lớp em làm bài viết số ba văn 9 ai có dàn ý chi tiết cho em với đề 1:hãy kể về 1 lần trót xem nhật ký của bạn đề 2 hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò truyện với người lính lái xe trong bài thơ về tiểu dội xe không kính của phạm tiến duật.viết bài...
(Xem thêm)

hoanganh

Không bao giờ tôi quên được kỉ niệm xưa - tôi có một kỉ niệm sâu sắc với thầy Hoàng. Người thầy đã dẫn dắt tội trên con đường học vấn thứ hai. Hồi ấy tôi là học sinh nghịch ngợm, ít vâng lời thầy. Chẳng hạn , giờ ra chơi, tôi đam vở bạn này bỏ vào cặp bạn kia. Trong một lần đi xem văn nghệ ở trưòng, tôi đã trót giấu dép của một cô giáo khi cô đã thay giày lên biễu diễn. Nhà trường cấm đốt pháo trong trường(dạo ấy nhà nước chưa cấm pháo) thì trong cặp tôi vào mấy tháng tết lúc nào cũng có đủ các loại pháo. Thỉnh thoảng tôi ném vào chỗ bất ngờ, làm mọi người giật mình. Vì những việc ấy mà tôi thường xuyên phải gặp thầy chủ nhiệm . Thầy luôn nhắc tôi , thậm chí phê bình , nêu tên tôi, gặp cả bố mẹ để lưu ý . Tôi cảm thấy như thầy có thành kiến với tôi, khiến tôi không thoải mái chút nào. Nhưng một lần lớp tôi được phân công đi trồng cây ở ven một bãi sông, rất xa trường, nơi có dòng nước chảy xiết.Thầy chủ nhiệm nhắc nhở cả lớp: chỉ được xuống bến rửa chân taychứ không được bơi lội giữa dòng nguy hiểm. Hôm ấy, trồng cây xong tôi xuống bến rửa tay. Nhìn thấy dòng nước chảy tôi đâm ra tò mò. Lúc ấy trời thì nóng, nên tôi tắm ven bờ chắc là không sao, phải thử một cái mới biết được. nếu ai có xem nhớ bổ sung thêm . Đây chì mới là phần đầu thôi .chuyện kể tiếp nhiều lắm . CHÚC CÁC BẠN THÀNH CÔNG!!!!
Cảm nhận về vẻ đẹp bức tranh thiên nhiên và lòng yêu nước thầm kín của Huy Cận, Hàn Mặc Tử qua 2 bài thơ TRÀNG GIANG , ĐÂY THÔN VĨ DẠ
đề bài văn là: Em hãy kể lại 1 kỷ niệm sâu sắc nhất về gia đình, bạn bè, người thân, thầy cô. AI LÀM GIÚP THÌ MÌNH THANKS NHÌU[:D][:))-][:))-][:))-]

sao ko co bai nao hay zay
nhung ky niem cua em ve thay co ,ban be ,gia dinh

súnunday

BÀI TẬP LÀM VĂN SỐ 2 - LỚP 10: Tự sự. Đề bài: Kể lại kỷ niệm của em với người thân, bạn bè, thầy cô... Yêu cầu: Có xen thêm các yếu tố miêu tả, biểu cảm. Bài làm: Như một tín hiệu không rõ ràng cụ thể, thoắt thu sang, những hàng cây ven đường rùng mình đổi áo mới: Những chiếc là vàng thấm đãm hương vị ngọt ngào se lạnh của mùa thu lác đác bay. Mỗi lần, nhìn chiếc lá lìa cành chu du cùng cơn gió heo may, tôi lại nhớ đến ông nội. Những chuổi kỷ niệm về ông như theo cái sắc vàng giòn tan của mùa thu ùa về trong tâm trí, khiến tôi không khỏi bồi hồi. Ông tôi là một người mà tôi rất mực yêu mến và kính yêu. Thủa nhỏ, tôi hường hay tưởng tượng ông như một cây đại thụ: Cái dáng ông cao lớn, bàn tay to bè, làn da ngăm đen, sần sùi thô ráp, những nếp nhăn xô lại với nhau thành những kẽ nứt trên khuôn mặt có phần hơi khắc khổ vì gió sương cuộc đời. Ông tôi đặc biệt yêu thích cây, quanh nhà có một khu vườn mênh mông, gần như gom hết đủ thứ cây cỏ trên đời này: Từ cây cảnh đến cây ăn quả. Hồi bé, tôi chỉ thích về quê nội chơi, ăn no nên quả thơm trái ngọt, hay lừa lừ lúc ông không để ý mà vặt trộm bông hóa hiếm hoi của cây hoa cảnh, làm ông tiếc ngẩn ngơ. Ông có thói quen ra vườn và nghe cây. Ông cứ đứng đó, giữa vườn cây, nhắm mắt, nghe cái âm thành xào xạc, ngửi mùi đất hăng nồng, mùi nhựa cây chan chát. Ông tôi hay bịt mắt tôi giữa vườn caay, ông dạy tôi cách lắng nghe: Tiếng chim hót, tiếng ve, tiếng dế, tiếng là cây xào xạo khua lên những bản nhạc yên bình thôn dã. Không chỉ nghe, tôi còn cảm nhận nhiều hơn nữa từ thiên nhiên: Cái mát lành của gió mơn man, cái ran rát của nắng hè trên da, mùi đất, mùi nồng nồng của những con mưa hè vội vã… Ông tôi gọi cái giây phút tĩnh lặng đứng giữa vườn cây đó là “cảm nhận sự sống”. Người già thường luôn có linh cảm về những giây phút cuối cùng của đời người. Một chiều, ông dần tôi ra vườn. Ông chỉ những chiếc alf vàng bay bay, nói “Đó là ông.” Ông chỉ những chiếc lá xanh non mỡ mang vẫn con trên cây “Đó là cháu”. Tôi hỏi tại sao. “Bởi một chiếc là bao giờ cũng phải tuân theo quy luật của tự nhiên. Muốn co lá xanh, lá vàng phải rụng. Lá xanh góp cái tươi non cho đời, rồi lại trở thành lá vàng. Con người cũng thế, hãy sống hết mình khi cháu hãy còn xanh, cháu nhé!” Thưở ấy tôi còn bé quá, chưa hiểu triết lỹ gì sâu xa, chỉ thấy đôi mắt ông buồn buồn, cảnh vật dường như cũng ảo não theo. Những chiếc lá không còn cháy lên sắc vàng mật ngọt, chỉ còn một màu héo úa lặng lẽ bay. Tôi rời xa ông, thoe bố mẹ ra thành phố. Chuyện học hành, thi cử cuốn tôi đi, khiến cho những phút “cảm nhận sự sống” kia dường như xa lắm. Mọi thứ sang trọng, tiện nghi của cuộc sống thay thế cho cái dân dã, yên bình của thôn quê. Tôi quên ông như quên đi vườn cây, quên đi lá vàng…. Chiều chiều, khi những cánh chim bay về tổ ấm, những áng mây tìm chỗ trú ngụ bình yên nơi cuối trời, ông lặng lẽ thổi cơm. Lùa trệu trạo vào cái rau, con cá cho qua bữa, ông hay thẫn thờ nhìn ảnh bà tôi, thắp vài nén hương “Bà trên trời có linh phù hộ cho chúng nó làm ăn phát đạt, con cháu hay ăn chóng lớn”. Đắp chiếc chăn mỏng, tấm lưng to bè của ông rùng mình theo từng cơn gió lùa qua cửa sổ. “Đông về rồi đấy”, ông lẩm nhẩm, và trong căn nhà lạnh lẽo này, mùa đông cũng dài hơn. Gia đình tôi có hiềm khích. Các chú dì đòi bán khu vườn của ông, lấy tiền đi làm kinh tế. Ông giận dữ “Khu vườn này của mẹ chúng mày, không được bán” Nhưng, chuyện người lớn, tôi cũng không thể tham gia, và dần dần quên đi. Vì lo lắng cho việc này, sức khỏe của ông giảm sút rõ rệt. Tôi đến thăm ông, nhắc ông giữa gìn sức khỏe rồi lại vội vàng đi ngay. Khu vườn vaanx xào xạc như nuối tiếc vẫy chào tôi. Để ý thấy, từ khi ông ngã bệnh, khu vườn thiếu bàn tay ông chăm sóc, xơ xác đi. Lá vàng rụng nhiều hơn, như đời người sắp tàn. Nhẹ nhàng và thanh thản, ông tôi ra đi, như chiếc lá lìa cành. Ngày đưa tang ông, trời mưa nhẹ. Tôi tưởng tượng ra rằng, vào những giây phút cuối, ông nghĩ đến hình ảnh một khu vườn xanh mướt ngập tiếng chim, tiếng cưởi trong trẻo của tôi, nụ cười hiền hâu của bà. Tôi bỗng tahays hụt hẫng quá, từ trước đến giớ, dường như tôi đã quên mất cái gì quan trọng lắm. Để bây giờ, khi ông ra đi, tôi mới thấy mất amts vô cùng, không có gì cứu vãn nổi. Nước mắt tôi cứ tự trò ra từ lúc nào không hay. Nhưng, chạy ra vườn, những đám lá vẫn xào xạc như vỗ về, ánh nắng, tiếng chim , lá cây … vẫn hiền hòa như thưở bé, tất cả như bao dung tha thứu. VÀ đâu đó, trên vòm cây cao kia, dường như vẫn còn vương nụ cười hiền hậu của ông dành cho tôi, Tôi bất chợt thấy nhẹ nhõm, và bao phút giấy “Cảm nhận sự sống” xưa vẫn còn nguyên vẹn ùa về. Đời người như chiếc lá. Thà huy hoàng chợt tắt còn hơn le lói trăm năm, như một thi sĩ nào đã nói. Trời thu xanh ngắt, lồng lộng. Biết đâu, ở trên cao kia, ông vẫn đang dõi theo tôi, mỉm cười.
Em cần mua smartphone có các ứng dụng văn phòng để em soạn thảo và xem tài liệu. Em hay chụp lại bài trình chiếu của thầy cô trên lớp để về phòng xem lại nên cũng cần camera tốt một chút. Lâu lâu em có gọi video call về cho gia đình nữa. Nhu...
(Xem thêm)

Iphone 5s hoặc 6 ngay và luôn !
- Phân tích bài thơ chiều tối của hồ chí minh - Phân tích khổ thơ cuối trong bài vội vàng - Mác-Lenin: Cách mạng xã hội chủ nghĩa? Điều kiện để thực hiện mục tiêu cao nhất của cuộc CM xã hội chủ nghĩa (chuyển con người từ...
(Xem thêm)

hao

Cuộc đời tạo ra rất nhiều mối quan hệ khác nhau và phong phú hơn theo thời gian: với anh chị em, bố mẹ trong gia đình, với bạn bè, với thầy cô giáo ở nhà trường, với người yêu, với đồng sự trong công việc và nhiều khi có những mối quan hệ không thể xếp vào loại nào. Trong nhiều hoàn cảnh, chúng ta có thể tiếp nhận được cái gì đó làm cho chúng ta tự tin hơn, vui vẻ hơn và trưởng thành hơn, đó là những hoàn cảnh tạo ra mối quan hệ tích cực, tốt đẹp. Trong nhiều hoàn cảnh khác, chúng ta lại thấy mình rơi vào tình thế khó chịu, khó xử. Mọi mối quan hệ đều có thể có sự không hài lòng nào đó, có sự chịu đựng và cũng có khi cả sự bực bội, nhất là ở tuổi trẻ, giận hờn, hiểu lầm nhau một chút cũng là những nét đặc trưng của lứa tuổi này. Chỉ như thế thôi cũng không nhất thiết coi mối quan hệ là không lành mạnh. Tuy nhiên, trong mối quan hệ nam nữ ở lứa tuổi thanh thiếu niên, lại cũng có nhiều sự lầm lẫn, ngộ nhận, thần tượng hóa bạn hay người yêu của mình, từ đó bắt chước, đua đòi một cách mù quáng. Điều cần thiết cho nam nữ thanh thiếu niên là biết nhận ra những gì là đúng sai trong mối quan hệ với nhau. Có những biểu hiện cần được xem như “cánh én báo hiệu mùa xuân”, sớm bộc lộ một nhân cách đang phát triển tốt đẹp, hứa hẹn một tình bạn, tình yêu bền vững. Một quan hệ được coi là lành mạnh khi có những biểu hiện chính sau: biết cư xử với nhau một cách tôn trọng; cảm thấy an tâm, thoải mái và vui vẻ khi ở bên nhau; biết giải quyết các xung đột một cách êm thấm; biết giúp đỡ và quan tâm đến cuộc sống của nhau (sức khỏe, công việc...); tin tưởng nhau; cởi mở, thẳng thắn, độ lượng; mỗi người biết tôn trọng những điều riêng tư của nhau; không nghiện ma túy hoặc rượu; biết cùng nhau đặt ra những giới hạn trong tình cảm, thực hành sự kiềm chế. Dấu hiệu đáng tin cậy nhất của mối quan hệ lành mạnh là cả hai người đều cảm thấy tự tin, tin cậy vào nhau và với niềm tin đó, họ sẽ tiến đến một mối quan hệ hòa hợp, bình đẳng và hạnh phúc trong tương lai. Gọi là mối quan hệ không lành mạnh, khi một trong hai người có những biểu hiện: lấn át, trịch thượng; xúc phạm nhau bằng lời nói; gây phiền nhiễu cho nhau; nói xấu bạn của nhau; không muốn bạn thân với người khác; không lắng nghe nhau; quá ích kỷ, ghen tuông vì những chuyện vụn vặt; có những quan điểm hẹp hòi về chủng tộc, tôn giáo; lạm dụng tiền bạc hoặc tài sản của nhau; có hành vi thô bạo hoặc làm tổn hại đến người kia; không biết kiềm chế khi có những bất đồng; coi hưởng thụ là mục đích của cuộc sống, có xu hướng dễ dãi về tình dục, không yêu quý chính bản thân, liều lĩnh với sinh mạng của mình (từ đó dễ dẫn đến nhiều hành vi nguy hại như đua xe, nghiện ma túy). Những cái được của tình yêu trong sáng Tăng cường lòng tự tin: Được bạn khác giới cùng lứa tuổi yêu mến, giúp đỡ và kết bạn có ý nghĩa rất quan trọng đối với vị thành niên (VTN), nhất là người bạn khác giới đó lại cũng được các bạn khác quý trọng, giúp khẳng định lòng tự tin về bản thân, từ đó các em cũng tin vào sự thành công của mình trong đời sống xã hội. Nâng cao kỹ năng giao tiếp xã hội: Những buổi hẹn hò, gặp gỡ với bạn khác giới tạo cơ hội cho các em học được cách ứng xử, giao tiếp xã hội. Khẳng định bản sắc và vai trò giới cũng rất quan trọng, nam nữ thường muốn có cơ hội để thể nghiệm bản sắc và vai trò giới của mình. Những biểu hiện của nam tính và nữ tính được thể hiện thế nào để phù hợp với kỳ vọng của xã hội. Phát triển những kỹ năng để hòa hợp: Sự hòa hợp là điều rất cần thiết trong mọi mối quan hệ, từ tình bạn, tình yêu, tình vợ chồng cho đến tình cha mẹ - con cái. Thiếu sự hòa hợp sẽ dẫn đến tâm lý tiêu cực (cảm thấy bơ vơ, lạc lõng giữa đám đông, giảm lòng tự tin). Sự tin cậy, quan tâm đến bạn và chia sẻ với bạn là những kỹ năng quan trọng cần được giáo dục, được thực hành để có sự hòa hợp. Hiểu biết những đặc tính tâm lý và những nhu cầu riêng: Trong tình yêu học trò, VTN học cách khám phá những đặc tính tâm lý và cách thức để đáp ứng những nhu cầu của nhau. Ví dụ có người thích sống riêng tư hơn là cuộc sống ồn ã, có người thích được khen, được động viên. Trong quan hệ khác giới ở tuổi học trò, có nhiều phẩm chất cần bộc lộ sớm, như sự chân thành, sự kiềm chế và tôn trọng sự kiềm chế của bạn khác giới, ý tưởng hướng về một cuộc sống có lý tưởng... Tuy nhiên, tuổi VTN với những mối quan hệ khác giới đầu tiên cũng có thể chịu ảnh hưởng của những tác động tiêu cực: Ví dụ nếu bị thất bại ở những quan hệ đầu đời có thể làm cho lòng tự tin bị suy giảm. Bị ảnh hưởng xấu của bạn bè, làm biến đổi vai trò giới đã hình thành từ trong quá trình giáo dục của gia đình. Mặc dù vậy, tình yêu tuổi học trò vẫn được xem là có tác dụng tích cực. Để tình bạn, tình yêu tuổi VTN phát triển lành mạnh, mối quan hệ giữa cha mẹ - con cái cần cởi mở, tạo cơ hội để có thể thẳng thắn chia sẻ về một số vấn đề liên quan: những cuộc gặp gỡ cần như thế nào; những cách cư xử đúng mức, những điều cần tránh; biết phân biệt những phẩm chất cá nhân tốt và không tốt, những biểu hiện không chân thành...
XIN GIÚP MÌNH LÀM BÀI KỂ VỀ KỈ NIỆM VỀ CÔ THẦY CỦA MÌNH ! THANKS TRƯỚC NHA ! ^^
(Xem thêm)

Tử vi lá số

Bạn tham khảo Nếu có ai hỏi: “Người thầy, cô giáo em quý mến nhất trong suốt năm năm học tiểu học của em là ai ?” Thì em sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay: “Đó là thầy Nha”. Người thầy giáo đã tận tình dạy dỗ em năm lớp một. Và với em đó cũng là người cha thứ hai của mình. Mặc dù bấy giờ thầy trò đã xa nhau. Nhưng những kỉ niệm sâu sắc năm em còn học lớp 1C của thầy thì không thể nào quên được. Ở lớp, em là đứa duy nhất viết tay trái nên thầy vẫn phải thường cầm bàn tay em nắn nót từng nét chữ. Và mặc dù thầy hết lòng dạy dỗ mà các ngón tay của em cứ nhất quyết không chịu nghe lời. Các chữ cái a, ă, â,… chẳng bao giờ ngay hàng thẳng lối và lúc nào cũng méo mó như bị ai nện một cây gậy vào. Ấy vậy mà bàn tay trái tuy không có ai dạy dỗ cả mà lại viết đẹp hơn nhiều. Khiến cho thầy phải thốt lên: “Thật là ngược đời”. Một hôm, khi tới giờ tập viết – tiết học căng thẳng nhất của em lúc ấy khi thấy thầy ra ngoài lớp nghe điện thoại. Thầy vừa bước ra khỏi cửa là em vội vàng đổi sang viết tay trái. Đến cuối giờ, thầy bảo em đưa vở lên chấm. Em hồi hộp đưa mắt nhìn thầy, bỗng thầy ngồi dậy, xoa đầu em: - Hôm nay Thăng giỏi quá! Viết đẹp ghê ta! Có s ự tiến bộ vượt bậc đấy. Rồi thầy quay xuống lớp kêu to: - Để mừng sự tiến bộ của bạn, các em cho một tràng pháo tay nào! Nhìn sự mừng rỡ không một chút nghi ngờ trong đôi mắt thầy mà trong lòng em thấy hổ thẹn vô cùng. Tối hôm đó, em trằn trọc không ngủ. Đến sáng hôm sau, em quyết định sẽ nói hết sự thật với thầy. Nhưng ngồi trong lớp, em không đủ can đảm để nói ra sự thật với tất cả các bạn và thầy. Mãi đến lúc tan trường, khi các bạn đã về hết và thầy cũng định đi về thì em mới nói với thầy: - Thầy ơi, em có chuyện muốn nói. Thầy đưa mắt nhìn em, hỏi: - Thăng em, em có chuyện gì thế? Nghe thầy hỏi, mặc dù đã chuẩn bị kĩ cho giờ phút này nhưng em vẫn thấy chột dạ. Ấp a, ấp úng mãi, em mới nói được một câu: - Thưa th…â…ầy, chuyện ngày hôm qua em… - Chuyện ngày hôm qua nó làm sao? Em bật khóc: - Thưa thầy, hôm qua em đã nói dối thầy. Bài tập viết đó không phải do em nắn nót bàn tay phải như thầy đã dạy mà đó là thành quả của … bàn tay trái ạ. Nghe em nói, khuôn mặt thầy lộ vẻ buồn phiền và hơi giận dữ, nhưng chỉ một lát sau, khuôn mặt ấy là trở về vẻ hiền từ. Thầy lấy tay gạt nước mắt của em bảo: - Nín đi, con trai mà khóc nhè thì xấu lắm đấy. Chuyện lầm lỗi ai chẳng có một lần mắc phải. Nhưng quan trọng là người đó có biết nhận lỗi như em hay không? Thôi, em về đi, chuyện lần này thầy có thể bỏ qua, nhưng lần sau không được phạm phải nữa đâu nhé! Về đi. Em mừng rỡ cảm ơn thầy rồi ôm cặp, nhanh chân bước về nhà và thầm hứa với lòng mình từ nay sẽ chuyên tâm học hành nghiêm chỉnh để không phụ lòng thầy. Bấy giờ, khi đã rời xa mái trường tiểu học mến yêu, thời gian có thể trôi qua, mọi thứ có thể phai nhoà theo năm tháng. Nhưng hình ảnh người thầy đáng kính sẽ mãi mãi theo em đến suốt cuộc đời.
Hôm trước, em có gửi thư xin thầy cô tư vấn về việc em ghi thiếu số 0 ở đầu của số báo danh trong bài làm tự luận môn văn. Số báo danh của em là 030819 mà em chỉ ghi là 30819. Theo thầy cô, em có đến hội đồng thi, và đó cũng là trường em học...
(Xem thêm)

pq

Ghi sai số báo danh ảnh hưởng rất lớn tới bài thi của em, bên cạnh đó sẽ nhầm lẫn sang số báo danh của thí sinh khác. Để đảm bảo kết quả thi của em, em tiếp tục gửi lên cấp cao hơn là Sở GD-ĐT để họ có biện pháp giải quyết.
Hôm trước, em có gửi thư xin thầy cô tư vấn về việc em ghi thiếu số 0 ở đầu của số báo danh trong bài làm tự luận môn văn. Số báo danh của em là 030819 mà em chỉ ghi là 30819. Theo thầy cô, em có đến hội đồng thi, và đó cũng là trường em học...
(Xem thêm)

thuy linh

Ghi sai số báo danh ảnh hưởng rất lớn tới bài thi của em, bên cạnh đó sẽ nhầm lẫn sang số báo danh của thí sinh khác. Để đảm bảo kết quả thi của em, em tiếp tục gửi lên cấp cao hơn là Sở GD-ĐT để họ có biện pháp giải quyết.
Hôm thầy giáo mình cho mấy câu hỏi về làm mà khó quá, mọi người giúp mình với nha! Câu hỏi nè:"Vấn đề thể loại tác phẩm Chinh phụ ngâm từ sáng tác của Đặng Trần Côn đến bản dịch hiện hành của Đoàn Thị Điểm" và "Nguồn tự sự của 2 tác phẩm "Truyện...
(Xem thêm)
Tập làm văn số 3 Đề 1: Hãy kể 1 lần em trót xem nhật kí của bạn Đề 3: Nhân ngày 20-11, kể cho các bạn nghe về 1 kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy ,cô giáo cũ Cóa bạn nao lam rùi giúp mình với thứ 4 tuần sau mình làm bài này rùi ai giúp sẽ cóa...
(Xem thêm)

apple8x

Đề1 nè http://vanmau.com/forum/showthread.php?t=710 Đề2 nèhttp://vanmau.com/forum/showthread.php?t=672

Thành viên tích cực

1

Bitty Ngọc

2 lượt cảm ơn
2

Hoàn Xuân Thang

1 lượt cảm ơn
3

Thủy Ngô

1 lượt cảm ơn
4

Quách Hiếu

1 lượt cảm ơn
5

hoang thanh binh

1 lượt cảm ơn