Tìm kiếm theo danh mục
Nhung loi ich cua viec hoc tieng Han mang lai
Tiếng Hàn đang là ngoại ngữ được nhiều bạn trẻ Việt Nam lựa chọn để học tập và rèn luyện. Vậy lợi ích của việc học tiếng Hàn là gì? HALO Education sẽ giúp bạn tìm hiểu một vài ưu điểm của việc học ngoại ngữ này dươi đây nhé! 1. Học tiếng Hàn để...
(Xem thêm)
Từ đường Điện Biên Phủ (kế bên Bệnh Viện Bình Dân) đến đường Lê Đức Thọ (gần chợ An Nhơn) thì tôi đi xe bus số mấy ạh ?

Linh Kute

chi phí cắt bao quy đầu bệnh viện bình dân là bao nhiêu vậy nhỉ
Có nên học tiếng Đức qua các ứng dụng điện thoại không?
Hiện nay trên kho ứng dụng khổng lồ như App Store hay CH play tràn lan các ứng dụng đáp ứng nhu cầu tự học ngoại ngữ của các đối tượng học viên. Tuy nhiên, chúng ta luôn đạt ra câu hỏi rằng có nên học trên các ứng dụng đó không? Nâng cao hiệu...
(Xem thêm)
lam nhanh dum em nha thu tu co duoc ko vay may anh may chj

thu

Mùa thu vốn là một đề tài quen thuộc trong thơ ca Việt Nam. Thu thường mang đến cho thi sĩ một nỗi buồn man mác, gợi nhớ hay nuối tiếc về một cái gì đó xa xôi, đầy bí ẩn. Dường như không ai vô tình mà không nói đến cảnh thu, tình thu khi đã là thi sĩ! Đến với Nguyễn Khuyến, chúng ta sẽ thấy được điều đó. Cảnh mùa thu trong thơ ông không phải là mùa thu ở bất cứ miền nào, thời nào, mà là mùa thu ở quê ông, vùng đồng chiêm Bắc Bộ lúc bấy giờ. Chỉ với bầu trời “xanh ngắt” (Thu vịnh), với cái nước “trong veo” của ao cá (Thu điếu), và cái “lưng giậu phất phơ màu khói nhạt, làn ao lóng lánh bóng trăng loe” ( Thu ẩm). Nguyễn Khuyến đã làm say đắm lòng bao thế hệ! Khi nhận xét về bải thơ Thu điếu của Nguyễn Khuyến, Xuân Diệu có viết: “Bài thơ thu vịnh là có thần hơn hết, nhưng ta vẫn phải nhận bài Thu điếu là điển hình hơn cả cho mùa thu của làng cảnh Việt Nam”. Vậy ta thử tìm hiểu xem thế nào mà “Thu điếu là điển hình hơn cả cho mùa thu của làng cảnh Việt Nam”? Nếu như ở Thu vịnh, mùa thu được Nguyễn Khuyến đón nhận từ cái không gian thoáng đãng, mênh mông, bát ngát, với cặp mát hướng thượng, khám phá dần các tầng cao của mùa thu để thấy được: “ Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao”, thì ở Thu điếu, nhà thơ không tả mùa thu ở một khung cảnh thiên nhiên rộng rãi, không phải là trời thu, rừng thu hay hồ thu, mà lại chỉ gói gọn trong một ao thu: ao chuôm là đặc điểm của vùng đồng chiêm trũng, vùng quê của Nguyễn Khuyến: Ao thu lạnh lẽo nước trong veo Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo Câu thơ đầu tồn tại hai vần “eo”, câu thơ thể hiện sự co lại, đọng lại không nhúc nhích, cho ta một cảm giác lạnh lẽo, yên tĩnh một cách lạ thường. Không có từ “lẽo” và từ “veo” cũng đủ cho ta thấy cảnh tĩnh, nhưng thêm hai từ này lại càng thấy cảnh tĩnh hơn nữa. Khung ao tuy hẹp nhưng tác giả lại không bị giới hạn mà mở rộng ra nhiều chiều, trong cái không khí se lạnh đó dường như làm cho làn nước ao ở độ giữa thu, cuối thu như trong trẻo hơn. Những tưởng trong “ao thu lạnh lẽo” ấy, mọi vật sẽ không xuất hiện, thế mà thật bất ngờ: Khung ao không trống vắng mà có “một chiếc thuyền câu bé tẻo teo”. Có khung cảnh thiên nhiên và có dấu vết của cuộc sống con người, khiến cảnh thu thêm được phần nào ấm cúng. Chiếc thuyền “tẻo teo” trông thật xinh xắn. Câu thơ đọc lên, làm cho đối tượng miêu tả trở nên gần gũi và thân mật biết bao!Với hai câu mở đầu, nhà thơ sử dụng những từ ngữ gợi hình ảnh, tạo độ gợi cao: “lẽo”, “veo”, “tẻo teo” mang đến cho người đọc một nỗi buồn man mác, cảnh vắng vẻ, ít người qua lại. Và rồi hình ảnh: Sóng biếc theo làn hơi gợn tí Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo Càng làm cho không khí trở nên tĩnh lặng hơn, nhà thơ đã dùng vcái động của “lá vàng trước gió” để miêu tả cái tĩnh của cảnh thu làng quê Việt Nam. Những cơn gió mùa thu đã xuất hiện và mang theo cái lạnh trở về, khiến ao thu không còn “lạnh lẽo”, không còn tĩnh lặng nữa vì mặt hồ đã “gợn tí”, “lá vàng khẽ đưa vèo”, cảnh vật dường như đã bắt đầu thay đổi hẳn đi! Cơn “sóng biếc” nhỏ “hơi gợn tí” và chiếc lá “trước gió khẽ đưa vèo” tưởng như mâu thuẫn với nhau, nhưng thật ra ở đây Nguyễn Khuyến đã quan sát kĩ theo chiếc lá bay trong gió, chiếc lá rất nhẹ và thon thon hình thuyền, chao đảo liệng đi trong không gian, rơi xuống mặt hồ yên tĩnh. Quả là phải có một tâm hồn yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống thật sâu sắc thì Nguyễn Khuyến mới có thể cảm nhận được những âm thanh tinh tế, tưởng chừng như chẳng ai để ý đến như thế! Như trên đã nói: mở đầu bài thơ, tác giả sử dụng vần “eo” nhưng tác giả không bị giới hạn mà đã mở rộng không gian theo chiều cao, tạo nên sự khoáng đạt, rộng rãi cho cảnh vật: Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt Ngõ trúc quanh co khách vắng teo Bầu trời thu xanh ngắt xưa nay vẫn là biểu tượng đẹp của mùa thu. Những áng mây không trôi nổi bay khắp bầu trời mà “lơ lửng”. Trước đây Nguyễn Du đã từng viết về mùa thu với: Long lanh đáy nước in trời Thành xây khói biếc non phơi bóng vàng Nay Nguyễn Khuyến cũng thế. Mở ra không gian rộng, cảm hứng Nguyễn Khuyến lại trở về với khung cảnh làng quê quen thuộc cũng vẫn hình ảnh tre truc, vẫn bầu trời thu ngày nào, vẫn ngõ xóm quanh co…tất cả đều thân thương vè nhuốm màu sắc thôn quê Việt Nam. Chỉ đến với Nguyễn Khuyến, chúng ta mới thấy được những nét quê tĩnh lặng, êm ả như vậy. Trời sang thu, không khí giá lạnh, đường làng cũng vắng vẻ. “Ngõ trúc quanh co” cũng “vắng teo” không bóng người qua lại. Sau này Xuân Diệu trong bài Đây mùa thu tới cũng đã bắt đựơc những nét điển hình đó của sông nước ở vùng quê, khi trời đã bắt đầu bước vào những ngày giá lạnh: Những luồng run rẩy rung rinh lá… … Đã nghe rét mướt luồn trong gió Đã vắng người sang những chuyến đò Cùng với: Cành biếc run run chân ý nhi (Thu) Thế rồi trong cái không khí se lạnh đó của thôn quê, những tưởng sẽ không có bóng dáng của con người, ấy vậy mà thật bất ngờ đối với người đọc: Tựa gối buông cần, lâu chẳng được Cá đâu đớp động dưới chân bèo. Hai câu thơ kết thúc đã góp phần bộc lộ đôi nét về chân dung tác giả. Tôi nhớ không lầm dường như đã có tài liệu cho rằng: “tựa gối, ôm cần lâu chẳng được”, “ôm” chứ không phải là “buông”. Theo Việt Nam tự điển thì “buông” hay hơn, phù hợp với tính cách của nhà thơ hơn. Trong những ngày từ quan lui về ở ẩn, mùa thu câu cá, đó là thú vui của nhà thơ nơi làng quê để tiêu khiển trong công việc, để hoà mình vào thiên nhiên, mà quên đi những bận lòng với nước non, cho tâm hồn thanh thản. “Buông”: thả lỏng, đi câu không cốt để kiếm cái ăn (hiểu theo đúng nghĩa của nó), mà để giải trí, cho nên “ôm” không phù hợp với hoàn cảnh. Từ “buông” mang đến cho câu thơ hiệu quả nghệ thuật cao hơn. Tóm lại, qua Thu điếu, ta phần nào thấy được tấm lòng của nhà thơ đối với thiên nhiên, đối với cuộc sống: chỉ có những ao nhỏ, những “ngõ trúc quanh co”, màu xanh của bầu trời, cũng đã làm say đắm lòng người. Thì ra mùa thu ở thôn quâ chẳng có gì là xa lạ, mùa thu ở thôn quê chính là cái hồn của cuộc sống, cái duyên của nông thôn. Câu cuối này là thú vị nhất, vừa gợi được cảm giác, vừa biểu hiện đựơc cuộc sống ngây thơ nhất với sự việc sử dụng những âm thanh rất trong trẻo có tính chất vang ngân của những cặp vần, đã chiếm được cảm tình của độc giả, đã đọc qua một lần thì khó mà quên đựơc. Read more: http://thptdaimo.cc/f/baiviet/5287-Phan-tich-bai-tho-Cau-ca-mua-thu-Thu-dieu-Nguyen-Khuyen-Bai-5.daimo?s=6489f0666499da8ab32641c39af53e90#ixzz28PBpMgfT
Xem phim Hàn Quốc để học tiếng Hàn Quốc là một cách học rất được ưa chuộng của nhiều người học và đều thấy được sự hiệu quả của nó. Hãy cùng tìm hiểu cách học hợp lý khi học tiếng Hàn bằng cách xem phim nhé, các bạn hãy áp dụng lại cho quá trình...
(Xem thêm)
Em học chương trình 12 xong và thi trượt tốt nghiệp, nhưng không muốn thi lại. Vậy cho em hỏi bằng tốt nghiệp THPT có quan trọng không? Nó có ảnh hưởng đến tương lai và xin việc làm không? Em chưa tốt nghiệp THPT nhưng đã học xong chương...
(Xem thêm)
[blue][b]mình muốn đi từ ngã tư thủ đức đến bến xe củ chi thì đi đường nào gần nhất và bắt xe bus những tuyến nào thì nhanh đến nhất mình hay phải bắt ra suối tiên rùi bắt lên an sương rùi từ an sương qua củ chi thấy mệt ghê bạn nào có cách nào...
(Xem thêm)

cho mình hỏi từ tân bình đi xe bus lên thủ đức đi chuyến nào vậy mấy bạn chỉ tôi đi

Tế bào là đơn vị cấu trúc của cơ thể vì : tế bào là đơn vị nhỏ nhất, từ tế bào hình thành nên mô => cơ quan => hệ cơ quan => cơ thể Đồng thời tế bào cũng là đơn vị chức năng vì: - Cơ thể lấy từ môi trường ngoài: nước, muối khoáng, oxi, chất hữu cơ ---> tế bào sẽ trao đổi chất sản sinh ra năng lượng cho cơ thể hoạt động, thải ra cacbonic và các chất bài tiết khác.Tế bào lớn lên, phân chia giúp cơ thể lớn lên và sinh sản - Tế bào cảm ứng với các kích thích từ môi trường ngoài giúp cơ thể phản ứng với các kích thích đó
Cái ấy thuộc về lịch sử, nhưng mà chắc là không có bạn nào biết đâu, hi ! trừ những bạn học giỏi lịch sử

thanhloc Phung

Bạn nhầm rồi.lá cờ đó là do Hồ Chí Minh lúc đó vẫn là thành viên quốc tế cộng sản mang mẫu cờ đó từ trung quốc về.
Xin chào tất cả các bạn. Hiện nay mình cũng đang hoàn thiện một website học tiếng Anh trực tuyến. Tuy nhiên, hiện nay ở Việt Nam lại chưa có hành lang pháp lý hay bất kỳ một quy chế, quy định nào liên quan đến việc cấp phép hay quản lý website học...
(Xem thêm)

Bạn xin phép đào tạo tiếng Anh tại Sở Giáo dục đào tạo địa phương. Xin phép trang tin điện tử tại Sở Thông tin truyền thông địa phương.
thuyết minh đề 1 : Một danh lam thắng cảnh của đất nước quê hương cách trung tâm thành phố Cà Mau 4km,đi theo đường Lí Văn Lâm là đến vườn chim 19-5.Đương tiết xuân,khung cảnh vườn chim càng thêm trữ tình,thơ mộng.Hằng năm,cứ vào dịp...
(Xem thêm)

khong hay
Ngày nay nơi này có hải cảng sầm uất nhất thế giới, hơn cả cảng Singapore và Rotterdam. Nơi này đã trở thành một thành phố quan trọng bậc nhất cho đến Thế kỷ 20, từng một thời là trung tâm tài chính lớn thứ 3 thế giới. Bạn cho biết thành tên thành...
(Xem thêm)

cảng sầm uất thế giới hiện nay là cảng tp thượng hải . tp thượng hải vào đầu thế kỷ 20 là trung tâm tài chính lớn nhất vùng viễn đông và đứng thứ 3 thế giới
Kô dùng la bàn ý ạ ,ngày trước cũng học địa lý rồi nhưng lười học quá lại quên rồi ,chỉ biết mặt trời lặn ở hướng tây mọc ở hướng đông thôi ,còn nam bắc em kô phân biệt đuợc

nhảm rùi
Cây lau chứng kiến việc nàng Vũ Nương ngồi bên bờ Hoàng Giang than thở một mình rồi tự vẫn. Viết văn bản kể lại câu chuyện đó theo ngôi thử nhất hoặc ngôi thứ ba.

Họ nhà lau tía chúng tôi đã sống trên bờ Hoàng Giang cả triệu năm rồi. Gia tộc tôi đã trải qua bao nhiêu thế hệ tôi cũng không thể nhớ. Nhưng gia đình tôi thường có thói quen truyền kể cho nhau nghe những "chuyện đời" xáy ra ở trên sông mà các thế hệ cha ông của chúng tôi từng chứng kiến. Bao nhiêu năm đã trôi qua và cũng đã quá già để nhớ về mọi chuyện, thế nhưng tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày bi kịch đến với người thiếu phụ Vũ Nương. Tôi nhớ ngày ấy tôi vẫn còn trẻ lắm. Tôi thường có thói quen thức rất khuya để khỏa mình trong nước dưới những đêm trăng. Nước sông Hoàng Giang ban đêm rất lặng và dịu mát. Trăng sáng, lại được đùa giỡn với mấy chị cá mương thì thật là thích thú. Hôm ấy, đang uốn mình trong nước, tôi bỗng giật mình khi chợt nghe có tiếng ai đang nức nở. Tôi nín lặng, tiếng khóc ngày một rõ hơn. Không nghi ngờ gì nữa (tôi nghĩ), chắc có ai đó đang gặp một chuyện gì đó rất đau thương. Tôi quên ngay anh nước và mấy chị cá mương khi bắt đầu nghe giọng một người đàn bà than thở: - Con lạy trời lạy đất, lạy hà bá dưới lòng sông! Thân con sao khổ quá. Những mong ngày chồng chinh chiến xa về là ngày gia đình đoàn viên sum họp. Vậy mà cái mong ước ấy giờ tan như mây như khói. Bao năm qua con đã phải chịu muôn ngàn cay đắng. Chồng đi chiến trận nơi xa, một mình con tần tảo chăm mẹ già nuôi con nhỏ. Rồi đến khi mẹ già lâm bệnh, con lại chạy đôn chạy đáo lo đủ chuyện thuốc thang mà vẫn không sao cứu được. Mẹ mất đi, con mất một nguồn động viên, quan tâm, chia sẻ. Ngay lúc ấy con đã phải tự nhắn nhủ mình: Phải nuôi hy vọng. Tất cả mọi điều tốt đẹp, con đã dành cho bé Đản thương yêu. Bao hy vọng được mẹ con con nuôi lớn từng ngày, vậy mà giờ đây ông trời lại gây cảnh trớ trêu mà cướp đi của con tất cả. Con còn sống để làm chi... Tôi nghe những lời than thở mà đau xót cho người phụ nữ. Sống ở bên sông, tôi đã chứng kiến bao điều nhưng chưa bao giờ thấy chuyện nào đau lòng như vậy. Đằng sau những câu nói sầu não đến nát lòng kia hẳn phải là một bi kịch lớn. Tôi băn khoăn lắm nhưng chưa kịp suy đoán điều gì thì người đàn bà kia lại khóc: - Bé Đản, con yêu! Mẹ thật có lỗi với con khi mẹ bỏ đi giữa lúc này. Nhưng mẹ đâu có thể chọn được một con đường nào khác. Cha đã nghi ngờ sự thủy chung của mẹ con ta. Vậy là bao công lao của chúng ta, cha con dẻo đố đi cả. Mẹ không thể sống trong sự ngờ vực của cha con. Mẹ không thẻ có lỗi với bà và chấp nhận những gì xấu xa mà mình không có. Mẹ có sự thủy chung và trinh tiết. Mẹ phải giữ được sự trong sạch của trong ánh mắt của những người hàng xóm. Mẹ không thể sống. Mẹ sẽ chết để thức tỉnh sự ghen tuông mù quáng của cha con. Đản thương yêu! Mẹ xin lỗi con vì tất cả. Sau câu nói ấy, mặt nước bắt đầu khua động mạnh. Tôi giật mình và bàng hoàng nhận ra người đàn bà đang dấn thân về phía lòng sông. Yêu thương và oán giận. Nhưng chỉ là một cây lau nhỏ bé, tôi không thể làm được gì hơn. Nước bắt đầu dâng lên đến ngang người rồi đến gần hết cánh tay người phụ nữ. Người đàn bà đau khổ đã quyết trầm mình để giải những oan khiên. Bờ sông Hoàng Giang vẫn lặng. Gió vẫn thổi mát rượi nhưng trăng đã khuất. Không gian tĩnh mịch đến ghê người khiến tôi vẫn nghe và nghe rất rõ những lời trăng trối cuối cùng của người phụ nữ khốn khổ kia. - Trương Sinh chàng hỡi! Chàng đã phụ công của thiếp. Như một đứa trẻ thơ nghịch một trò chơi mà không cần suy nghĩ, chàng đã coi thường sự thủy chung của thiếp. Nay tình chồng nghĩa vợ đã chẳng thể dài lâu, thiếp chỉ mong sau cái chết này chàng có thể thấy nỗi đau mà thức tỉnh. Chàng hãy chăm sóc cho con, hãy nuôi dạy để cho nó được nên người. Con xin lạy ngài hà bá. Con là Vũ Nương. Nay vì bị oan mà phải chọn tìm cái chết để giải mối oan tình. Thân này đã nguyện dâng cho hà bá. Nhưng con chỉ mong nếu thực lòng thủy chung son sắt thì xin cho được giái mối oan tình những mong chàng Trương thức tỉnh. Nhược bằng con đây có chút tư tinh thì xin hà bá cứ đầy ải mãi mãi dưới tầng địa ngục. Mặt sông Hoàng Giang đã lặng thinh. Tôi không còn nghe bất cứ một lời nói hay một âm thanh nào nữa. Vậy là hà bá đã đón người phụ nữ kia đi nhẹ nhàng nhưng chắc chắn không thanh thản. Cả cuộc đời sống ở bên sông, chứng kiến dòng đời bao thay đổi với cả nỗi buồn lẫn niềm vui. Có những chuyện tôi đã quên, có những chuyện tôi còn nhớ nhưng không có chuyện nào tê tái như cái chết của Vũ Nương. Nghe hết câu chuyện ấy, tôi vừa giận anh chồng, lại vừa thương cho người vợ. Họ yêu thương nhau rồi lại gây những đau đớn cho nhau. Bao năm đã trôi qua, nỗi oan của Vũ Nương cũng đã được chính người chồng kia giải. Thế nhưng cho đến tận hôm nay tôi vẫn không hiểu được con người thật vĩ đại và cao cả biết bao nhưng tại sao vẫn có những lúc họ ích kỷ và nhỏ nhen làm vậy?
Hãy viết bài văn bình luận 'học sinh thời nay phải biết nhuộm tóc,uống rượu,hút thuốc,có vào vũ trường thế mới là cách sống"sành điệu"

thế mới là dân chơi
Một hiện tượng khá phổ biến hiện nay là vứt rác ra đường hoặc những nơi công cộng. Ngồi bên hồ, dù là hồ đẹp nổi tiếng, người ta cũng tiện tay vứt rác xuống...Em hãy đặt một nhan đề để gọi ra hiện tượng ấy và viết bài văn nêu suy nghĩ của mình....
(Xem thêm)

jung hee young

Bạn có thể viết ra giúp mình không :((
cô cho bài tập về nhà nói hôm sau phải nộp mà em chẳng biết làm gì cã . xin các anh chị giúp em cái. Đề: Thuyết minh 1 danh lam thắng cảnh mà em yêu thich ở VIỆT NAM Thank...
(Xem thêm)

zerobi

ban oi ! ban co chac la minh se ghi vao dau tat ca nhung hang chu dai wa chung kia khong.Neu la minh chac chiu thua luon minh cho ban cai dan bai cu the. gon ne mo bai: gioi thieu danh lam thang canh (ho Guom, den Ngoc Son, dong Phong Nha...).Neu dac diem chung than bai; neu vi tri cua danh lam thang canh neu ls hinh thanh, xuat xu ten goi danh lam thang canh(cac than thoai truyen thuyet gan lien voi noi do...) ke ra cac cong trinh kien truc, canh quan, cac phan cua danh lam thang canh mieu ta danh lam thang canh (tu ngoai vao trong ,tu xa den gan, tu cu the den chi tiet..., kem theo binh luan) neu dac diem noi bat gay chu y va thu hut cuoi cung neu vai tro to lon cua danh lam thang canh trong doi song (du lich , nghi ngoi, tim hieu ve khoa hoc...) ket bai: khang dinh ve dep va tac dung tich cuc(loi danh gia nhan xet noi do) phan con lai la phu thuoc vao tai viet van cua ban , chuc may man[:D] ( neu bai nay dang tre thi ban co the ap dung cho thi pipi)
Mong các bạn giúp đỡ.Đề bài còn có thể là : Hãy chứng minh câu tục ngữ:"Rừng là lá phổi của con người" nhưng ở đây cụ thể hơn : Bảo vệ rừng như bảo vệ lá phổi của con người

Hồ Ngọc Trinh

hg
Trong truyện An Dương Vương và Mi Châu-Trọng Thủy , kết cục Trọng Thủy đã tự tử . Hãy tưởng tượng Mị Châu và Trọng Thủy gặp nhau tai Thủy cung bạn hay kể lai cuộc gặp gỡ đó Giúp em với!

ket vua vua thoi
Minh mun lam mot bai van ve khuyen moi nguoi cham chi lam viec tuc ngu coa cau"tay lam ham nhai tay quai mieng tre.Dong thoilai co cau:"giau dau nhung ke ngu trua sang dau nhunh ke say sua toi ngay" coa ạ coa tạ ljeu gj ljen quan den...
(Xem thêm)
giup em voi thu bay nay la em lam rui giup em voi em can gap

t júp:bút bi là 1 thứ đồ dùng vô ích.nó làm ch..ta đau tay mỗi khi viết.VÀ còn ra mục dây vào tay rất bẩn............tóm lại là;?///// T GHÉT BÚT BI

Mở bài:Tôi lớn lên trong vòng tay âu yêm của bà. Kí ức tuổi thơ trong tôi là những câu chuyện cổ tích đêm đêm bà kể, là những giỏ bánh khúc còn thoảng mùi khói bếp. Nhưng có lẽ thứ làm tôi nhớ mãi, nhớ da diết là chiếc nón lá của bà. Kết bài: Làm sao tôi quên được cảnh bà tôi những trưa hè oi ả thức canh tôi ngủ đều đều quạt tôi mát bằng chiếc nón là ấy, ngày ba đi tòng quân cũng chiếc nón ấy bà trao tay bà nhắc ba lên đường bình an. Chiếc nón lá biểu tượng của người phụ nữ việt nam, một

Thành viên tích cực

1

Bitty Ngọc

2 lượt cảm ơn
2

Hoàn Xuân Thang

1 lượt cảm ơn
3

Thủy Ngô

1 lượt cảm ơn
4

Quách Hiếu

1 lượt cảm ơn
5

hoang thanh binh

1 lượt cảm ơn