa bước vào nhà. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra. Nhìn mẹ, tôi chào lí nhí "Con chào mẹ". Như đoán biết được phần nào, mẹ tôi hỏi: "Có việc gì thế con"? Tôi đưa mẹ bài kiểm tra, nói ra vẻ ấm ức: Con bị đau tay, không tập trung làm bài được nên viết không kịp”... Mẹ tôi nhìn, tôi cố tránh hướng khác. Bỗng mẹ thở dài! “Con thay quần áo rồi tắm rửa đi!”. Tôi "dạ" khẽ rồi đi nhanh vào phòng tắm và nghĩ thầm: "Ổn rồi, mọi việc thế là xong". Tôi tưởng chuyện như thế là kết thúc, nhưng tôi đã lầm. Sau ngày hôm đó, mẹ tôi cứ như người mất hồn, có lúc mẹ rửa bát chưa sạch, lại còn quên cắm nồi cơm điện. Thậm chí mẹ còn quên tắt đèn điện, điều mà lúc nào mẹ cũng nhắc tôi. Mẹ tôi ít cười và nói chuyện hơn. Đêm đêm, mẹ cứ trở mình không ngủ được. Bỗng dưng, tôi cảm thấy như mẹ đã biết tôi nói dối. Tôi hối hận khi nói dối mẹ. Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để xin lỗi mẹ. Hay nói cách khác, tôi vẫn chưa thừa nhận lỗi lầm của mình. Sáng một hôm, tôi dậy rất sớm, sớm đến nỗi ở ngoài cửa sổ sương đêm vẫn đang chảy "róc rách" trên kẽ lá. Nhìn mẹ, mẹ vẫn đang ngủ say. Nhưng tôi đoán là mẹ mới chỉ ngủ được mà thôi. Tôi nghĩ: Quyển "Truyện về con người" chưa đọc, mình đọc thử xem". Nghĩ vậy, tôi lấy cuốn sách đó và giở trang đầu ra đọc. Phải chăng ông trời đã giúp tôi lấy cuốn sách đó để đọc câu chuyện "lỗi lầm" chăng ! "... Khi Thượng đế tạo ra con người, Ngài đã gắn cho họ hai cái túi vô hình, một túi chứa lỗi lầm của mọi người đeo trước ngực, còn cái túi kia đeo ở sau lưng chứa lỗi lầm của mình, nên con người thường không nhìn thấy lỗi của mình". Tôi suy ngẫm: "Mình không thấy lỗi lầm của mình sao?". Tôi nghĩ rất lâu, bất chợt mẹ tôi mở mắt, đi xuống giường. Nhìn mẹ, tự nhiên tôi đi đến một quyết định: Đợi mẹ vào phòng tắm, rồi lấy một mảnh giấy nắn nót đề vài chữ. Mẹ tôi bước ra, tôi để mảnh giấy trên bàn rồi chạy ù vào phòng tắm. Tôi đánh răng rửa mặt xong, đi ra và... chuẩn bị ăn bữa sáng ngon lành do mẹ làm. Và thật lạ, mảnh giấy ghi chữ: "Con xin lỗi mẹ" đã biến đâu mất, thay vào đó là một chiếc khăn thơm tình mẹ và cốc nước cam. Tôi cười, nụ cười mãn nguyện vì mẹ đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi. Đến bây giờ đã ba năm trôi qua, mảnh giấy đó vẫn nằm yên trong tủ đồ của mẹ. Tôi yêu mẹ vô cùng, và tự nhủ sẽ không bao giờ để mẹ buồn nữa. Tôi cũng rút ra được bài học quý báu: Khi bạn biết xin lỗi bố mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn một thứ bạn vẫn đang có, đó là tình thương. "Từ thuở sinh ra tình mẫu tử Trao con ấm áp tựa nắng chiều".Nếu như cần thì chép cả câu này vào cũng được.
Các bạn ơi giúp mình làm bài văn này với! Các bạn cho mình bài mẫu được không? Cảm ơn các bạn rất nhiều! Đề 1: Kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến em xúc động và nhớ mãi. Đề 2: Kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến cha, mẹ buồn. Các...
(Xem thêm)

rtỵky

Đề 2 Bạn tham khảo bài này xem thế nào nhé: Đọc sách, tôi rất thích một câu nói của nhà văn người Úc: "Không có gì là hoàn hảo, có chăng chỉ là sự đề cao mà thôi". Đúng, thử hỏi trong chúng ta có ai dám tự nói mình chưa mắc lỗi dù chỉ một lần không? Tôi cũng vậy, có lẽ tôi không thể quên lỗi lầm mình gây ra hôm đó, khiến người tôi yêu quý nhất - mẹ tôi, buồn lòng... Hôm ấy, đất dát vàng ánh nắng, trời mát dịu, gió khẽ hôn lên má những người đi đường. Nhưng nó sẽ là ngày tuyệt đẹp, nếu tôi không có bài kiểm tra khoa học tệ hại đến như vậy, hậu quả của việc không chịu ôn bài. Về nhà, tôi bước nhẹ lên cầu thang mà chân nặng trĩu lại. Tôi buồn và lo vô cùng, nhất là khi gặp mẹ, người tôi nói rất chắc chắn vào tối qua: "Con học bài kỹ lắm rồi". Mẹ đâu biết khi mẹ lên nhà ông bà, ba đi công tác, tôi chỉ ngồi vào bàn máy tính chứ nào có ngồi vào bàn học, bởi tôi đinh ninh rằng cô sẽ không kiểm tra, vì tôi được mười điểm bài trước, nào ngờ cô cho làm bài kiểm tra mười lăm phút. Chả lẽ bây giờ lại nói với mẹ: "Con chưa học bài hôm qua" sao? Không, nhất định không. Đứng trước cửa, tôi bỗng nảy ra một ý "Mình thử nói dối mẹ xem sao". Nghĩ như vậy, tôi mở cửa bước vào nhà. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra. Nhìn mẹ, tôi chào lí nhí "Con chào mẹ". Như đoán biết được phần nào, mẹ tôi hỏi: "Có việc gì thế con"? Tôi đưa mẹ bài kiểm tra, nói ra vẻ ấm ức: Con bị đau tay, không tập trung làm bài được nên viết không kịp”... Mẹ tôi nhìn, tôi cố tránh hướng khác. Bỗng mẹ thở dài! “Con thay quần áo rồi tắm rửa đi!”. Tôi "dạ" khẽ rồi đi nhanh vào phòng tắm và nghĩ thầm: "Ổn rồi, mọi việc thế là xong". Tôi tưởng chuyện như thế là kết thúc, nhưng tôi đã lầm. Sau ngày hôm đó, mẹ tôi cứ như người mất hồn, có lúc mẹ rửa bát chưa sạch, lại còn quên cắm nồi cơm điện. Thậm chí mẹ còn quên tắt đèn điện, điều mà lúc nào mẹ cũng nhắc tôi. Mẹ tôi ít cười và nói chuyện hơn. Đêm đêm, mẹ cứ trở mình không ngủ được. Bỗng dưng, tôi cảm thấy như mẹ đã biết tôi nói dối. Tôi hối hận khi nói dối mẹ. Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để xin lỗi mẹ. Hay nói cách khác, tôi vẫn chưa thừa nhận lỗi lầm của mình. Sáng một hôm, tôi dậy rất sớm, sớm đến nỗi ở ngoài cửa sổ sương đêm vẫn đang chảy "róc rách" trên kẽ lá. Nhìn mẹ, mẹ vẫn đang ngủ say. Nhưng tôi đoán là mẹ mới chỉ ngủ được mà thôi. Tôi nghĩ: Quyển "Truyện về con người" chưa đọc, mình đọc thử xem". Nghĩ vậy, tôi lấy cuốn sách đó và giở trang đầu ra đọc. Phải chăng ông trời đã giúp tôi lấy cuốn sách đó để đọc câu chuyện "lỗi lầm" chăng ! "... Khi Thượng đế tạo ra con người, Ngài đã gắn cho họ hai cái túi vô hình, một túi chứa lỗi lầm của mọi người đeo trước ngực, còn cái túi kia đeo ở sau lưng chứa lỗi lầm của mình, nên con người thường không nhìn thấy lỗi của mình". Tôi suy ngẫm: "Mình không thấy lỗi lầm của mình sao?". Tôi nghĩ rất lâu, bất chợt mẹ tôi mở mắt, đi xuống giường. Nhìn mẹ, tự nhiên tôi đi đến một quyết định: Đợi mẹ vào phòng tắm, rồi lấy một mảnh giấy nắn nót đề vài chữ. Mẹ tôi bước ra, tôi để mảnh giấy trên bàn rồi chạy ù vào phòng tắm. Tôi đánh răng rửa mặt xong, đi ra và... chuẩn bị ăn bữa sáng ngon lành do mẹ làm. Và thật lạ, mảnh giấy ghi chữ: "Con xin lỗi mẹ" đã biến đâu mất, thay vào đó là một chiếc khăn thơm tình mẹ và cốc nước cam. Tôi cười, nụ cười mãn nguyện vì mẹ đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi. Đến bây giờ đã ba năm trôi qua, mảnh giấy đó vẫn nằm yên trong tủ đồ của mẹ. Tôi yêu mẹ vô cùng, và tự nhủ sẽ không bao giờ để mẹ buồn nữa. Tôi cũng rút ra được bài học quý báu: Khi bạn biết xin lỗi bố mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn một thứ bạn vẫn đang có, đó là tình thương. "Từ thuở sinh ra tình mẫu tử Trao con ấm áp tựa nắng chiều".Nếu như cần thì chép cả câu này vào cũng được.
[u]đề 1 :[/u]sau khi tự tử ở giếng loa thành, xuống thủy cung, trọng thủy đã tìm gặp lại mỵ châu. hãy tưởng tượng và kể lại câu chuyện đó . đề 2 : kể lại một kỉ niệm sâu sắc của anh (chị) về tình cảm gia đình hoặc tình thầy trò theo ngôi kể thứ nhất...
(Xem thêm)

vietnam

Em tham khảo ở link này nhé [blue]http://www.vatgia.com/hoidap/4386/50165/sau-khi-tu-tu-o-gieng-loa-thanh-xuong-thuy-cung-trong-thuy-tim-gap-mi-chau-hay-tuong-tuongva-ke-lai-chuyen-do.html[/blue]
Tập làm văn số 3 Đề 1: Hãy kể 1 lần em trót xem nhật kí của bạn Đề 3: Nhân ngày 20-11, kể cho các bạn nghe về 1 kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy ,cô giáo cũ Cóa bạn nao lam rùi giúp mình với thứ 4 tuần sau mình làm bài này rùi ai giúp sẽ cóa...
(Xem thêm)

apple8x

Đề1 nè http://vanmau.com/forum/showthread.php?t=710 Đề2 nèhttp://vanmau.com/forum/showthread.php?t=672
Giúp Mình Với nha [:)] thank trước nha[):D(]

nguyen lan anh

Bạn tham khảo 1 mẩu chuyện nhỏ này để viết bài nhé: Thua và Thắng - Tỷ số 3-2. Hoan hô 10A! Hoan hô 10A! Sân bãi náo nhiệt. các giáo viên và các bạn sôi nổi ủng hộ động viên nồng nhiệt các em nữ 10A. Tiếng còi gọn, đanh của trọng tài Lạc vừa dứt. Bỗng trong nhóm đấu thủ 11B, một giọng lanh lảnh, chát chúa vang lên hằn học: - Thầy Lạc "thích" đội nữ lớp 10A. Trọng tài thiên vị! Mấy tiếng "suỵt", "suỵt". Xung quanh im bặt. Thầy Lạc tái mặt. Nhân ngày 20 - 11, trường tổ chức trận chung kết giải bóng chuyền. Vốn là cầu thủ bóng chuyền, vóc người cao to, lanh lợi, lại nhiệt tình, nên dù đang chủ nhiệm lớp 11B, nhà trường vẫn cử thầy Lạc làm trọng tài. Vào trận mới 5 phút, 10A thua 2-0. Trấn tĩnh lại, gỡ 2-1. Thế rồi tỷ số cứ vùn vụt lên: 2-2; và rồi 3-2! 11B bị "nốc ao". Chứng kiến lớp mình phụ trách thua từng phút, thầy Lạc bứt rứt. Kết thúc trận đấu, thầy vừa buồn, vừa tức đám cầu thủ bại trận. Chúng nó còn hỗn với mình nữa. Nào là ai cho cam, chính cái Huyền chăm chỉ, hiền lành. Thầy Lạc chua chát, mong cho 20 - 11 trôi qua êm ả. Huyền là học sinh nhanh nhẹn và ý nhị. Trừ những lúc nào háo hức phát biểu xây dựng bài, còn thì Huyền ít nói. Trong lớp Huyền ngồi thu mình lại, cứ nhìn chăm chăm vào thầy như nuốt từng lời vàng ngọc của người đi trước. Không hiểu vì sao một lời xấc xược, thô tục như thế lại thốt ra ở cửa miệng người học sinh mà thầy hằng quý mến. Thầy phải kìm lòng lại để khỏi bật ra lời mắng nhiếc. Thật nặng nề. Thầy Lạc tự hỏi lại, hay là mình nghe nhầm. Không! Đúng là Huyền. Còn bao người chứng kiến cơ mà. Hay là sự bột phát không kìm được trong một trạng thái cay cú ăn thua? Hiền thường đi liền với cục, sau đó Huyền lại im như hến, tịnh không nói một lời. Ba hôm sau vào tiết sinh hoạt, thày Lạc nghiêm mặt, lặng lẽ bước vào lớp. Cả lớp im phăng phắc. Huyền cúi mặt nóng ran. Tiếng thầy Lạc cất lên nhẹ nhàng: - Tuân qua, các em đã thi đua đạt kết quả tốt trong học tập và rèn luyện. Nhiều giờ tốt xuất hiện. Điểm giỏi đã đến với nhiều em như Bích, Thủy, Huyền, Lương,... Tinh thần xây dựng lớp của các em làm thầy vô cùng tự hào, yên tâm. Các em đã học tập hết mình, chơi bóng hết mình. Rất tiếc chúng ta đã bị thua trong trận đấu vừa qua. Thầy Lạc nói rành rọt, như trìu mến: - Tỷ số 3-2 , làm trọng tài càng đắng. Có điều lớp ta thua là phải. Thi khéo tay kỹ thuật, các em đạt điểm cao là có lý do. Đánh bóng thua, cũng có nguyên cớ. Càng nói, thầy Lạc càng khoan thai từ tốn: - Thi đấu cần có 3 điều: kỹ năng vững vàng, tâm lý ổn định và sức khỏe bền dẻo. Chúng ta còn thiếu 2 yếu tố sau. Như người muốn nói to lại hụt hơi. Chim muốn bay cao, chưa đủ lông cánh. Này nhé, cần chạy nhanh để chớp lấy cơ hội tấn công, lại cứ chúi đầu về phía trước, làm sao nhìn thấy bạn mà ném bóng. Vừa chạy vừa thở dốc, ném bóng không chuẩn, bắt bóng không dính. Muốn bứt lên, di chuyển vào chỗ trống để nhận bóng hoặc tiến nhanh vào trung tâm dứt điểm cũng không có sức. Về tình , thuâ thật ức. Về lý, không thua mới là lạ. Lớp học bừng tỉnh. Niềm uất ức về chuyện thua thắng đang đè nặng, phút chốc tan biến. Thầy Lạc nhác thấy Huyền bối rối lo âu. Tức vì không thắng 10A nên Huyền bật ra một lời nanh nọc, chua ngoa không ngờ tới, cho dù có một hai đồng đội cảm thông. Xung quanh, Huyền bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc đến lạnh lùng của các bạn, các thầy cô. Huyền vốn kính mến, gần gũi với thầy Lạc. Thầy dạy giỏi, lại chủ nhiệm lớp, sống rất tình cảm với học sinh, chuyện xảy ra làm Huyền ân ận lắm. Mấy lần Huyền định xin lỗi thầy nhưng cứ lần lữa, ngại ngần chưa dám. Hôm nay... thầy lại còn khen Huyền đạt điểm giỏi trong tuần qua. Huyền cúi mặt xuống. Trời lạnh mà như có rôm đốt. Đi từ trên bục giảng xuống giữa lớp, tiếng thầy Lạc ôn tồn: - Chào mừng Ngày 20 tháng 11, thầy trò ta đã có thành tích học tốt. Lớp đã góp vui, đã đấu bóng. Đó là tình cảm cao đẹp của các em đáp ứng lại công ơn của các thầy, các cô. Còn thầy cũng đã làm việc hết lòng. Chắc rằng cũng chưa đáp ứng được yêu cầu của nhiệm vụ và mong muốn của các em. Thầy thấy tự xấu hổ. Khi lớp ta thua, suýt nữa thầy cũng trút bực tức vào các cầu thủ. Lúc ấy, thầy tự nhủ: Làm trọng tài cũng là do nhiệt tình, vì ngày 20 tháng 11. Cần chính xác và vô tư. Trong thầy, như hai con người: Một con người những mong tỷ số so bàn thắng nghiêng về lớp ta mà thầy làm chủ nhiệm, một con người trọng tài lại không cho phép. Thầy và các em cùng phải chịu đựng nỗi buồn 2-3. Nhưng để chào mừng Ngày Hiến chương các nhà giáo, giao hữu giữa nội bộ, thua được là bình thường, đều đáng trân trọng. Trong lớp, một tiếng nấc nghẹn ngào bỗng bật lên: - Thưa thầy. Em có lỗi với thầy! Em có lỗi với lớp! Sau câu nói Huyền gục xuống bàn nức nở. Cả lớp bất ngờ im lặng. Thầy Lạc đứng lặng người. Sau một phút, thầy lặng lẽ đến gần Huyền, nhỏ nhẹ: - Thôi, Huyền ạ. Em xót xa vì tập thể mà trót buột miệng nói những từ không đẹp về thầy. Nhưng thầy biết em không có lòng nào. Em nhận lỗi là rất tốt. Thầy Lạc nhìn toàn lớp, giọng lạc đi vì cảm động: - Hiện nay, học sinh nói tục, cư xử thiếu văn hóa không ít. Cứ mở miệng là nói lời thô tục. Thói quen đó dễ tiêm nhiễm vào các em. Thầy mong sao, em nào cũng được như Huyền, tự thấy điều ấy là xấu. Giọng thầy Lạc trìu mến, âm vang. Thầy nhìn thẳng vào Huyền đầy vẻ tự hào. Khuôn mặt thơ ngây còn nhòe nước mắt đã bừng sáng, tự tin... Huyền ngẩng lên nhìn thầy Lạc như nhận lỗi, như cảm ơn tấm lòng độ lượng của thầy!
Xin anh chị giúp em đề sau : Em hãy kể lại kỉ niệm sâu sắc của em về tình cảm gia đình hoặc tình bạn , tình thầy trò theo ngôi kể thứ nhất . Xin anh chị giúp em khẩn cấp . Càng nhiều càng tốt ạ [:,)][:-*]
(Xem thêm)

nguyen hai anh

Cái này có cóa trời thứ để kể .Em có thể tham khảo thêm một số sách nuôi dưỡng tâm hồn cũng đc đấy ! Vì kỉ niệm và tình cảm khó mà gán của người này cho người kia lắm.Vả lại nếu là chuyện của em thì sẽ có ý nghĩa hơn!Chúc em may mắn!

Thành viên tích cực

1

Hoàn Xuân Thang

1 lượt cảm ơn
2

Thủy Ngô

1 lượt cảm ơn
3

hoang thanh binh

1 lượt cảm ơn
4

Hoàng thị Thìn

1 lượt cảm ơn
5

cuonglee

1 lượt cảm ơn