ai giup minh lap dan y cho bai van nghi luan "song trong doi song can co mot tam long" voi. can on nhieu!

fghgfshh

Chào bạn! Bạn tham khảo bài viết dưới đây nhé: Còn nhớ Trịnh Công Sơn đã có câu hát: “Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em có biết không? Để gió cuốn đi...” và cũng chính ông đã ngụ ý rằng, chỉ với một tấm lòng nhỏ nhoi ấy thôi, mà con người vượt rất xa những loài vật khác. Nếu mà cũng nhìn đời bằng con mắt ấy, cũng sống theo tôn chỉ ấy, thì xin được trả lời rằng: Người với người sống trong Tình và Nghĩa Tôi hỏi đất: -Ðất sống với đất như thế nào? - Chúng tôi tôn cao nhau. Tôi hỏi nước: -Nước sống với nước như thế nào? - Chúng tôi làm đầy nhau. Tôi hỏi cỏ: -Cỏ sống với cỏ như thế nào? - Chúng tôi đan vào nhau Làm nên những chân trời. Tôi hỏi người: - Người sống với người như thế nào? Tôi hỏi người: - Người sống với người như thế nào? Tôi hỏi người: - Người sống với người như thế nào?. Ba dòng thơ cuối với sự lặp tuyệt đối như một lời trách giận hay là lối hỏi chua chát? Người sống với người như thế nào? Ừ nhỉ, người sống với người như thế nào? Mình sống với người như thế nào? Người sống với mình như thế nào? Câu trả lời nằm ngay trong chính dòng đời miết mải. Chẳng hiểu sao ngay từ đầu, cái câu hỏi đầy ám ảnh kia lại tạo cho mình ấn tượng sâu đến thế. Để đến lúc đọc lại cả bài thơ rồi, thì lại bật cười, có lẽ ... ừ có lẽ cả bài thơ đã là lời giải đáp. Người với người sống với nhau để làm cuộc sống của nhau đầy đặn hơn, tô màu thêm sắc để cuộc đời trở nên xanh tươi hơn, và chúng ta tôn nhau lên, để cho những cái riêng của từng cái tôi nổi trội lên, nhưng đồng thời cũng hòa vào nhau, đan vào nhau trong một cái sắc chung - CUỘC ĐỜI. Và cứ thế, đất, nước và cỏ còn thua chúng ta nhiều lắm. Chúng chỉ tạo được cho nhau, chỉ cho được cho nhau một điều nổi bật, trong khi chúng ta, CON NGƯỜI làm được rất nhiều, nhiều hơn thế. Không phải là tôi ngây thơ đến mức hiểu nhầm dụng ý của tác giả, nhưng vần thơ là để người tán tụng, để người suy diễn. Nhà văn, nhà thơ có nhìn thấy, có chỉ ra được một khía cạnh, thì tâm hồn người đọc vẫn có thể lần tìm những ngóc ngách khác. Chỉ xin hãy nhìn đời bằng một con mắt lạc quan, để cả ba lần hỏi nhức nhối được trở thành ba lần nhấn mạnh, điểm nhấn cho lòng yêu thương, sự bao dung và tình đồng loại. Còn nhớ Trịnh Công Sơn đã có câu hát: “Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em có biết không? Để gió cuốn đi...” và cũng chính ông đã ngụ ý rằng, chỉ với một tấm lòng nhỏ nhoi ấy thôi, mà con người vượt rất xa những loài vật khác. Nếu mà cũng nhìn đời bằng con mắt ấy, cũng sống theo tôn chỉ ấy, thì xin được trả lời rằng: Người với người sống với trong Tình và Nghĩa Lời bình luận của ai đó làm người ta giật mình ... cái dụng ý hiển nhiên của tác giả bỗng chốc bị lật ngược, bị thay bằng một cách hiểu mới hoàn toàn khác. Quả thật, có lẽ hầu hết ai đọc bài thơ đều thấy khâm phục tác giả, bài thơ ý nhị, giàu ẩn ý nếu không nói là giàu ẩn ý một cách xót xa. Người sống với nhau như thế nào? Người sống với nhau như thế nào? Người sống với nhau như thế nào? Ba câu hỏi giống nhau về câu chữ, nhưng khác nhau nhiều về cách đọc nó. Người bộc trực dễ lên giọng ở hai câu cuối, cái cảm xúc ấy nó cứ trào ra như sự uất hận bấy lâu bị dồn nén, như một lời quát thẳng vào mặt ai đó, một ai đó hư vô - cuộc đời. Người điềm đạm thì cứ xuống giọng, nhỏ dần, tưởng chừng như bất lực. Cái nín nhịn thắt chặt, sự bức bối ngậm ngùi giữ chặt trái tim, đã biết câu trả lời, đã hứng chịu đủ cuộc đời và giờ đây thì im lặng ... Đúng, giá trị của bài thơ chính là ở ba câu hỏi cuối, nó không những giá trị ở chỗ tác giả đã gửi vào đó tâm sự sâu kín không chỉ của riêng mình, mà còn là cơ hội để người ta nhìn lại chính mình _ những cái gì bên trong được gọi là Tình và Nghĩa ?
lam ho cho em voi :chung minh rang:thien nhien moi truong co tam quan trong rat lon doi voi doi song chung ta

Kim

Giữa con người và môi trường có quan hệ chặt chẽ với nhau, hai yếu tố này tác động qua lại hỗ trợ nhau khắng khít. Nếu môi trường tốt sẽ làm cho sức khỏe con người tốt hơn. Con người biết bảo vệ môi trường và tài nguyên thiên nhiên thì môi trường sẽ lành mạnh tạo cuộc sống con người tốt đẹp hơn. Do đó, môi trường có tầm quan trọng đặc biệt đối với đời sống con người, sinh vật và phát triển kinh tế, văn hóa - xã hội của đất nước, dân tộc và nhân loại. ... Từ xa xưa con người đã biết dựa vào môi trường, với khả năng sáng tạo của mình đã khai thác và sử dụng nguồn tài nguyên sẵn có để duy trì cuộc sống, đi từ chỗ phụ thuộc đến bắt thiên nhiên phụ thuộc cho mình. Đặc biệt khoảng 30 năm trở lại đây, do sự tiến bộ của khoa học kĩ thuật và bùng nổ dân số nên tình hình khai thác bừa bãi tài nguyên thiên nhiên làm mất cân bằng sinh thái, quá trình đô thị hóa đã đổ chất thải vào môi trường làm ảnh hưởng xấu đến cuộc sống, nhiều bệnh tật xuất hiện và có nguy cơ làm giảm tuổi thọ của con người. Do đó, Hội nghị Liên Hiệp quốc về môi trường con người được tổ chức từ 5-6 đến 16-6-1972 với sự tham gia của đại diện 113 quốc gia và tổ chức quốc tế đã khuyến nghị Đại Hội đồng Liên Hiệp quốc chọn ngày 5-6 hàng năm là Ngày Môi trường Thế giới.
de van la:em hay hoa than vao co tam trong truyen "tam cam"de neu len cam nghi cua minh
phan tich giup em tam trang chang trai trong bai ca dao "treo len cay khe nua ngay ai lam chua xot long nay khe oi! mat troi sang voi mat trang sao hom sanh voi sao mai chang chang minhoi?co nho ta chang ta nhu sao vuoc cho trang...
(Xem thêm)

BT

"Trèo lên cây khế nửa ngày Ai làm chua xót lòng này khế ơi". Câu này thì tớ học rồi nên cũng có biết sơ sơ ^_^ Khi giảng bài, thầy giáo của tớ cũng có nói rằng, câu ca dao này không phải có ý muốn nói về ước mơ được ăn khế ngọt, ai dè ăn phải khế chua đâu!. Câu hỏi của chàng trai với cây khế cũng chính là lời độc thoại của chàng với bản thân. Ở đây, người con trai đã nhờ hình ảnh cây khế để bộc lộ tâm trạng sâu kín của mình . Vị khế chua gợi cho ta liên tưởng tới tấm lòng cũng đang đau khổ, xót xa của chàng trai vì chuyện tình duyên không thành. Nếu đọc các câu tiếp theo của câu ca dao, các bạn sẽ thấy rõ hơn chủ đề của bài ca dao: ...Mặt trăng sánh với mặt trời Sao hôm sánh với sao mai chằng chằng Mình ơi có nhớ ta chăng Ta như sao Vượt chờ trăng giữa trời. Bạn tham khảo thêm dưới đây Tôi yêu ca dao ko chỉ yêu cái mượt mà đằm thắm của ngôn từ, tôi yêu ca dao còn bởi cái tình giản dị e ấp, dịu dàng đến mê hoặc lòng người. Ca dao mượn phú, tỷ ,hứng để làm phương thức bày tỏ cái sâu thẳm của cõi lòng ưu ái. Phú là khi cảnh sắc bày ra trước mắt, vung lời thành thơ miên man bất tuyệt theo ngoại giới. Hứng là lúc tức cảnh sinh tình, ý-tình-hình-nhạc khởi phát theo chiều cảm xúc. Tỷ là sự đối chiếu so sánh, mượn câu chuyện thế sự để dãi bày câu chuyện của nội tâm. Mỗi một phương thức là một dáng vẻ riêng nhưng Tỷ có lẽ là phương thức được dùng nhiều hơn cả trong câu chuyện đôi lứa bởi chính nó đã làm nên cái thần cuả ca dao, làm nên cái dáng vẻ e ấp bẽn lẽn của duyên tình... Trèo lên cây khế nửa ngày Ai làm chua xót lòng này khế ơi Cái mô tuýp "Trèo lên..." có lẽ ko phải là độc quyền của bài ca dao này. Chiều cao của không gian dường như là yếu tố thôi thúc cảm xúc nảy sinh, làm nên cái trăn trở của một tâm sự ko thể dễ dàng bày tỏ. Cây khế đi vào huyền thoại với câu chuyện "ăn một quả trả cục vàng" giờ lại đi vào ca dao nhưng ko phải để phô diễn cái đối cực 2 chiều THiện-Ác như trong cổ tích mà nó lại là cái cớ để nhân vật trữ tình trong ca dao dãi bày tâm trạng. Mượn cái chua của Khế để nói thay cho cái chua của tâm trạng. Khế ko còn tồn tại như một thực thể vô tri, nó hoá thành nhân vật thứ 2 trong bài ca dao đóng vai trò phản thân với nhân vật chính. Câu thơ Ai làm chua xót lòng này, khế ơi? đã minh chứng cho điều ấy. Cấu trúc câu thơ là cấu trúc nghi vấn nhưng ko dùng để hỏi, nó có vai trò khắc hoạ những trăn trở băn khoăn, độ chua của vị giác giờ hoá thành thước đo cho những xót xa của tâm trạng. Cái vi diệu của ca dao là ở đó. Những so sánh bất ngờ, những chuyển hoá tinh tế về ngôi kể khiến cho câu thơ mở đầu tạo được sự hấp dẫn đặc biệt với người đọc!
co ai lam ho em bai nay moi....helpme.... de van so 3lop 10 : em hay ke ve 1 tam guong vuot kho vuon len trong hoc tap

violet8x

Bạn tham khảo bài viết dưới đây và viết bài nhé: Với 4 năm học ở bậc Đại học, khó ai có thể nghĩ chàng Lớp trưởng lớp ĐH4PN2 (ngành Phát triển nông thôn) suốt 4 năm liền đã từng là một cậu bé bán vé số, cắt cỏ mướn và làm đủ thứ nghề trên đời. Cậu bé – chàng sinh viên ấy chính là Trịnh Phước Nguyên – một cái tên không lạ đối với bạn đọc Enews và trong giới sinh viên trường. Đây cũng là một trong 12 sinh viên vinh dự có tên trong danh sách các bạn được nhận học bổng Dược Hậu Giang (Nâng cánh ước mơ – học bổng dành cho các sinh viên nghèo, vượt khó do công ty Cổ phần Dược Hậu Giang tài trợ) dự kiến sẽ được tổ chức vào ngày 16/4 tới. Kiếm sống và tự học Sinh ra trong một gia đình nông dân không có đất canh tác, hoàn cảnh gia đình lại có nhiều điều buồn phiền, cậu học sinh Trịnh Phước Nguyên ngay từ lúc học cấp II đã phải tự bươn chải để lo cho việc học tập của mình như làm cỏ mướn, cắt lúa thuê và nhờ sự giúp đỡ quý giá của bà con xóm giềng, cậu bé Nguyên đã vượt qua những ngày gian khổ ấy dưới mái trường phổ thông. Những ngày lao động dù chỉ với 15.000đ một ngày ấy đã nung nấu ý chí cho Phước Nguyên bước chân vào đại học. Bước qua thời áo trắng ở mái trường Nguyễn Chí Thanh (Phú Tân), cậu bé Nguyên bắt đầu cuộc hành trình chinh phục trường Đại học của mình. Vừa thi tốt nghiệp 12 xong, Phước Nguyên quyết định lên thành phố Hồ Chí Minh …bán vé số để dành dụm tiền cho con đường học đại học sau này. “Đây là khoảng thời gian khổ nhọc nhất trong đời đối với mình”, Phước Nguyên xúc động kể. Ban ngày cậu bé Nguyên phải lê chân khắp các nẻo đường của Sài thành để bán vé số, đêm về thì ngủ nhờ tại một nhà kho (do một người anh của Nguyên làm thuê tại đó xin cho ở nhờ), vừa ở vừa ôn bài. Với số tiền kiếm được ít ỏi từ 200 tờ vé số mỗi ngày (khoảng 46.000đ), có những lúc Phước Nguyên phải mua chuối ký ăn cả tuần (chứ không ăn cơm) để đỡ tốn tiền. Khoảng thời gian 1 tháng này, cậu bé Nguyên đã dành dụm hơn 1.300.000đ để chuẩn bị cho hành trang sau này của mình. Ngày thi đại học đến, chàng trai Phước Nguyên cũng như bao người bạn đồng trang lứa, khăn gói về Cần Thơ và An Giang để dự kỳ thi. Và sau đó, lại tiếp tục trở lại với Sài thành và những tờ vé số. Rồi chính trong những ngày gian khổ ấy, hạnh phúc đã ngập tràn khi cậu học trò nhận được giấy báo trúng tuyển của 2 trường Đại học An Giang và Đại học Nông lâm (TPHCM) cùng một lúc (với số điểm là 17.5) và sau đó là giấy trúng tuyển của trường Cao đẳng Khí tượng Thủy văn (TPHCM). Niềm vui chưa trọn vẹn thì nỗi lo cũng đã ập đến vì hoàn cảnh gia đình không cho phép, Nguyên phải tự lực cánh sinh nếu bước chân vào đại học. Cuối cùng, Phước Nguyên quyết định từ chối vào đại học Nông Lâm có nghĩa là không lên Thành phố Hồ Chí Minh hoa lệ mà ở lại với Đại học An Giang để được gần nhà, giảm chi phí. Bước vào giảng đường đại học, cũng như bao nhiêu sinh viên vượt khó khác, chàng trai Trịnh Phước Nguyên đã trải qua hầu hết các nghề của giới sinh viên: từ việc làm gia sư đến bồi bàn, tiếp thị cho các công ty, bán hàng ở hội chợ,… Chàng Lớp trưởng lớp DH4PN2 cho biết mỗi ngày anh phải đạp xe gần chục cây số để đi dạy kèm. Và những địa chỉ như quán Café K38, khách sạn Đông Xuyên cũng là những nơi mà chàng trai trẻ này đã từng làm việc. Có những lúc bị bệnh không đi làm được và những lúc hết tiền, chàng sinh viên Phước Nguyên phải ăn mì gói cả tuần và mỗi ngày không được tiêu xài quá 5000đ. Kinh nghiệm và thành tích Những người quen biết với Phước Nguyên chắc hẳn đều rất khâm phục về khả năng làm việc không mệt mỏi của anh chàng. Hết học tập ở lớp lại tham gia công tác Đoàn trường ở phòng Công tác sinh viên (Nguyên là Ủy viên BCH Đoàn trường), thường xuyên tham gia các chương trình Tư vấn tuyển sinh, Câu lạc bộ 4T,… Hết đi dạy kèm lại đến tiếp thị, đi thực tế, tham gia nhiều dự án trong và ngoài nước nhằm học tập kinh nghiệm, giúp đỡ bà con nông dân về kĩ thuật sản xuất,… Đó là chưa kể đến chuyện tự học và công việc của một người lớp trưởng, Ủy viên BCH Đoàn Khoa. Với một khối lượng công việc dày đặc đến thế thì khó thể nghĩ Phước Nguyên có thể sắp xếp việc học tập của mình bằng cách nào! Theo kinh nghiệm của chàng sinh viên này, để giải quyết một khối lượng công việc lớn như vậy thì trước tiên, bản thân phải vạch ra một kế hoạch, một lịch làm việc thật cụ thể cho mình. Đến phòng trọ của Phước Nguyên, một điều thật bất ngờ là ngay tại góc học tập của anh có một lịch làm việc thật cụ thể và dày đặc. Anh chàng cho hay, mỗi ngày anh đều dán một kế hoạch như vậy lên tường để căn cứ theo đó mà làm việc. Từ khoảng thời gian này là làm các công việc gì và đến khoảng thời gian khác là phải làm các công việc gì. Theo Phước Nguyên, điều quan trọng là mình phải thật cố gắng và quyết tâm thực hiện xong công việc mà mình đã đề ra trong lịch làm việc thì mới mong hoàn thành tốt kế hoạch được. Và không chỉ có kế hoạch từng ngày mà còn cần phải có kế hoạch cho từng tuần và thậm chí là cho từng tháng nữa. Nhưng không phải là lúc nào công việc cũng được tiến hành đúng theo tiến độ. Và những lúc như vậy, việc thức khuya đến 1-2 giờ sáng để học bài đối với anh chàng là một chuyện thường tình . Học tập trong một hoàn cảnh không mấy thuận lợi như vậy thì việc giữ được thành tích sao cho không bị sa sút đã là khó. Đằng này, thành tích mà Phước Nguyên đạt được thật đáng nể và khiến cho nhiều người phải ganh tị. Ở phổ thông, cậu học trò Trinh Phước Nguyển đã xuất sắc giữ vững danh hiệu học sinh xuất sắc 12 năm liền, giải II Học sinh giỏi Toán lớp 9 (cấp tỉnh), thủ khoa kỳ thi Tốt nghiệp THCS năm 1999, Học sinh xuất sắc toàn diện 2 năm cuối cấp (9 và 12), giải II và III Học sinh giỏi Toán và Máy tính bỏ túi (cấp tỉnh) ở lớp 12,… Lên Đại học, thành tích mà cậu sinh viên này đạt được cũng khá ấn tượng: được xếp loại giỏi và xuất sắc trong 4 năm liền, đạt danh hiệu hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ công tác Đoàn và phong trào Thanh niên năm 2004, 2005, 2006,tham gia điều tra tình trạng sống thử trong sinh viên được BCH Đoàn và Hội sinh viên đánh giá cao,… Với những thành tích đó, Phước Nguyên đã nhận được khá nhiều học bổng của các đơn vị tài trợ: Dược Hậu Giang, Imexpham, của ông bà Dương Quang Thiện, học bổng Nguyễn Văn Hưởng, của Hội khuyến học huyện Phú Tân,… Và cũng nhờ vào những nguồn học bổng này đã góp phần rất nhiều giúp Phước Nguyên trụ vững trên giảng đường Đại học này. Một chút chưa hài lòng về bản thân của chàng sinh viên năm 4 này là đôi lúc còn xử sự công việc theo cảm tính. Hỏi về công việc hiện tại của mình, Phước Nguyên cho biết, anh đang thực hiện đề tài khóa luận về chuyển dịch cơ cấu cây trồng cho đồng bào miền núi (đặc biệt là đồng bào huyện Tri Tôn) vươn lên thoát nghèo. Hy vọng, trong một tương lai không xa chàng kĩ sư nông nghiệp này sẽ thực hiện được ước mơ của mình và đem tài năng vun xới cho màu xanh của quê hương An Giang.

Thành viên tích cực

1

Bitty Ngọc

2 lượt cảm ơn
2

Hoàn Xuân Thang

1 lượt cảm ơn
3

Thủy Ngô

1 lượt cảm ơn
4

Quách Hiếu

1 lượt cảm ơn
5

hoang thanh binh

1 lượt cảm ơn