[:D][:x] GIUP MINH NHA NHOLA CÀNG SỚM CÀNG TỐT MERRY CHRISTMAS

phạm hữu đan

Suốt quãng đời cắp sách đến trường, người học sinh luôn bầu bạn với sách, vở, bút, thước… và coi đó là những vật dụng không thể thiếu được. Trong số những dụng cụ học tập ấy thì tôi yêu quý nhất là cây bút bi, một vật đã gắn bó với tôi nhiều năm và chắc trong tương lai sẽ còn hữu ích với tôi lắm! Hồi còn ở cấp một, tôi dùng bút máy viết mực và chữ tôi khá đẹp, nhưng khi vào cấp hai thì nó lại gây cho tôi khá nhiều phiền toái. Tôi phải vừa viết vừa nghe Thầy, cô giảng bài với tốc độ khá nhanh nên bút máy không thể đáp ứng được yêu cầu này. Chữ viết lộn xộn và lem luốc rất khó coi! Lúc ấy thì Ba mua tặng tôi một chiếc bút bi với lời khuyên: “con hãy thử xài loại bút này xem sao, hy vọng nó có ích với con”. Kể từ đó tôi luôn sử dụng loại bút này để rồi hôm nay có dịp nhìn lại, tìm hiểu đôi điều về nó. Chiếc bút bi đầu tiên, được một nhà báo Hungary làm việc tại Anh tên Laszlo Biro giới thiệu vào năm 1938. điều khiến Ông nghĩ ra việc sáng chế ra loại bút này là vì những cây bút máy luôn gây cho Ông thất vọng, chúng thường xuyên làm rách, bẩn giấy tờ, phải bơm mực và hay hư hỏng… Vào ngày 15 tháng 6 năm 1938 ông Biro được nhận bằng sáng chế Anh quốc. Từ khi bút bi được ra đời nó đã được cải tiến nhiều để phù hợp với người dùng và đã trở nên thông dụng khắp thế giới. Tuy có khác nhau về kiểu dáng như chúng đều có cấu tạo chung giống nhau. Bút bi có ruột là một ống mực đặc, đầu ống được gắn với một viên bi nhỏ có đường kính khoảng từ 0,7 đến 1 milimet, được coi như là ngòi bút. Khi ta viết mực được in lên giấy là nhờ chuyển động lăn của viên bi này và loại mực dùng cho bút khô rất nhanh. Con người thường ít nghĩ đến những gì quen thuộc, thân hữu bên mình. Họ cố công tính toán xem trung bình một đời người đi được bao nhiêu km hay một người có thể nhịn thở tối đa bao nhiêu phút nhưng chắc chưa có thống kê nào về số lượng bút họ dùng trong đời! Một cây bút cũng giống như cơ thể con người vậy, ruột bút là phần bên trong cơ thể, đầu bi chính là trái tim và mực chứa trong bút được ví như máu, giúp nuôi sống cơ thể. Còn vỏ bút giống như đầu, mình, tứ chi vậy… chúng phải cứng cáp thì bút mới bền, hoạt động tốt cũng như tạo cho người sử dụng cảm giác thoải mái. Màu sắc và hình dáng bên ngoài giống như quần áo, làm tăng thêm vẽ đẹp cho bút. Các chi tiết của bút dù quan trọng hay thứ yếu đều góp phần tạo nên một cây bút. Như một kiếp tằm rút ruột nhả tơ, âm thầm giúp ích cho đời để rồi khi cạn mực, chúng bị vứt bỏ một cách lạnh lùng. Mấy ai nhớ đến công lao của chúng! Bước vào năm học mới, các nhà sản xuất bút bi như Bến Nghé, Đông Á, Thiên Long, Hán Sơn… đã lần lượt cho ra đời hàng loạt mẫu mã từ đơn giản cho đến cầu kỳ như bút bấm, bút xoay, bút hai màu, ba màu… đủ chủng loại khác nhau nhằm đáp ứng như cầu người sử dụng. Các cậu nam sinh thì chỉ cần giắt bút lên túi áo đến trường nhưng nhiều bạn gái lại thích “trang điểm” cho bút các hình vẽ, hình dáng xinh xắn lên thân hay đầu bút còn được đính thêm con thú nhỏ ngộ nghĩnh… Thế là những chiếc bút bi lại theo chân trò nhỏ đến trường, giúp các cô, cậu lưu giữ những thông tin, kiến thức vô giá được thầy cô truyền đạt lại với cả tấm lòng! Bài viết: bài văn biểu cảm về đồ vật Nguồn Zing Blog
Em dang thac' mac' m0t bay` van bieu cam ve nguoi than cu the nhu la ong, ba ,cha, me,...nh0` m0y. nguoi` tr0ng mang jup' em z0j' nh0a em thnk nhju` lam'!^^[:x]

hao

Bà nội của tôi yêu tôi lắm, bà rất hay để phần cho tôi những thứ bà đi chùa hay đi chợ mua được, đôi khi chỉ là những cái kẹo thôi. Trẻ con thì thường hay ăn kẹo với anh chị em, nhưng tôi ăn kẹo và ăn những thứ gì mà tôi có được cùng với bà của tôi. Bà vui lắm, tôi nhìn thấy điều đó trong ánh mắt của bà. Tôi cũng không hiểu sao lại là như thế, nhưng có gì ngon, có gì mà tôi cho rằng chỉ tôi mới được ăn, tôi đều muốn chờ bà về và bà cháu tôi cùng ăn với nhau, có lẽ bà hiểu được điều gì đó, nên bà cũng đối với tôi như thế, bà vui và kể với mọi người ngay trước mặt tôi, tôi thấy vui và tự hào, thấy mình lớn lắm. Tôi chỉ ở với bà nội của tôi cho đến năm tôi học hết lớp 5, nhưng tất cả những gì mà tôi có được với bà nội sẽ mãi ở trong trí nhớ non nớt của tôi. Bà nội, nhưng lại không phải bà nội, vì sao thế ? Tôi hay gọi là bà nội nuôi, và tôi có thêm bà nội đẻ. Như thế là tôi có tới 6 ông bà, hai ông bà nội nuôi, hai ông bà nội đẻ và hai ông bà ngoại. Tôi thật hạnh phúc phải không ? Vì bà chỉ là bà nội mà đã nuôi bố tôi trưởng thành từ bé. Khi bé, bố tôi được cho bà từ ông bà nội đẻ, và ở đây bố tôi trở thành con cả. Bố tôi sống và được bà nội nuôi nuôi từ bé, từ khi lọt lòng ấy. Còn ông bà nội đẻ thì ở xa hơn, phải đi xe đạp mất khoảng 1 tiếng đồng hồ, như thế với trẻ con chúng tôi cũng là xa lắm, chỉ Tết thì tôi mới được về ông bà nội đẻ để chơi thôi. Trong trí óc non nớt của tôi, cũng hình thành một điều rất lạ, ai nuôi bố tối, ai dạy dỗ bố mẹ tôi, đó là người gần với tôi nhất, đó là bà nội nuôi của tôi, sau này tôi chỉ gọi là bà nội, mặc dù bà nội đẻ cũng là bà nội. Bà nội và ông nội cũng rất khổ, vì nhà nghèo, cũng vất vả và gian truân lắm. Ông nội ngoài việc đồng ruộng, còn kiêm thêm cả nghề đánh chim ngói, đây chính là quãng tuổi thơ đẹp nhất của tôi, vì tôi có ông, tôi có ông ngắn ngủi lắm, chỉ khoảng 5 năm thôi, ông mất khi tôi mới 5 tuổi. Bà nội có tướng khổ và tất bật, tôi cũng chưa bao giờ thấy bà được sướng như người ta vẫn nói, có chăng chỉ là những giây phút ngắn ngủi khi mà trong nhà có những sự kiện vui diễn ra, còn lại là những ưu tư và phiền muộn. Bà nội khỏe lắm, không biết ai cho bà sức khỏe, nhưng tôi không bao giờ thấy bà ốm cả, bà luôn dậy rất sớm và làm việc đến rất muộn mới đi nghỉ. Mẹ tôi là nàng dâu trẻ, nhưng cũng chỉ làm được đến như bà thôi, tôi yêu bà hơn yêu mẹ, đơn giản vì thấy bà khổ hơn mẹ tôi, trẻ con đôi khi là thế. Bà nội cũng hay cười lắm, bà ăn trầu, răng đen nhánh, mặc áo nâu quanh năm và chiếc áo len màu xanh cánh chả mỗi khi đông về. Khi tôi thấy bà diện nhất thì đó chỉ là khi bà đi chùa hay có cưới các cô/chú. Bà nội càng khổ hơn khi ông nội tôi mắc bệnh ung thư, hai chú đi bộ đội, ở nhà chỉ còn hai cô và mẹ tôi, cùng tôi và chị tôi, bố tôi đi làm xa ít khi về lắm. Nhà hầu như toàn là phụ nữ. Bà làm hết cả mọi việc của ông, của bố và của các chú. Cho đến khi chú thứ hai giải ngũ và lấy vợ, thì đại gia đình đã đông hơn, cũng phiền phức hơn, nhưng cũng vui hơn. Bà cười nhiều hơn, nhưng cũng ưu tư nhiều hơn. Khi tôi chuyển ra Hà nội ở và theo học ở đó cùng với bố, mẹ và chị, tôi vẫn không quên ánh mắt của bà ngày đó. Bà buồn. Trong những năm đầu khi tôi xa bà, bà vẫn giữ thói quen là có gì ngon, từ cái kẹo,… bà đều vẫn để dành cho tôi, khi tôi về, bà lại mang ra cho tôi, đôi khi là những cái kẹo đã chảy nước vì để quá lâu. Mỗi năm được về nhà vào dịp tết, tôi vui lắm vì lại được gặp bà, gặp người thân trong gia đình. Tôi nhớ mãi hình ảnh bà ngồi tráng bánh đa, không thể quên được, với tôi, đó là hình mẫu của người lao động đẹp nhất mà tôi được biết, cần mẫn lắm, thành thục lắm,…. đời thường lắm. Tôi còn nhớ, trong chương trình học cấp 1, có một lần có đề tài miêu tả và kể về một kỷ niệm mà em nhớ nhất với người thân, với người mà em yêu quý. Tôi đã kể về bà của tôi, về một tai nạn nhỏ khi bà lao động – xay bột làm bánh. Bài văn đó được điểm thấp vì tôi kể rất lủng củng và hình như không có gì hay ho cả vì nó là việc quá tầm thường, nhưng tôi nhớ mãi, sẽ còn nhớ rất lâu, vì đó là điều rất thật về bà của tôi. Hồi bé, cô giáo hay phê vào bài văn của tôi là lủng củng, bây giờ chắc vẫn thế ! Bà nội cũng hay ăn trầu, nhổ bã trầu và nước vào ống bơ để chân giường, mấy lần tôi làm đổ, đỏ lòe loẹt dây khắp nhà, bà lại đi lấy tro để rắc và quét. Với ông nội, tôi chẳng nhớ được gì nhiều, bây giờ chỉ còn nhìn qua ảnh thờ và tưởng tượng thôi. Tôi không nhớ được mặt ông, nhưng nhớ được dáng ông, vì tôi hay được chú cho theo ông và chú đi đánh chim mà. Chim ngói ấy, ông là một trong số ít người trong làng đánh chim rất giỏi. Cách đánh chim cũng rất đơn giản. Ông làm một cái lều giống như một đống rơm ở giữa đồng vậy, bằng lá. Và tất nhiên là có khung lưới kèm theo chim mồi được đặt trên những cái lạt cứng uốn cong cắm xuống đất. Chân chim có buộc dây, khâu mắt. Khâu mắt chim để chúng bay theo chủ ý của người điều khiển. Khi nhìn thấy từ xa đàn chim ngói chuẩn bị bay về đồng để ăn lúa, ông sẽ ngồi trong lều ướm tầm đàn chim có thể nhìn thấy chim mồi khi
Chào các mẹ. Mình được giao nhiệm vụ tổ chức cho 30 người đi Chùa Hương. Nhờ các mẹ giúp mình một số việc như: - Đồ lễ: Mua những gì và mua số lượng bao nhiêu. - Đồ ăn uống dọc đường: Nên mang theo gì. - Vật dụng: Nên mang gì. ... Mẹ nào có...
(Xem thêm)

thu

Theo em thì: - Về vấn đề đi lại: Bác nên thuê 1 xe ôtô 29 chỗ rồi đi chùa hương. - Về vấn đề mua lễ thì nói chung là tùy tâm. Nhưng tốt nhất là mua lễ riêng thì tốt. Còn chung thì em nghĩ cứ làm thế nào cho hợp lý là được: 1 ít hoa quả, ít kẹo bánh, vàng hương hoặc tiền âm phủ.... - Về vấn đề ăn uống: ở Chùa hương vào vụ du lịch thì giá tăng vù vù. Nếu bác mua sẵn đồ ăn uống từ nhà thì cũng tốt. Còn không thì ăn phở dọc 2 bên đường nên xuống của chùa hương. Năm ngoái em ăn 20k/1 bát nhưng năm nay thì ko biết. - Dụng cụ mang theo thì em thấy mọi ngày bác hành hương thế nào thì cứ như thế thui. Chủ yếu là do mình, nếu muốn ăn hoa quả thì nên mang theo dao .....
Mình đang cần đâu tư vào hệ thống quản lý nhà trẻ mẫu giáo. Các camera để giám sát hoạt động dạy và nấu ăn của nhà trẻ. Tầm 4 máy là ok. Mình đang có quan tâm nhất về Megacamera nhưng chưa có nhiều kinh nghiệm. Xin các bạn giúp mình một số thông...
(Xem thêm)

Luz's

Buồn cười tự đặt topic rùi tự trả lời quay đi quay lại vẫn chỉ có mấy bác vừa hỏi vừa tư vấn =)) Bó tay
Em trước giờ chưa sài qua DSLR nên không rành, hôm nay tính mon men vào đường nghiện ngập nên nhờ các bác tư vấn giúp. Có người bạn được tặng 1 máy olympus E410 mà không dùng nên bán cho em giá < $400, gồm lenses 14-42 và 40-150mm. Máy coi như...
(Xem thêm)

tu_van_vien

Bác xài Olympus chưa mà nói vậy?(xài chứ đừng nói chụp thử). Để có các lens với range và chất lượng quang học tương đương như bộ trên thì C hay N bác bỏ ra gấp đôi số tiền trên cũng chưa chắc đủ! Màu của Olympus thì bác svgia khỏi phải lo, độ bão hòa màu rất tốt và trung thực. Các lens Zuiko có thể chụp wide open vô tư mà ko sợ bị soft! Còn lens 35mm macro thì có thể xem cái review này: http://www.slrgear.com/reviews/showp...duct/44/cat/14 Độ bén của nó thì Canon 50 f1.2L (giá 1500) phải stop down xuống vài nấc mới theo được! (xem http://www.slrgear.com/reviews/showp...ct/1000/cat/10)
Sau khi sinh, cháu không còn cảm giác với chồng nữa, cứ thấy sợ. Giờ cháu đã sinh được 3 tháng rồi ạ, dường như tình cảm dồn cả vào con, cháu thấy rất tội nghiệp chồng nhưng không biết phải làm sao ạ. Nhờ các chuyên gia tư vấn giúp.
(Xem thêm)

tun cua di

Có nhiều lý do khiến cho những người mẹ trẻ thường tránh né chuyện quan hệ chăn gối: chăm sóc con quá mệt mỏi, công việc, quan niệm phải kiêng khem... nên lơ là với chồng là chuyện rất đáng được thông cảm. Tuy nhiên, sau khi sinh, sức khỏe đã ổn định thì việc chăn gối là điều hoàn toàn bình thường. Chồng cháu vì yêu vợ, không trách móc nhưng cháu cũng nên sớm điều chỉnh để hưởng hạnh phúc vợ chồng. Có con là hoa trái của tình yêu nhưng đừng quên thiên chức làm vợ. Hãy tâm sự với chồng về sự lo lắng, chểnh mảng để chồng hiểu và thông cảm. Chính thái độ và sự hiểu biết của chồng sẽ nâng đỡ, giúp cháu tìm lại hứng thú trong quan hệ vợ chồng.
Em mới xài K700i , bác nào có web hay soft nào hay up lên giúp em , cách cài đặt những game và soft như thế nào ? em lần đầu dùng SE nên ko biết nhiều thứ về Se lắm ! Bác nào có kinh nghiệm thì giúp em nhé ! Sao camera của em chụp hình đâu có 1...
(Xem thêm)

tun cua di

http://briefcase.pathfinder.gr/conte...dimos_GR/25118 http://briefcase.pathfinder.gr/conte...mos___GR/28301 sau khi down về xong bác phải đổi đuôi *.zip thành *.jar bằng cách từ cửa sổ thư mục chọn tool---> folder options... ----> View ----> bỏ dấu chọn mục [] Hide file extensions for know file types để hiện định dạng file, sau đó click phải vào các file mới down về chọn rename sửa đuôi *.zip thành *.jar hoặc link này http://www.k-700.com/media/index.php?category=7
Hiện em đang có một đèn flash Metz 30bt4i, đang sài với nikon D80. Còn này của nhà em mua mới tinh của Đức (cách đây chục năm nhung ít sài). Em sài tương đối ổn, nhưng khổ nỗi nó manual hoàn toàn vì vậy rất khó sử dụng. Em tính đổi một con có TTL. Em...
(Xem thêm)

Con Nan

* Cái SB-24 bác gắn vào D80 thì cũng chỉ đánh manual chứ không có TTL=> cũng như cái đèn Metz thì đổi làm gì? * SB-600 hơn Metz ở chỗ đánh được TTL với D80. * SB-24 chỉ dùng được manual hoặc mode A (mode auto khẩu của đèn) - SB-600 dùng được mode TTL và manual (SB-600 không có mode A). Theo emthì nếu tài chính chưa dồi dào thì bác cứ xài tạm cái đèn Metz (đánh manual khi bác đã quen ước lượng khoảng cách rồi thì cũng dễ thôi), đến khi tài chính dư dả rồi thì làm luôn con SB-800 cho nó sướng. Em đã xài thử cái SB-600 rồi chán lắm bác ạ. Chúc bác sớm có lựa chọn ưng ý.
cảm nhận về quan niệm thời gian và quan niệm sống của Xuân Diệu qua bài thơ "Vội Vàng", quan niệm này có tích cực không? ai biết giúp em với em làm mấy ngày rồi mà không được chỉ với. HUHUHU===>HELP ME HELP ME
(Xem thêm)

Kim

Vội vàng không chỉ thể hiện một hồn thơ Xuân Diệu, một tấm lòng Xuân Diệu trước cuộc đời mà còn thể hiện một quan niệm nhân sinh mới " chưa từng thấy trong thơ ca truyền thống của ông". Đó là thái độ sống tích cực, sống hết mình, sống " say sưa", sống cuồng nhiệt của Xuân Diệu. Vội vàng đúng là một bài thơ tiêu biểu của một thi sĩ lớn luôn khao khát giao cảm với đời. Mặc dù có thể còn không ít cách cảm nhận khác nhau, nhưng nhìn chung bài thơ này khiến người đọc biết yêu cuộc sống trần thế, biết tận hưởng niềm hạnh phúc được sống trên trái đất này và thêm quý trọng tuổi thanh xuân một đi không bao giờ trở lại, để về sau không bao giờ phải ân hận, xót xa, bởi những năm tháng sống hoài, sống phí. Xuân Diệu mãi mãi là nhà thơ của tình yêu, của tuổi trẻ, chính có phần bởi lẽ đó.

Thành viên tích cực

1

Hoàn Xuân Thang

1 lượt cảm ơn
2

Thủy Ngô

1 lượt cảm ơn
3

hoang thanh binh

1 lượt cảm ơn
4

Hoàng thị Thìn

1 lượt cảm ơn
5

cuonglee

1 lượt cảm ơn