Minh mun lam mot bai van ve khuyen moi nguoi cham chi lam viec tuc ngu coa cau"tay lam ham nhai tay quai mieng tre.Dong thoilai co cau:"giau dau nhung ke ngu trua sang dau nhunh ke say sua toi ngay" coa ạ coa tạ ljeu gj ljen quan den...
(Xem thêm)
nhung ky niem cua em ve thay co ,ban be ,gia dinh

súnunday

BÀI TẬP LÀM VĂN SỐ 2 - LỚP 10: Tự sự. Đề bài: Kể lại kỷ niệm của em với người thân, bạn bè, thầy cô... Yêu cầu: Có xen thêm các yếu tố miêu tả, biểu cảm. Bài làm: Như một tín hiệu không rõ ràng cụ thể, thoắt thu sang, những hàng cây ven đường rùng mình đổi áo mới: Những chiếc là vàng thấm đãm hương vị ngọt ngào se lạnh của mùa thu lác đác bay. Mỗi lần, nhìn chiếc lá lìa cành chu du cùng cơn gió heo may, tôi lại nhớ đến ông nội. Những chuổi kỷ niệm về ông như theo cái sắc vàng giòn tan của mùa thu ùa về trong tâm trí, khiến tôi không khỏi bồi hồi. Ông tôi là một người mà tôi rất mực yêu mến và kính yêu. Thủa nhỏ, tôi hường hay tưởng tượng ông như một cây đại thụ: Cái dáng ông cao lớn, bàn tay to bè, làn da ngăm đen, sần sùi thô ráp, những nếp nhăn xô lại với nhau thành những kẽ nứt trên khuôn mặt có phần hơi khắc khổ vì gió sương cuộc đời. Ông tôi đặc biệt yêu thích cây, quanh nhà có một khu vườn mênh mông, gần như gom hết đủ thứ cây cỏ trên đời này: Từ cây cảnh đến cây ăn quả. Hồi bé, tôi chỉ thích về quê nội chơi, ăn no nên quả thơm trái ngọt, hay lừa lừ lúc ông không để ý mà vặt trộm bông hóa hiếm hoi của cây hoa cảnh, làm ông tiếc ngẩn ngơ. Ông có thói quen ra vườn và nghe cây. Ông cứ đứng đó, giữa vườn cây, nhắm mắt, nghe cái âm thành xào xạc, ngửi mùi đất hăng nồng, mùi nhựa cây chan chát. Ông tôi hay bịt mắt tôi giữa vườn caay, ông dạy tôi cách lắng nghe: Tiếng chim hót, tiếng ve, tiếng dế, tiếng là cây xào xạo khua lên những bản nhạc yên bình thôn dã. Không chỉ nghe, tôi còn cảm nhận nhiều hơn nữa từ thiên nhiên: Cái mát lành của gió mơn man, cái ran rát của nắng hè trên da, mùi đất, mùi nồng nồng của những con mưa hè vội vã… Ông tôi gọi cái giây phút tĩnh lặng đứng giữa vườn cây đó là “cảm nhận sự sống”. Người già thường luôn có linh cảm về những giây phút cuối cùng của đời người. Một chiều, ông dần tôi ra vườn. Ông chỉ những chiếc alf vàng bay bay, nói “Đó là ông.” Ông chỉ những chiếc lá xanh non mỡ mang vẫn con trên cây “Đó là cháu”. Tôi hỏi tại sao. “Bởi một chiếc là bao giờ cũng phải tuân theo quy luật của tự nhiên. Muốn co lá xanh, lá vàng phải rụng. Lá xanh góp cái tươi non cho đời, rồi lại trở thành lá vàng. Con người cũng thế, hãy sống hết mình khi cháu hãy còn xanh, cháu nhé!” Thưở ấy tôi còn bé quá, chưa hiểu triết lỹ gì sâu xa, chỉ thấy đôi mắt ông buồn buồn, cảnh vật dường như cũng ảo não theo. Những chiếc lá không còn cháy lên sắc vàng mật ngọt, chỉ còn một màu héo úa lặng lẽ bay. Tôi rời xa ông, thoe bố mẹ ra thành phố. Chuyện học hành, thi cử cuốn tôi đi, khiến cho những phút “cảm nhận sự sống” kia dường như xa lắm. Mọi thứ sang trọng, tiện nghi của cuộc sống thay thế cho cái dân dã, yên bình của thôn quê. Tôi quên ông như quên đi vườn cây, quên đi lá vàng…. Chiều chiều, khi những cánh chim bay về tổ ấm, những áng mây tìm chỗ trú ngụ bình yên nơi cuối trời, ông lặng lẽ thổi cơm. Lùa trệu trạo vào cái rau, con cá cho qua bữa, ông hay thẫn thờ nhìn ảnh bà tôi, thắp vài nén hương “Bà trên trời có linh phù hộ cho chúng nó làm ăn phát đạt, con cháu hay ăn chóng lớn”. Đắp chiếc chăn mỏng, tấm lưng to bè của ông rùng mình theo từng cơn gió lùa qua cửa sổ. “Đông về rồi đấy”, ông lẩm nhẩm, và trong căn nhà lạnh lẽo này, mùa đông cũng dài hơn. Gia đình tôi có hiềm khích. Các chú dì đòi bán khu vườn của ông, lấy tiền đi làm kinh tế. Ông giận dữ “Khu vườn này của mẹ chúng mày, không được bán” Nhưng, chuyện người lớn, tôi cũng không thể tham gia, và dần dần quên đi. Vì lo lắng cho việc này, sức khỏe của ông giảm sút rõ rệt. Tôi đến thăm ông, nhắc ông giữa gìn sức khỏe rồi lại vội vàng đi ngay. Khu vườn vaanx xào xạc như nuối tiếc vẫy chào tôi. Để ý thấy, từ khi ông ngã bệnh, khu vườn thiếu bàn tay ông chăm sóc, xơ xác đi. Lá vàng rụng nhiều hơn, như đời người sắp tàn. Nhẹ nhàng và thanh thản, ông tôi ra đi, như chiếc lá lìa cành. Ngày đưa tang ông, trời mưa nhẹ. Tôi tưởng tượng ra rằng, vào những giây phút cuối, ông nghĩ đến hình ảnh một khu vườn xanh mướt ngập tiếng chim, tiếng cưởi trong trẻo của tôi, nụ cười hiền hâu của bà. Tôi bỗng tahays hụt hẫng quá, từ trước đến giớ, dường như tôi đã quên mất cái gì quan trọng lắm. Để bây giờ, khi ông ra đi, tôi mới thấy mất amts vô cùng, không có gì cứu vãn nổi. Nước mắt tôi cứ tự trò ra từ lúc nào không hay. Nhưng, chạy ra vườn, những đám lá vẫn xào xạc như vỗ về, ánh nắng, tiếng chim , lá cây … vẫn hiền hòa như thưở bé, tất cả như bao dung tha thứu. VÀ đâu đó, trên vòm cây cao kia, dường như vẫn còn vương nụ cười hiền hậu của ông dành cho tôi, Tôi bất chợt thấy nhẹ nhõm, và bao phút giấy “Cảm nhận sự sống” xưa vẫn còn nguyên vẹn ùa về. Đời người như chiếc lá. Thà huy hoàng chợt tắt còn hơn le lói trăm năm, như một thi sĩ nào đã nói. Trời thu xanh ngắt, lồng lộng. Biết đâu, ở trên cao kia, ông vẫn đang dõi theo tôi, mỉm cười.
Ai co' ba`i van bie^?u cam ve cay tre ko?? Cam on nhieu[:x][:D]

emty

Cây tre đã đi vào văn hoá VN như một hình ảnh bình dị mà đầy sức ống, dẻo dai chống chịu thiên tai, gió bão và giặc ngoại xâm. Thế nhưng những năm gần đây, có một thực tế đáng buồn là loại cây đa dạng, thiết thực trong mọi mặt đời sống này đã bị coi nhẹ, bị chặt phá, bị thoái hoá... bởi nhiều nguyên nhân khác nhau. Có mặt ở nhiều nước Châu á như ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên, Philippines, Indonesia từ xa xưa, cây tre cũng gắn bó với người nông dân VN từ nghìn năm rồi. Hình ảnh làng quê VN từ xưa gắn liền với luỹ tre làng - những bụi tre gai ken dày chắn gió bão thiên tai và che chắn cho mỗi làng Việt trước trộm đạo, giặc cướp và kẻ xâm lược - nhân tai. Không thể kể hết tính đắc dụng của tre đối với người nông dân VN: làm nhà cửa (vì kèo, lanh tô, phên liếp, vách tường...), làm vô số vật dụng: cái cần câu, cái vó cất tôm cất tép, cái đó, bè mảng, cái cầu ao và cả những cái cầu bắc qua những con mương, con kênh nhỏ. Tre từng được sử dụng phổ biến để làm đồ gia dụng: bàn ghế, giường chõng, các loại vật dụng sinh hoạt từ cái đòn gánh và đôi quang (thứ vật liệu đa dụng để gánh mọi thứ ra đồng và gánh lúa từ đồng về nhà, chưa kể còn được dùng như một thứ “tủ lạnh” thông thoáng để bảo quản thức ăn và chống chó, mèo, chuột hữu hiệu) đến cái khung cửi, cái xa quay sợi, cái rổ, cái rá, cái dần, cái sàng gạo, cái rế đựng nồi, cái gáo múc nước, cái bừa, cái cào, cái ách khoác lên cổ con trâu cày đến con dao cật nứa cắt rốn lúc chào đời, cái quạt nan, đôi đũa, cái tăm... nhiều thứ vật dụng làm bằng tre còn được dùng đến ngày nay. Đấy là còn chưa nói tới các loại vật dụng của nhà nông, cũng như nhiều loại vũ khí thời xưa của cha ông ta đều có phần cán, phần tay cầm làm bằng một loại cây nào đó thuộc họ tre. Cây gậy tầm vông thời đánh Pháp xâm lược là một chứng tích đã đi vào lịch sử. Cây nêu dựng lên trước cửa nhà vào dịp năm mới thời xưa để trừ ma quỷ, cái ống đựng bút và quản bút lông của các nhà nho mà những năm gần đây về nơi thôn dã ta còn thấy, đến những cánh diều mà hôm nay con trẻ còn chơi... tất cả đều làm từ tre. Vật dụng ngày càng có vẻ thuận tiện hơn, có vẻ đẹp đẽ hơn đã đẩy chúng ta xa rời thứ cây nhiều lợi ích như thế. Thậm chí có một thời ấu trĩ, người ta đã chặt đi những bụi tre gai quanh làng với lý do là chúng làm đất bạc màu. Những rặng tre rợp bóng ở đường làng, nghiêng xuống nơi bờ ao không còn mấy nữa. Nhiều người quên mất rằng bao đời tổ tiên người Việt khai phá đồng bằng Bắc Bộ được như ngày hôm nay là do đắp đê chống lụt, trị thuỷ. Những triền đê được giữ vững trước nước lụt, bão tố, ngoài phần công sức của người Việt xưa bao đời bồi đắp, thì còn có phần công sức của những bụi tre có tác dụng giữ đất, chống xói lở. Nhưng xem ra chỉ có ở VN là cây tre và các loại tre vẫn bị bỏ quên. Hiện nay, khoảng hơn 1.000 loài thuộc họ tre đã được trồng ở nhiều nơi trên thế giới, nhất là ở các nơi có khí hậu nhiệt đới và cận nhiệt đới. Các nước phát triển ngày càng coi trọng cây tre và ưa thích các loại sản phẩm chế biến từ tre. ở các nước Đông á, nơi được coi là quê hương của cây tre, đang có xu hướng quay trở lại sử dụng loại vật liệu có nhiều đặc tính quý báu này trong mọi mặt của đời sống. Một ngành công nghiệp chế biến các sản phẩm từ tre đã ra đời và đang phát triển mạnh ở một số nước Châu Á. Đi đầu trong những nước này là Trung Quốc. Tre và các loại cây thuộc họ tre phát triển chủ yếu ở các tỉnh phía Nam Trung Quốc, những năm gần đây xuất khẩu hơn nửa triệu mét vuông mỗi năm. VN, đất nước mà cây tre, cây trúc mọc từ ngàn đời, những năm gần đây cũng tiêu thụ không ít chiếu trúc, chiếu tre nhập từ Trung Quốc, và xu hướng này vẫn đang tiếp diễn!!! Mỗi hécta trồng tre chất lượng cao đem lại thu nhập 15.000 USD mỗi năm cho người nông dân Trung Quốc. Các tác phẩm mỹ thuật tinh xảo được dệt thủ công từ sợi tre (được chẻ nhỏ và chế biến bằng công nghệ hiện đại) xuất sang thị trường Singapore gần đây thật đáng chú ý. Trái với quan niệm trước đây là cây tre làm đất bạc màu, kết quả nghiên cứu do Viện Nghiên cứu và phát triển sinh thái (trụ sở ở Lugana, Philippines) cho thấy cây tre đã cải tạo thành công ở những vùng đất bị tro núi lửa Pinatubô huỷ hoại. Cây tre có sức sống tuyệt vời ở cả những vùng đất bạc màu, cằn cỗi hay đất bị ô nhiễm. Viên nghiên cứu này cũng khẳng định bộ rễ của cây tre có tác dụng ổn định nhất, chống xói mòn đất, chống xói lở bờ sông, tre mọc ken dày có thể làm giảm cường độ của gió, giảm sự tàn phá của những cơn bão và gió lốc. Người Nhật đã từng trồng thí nghiệm tre trên một vùng đất ở gần Hiroshima -thành phố bị tàn phá bởi bom nguyên tử năm 1945. Cây tre đã đâm chồi trên đất nhiễm phóng xạ ở đây sau khi được trồng vài tháng! Một phương pháp sử dụng chất bảo quản có nguồn gốc thiên nhiên mới cũng được các nhà khoa học Nhật phát minh gần đây, khi mà trong quá trình nghiên cứu xử lý tre dùng làm đồ nội thất và làm thùng chứa, họ vô tình phát hiện một chất có khả năng chống ôxy hoá mạnh có trong vỏ cây tre. Nếu như cây cà kheo bằng tre được người dân miền biển VN sử dụng từ
Nêu lên suy nghĩ của em về lòng yêu nước thể hiện trong bài "Phò Giá Về Kinh" trong bài gồm có ba từ Hán Việt

nhưng vẫn còn chưa hay lắm và vẫn còn kém tao xa nhiều nhớ về luyện thêm đi
[:-/] [:(] [~x(] [@-)] [:-w] [:-?] [:-??]

vietnam

[quote]Từ bài viết của [b]chocolatenong[/b] BÀi ViẾt SỐ 3 Đêm giáng sinh năm ấy trời thật lạnh. Đã mấy ngày liền tuyết rơi liên miên, như hối hả điểm trang cho thành phố vẻ thánh khiết để đón mừng ngày kỷ niệm Chúa Cứu Thế ra đời. Em bé tay ôm bao giấy đầy những hộp diêm, vừa đi vừa cất giọng rao mời. Lạnh thế mà bé phải lê đôi chân trần trên hè phố. Đôi dép cũ rích của bé sáng nay bị lũ nhóc ngoài phố nghịch ngợm dấu đi mất. Trời lạnh như cắt. Hai bàn chân của bé sưng tím cả lên. Bé cố lê từng bước sát dưới mái hiên cho đỡ lạnh, thỉnh thoảng đôi mắt ngây thơ ngước nhìn đám đông hờ hững qua lại, nửa van xin, nửa ngại ngùng. Không hiểu sao bé chỉ bán có một xu một hộp diêm như mọi ngày mà đêm nay không ai thèm hỏi đến. Càng về đêm, trời càng lạnh. Tuyết vẫn cứ rơi đều trên hè phố. Bé bán diêm thấy người mệt lả. Đôi bàn chân bây giờ tê cứng, không còn chút cảm giác. Bé thèm được về nhà nằm cuộn mình trên chiếc giường tồi tàn trong góc để ngủ một giấc cho quên đói, quên lạnh. Nhưng nghĩ đến những lời đay nghiến, những lằn roi vun vút của người mẹ ghẻ, bé rùng mình hối hả bước mau. Được một lát, bé bắt đầu dán mắt vào những ngôi nhà hai bên đường. Nhà nào cũng vui vẻ, ấm cúng và trang hoàng rực rỡ. Chỗ thì đèn màu nhấp nháy, chỗ có cây giáng sinh với những quà bánh đầy mầu. Có nhà dọn lên bàn gà tây, rượu, bánh trái trông thật ngon lành. Bất giác bé nuốt nước miếng, mắt hoa lên, tay chân run bần bật, bé thấy mình lạnh và đói hơn bao giờ hết. Đưa tay lên ôm mặt, bé thất thểu bước đi trong tiếng nhạc giáng sinh văng vẳng khắp nơi và mọi người thản nhiên, vui vẻ, sung sướng mừng Chúa ra đời... Càng về khuya, tuyết càng rơi nhiều. Bóng tối, cơn lạnh lẫn cơn đói như phủ lên, như quấn vào hình hài nhỏ bé ốm yếu. Bé vào núp bên vỉa hè giữa hai dẫy nhà cao để tránh cơn gió quái ác và tìm chút hơi ấm trong đêm. Ngồi nghỉ một lát, chợt nhớ ra bao diêm, bé lấy ra một cây, quẹt lên để sưởi cho mấy ngón tay bớt cóng. Cây diêm cháy bùng lên thật sáng, thật ấm, nhưng chỉ một lát thì tắt mất, làm bé càng bực mình hơn trước. Bé thử quẹt lên một cây diêm thứ hai. Khi cây diêm cháy bùng lên, bé thấy trước mặt mình một bàn đầy thức ăn, những món đặc biệt của ngày lễ giáng sinh. Bé mừng quá, đưa tay ra chụp lấy thì ngay lúc ấy cây diêm tắt, để lại bé trong bóng tối dầy đặc, với cái lạnh bây giờ càng khủng khiếp hơn. Bé sợ quá, sợ lạnh, sợ tối, vội vàng lấy bao giấy đổ diêm ra hết, rồi cứ quẹt lên từng cây một, hết cây này đến cây khác. Trong ánh sáng của mỗi cây diêm bé thấy mình được về nhà, được gặp lại người mẹ thân yêu. Mẹ âu yếm bế bé đến gần bên lò sưởi, mặc cho bé chiếc áo choàng dài thật ấm, thật đẹp, xong nhẹ nhàng đút cho bé từng miếng bánh ngon. Mẹ trìu mến ôm bé vào lòng, vuốt ve, hỏi han đủ chuyện. Mồi lần que diêm tắt, hình ảnh người mẹ thân yêu tan biến, bé hoảng sợ, vội vàng quẹt lên một que khác, mẹ lại hiện ra. Cứ như thế, tay bé cứ say sưa quẹt hết mớ diêm này đến mớ diêm khác. Rồi như người điên, bé lấy que diêm châm vào cả hộp diêm. Khi ánh lửa bùng lên, bé thấy mẹ cúi xuống bế bé lên, mang bé bay bổng về nơi đầy tiếng hát, đầy những người thân yêu, bé không còn thấy lạnh, thấy đói gì nữa. Sáng hôm sau, những người trong phố tìm thấy em bé đáng thương nằm chết bên cạnh đống diêm vãi tung tóe trong ngõ hẻm. .................................................. ............................. bài 2 Tôi là một trong những chiếc que diêm được cô chủ nhỏ mua về từ một tiệm tạp hóa trong thành phố. Tôi co ro trong chiếc hộp nhỏ vì hôm nay là Giáng sinh cơ mà . Tôi nghe tiếng rao bán diêm của cô chủ vang vọng mãi trên các đường phố lạnh cóng ..đầy tuyết lạnh rơi phủ. Cô bán chúng tôi đi để mang về những đồng tiền ít ỏi trang trải phần nào cuộc sống khó khăn của gia đình và bản thân. Cô chủ bán rất rẻ ,chỉ một xu cho một que diêm thế mà không ai mua chúng tôi cả .Càng về đêm ,trời càng lạnh, cô chủ chắc cũng như chúng tôi, đang co ro trong bộ áo mỏng ,rẻ tiền. Tôi nghe văng vẳng tiếng nhạc Giáng sinh, tiếng mọi người vui vẻ chúc nhau năm mới khi cô bé đi qua những con phố. Thỉnh thoảng tôi cảm thấy cô dừng chân rất lâu ở một nơi chốn nào đó. Có thể đó là một cửa hàng với những cây thông trang trí thật đẹp. Có thể đó tiếng cười vui vẻ của một gia đình nào đó trogn thật ấm cúng và đầy đủ với gà tây,rượu và bánh trái ...Cô chủ có vẻ như đói lắm rồi, cô nép vào những tòa nhà để nép mình trước những cơn gió lạnh. Cô bật cháy chúng tôi, từng que diêm một. Khi đến lượt tôi thì cô bé đã ngã xuống nền tuyết giá lạnh. Trước khi vụt tắt tôi vẫn thấy trên môi cô bé hé nở một nụ cười .Nụ cười của hạnh phúc. chắc hẳn cô chủ đang mơ ..một giấc mơ đẹp trong đêm đông. ĐÊM Giáng sinh- noel an lành ... Cuộc sống không có ước mơ thật nhạt nhẽo, mỗi que diêm là một ước mơ của một tâm hồn bé bổng và trong sáng, mỗi ánh lửa bùng cháy là chút tình thương đâu đó còn sót lại của lòng nhân. Câu chuyện kết thúc thật buồn nhưng đâu đó ta vẫn thấy một kết thúc có hậu, chắc hẳn cô bé đã nghĩ rằng mình đã về với mẹ của mình, được nép vào lòng mẹ như cô hằng mơ ước. “Hãy biết ước mơ dù đôi khi ước mơ cũng chỉ là mơ ước, nhưng hãy cứ tiếp tục ước mơ …” đó là thông điệp đằng sau câu truyện, cô bé chết nhưng không phải một cái chết vô nghĩa, cô vẫn còn đâu đó trong suy nghĩ của những người lớn chúng ta rằng sống phải có hoài bảo, trong mọi hoàn cảnh khắc nghiệt đến như thế nào thì cũng không được bỏ cuộc hay trong những giấc mơ trẻ thơ thương xót cho một tâm hồn bé bổng không có nhiều điều kiện như mình – đó là lòng nhân ái.[/quote]
Em dang thac' mac' m0t bay` van bieu cam ve nguoi than cu the nhu la ong, ba ,cha, me,...nh0` m0y. nguoi` tr0ng mang jup' em z0j' nh0a em thnk nhju` lam'!^^[:x]

hao

Bà nội của tôi yêu tôi lắm, bà rất hay để phần cho tôi những thứ bà đi chùa hay đi chợ mua được, đôi khi chỉ là những cái kẹo thôi. Trẻ con thì thường hay ăn kẹo với anh chị em, nhưng tôi ăn kẹo và ăn những thứ gì mà tôi có được cùng với bà của tôi. Bà vui lắm, tôi nhìn thấy điều đó trong ánh mắt của bà. Tôi cũng không hiểu sao lại là như thế, nhưng có gì ngon, có gì mà tôi cho rằng chỉ tôi mới được ăn, tôi đều muốn chờ bà về và bà cháu tôi cùng ăn với nhau, có lẽ bà hiểu được điều gì đó, nên bà cũng đối với tôi như thế, bà vui và kể với mọi người ngay trước mặt tôi, tôi thấy vui và tự hào, thấy mình lớn lắm. Tôi chỉ ở với bà nội của tôi cho đến năm tôi học hết lớp 5, nhưng tất cả những gì mà tôi có được với bà nội sẽ mãi ở trong trí nhớ non nớt của tôi. Bà nội, nhưng lại không phải bà nội, vì sao thế ? Tôi hay gọi là bà nội nuôi, và tôi có thêm bà nội đẻ. Như thế là tôi có tới 6 ông bà, hai ông bà nội nuôi, hai ông bà nội đẻ và hai ông bà ngoại. Tôi thật hạnh phúc phải không ? Vì bà chỉ là bà nội mà đã nuôi bố tôi trưởng thành từ bé. Khi bé, bố tôi được cho bà từ ông bà nội đẻ, và ở đây bố tôi trở thành con cả. Bố tôi sống và được bà nội nuôi nuôi từ bé, từ khi lọt lòng ấy. Còn ông bà nội đẻ thì ở xa hơn, phải đi xe đạp mất khoảng 1 tiếng đồng hồ, như thế với trẻ con chúng tôi cũng là xa lắm, chỉ Tết thì tôi mới được về ông bà nội đẻ để chơi thôi. Trong trí óc non nớt của tôi, cũng hình thành một điều rất lạ, ai nuôi bố tối, ai dạy dỗ bố mẹ tôi, đó là người gần với tôi nhất, đó là bà nội nuôi của tôi, sau này tôi chỉ gọi là bà nội, mặc dù bà nội đẻ cũng là bà nội. Bà nội và ông nội cũng rất khổ, vì nhà nghèo, cũng vất vả và gian truân lắm. Ông nội ngoài việc đồng ruộng, còn kiêm thêm cả nghề đánh chim ngói, đây chính là quãng tuổi thơ đẹp nhất của tôi, vì tôi có ông, tôi có ông ngắn ngủi lắm, chỉ khoảng 5 năm thôi, ông mất khi tôi mới 5 tuổi. Bà nội có tướng khổ và tất bật, tôi cũng chưa bao giờ thấy bà được sướng như người ta vẫn nói, có chăng chỉ là những giây phút ngắn ngủi khi mà trong nhà có những sự kiện vui diễn ra, còn lại là những ưu tư và phiền muộn. Bà nội khỏe lắm, không biết ai cho bà sức khỏe, nhưng tôi không bao giờ thấy bà ốm cả, bà luôn dậy rất sớm và làm việc đến rất muộn mới đi nghỉ. Mẹ tôi là nàng dâu trẻ, nhưng cũng chỉ làm được đến như bà thôi, tôi yêu bà hơn yêu mẹ, đơn giản vì thấy bà khổ hơn mẹ tôi, trẻ con đôi khi là thế. Bà nội cũng hay cười lắm, bà ăn trầu, răng đen nhánh, mặc áo nâu quanh năm và chiếc áo len màu xanh cánh chả mỗi khi đông về. Khi tôi thấy bà diện nhất thì đó chỉ là khi bà đi chùa hay có cưới các cô/chú. Bà nội càng khổ hơn khi ông nội tôi mắc bệnh ung thư, hai chú đi bộ đội, ở nhà chỉ còn hai cô và mẹ tôi, cùng tôi và chị tôi, bố tôi đi làm xa ít khi về lắm. Nhà hầu như toàn là phụ nữ. Bà làm hết cả mọi việc của ông, của bố và của các chú. Cho đến khi chú thứ hai giải ngũ và lấy vợ, thì đại gia đình đã đông hơn, cũng phiền phức hơn, nhưng cũng vui hơn. Bà cười nhiều hơn, nhưng cũng ưu tư nhiều hơn. Khi tôi chuyển ra Hà nội ở và theo học ở đó cùng với bố, mẹ và chị, tôi vẫn không quên ánh mắt của bà ngày đó. Bà buồn. Trong những năm đầu khi tôi xa bà, bà vẫn giữ thói quen là có gì ngon, từ cái kẹo,… bà đều vẫn để dành cho tôi, khi tôi về, bà lại mang ra cho tôi, đôi khi là những cái kẹo đã chảy nước vì để quá lâu. Mỗi năm được về nhà vào dịp tết, tôi vui lắm vì lại được gặp bà, gặp người thân trong gia đình. Tôi nhớ mãi hình ảnh bà ngồi tráng bánh đa, không thể quên được, với tôi, đó là hình mẫu của người lao động đẹp nhất mà tôi được biết, cần mẫn lắm, thành thục lắm,…. đời thường lắm. Tôi còn nhớ, trong chương trình học cấp 1, có một lần có đề tài miêu tả và kể về một kỷ niệm mà em nhớ nhất với người thân, với người mà em yêu quý. Tôi đã kể về bà của tôi, về một tai nạn nhỏ khi bà lao động – xay bột làm bánh. Bài văn đó được điểm thấp vì tôi kể rất lủng củng và hình như không có gì hay ho cả vì nó là việc quá tầm thường, nhưng tôi nhớ mãi, sẽ còn nhớ rất lâu, vì đó là điều rất thật về bà của tôi. Hồi bé, cô giáo hay phê vào bài văn của tôi là lủng củng, bây giờ chắc vẫn thế ! Bà nội cũng hay ăn trầu, nhổ bã trầu và nước vào ống bơ để chân giường, mấy lần tôi làm đổ, đỏ lòe loẹt dây khắp nhà, bà lại đi lấy tro để rắc và quét. Với ông nội, tôi chẳng nhớ được gì nhiều, bây giờ chỉ còn nhìn qua ảnh thờ và tưởng tượng thôi. Tôi không nhớ được mặt ông, nhưng nhớ được dáng ông, vì tôi hay được chú cho theo ông và chú đi đánh chim mà. Chim ngói ấy, ông là một trong số ít người trong làng đánh chim rất giỏi. Cách đánh chim cũng rất đơn giản. Ông làm một cái lều giống như một đống rơm ở giữa đồng vậy, bằng lá. Và tất nhiên là có khung lưới kèm theo chim mồi được đặt trên những cái lạt cứng uốn cong cắm xuống đất. Chân chim có buộc dây, khâu mắt. Khâu mắt chim để chúng bay theo chủ ý của người điều khiển. Khi nhìn thấy từ xa đàn chim ngói chuẩn bị bay về đồng để ăn lúa, ông sẽ ngồi trong lều ướm tầm đàn chim có thể nhìn thấy chim mồi khi
anh/chị nào có thể vẽ dùm em sơ đồ tư duy của bài so sánh và nhân hóa lớp 6 ko, tks rất nhìu
Làm giúp em đề văn này với các anh chị ơi?

Pham ngoc mai

Yêu cầu đề :Nghị luận văn học Nội dung :sự cổ điển và hiện đại trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận Phạm vi dẫn chứng:Bài thơ Tràng giang Dàn ý chi tiết Mở bài -Giới thiệu về Huy Cận-Một trong những nhà thơ tiêu biểu của phong trào thơ mới 1932-1945 -Bài thơ Tràng Giang-một bài thơ mang cái buồn của cái tôi trước CM, với hình ảnh thơ vừa hiện đại vừa cổ điển. Thân bài 1.Sự cổ điển trong bài Tràng Giang a.Giả thích cổ điển là gì? -Là những thi phát, hình ảnh thơ cổ được sử dụng trong văn học, đó là truyền thống là tinh hoa của văn học dân tộc. -Thể hiện ở:thể loại, chữ viết, nghệ thuật miêu tả(gợi là chủ yếu), nhân vật trữ tình b.Sự cổ điển trong bài Tràng Giang -Sử dụng hình ảnh thơ cổ: +Con thuyền: nối liền giữua dòng Tràng giang là hình ảnh vừa thực vừa mang ý nghĩa tượng trưng cho tâm sự của nhà thơ con thuyền kia mang theo nỗi buồn của nhà thơ trải khắp dòng sông mênh mông +Dòng sông, bến vắng :Được sử dụng nhiều trong thơ cổ xưa +cánh chim nhỏ :Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa. Hình ảnh này dcj dùng nhiều trong thơ cổ như câu thơ Chim bay về núi tối rồi(Truyện Kiều ) -vận dụng ý thơ của Thôi Hiệu"Nhật mộ hương quan hà xứ thị?-Yên ba giang thượng sử nhân sầu"(Tản Đà dịch là quê hương khuất bóng hoàng hôn-trên sông khói sóng cho buồn lòng ai?) -Hình ảnh người thi sĩ mang nỗi buồn thời thế, nỗi nhớ nhà như các vị Nho sĩ ngày xưa. 2.Sự cổ điển mà hiện đại -Cảnh vật đều có sự vận động ko tĩnh như thơ cổ:sóng gợn , nắng xuống, trời lên... -Nhận vật trữ tình là người trí thức với cái tôi buồn chứ ko phải những ẩn sĩ xưa. -Thể thơ cách gieo vần hiện đại ko tuân theo những quy tắc cứng nhắc của thơ đường luật cổ. -Hình ảnh thơ cuối cùng dcj phát triển:Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà 3.Đánh giá chung Bài thơ vừa mang vẻ đẹp cổ diển vừa hiện đại Bộc lộ một nỗi cô đơn trc thiên nhiên mênh mông rộng lớn Thể hiện tình yêu làng quê yêu nước thầmn kín của TG Kết bài Khẳng định lại giá trị của bài thơ Nêu cao vấn đề nghị luận --------------------- Tìm từ đồng nghĩa
STT Họ tên Mã số Ngày đặt Ngày giao Số lượng Đơn giá Thành tiền Đặt cọc Còn lại 01 Nguyễn Ánh Ngọc AK001 15/05 ...
(Xem thêm)
em ko hieu lam ve bai tho thuat hoai lam on giup em voi cho em them va gian y va nhung de van co the ra

Do Hoang Ha

Thêm bài nữa cho bạn tham khảo này: I. Mở bài : - Nhắc đến Phạm Ngũ Lão,chúng ta liền nhớ đến người anh hùng xuất thân ở tầng lớp bình dân,ngồi đa sọt mà lo việc nước.Về sau,chàng trai làng PHù Ủng ấy đã trở thành nhân vật lịch sử từng có công lớn trong kháng chiến chống quân Nguyên-Mông,giữ địa vị cao ở đời Trần. - Phạm Ngũ Lão là người văn võ song toàn.Văn thơ của ông để lại không nhiều,nhưng Thuật hoài là bài thơ nổi tiếng hừng hực hào khí Đông A của lịch sử giai đoạn thế kỷ X đến XV. II. Thân bài : 2.1. Hoàn cảnh sáng tác : Theo Đại Việt sử ký toàn thư, năm 1282 quân Nguyên đòi mượn đường đánh Chiêm Thành,nhưng thực ra định xâm lược nước ta.Trước tình hình ấy,vua Trần mở hội nghị Bình Than bàn kế hoạch đánh giặc.Sau đó,Phạm Ngũ Lão và một số vị tướng được cử lên biên ải phía Bắc đẻ trấn giữ đất nước.Hoàn cảnh lịch sử chắc chắn đã ảnh hưởng nhiều đến hào khí trong bài thơ. 2.2 Tựa đề: - Thuật có nghĩa là bầy tỏ , hoài là mang trong lòng .Thuật hoài nghĩa là bầy tỏ khát vọng , hoài bão. Đây là đề tài quen thuộc trong thơ cổ. Điều đáng chú ý của baìo thơ này ở chỗ người tỏ lòng là một vị tướng đang giữ trọng trách nặng nề nơi biên ải. 2.3 Hai câu đầu: - Câu 1 khắc hoạ hình ảnh người tráng sĩ qua tư thế và hành động .Hoành sóc nghĩa là cặp ngang ngọn giáo .Người trai càm giáo đã mấy thu sẵn sàng bảo vệ non sông đất nước . Tư thế ấy lại đặt trong không gian kỳ vĩ của giang san.Tất cả những chi tiết trên đã dựng lên bức chân dung oai phong lẫm liệt của người trai thời loạn. - Câu 2 là hình ảnh ba quân.Ngày xưa ,quân lính thường chia làm ba đội gọi là tiền quân , trung quan ,hậu quan.Vì thế , câu thơ nói đến ba quân là ca ngợi sức mạnh của toàn dân tộc . Tam quân tì hổ khí thôn Ngưu ,câu thơ có thể hiểu theo hai cách.Khí thôn Ngưu là khí thế nuốt được cả con trâu (chú giải của sách giáo khoa),cũng có thể hiểu là nuốt cả con ngưu.Cả hai cách hiểu đều nói đến khí thế mạnh mẽ của dân tộc . Đây là hình ảnh ước lệ quen thuộc thường gặp trong thơ cổ nhưng đặt trong hoàn cảnh sáng tác của tác phẩm ,hình ảnh này lại gợi lên những cảm xúc chân thực vì phản ảnh hào khí của thời đại. - Hai câu thơ là hai hình ảnh bổ sung vẻ đẹp cho nhau.Thời đại hào hùng tạo nên những con người anh hùng , ngược lại mỗi cá nhân đóng góp sức mạnh làm nên hào khí của thời đại.Câu thơ bộc lộ niềm tự hào của tác giả về quân đội của mình , về con người và thời đại của mình.Tác giả nói về chính mình vừa nói tiếng nói cho cả thế hệ. 2.4 Hai câu sau: - Đến đây bài thơ mới bầy tỏ hoài bão của nhân vật trữ tình . Đó là lập công danh nam tử, tức là công danh của đấng làm trai theo lý tưởng phong kiến .Người xưa quan niệm ,làm trai là phải có sự nghiệp và danh tiếng để lại muôn đời .Chí làm trai được coi là món nợ phải trả của đấng nam nhi .Phạm Ngũ Lão đã bầy tỏ khát vọng được đóng góp cho đất nước , xứng đáng là kẻ làm trai .Khát vọng thật đẹp và cao cả. - Nhưng thật bất ngờ , câu kết bài thơ lại là nỗi thẹn: Tu thính nhân gian thuyết Vũ Hầu (Luống thẹn tai nghe chuyện Vũ Hầu) Vũ Hầu là Gia Cát Lượng , quân sư nổi tiếng đã giúp Lưu Bị khôi phục nhà Hán.Phạm Ngũ Lão thẹn vì thấy mình tài giỏi như Vũ Hầu để lập công giúp nước . Đây là nỗi thẹn cao cả , cái thẹn làm nên nhân cách .Vì sao? Phạm Ngũ Lão là người có công lớn trong sự nghiệp bảo vệ đất nước , đặc biệt trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên – Mông.Vậy mà ông vẫn còn cảm thấy mình vương nợ với đời , còn phải thẹn lhi nghe thuyết Vũ Hầu . Điều đó nói nên khát vọng muốn đóng góp nhiều hơn cho đất nước. - Nếu hai câu đầu của bài thơ khắc hoạ chân dung người trai Đại Việt với vẻ đẹp oai phong bao năm bền bỉ bảo vệ đất nước thì hai cau sau bộc lộ chí lớn và cái tâm cao cả của người tráng sĩ. III. Kết luận: - Bài thơ súc tích , ít lời nhưng đã nói nên lí tưởng nhân sinh của kẻ làm trai: lập công danh không phải chỉ để vinh thân vì phì gia,mà vì đan tộc ;khi đã có công danh , còn phải phấn đấu vươn lên không ngừng. - Bài thơ súc tích , lời ít , chi tiết có sức gợi , tiêu biểu quy luật kết tinh nghệ thuật của văn học trung đại.
co the lam bai Binh Ngo Dai Cao cua Nguyen Trai hay Phu SOng Bach Dang cua Truong Han Sieu

Kim

Bạch Đằng Giang phú là một kiệt tác trong văn chương cổ Việt Nam. Về mặt nghệ thuật, đây là tác phẩm thể hiện đỉnh cao của tài hoa viết phú. Về nội dung tư tưởng, Bạch Đằng Giang phú là áng văn tràn đầy lòng yêu nước, tráng chí chất ngất, cùng tinh thần tự hào dân tộc và hàm chứa một triết lý lịch sử sâu sắc khi nhìn nhận nguyên nhân thành công của dân tộc trong sự nghiệp đánh giặc giữ nước. - Hiện nay chưa biết bài phú viết vào năm nào trong cuộc đời tác giả, chỉ biết chắc là sau trận chiến thắng quân giặc ở phương Bắc lần thứ ba. - Bài phú chia làm 3 phần : 1- Phần 1 : " Khách có kẻ ... vẫn còn tha thiết" Thú du ngoạn của tác giả. 2- Phần 2 : " Bên giữa dòng ... lệ chan" Cảnh sông Bạch Đằng và tình cảm của tác giả. 3- Phần 3 : " Phần còn lại" Ca ngợi cảnh hùng vĩ của sông Bạch Đằng. Với một tình cảm tha thiết, chân thành với một tấm lòng nồng nàn yêu nước, tác giả đã bộc lộ một niềm cảm xúc mãnh liệt, thể hiện lòng tự hào về sông Bạch Đằng lịch sử, về chiến công vang dội của đất nước trên dòng sông này, ca ngợi các bậc anh hùng, hào kiệt đã chiến đấu và chiến thắng kẻ thù, đem lại thái bình muôn thuở cho dân tộc
Mình o yen bai, minh co 7-9tr dang muon mua tang vo mot laptop vo minh giao vien van ma minh thi khong biet nhieu ve laptop cho lam vay bac nao tu van giup minh voi

jdhgjfg

Hiện nay, nếu có 7 đến 9 triệu đồng bạn có thể chọn các dòng laptop mini Eee PC của Asus hay Aspire One của Acer những laptop này có thể chạy các ứng dụng văn phòng và lướt web. Nếu bạn muốn chọn một laptop để học và làm việc và sau này có thể năng cấp thì bạn có thể chọn laptop thương hiệu Việt Nam CMS. Tui bảo nè, nếu dùng văn phòng thì máy của bạn quá lãng phí khi mua CPU mạnh như vậy. Còn nếu chơi game thì phải có VGA mạnh một chút. VGA onboard thì dù CPU có mạnh cỡ nào cũng ko chơi game tốt được. (kể cả game online nhé) Cấu hình tham khảo AMD: Main: nếu bạn chuộng ASUS thì chỉ có M2N-E là best (nếu MSI thì có con OC tốt hơn, nhưng thôi, chắc bạn thích Intel thì bạn chạy DF thôi nhỉ) CPU: Athlon X2 3800+ RAM: 1024MB DDR2 BUS 800 (nếu dư tiền thì mua thêm thanh nữa cho thành 2GB) VGA: ASUS 7300GT (256MB) nếu bạn thích ASUS, còn nếu là mình thì mình chọn PALIT 7300GT. Nếu dư dả tiền thì mua con 7600GS cũng tốt. Case + PSU: $50 là dư dả, AMD chạy êm và mát lắm, ko lo đến chuyện phải mua case đắt làm gì, kinh nghiệm bản thân đó. Bộ này cũng không tốn điện lắm đâu mà phải mua PSU công suất cao. Bộ này khoảng 8,5 triệu Bạn tham khảo nhé. Chúc vui vẻ!

styles

Bạn tham khảo bài viết này rồi khai triển dàn bài và làm bài nhé Có phải trẻ hư do bạn bè xấu? Trước khi ngăn cấm con kết bạn với ai, hãy khách quan trả lời tại sao bạn không thích bạn của nó? Một số cha mẹ vì sự “thiên vị vô thức”, đã chủ quan cho rằng con mình hư là do xúi giục của bạn bè xấu, trong khi thủ phạm chuyên gây sự có thể là con. Có quan niệm cho rằng việc hình thành nhân cách của trẻ phụ thuộc vào bạn bè cùng trang lứa nhiều hơn gia đình. Những năm đầu, trẻ hoàn toàn bắt chước cách xử sự của cha mẹ. Nhưng khi trẻ lớn hơn một chút và bắt đầu kết bạn, trẻ có thể bị ảnh hưởng từ bạn chúng. Nếu gặp những đứa trẻ hư, hay gây gổ, con bạn cũng có thể trở nên hung hăng, bướng bỉnh hoặc ngược lại sẽ rất nhút nhát, sợ sệt. Nếu trẻ được gửi đi học nhà trẻ, mẫu giáo, các bậc phụ huynh có thể yên lòng hơn với cách chăm sóc, giáo dục ở nhà trường. Với những phương pháp sư phạm khoa học, trẻ sẽ được hướng dẫn chọn bạn và những trò chơi phù hợp với lứa tuổi. Trong khoảng 4,5 đến 5 tuổi, trẻ bắt đầu tranh giành vị trí “trung tâm” trong các mối quan hệ bằng cách chứng tỏ khả năng, sức mạnh của mình trong các trò chơi, thậm chí bắt nạt bạn. Hầu hết mọi bé trai từ năm đến tám tuổi bắt đều tỏ ra hết sức ngang bướng, hay phá phách, nghịch ngợm. Tuy nhiên, phụ huynh không nên quá nóng nảy, vận dụng quyền hành đánh con hay dọa nạt bạn bè của chúng. Ngoài ra, sự cưng chiều quá mức của cha mẹ có thể làm hư trẻ. Một số gia đình cho rằng hành động dám ”bắt nạt” những đứa trẻ khác là biểu hiện của lòng can đảm. Trẻ có thể dựa vào điều này để làm mưa làm gió và ngày càng bướng bỉnh hơn. Tuy nhiên, không thể vì quá lo lắng việc con bị bắt nạt mà cha mẹ lúc nào cũng ra sức che chở, bảo vệ chúng một cách mù quáng. Đến một lúc nào đó, con bạn phải hòa nhập vào cuộc sống xã hội, sự bỏ bê hay nuông chiều quá mức cũng sẽ bất lợi cho việc hình thành nhân cách của trẻ. Cha mẹ nên quan tâm, uốn nắn, nhưng cũng biết khuyến khích trẻ học tự lập, không ỷ lại hoàn toàn vào bố mẹ. Muốn như thế, cha mẹ phải học cách hiểu để ứng xử thích hợp với trẻ. Xét lại hành động của mình: Tính cách, ứng xử của cha mẹ phần nào ảnh hưởng đến hành vi của trẻ. Một số bậc cha mẹ vì sự thiên vị một cách vô thức đã chủ quan cho rằng con mình hư là do bạn bè xúi giục, trong khi thủ phạm chuyên gây sự có thể chính là con bạn. Vì vậy, trước khi tỏ ý ngăn cấm con mình kết bạn với ai đó, hãy khách quan trả lới câu hỏi tại sao bạn không thích bạn của con? Ngoài ra, đừng can thiệp quá sâu vào mối quan hệ của con. Hãy khuyến khích, hướng dẫn trẻ tự giải quyết những rắc rối. Điều ấy sẽ có lợi khi trẻ lớn lên. Đừng quá thành kiến với trẻ: Trẻ em luôn nhớ rất rõ những điều người lớn nhận xét, và một khi bạn có thành kiến với chúng thì chúng cũng sẽ có thành kiến với bạn. Nên đối thoại, đừng áp chế trẻ: Các bậc cha mẹ thường mắc phải sai lầm là sử dụng lối giáo dục áp chế. Đa số cha mẹ thường không dành thời gian giải thích cặn kẽ và chia sẻ những kinh nghiệm với trẻ. Thậm chí, ngay cả khi trẻ thắc mắc, một số cha mẹ đã gạt phăng và còn cho trẻ cố cãi bướng. Nếu cha mẹ cố tình áp chế, không chịu giải thích và tìm hiểu tâm tư của trẻ, có thể dẫn đến việc trẻ ngày càng trở nên bướng bỉnh và lầm lì hơn, gây nên những hậu quả không tốt trong tương lai. Đừng lạm dụng quyền lực: Trong giáo dục, quyền lực có một giới hạn nhất định ở phạm vi hướng dẫn và uốn nắn. Việc lạm dụng quyền lực để biến trẻ trở thành theo ý bạn là một sai lầm. Khi trẻ lớn lên và bắt đều có tư duy, trẻ trở thành một thành phần của xã hội. Trẻ phải tự hòa nhập vơi cuộc sống và cả một con đường tương lai dài phía trước. Cha mẹ hãy là nơi nương tựa tinh thần vững chắc, chắp cánh cho trẻ bay xa.

Kim

... Trong điều kiện sống hiện nay, không phải ai cũng đủ điều kiện để thực hiện những chuyến du lịch vòng quanh thế giới. Do đó, chúng ta cần tận dụng khả năng và sự đáp ứng tuyệt vời của sách. Những trang giấy mỏng manh kia đủ sức đưa bạn vượt trùng dương đến với xứ sở kì lạ của những kim tự tháp Ai Cập cổ xưa, những đền đài kiến trúc lộng lẫy ở châu Âu, Vạn Lí Trường Thành hùng vĩ và những cảnh quan tuyệt vời mà tạo hoá ban tặng cho con người. Nào, mời bạn hãy cùng tôi đi vào vũ trụ chứa bao điều bí ẩn hay lặn xuống lòng đại dương mênh mông để tìm hiểu cái nôi của sự sống ... chắc chắn, bạn và tôi sẽ có những ấn tượng sâu sắc chẳng thể nào quên. Sách sẽ chắp đôi cánh cho trí tưởng tượng của chúng ta bay cao, cao mãi. Sách còn là chiếc cầu nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Nhờ sách mà chúng ta hiểu được lịch sử mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước của tổ tiên, hiểu được nguyên nhân nào đã đem lại sức mạnh chiến thắng mọi kẻ thù xâm lược của một dân tộc nhỏ bé như dân tộc ta. Có thể nói, mọi tinh hoa của đời sống vật chất, đời sống tinh thần của dân tộc Việt đã được phản ánh trong từng trang sách. Từ hiểu biết do sách đem lại, chúng ta thêm tự hào và có ý thức sống sao cho xứng đáng với truyền thống tốt đẹp của cha ông. Lợi ích to lớn do sách đem lại là sự thật hiển nhiên ai cũng phải công nhận. Chúng ta không thể có được một cuộc sống tốt đẹp mà không có sách vì sách khích lệ con người, nuôi dưỡng những khát vọng cao đẹp ...
giúp em giùm nha em cảm ơn nhiều [:D][:D]

chikita

MB: Giới thiệu qua loa: cái này em cứ chém gió ra kiểu như là cờ bạc là 1 tệ nạn thế này thế kia,nó dẫn đến nhiều tệ nạn khác,nó len lỏi vào mọi nơi,và ngày nay còn có hiện tượng hs chơi cờ bạc,nhứt là bi h sau Tết có tìn mừng tủi,blah blah blah xong kết lại bằng câu chủ đề:"Vậy tại sao cờ bạc lại là 1 tệ nạn?".Chấm xuống dòng _TB:Đi vào từng ý sau đây,hết 1 ý lại chấm xuống dòng lùi vào 2 ô .Tuyệt đối tránh dồn hết 1 đống vào 1 đoạn sẽ tạo cảm giác bỉ ổi ở người chấm .Có 3 ý chính đc nêu ra trong bài đó là định nghĩa cờ bạc,vì sao cờ bạc là tệ nạn và lời khuyên,dẫn chứng để mọi người ko chơi cờ bạc. *Ý 1:Đưa ra định nghĩa về cờ bạc.Em có thể sd những dẫn chứng sau: +Cờ bạc là các hình thức vui chơi,giải trí...như tổ tôm,xóc đĩa,tá lả,và mục đích của những người chơi là để kiếm chác,ăn thua,... +Cờ bạc...như dịch nghĩa của nó ra...có nghĩa là..."chơi cờ mất bạc" ( phải vậy hem trời )...đại khái là có sự xuất hiện của tiền bạc trong trò chơi. *Ý 2:Vì sao gọi cờ bạc là tệ nạn.Trong ý này có các ý phụ sau: #Ý phụ 1:Cờ bạc là hình thức trao đổi tiền bạc 1 cách bất chính => tiêu cực ( diễn giải ý này ra,bôi sao cho nó ra khoảng 2-3 câu,nhiều hơn càng tốt,điều này phụ thuộc vào trình độ chém gió của em ) #Ý phụ 2:Cờ bạc đã lan sâu vào cộng đồng người dân:Từ người lớn đến trẻ nhỏ,từ giám đốc đến bà đồng nát ( nói thế thôy chứ dẫn ra đến anh công nhân thôy chứ dẫn ra bà đồng nát thì cô giáo cho cả cái dép vào mặt ).Sau đó bôi ra theo các ý sau: +Vô tình:ngày lễ Tết được nghỉ ngơi,họ hàng anh em thậm chí có cả con cháu tụ tập chơi để giải trí,số tiền ăn thua nhỏ nhưng vô tình gieo vào đầu óc con trẻ những suy nghĩ về việc kiếm tiền mà ko phải lao động => tiêu cực +Cố ý:cái này lại chia nhỏ ra làm những ý sau: %Những người lười lao động muốn kiếm tiền 1 cách dễ dàng => cờ bạc %Những người quá thừa tiền,ko biết làm gì => giải sầu bằng cờ bạc(dẫn ra 1 vài con bạc nổi tiếng nào đây trong mấy kái phóng sự hoặc lên Google mà Search) Xong chốt thêm câu:thậm chí cờ bạc len lỏi vào tận hoc đường,đặc biệt là sau Tết các bạn có nhiều tiền mừng tủi => cờ bạc.Chém ý này ra mấy câu. Ghép 2 ý phụ trên vào trong 1 đoạn văn.Chấm xuống dòng,lùi vào 2 ô Đoạn tiếp theo này sẽ nói về tác hại của cờ bạc #Ý phụ 3:Cờ bạc làm thoái hóa đạo đức con người:Việc cờ bạc làm nhiều người nảy sinh ý nghĩ kiếm tiền mà ko phải lao động => khơi dậy lòng tham.Nhiều người còn lừa đảo,blah blah blah để kiếm tiền...chém ý này ra khoảng độ chục câu #Ý phụ 4:Cờ bạc dẫn tới nhiều tệ nạn khác:Cờ bạc thắng thì muốn chơi tiếp,thua thì muốn gỡ gạc...=> cái vòng luẩn quẩn,đến khi hết tiền sẽ...làm liều,dẫn tới nhiều tệ nạn khác như buôn bán ma túy,mại dâm...Môi trường cờ bạc thường ko lành mạnh(vì phải giấu giếm) => dễ làm con người,nhất là học sinh sa đọa,làm giảm thành tích học tập,thậm chí rơi vào các tệ nạ như hút thuốc lá,chích hút heroin,... Hết đoạn này là kết thúc ý chính 2.Em xuống dòng,viết vào ý chính 3. *Ý chính 3hòng tránh tệ nạn cờ bạc.Ở ý này,em cần nêu rõ cho người đọc ( mà ở đây là cô giáo em ),rằng cờ bạc là 1 tệ nạn nguy hiểm,nhưng cái chính là nó đặc biệt nguy hiểm đối với học sinh vì suy nghĩ còn non nớt,dễ bị lầm đường lạc lối. #Ý phụ 1:Học sinh ngây thơ => dễ bị rủ rê,lôi kéo vào con đường cờ bạc,từ đó lại bị rủ rê lôi kéo vào các tệ nạn khác như đã nêu ở trên,vì thế cần nói "ko" với cờ bạc từ đầu.Tuyệt đối ko tham gia vào bất kỳ hoạt động nào mang tính đỏ đen,dù mục đích chỉ là để "chơi cho vui" hay thậm chí là...cho biết. #Ý phụ 2:Cái ý này nghe nó bỉ ổi lắm nhưng mà cô bọn mình thik nghe thế em ah.Tức là phải tuyên truyền với mọi người rằng cờ bạc tai hại thế này thế nọ thế kia ( đoạn này em sử dụng tư liệu ở trên để chém ra),bản thân mình là học sinh thì phòng chống bằng cách noi ko với cờ bạc,khuyên bảo bạn bè đã đang hoặc có ý định cờ bạc,mách...ờ..."báo cáo" với thầy cô,cha mẹ khi thấy bạn bè có hiện tượng cờ bạc,... Bây h em đã chém được kha khá,có thể đi vào phần kết bài được rồi. _KB: Em chép lại cái mở bài cho anh,rằng cờ bạc là 1 tệ nạn nguy hỉm,đặc biệt là với học sinh,thế này thế nọ thế kia,tức là bê nguyên cái mở bài vào nhưng đảo vị trí câu và thêm bớt 1 vài từ ( văn nghị luận nó phải thế em ah).Nhớ tuyệt đối chém gì thì chém nhưng ko đc thiếu câu chủ đề "cờ bạc là tệ nạn".Và em chốt lại bằng 1 câu,câu này em xuống dòng,viết bằng chữ in hoa,tức là 1 khẩu hiệu ấy.Ở cuối phần kết bài em sẽ viết như thế này:....Vì vậy,là học sinh,chúng ta phải nhớ: "NÓI KO VỚI CỜ BẠC" Vậy là xong bài văn rồi ...Nếu em làm được 1 bài văn đầy đủ các ý như trên thì bét ra em cũng phải được 7 điểm.Còn nếu muốn điểm 8,9,thậm chí...9,5 ( các cô ko bao h cho 10 ) thì điều đó còn phụ thuộc vào trình độ...chém gió của em ,cũng như tư liệu thực em đưa ra có phong phú hay ko,nhân vật trong tư liệu đó có nhiều người biết,đặc biệt là cô giáo em biết hay ko.Thế nhé,còn bài học hành tối nay anh sẽ post hướng dẫn cho em,bây h anh mà ko về nhà thì mẹ anh kill ....Được điểm cao nhớ comment cảm ơn anh ná
có ai biet bài văn nào nói về trạng nguyên thời xưa hoăn tướng tham dự hôi nghị Diên Hồng hay viết về ngày 26/3 ko? đang cần gấp

Minh

vao google ma tim. nhanh thoi ma [;)]

Kim

Đây là bài thơ tình của người đang yêu chứ không phải là thư tình của người nhìn người khác yêu, bởi chỉ có người đang yêu mới diễn tả những xúc cảm tình yêu đúng như vậy. Nỗi nhớ nhung, rồi nơi tình yêu đến ... có ai biết được yêu khi nào và có ai biết được sóng từ đâu đến ! Xuân Quỳnh nói hộ tâm trạng đang yêu của mọi người " Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không nhớ được Hình ảnh " sóng" tượng trưng rất độc đáo mà vô cùng sâu lắng. Chỉ có sóng mới đêm ngày trào dâng, trái tim yêu đang ngày trào dâng, trái tim yêu đêm ngày cũng vậy. Cái hồn hậu, cái đắm say, cái tình tha thiết nhất được biểu hiện bằng hình tượng thơ này. Lấy sóng để nói nỗi nhớ, nói tình yêu thì không hẳn chỉ có Xuân Quỳnh, nhưng quả nói đến Xuân Quỳnh thì hình tượng thơ này trở nên mới mẻ bao nhiêu. Con sóng ấy có tình yêu, có niềm nhớ nhung nhưng lại mang thêm sự nhân hậu, dịu dàng của người phụ nữ và đấy là bản sắc riêng của Xuân Quỳnh. Nỗi nhớ nhung của con sông cũng là nỗi nhớ nhung của bao người khác nhớ người mình yêu. Tâm trạng nhớ nhung của Xuân Quỳnh cũng là tâm trạng của bao người đang yêu.
nhan nay 20/11, ke cho cac ban nghe ve mot ki niem dang nho giua thay, co giao cu[:x]

Tôi yêu VN

Bạn vào link này này có rồi mà bạn [b]Nhân ngày 20-11 kể lại một kỉ niệm đáng nhớ giữa em và thầy cô giáo cũ [/b] [blue]http://www.vatgia.com/hoidap/4599/62315/nhan-ngay-20-11-ke-lai-mot-ki-niem-dang-nho-giua-em-va-thay-co-giao-cu.html[/blue]
Anh- chi cho em ý kiến về bài văn này, em tim ca google de bai tham khao nhung ko co, trong diễn đàn này chi có 1 bài của ban trandung8x de tham khao, nhung e cam thay van con thieu nhieu vấn đề, anh chị giúp em được ko

Quynh Chi

Một số ý kiến để bạn tham khảo : - Học và hiểu rõ luật giao thông - Tuân thủ đúng luật giao thông - Đội nón bảo hiểm - Đi xe buýt nếu có thể - Phạt nặng đối với những người gây ta TNGT
Van de giam thieu tai nạn giao thong em co xem bai cua ban trandung8x nhung van con nhieu van de chua ro lam, anh chi co the cho em y kien tham khao them duoc ko

Phan Hung Son

Tai nạn giao thông là những rủi ro liên quan đến tính mạng mà người tham gia giao thông gặp phải. Có rất nhiều, vô vàn nguyên nhân dẫn đến tai nạn giao thông. Để giải quyết được bài toán này, chúng ta phải đặt nó lên trên bàn, dùng các phương pháp suy diễn, diễn giải logic để bóc tách từng vấn đề ra nhằm đưa tới những kết luận phù hợp với điều kiện thực tế của chúng ta hiện nay. Trước hết, tôi rất hoan nghênh Bộ trưởng GTVT đã lập lên diễn đàn Hiến kế giảm thiểu tai nạn giao thông nhằm kêu gọi nhân dân hiến dâng kế sách cho nghành GTVT. Song, thiết nghĩ, một xã hội tiên tiến, phát triển là một xã hội đã có sự phân công hoá về lao động và sản xuất nhằm tạo ra tính chuyên môn, chuyên hoá trong lao động. Nói một cách đơn giản thì là: việc của ai người đó làm. Người nông dân không thể hiến dâng một kế sách hay để giảm thiểu tai nạn giao thông, họ chỉ có thể học và nhớ nội dung qui định về an toàn giao thông được đặt ra và qui định bởi những người đã có kiến thức học hành bài bản và có kinh nghiệm công tác trong nghành, và ngược lại, những người lãnh đạo giỏi chuyên môn trong nghành cũng rất khó có thể cầm cày để giúp nông dân cày ruộng. Vì vậy, mục đích của diễn đàn đó là sự lắng nghe ý kiến phản ánh, đóng góp của người dân về giảm thiểu tai nạn giao thông, nó thực chất là cách vi hành của các vị lãnh đạo trong thời đại internet. Còn về kế sách, nó sẽ được xây dựng dựa trên học thức chuyên nghành cùng ý kiến đóng góp của nhân dân. Dựa trên quan điểm của mình, tôi xin chia các nguyên nhân dẫn đến tai nạn giao thông như sau: 1. Cơ sở hạ tầng giao thông. 2. Hệ thống luật pháp qui định về an toàn giao thông bắt buộc đối với người tham gia giao thông. 3. Phương pháp xử phạt hành chính đối với người vi phạm luật an toàn giao thông (đặc biệt nhấn mạnh đến người làm luật). 4. Ý thức chấp hành nghiêm chỉnh luật an toàn giao thông của người dân. Xét một cách tổng thể, chúng ta còn quá yếu kém trong cả 4 vấn đề nêu trên. Vì vậy, số lượng các vụ tai nạn giao thông tăng cao trong thời gian vừa qua cũng là một điều quá dễ hiểu. Vậy, chúng ta phải làm gì để giảm thiểu tai nạn giao thông? 1. Nâng cấp cơ sở hạ tầng giao thông? Đây không phải là việc làm một sớm, một chiều vì điều này liên quan đến năng lực kinh tế, tốc độ và chiến lược phát triển kinh tế của quốc gia. Tôi xin có ý kiến ở đây là: chúng ta nên áp dụng mô hình hạ tầng cơ sở giao thông của các nước tiến (cụ thể là những nước nào, chắc các bác trên Bộ cũng biết), đừng phải tự nghĩ, tự mò mẫm rồi lại đập đi, làm lại, chắp vá...tốn tiền của của nhân dân, nhà nước. Chúng ta nên làm chậm nhưng chắc. 2. Hệ thống luật pháp về an toàn giao thông? Tôi xin các bác 8 chữ: đầy đủ, gắn gọn, rõ ràng, dễ hiểu. 3. Nâng cao ý thức của người dân khi tham gia giao thông? Đây chính là vấn đề cấp thiết nhất mà chúng ta cần phải làm ngay và nó cũng là vấn đề tiên quyết nhất trong kế sách giảm thiểu tai nạn giao thông hiện nay. Vậy chúng ta phải làm như thế nào? phương cách làm ra sao để đánh thức, bật thức, thức tỉnh ý thức, tinh thần trách nhiệm của người dân khi tham gia giao thông? Điều này liên quan đến mặt nhận thức của con người về hành động của họ để nhận ra phải - trái, đúng - sai. Nhận thức này được hình thành trên cơ sở nền tảng giáo dục mà đặc biệt là giáo dục cộng đồng. Và khi mặt nhận thức đã tăng cao thì phương pháp xử phạt những người vi phạm giao thông (đặc biệt là những người làm luật) cũng sẽ được giải quyết. Đó là những nét sơ bộ để giải bài toán giảm thiểu tai nạn giao thông. Bạn cũng có thể làm theo dàn bài này: TNGT ko bỏ qua bất kì một ai,từ người già tới trẻ nhỏ,từ nam đến nữ.Và chỉ những người tuân thủ đúng những quy định về ATGT mới có thể thoát khỏi vòng lưới nguy hiểm này. Không nói gì xa, cta có thể bắt gặp ở bất kì đâu hình ảnh của những cô cậu học sinh vô tư điều khiển xe máy khi chưa đủ tuổi cho phép mặc cho hậu quả của hành động đó vô cùng nghiêm trọng Ta cũng cóthể thấy từ khi có những quy định đôi mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông, mọi người đều tham gia một cách nghiêm túc bởi họ biết được ý nghĩa của việc đó đối với bản thân mình và xã hội.Nhưng bên cạnh đó có những người,chấp hành miễn cưỡng và chỉ sử dụng chúng nhằm đối phó với cơ quan công an,hoặc là sự trách nhiệm với việc quên mang mũ bảo hiểm.Hay những người fản đối kịch liệt và không một lần đội bởi “nó chẳng sành điệu chút nào”. Đã ko tuân thủ quy định, họ còn chê cười những người đội mũ là ko sành điệu.Nhưng đó chỉ là cái nhìn hạn hẹp mà thôi.Họ đâu có biết rằng nếu như có tai nạn xảy ra thì sẽ ra sao?Liệu lúc đó đẹp hay xấu, sành điệu hay không sành điệu có còn quan trọng nữa ko?Và lúc đó,ai mới chính alf người cười, ai là kẻ khóc. Và học sinh cũng không nằm ngoài vòng lứoi này.Thực sự là khó khăn khi fải qua con đường có trường học vào đúng giờ tan trường.Tiếng trống trường điểm,học sinh tràn ra đường như vỡ bờ.Chen lấn, xô đẩy, tiếng cười nói, đùa vui của học sinh, đúng là một cảnh tượng hỗn loạn.Nhưng đằng sau những tiếng cười là nước mắt của bao nhiêu người cha, người mẹ.Họ đâu biết đc rằng sự vô tâm của họ lại fải trả một cái giá quá đắt vậy chứ. Nhóm 3 nhóm 5 tụm lại nói chuyện ngay giữa đường, hay chạy qua đường như ko có người vậy.Bỗng nhiên sự im lặng bao trùm lên ,ko còn hỗn loạn, ko còn cười nói mà là những cái nhìn đổ dồn về nơi đang xảy ra sự bất thường đó.Một tai nạn đã xảy ra, mọi người khác chỉ biết nhìn rùi chia buồn cho số phận hẩm hiu của người học sinh kia nhưng rồi đâu lại vào đó.Vẫn như chưa có chuyện gì xảy ra, vẫn vui cười nói chuyện.Họ đâu biết rằng bây giờ thì không fải là họ rơi vào hoàn cảnh đó những rồi sẽ có một ngày người đó là chính họ.Nhưng đâu fải mỗi họ đâu mà còn là những người đang đi qua con đưòng đó.Vì thế khi đi qua những nơi như vậy mọi người fải tập trung hết sức bởi biết đâu sẽ có một cô cậu học sinh nào nhảy ra trc xe mình.Những người đi đường có đáng fải nhận hậu quả mà không fải họ gây ra ko? Thể hiện khả năng của mình với mọi người xung quanh cũng là một việc rất có ích.Nhưng thể hiện bằng việc đua xe, lạng lách đánh võng, bốc đầu xe.............. với tốc độ cao ở những nơi đông người qua lại.Và hậu quả là..........! Có những ông bố bà mẹ làm việc quần quật chỉ mong cho con tất cả những gì tốt đẹp nhất nhưng rồi chỉ sau một đêm, tất cả đều trở về con số không tròn trĩnh bởi đứa con muốn thể hiện mình bằng những trò vô nghĩa kia. Không chỉ gây ra nỗi đau cho chính bố mẹ của mình, mà còn gây ra nỗi đau tột cùng cho những gđình đc xem là xấu số khác trong đêm đó.Chỉ vì muốn thể hiện mình mà làm vậy có thực sự đáng ko? Chúng ta là thế hệ trẻ của đất nước, là tương lai của đất nước ko thể fá đi chính tương lai của mình hay tương lai của đnc bởi những hành động vô ý thức,những thú vui tiêu khiẻn và vô bổ và tiêu khiển đó.VÀ thử nghĩ xem, đâu có khó khăn gì khi đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông, nó còn giúp chúng ta giảm thiẻu các chấn thương nghiêm trọng ở não khi xảy ra tai nạn.Không vi phạm các quy định khi tham gia giao thông như vựot đèn đỏ, lái xe quá tốc độ, ko đi ngược chiều,ko đua xe,lạng lách đánh võng,.................Một điều quan trọng là hãy nắm rõ luật ATGT khi tham gia giao thông.Nếu thực sự cần thì hãy chuẩn bị cho mình một cuốn và luôn mang theo nó và đồng thời tuyen truyền cho mọi người xung quanh,tổ chúc các hoạt động ngoại khoá tìm hiểu về ATGT.Thường xuyên nắhc ở mọi người xung quanh khi tham gia giao thông.Tuy đó chỉ là một đóng góp bé nhỏ nhưng sẽ mang lại lợi ích trong việc giảm thiểu các vụ tai nạn giao thông ,bảo vệ mọi người và chúng ta.Rồi sẽ ko còn một ai fải đau lòng trc những tác hại cho vi phạm các quy định ATGT nữa, và cùng nhau xây dựng đất nước lớn mạnh và giàu đẹp/. Hoặc là: 1. Trả lời các câu hỏi sau rồi ráp lại thành bài văn. Mở bài: Nghe qua cái đề bài, bạn liên tưởng & nghĩ ngay đến cái gì vậy? Thân bài: Theo bạn TNGT từ đâu mà ra? từ chỗ 2 xe đụng nhau suy ra các nguyên nhân sau: -ai lỗi ai phải (vi phạm luật GT?) -cả 2 cùng phải (vậy tại vì thiết kế đường sai?) -nhân tố khác tác động vào (ví dụ: đá banh ở lòng đường rồi văng banh vào mặt người đi xe gây tai nạn ? bị rải đinh bể bánh xe gây ra tai nạn) -các nguyên nhân khác (ngủ gật, cãi nhau trong khi lái xe, say rượu, muốn tự tử v.v.?) Với mỗi nguyên nhân này, bạn nghĩ cách đơn giản để khắc phục xem. Đề bài kêu mình "suy nghĩ" và "hành động", vừa rồi chỉ là "suy nghĩ" thôi. Bây giờ chuyển sang phần hành động. Hành động gì đây? -tự bảo vệ mình: bằng cách nào bạn đoán đại đi -bảo vệ người khác -tuyên truyền luật lệ giao thông: hơi khó vì sẽ bị chê cười ... Kết luận: bạn so với cảm giác ban đầu (mở bài) và so với cảm giác bây giờ, rồi bạn phán đại 1 câu gì đó là xong. 2. Bài này chỉ hỏi về "suy nghĩ" không bắt "hành động" nên bạn có thể suy nghĩ lung tung thoải mái rồi sau đó xếp các ý nghĩ lại thành trật tự nào đó. Bạn lấy giấy viết ra, nghĩ đâu viết đó. Cứ gạch đầu dòng từng ý nghĩ. Nghĩ gì viết nấy. Đúng sai tính sau. Sau khi có khoảng 10-15 ý nghĩ, bạn có thể ngừng lại và sắp xếp chúng theo các trình tự sau: -thời gian (từ xưa đến nay) -không gian (từ gần đến xa) -lô gic (từ đơn giản đến phức tạp) Vây là bạn đã có 1 bài văn rồi đấy Bạn tham khảo và làm bài nhé. Chúc bạn thành công!

Nguyen Ha My

--->Nói về số phận của người con gái dưới chế độ phong kiến cần nhắc tới 1 số điều cơ bản sau: -Người con gái dưới chế độ pk phải chịu gò mình trong khuôn giáo,lễ tiết:họ bị gò bó trong khuôn phép của"tam tòng ,tứ đức". +Cha mẹ đặt đâu ,con ngồi đấy .Lấy chồng là phải theo chồng . Người chồng được coi là tru cột của gia đình ,và lời nói của họ có sức nặng trên hết . -->dù bà con làng xóm hết lời khuyên giải ,lên tiếng bảo vệ Vũ Nương thì chàng trương vẫn khăng khăng một mực cho rằng mình đúng. -Hôn nhân theo kiểu phong kiến :người phụ nữ phải thuận theo sự sắp đặt của đôi bên GDD :không được tìm hiểu đối tượng trước hôn nhân->vợ chồng có những hiểu lầm đáng tiếc ->cái chết oan uổng . "Cần thấy Vũ Nương là một hình tượng điển hình cho người phụ nữ phải gò mình ,bó buộc trong khuôn khổ lễ nghi giáo phép của XH phong kiến.Cuộc đời nàng không do nàng tự quyết định (Cha mẹ đặt đâu ,con ngồi đấy). Nàng và Trương Sinh tuy đã cưới nhau nhưng chưa hề qua giai đoạn "tìm hiểu trước khi cưới " như thế hệ ngày nay .Trương kia cũng chỉ là nghe tiếng về nàng mà đưa lễ sang dạm hỏi... Hai vợ chồng ăn ở với nhau chưa được bao lâu thì chồng lại phải đi xa... --->Chuyện hiểu lầm ,ghen tuông của Trương khi nghe chuyện con kể là lẽ thường. Vũ Nương tuy được bà con hàng xóm hết lời nói đỡ với chàng Trương nhưng tác động bên ngoài không đủ mạnh để đánh bại ĐỊNH KIẾN bấy giờ. Người con gái đã xuất giá là phải theo chồng ,cho nên bị chồng đuổi đi đồng nghĩa với việc không còn nời nào để tới ,nàng tất rơi vào cảnh cùng đường ->phải tìm đến cái chết để minh oan. Hành động tự vẫn của Vũ Nương tuy sau này dẫn đến những chuyện đáng tiếc ...nhưng nó thể hiện sự phản kháng của người phụ nữ bấy giờ ,thể hiện đức hạnh cao đẹp của người con gái trinh tiết." -->Đây là 1 đoạn có liên quan mà hôm nọ 1 bạn mới ? chị! Còn 1 điều nữa mà có thể dễ dàng nhận ra :Kiếp hồng nhan thì thường "bạc phận" -->Những người con gái tài đức xưa kia thường không tìm được hạnh phúc cho bản thân mà như người ta vẫn nói là "tài tình chi lắm cho trời đất ghen"... Bạn làm theo những gợi ý trên nhé!
em can dan bai thuyet minh tac giả, tac pham, dan bai gioi thieu tac ải, tac pham. anh chi hay chi ro dum em ve noi dung thuyet minh tac giả can phai lam nhung gi? và thuyet minh tac pham can phai lam nhung gi? con ve gioi thieu tac giả em can gioi...
(Xem thêm)

styles

Ví dụ giới thiệu về tác giả Nguyễn Bỉnh Khiêm. 1. Giới thiệu một tác giả văn học: Tác giả Nguyễn Bỉnh Khiêm. *Mở bài: + Nguyễn Bỉnh Khiêm là một nhà Nho tài đức vẹn toàn. * Thân bài: - Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491-1585) quê ở làng Trung Am, nay thuộc xã Lý Học, huyện Vĩnh Bảo, Hải Phòng. - Đỗ Trạng nguyên năm 1535, làm quan dưới triều Mạc. + Dâng sớ vạch tội bọn lộng thần -> vua không nghe -> cáo quan về quê dạy học, lấy hiệu là Bạch Vân. + Nguyễn Bỉnh Khiêm là người có học vấn uyên thâm -> có nhiều mách bảo kín đáo cho vua chúa nhằm hạn chế chiến tranh, chết chóc. - Nguyễn Bỉnh Khiêm là nhà thơ lớn của dân tộc. + Để lại khoảng 700 bài thơ chữ Hán và hơn 170 bài thơ chữ Nôm. + Thơ ông mang đậm chất giáo huấn, triết lý, ca ngợi chí kẻ sĩ, thú thanh nhàn, và phê phán những thói xấu trong xã hội. * Kết bài: - Nguyễn Bỉnh Khiêm là tấm gương về tài năng và nhân cách. - Tấm gương đó còn sáng soi đến mãi ngày nay và sau này.
Sản phẩm nổi bật

Thành viên tích cực

1

Linh Hong

3 lượt cảm ơn
2

Dang Anhs

1 lượt cảm ơn
3

Nguyen Van Cuong

1 lượt cảm ơn
4

Nguyê n Thi Nga

1 lượt cảm ơn
5

Hương Trịnh

1 lượt cảm ơn