Gian hàng bán Rao vặt Hỏi đáp Đánh giá sản phẩm Thêm
Ứng dụng Thông báo Hỗ trợ Đăng ký Đăng nhập
2 thành viên trả lời
suachuacafe phitrang18 Trả lời cuối cùng: 03/12/2008
Thành viên tích cực nhất
  • Hot
  • Giảm giá
  • Mới

      Thơ về Bác Hồ

      meokon5388

      30/11/2008 - 22:17
      bạn nào có thơ về Bác thì gửi cho tớ với đc ko?
      4 người đã cảm ơn câu hỏi này.Câu hỏi này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Vui lòng đăng nhập ID VATGIA để gửi trả lời của bạn

      suachuacafe

      03/12/2008 - 16:05
      VIẾNG LĂNG BÁC

      Viễn Phương
      4-19764-1976

      Con ở miền Nam ra thǎm lǎng Bác
      Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
      Ôi! hàng tre xanh xanh Việt Nam
      Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng.

      Ngày ngày mặt trời đi qua trên lǎng
      Thấy một mặt trời trong lǎng đất đỏ
      Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
      Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân...

      Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
      Giữa một vầng trǎng sáng dịu hiền
      Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
      Mà sao nghe nhói ở trong tim!


      TRỜI XANH ĐÓN NGƯỜI VỀ

      Riôke Onisi (Cao tǎng Nhật Bản)
      Trần Duy Vôn dịch

      Trời xanh đón người cứu nước về
      Đau lòng chúng sinh trên đường mê
      Xưa nay hiếm bậc lão anh kiệt
      Chiếc lá thu bay: trời ủ ê.

      TRĂM NĂM NHỚ MỘT CHUYẾN ĐÒ

      Thanh Tịnh
      Tháng 9 nǎm 1969

      Nhớ một tối giữa rừng Việt Bắc
      Được xuống đò theo Bác sang ngang
      Núi xe viền ánh trǎng vàng
      Có đôi mắt sáng điểm màn trời sao.

      Đó là Bác mà nào biết trước
      Tưởng cụ già miền ngược sang sông
      Dao rừng cài gọn bên hông
      Gậy song cắp nách, túi vòng qua vai.

      THƠ CỦA BÁC

      Vũ cao

      Con tàu lượn quanh, nhấp nhô núi bãi
      Xao xác hàng dương chiều mưa đổ mau
      Anh bạn Trung Hoa bên tôi bỗng nói:
      - Ta đã đi vào giữa đất Liễu Châu!

      Tôi vẫn ngồi im nhìn qua khung cửa
      Anh bạn xích gần ghé sát vai tôi:
      - Có phải trời mưa làm anh tưởng nhớ
      Sông nước quê anh ở mãi chân trời?

      - Không, tôi không nghĩ gì vì chuyện trời mưa
      Tôi đang nhẩm mấy dòng thơ chữ Hán
      Mấy dòng thơ thôi mà sao gợi cảm
      Đang đọng lòng tôi hai tiếng Liễu Châu:
      ... Hồi cố bách dư thiên ác mộng
      Tỉnh lai diên thượng đới dư sầu... (1)

      Vũ cao

      Con tàu lượn quanh, nhấp nhô núi bãi
      Xao xác hàng dương chiều mưa đổ mau
      Anh bạn Trung Hoa bên tôi bỗng nói:
      - Ta đã đi vào giữa đất Liễu Châu!

      Tôi vẫn ngồi im nhìn qua khung cửa
      Anh bạn xích gần ghé sát vai tôi:
      - Có phải trời mưa làm anh tưởng nhớ
      Sông nước quê anh ở mãi chân trời?

      - Không, tôi không nghĩ gì vì chuyện trời mưa
      Tôi đang nhẩm mấy dòng thơ chữ Hán
      Mấy dòng thơ thôi mà sao gợi cảm
      Đang đọng lòng tôi hai tiếng Liễu Châu:
      ... Hồi cố bách dư thiên ác mộng
      Tỉnh lai diên thượng đới dư sầu... (1)

      Xong tôi kể: mười bảy nǎm trước đây
      Bác Hồ chúng tôi trong cảnh tù đày
      Bị giải qua lao này lao khác
      Mười mấy huyện ròng khắp đất Quảng Tây.

      Một buổi Liễu Châu dừng chân tạm nghỉ
      Người ghi nhật ký mấy câu thơ này.
      Tôi đọc lại cả bài thơ tứ tuyệt
      Càng đọc càng nghe ý Người thắm thiết.

      Tôi tưởng thấy Người đi giữa trời mưa
      Trên dải đất này những tháng nǎm xưa
      Tôi tưởng thấy Người tay gông tay xích
      Lặng lẽ bước trong hàng dương tịch mịc
      Mà trán Người vẫn hướng về Nam
      Nhớ những sông Hồng, sông Mã, sông Lam
      Nhớ những người con nghìn nǎm đói rét
      Những đồng chí không sợ tù sợ chết
      Đang đợi Người,

      và niềm thương da diết

      Đã nức lòng Người thành những câu thơ
      Trang sử anh hùng, nét bút đơn sơ.
      Ôi mười bảy nǎm, câu thơ của Bác
      Viết ở Liễu Châu, giờ tôi được đọc
      Trên chuyến tàu qua giữa đất Liễu Châu!
      Như có chuyện hẹn hò từ núi thẳm sông sâu:
      Thơ Cha đó, dành cho con mai mốt...
      Người là quê hương,

      là tình yêu đất nước

      Người lại là thơ

      mang biết mấy tâm hồn!

      Anh bạn Trung Hoa nhìn dãy núi chon von:
      - Tôi vốn ở Quế Lâm từ thuở bé
      Nhắc đến Bác Hồ, mẹ tôi vẫn kể
      Người đã từng qua từng ở Quế Lâm.

      Mẹ đã được thấy Người trong lúc gian truân
      Một bọn Hán gian giải Người qua bãi
      Mẹ cứ nói một câu mà tôi nhớ mãi
      - Hồi ấy có một người dong dỏng cao cao
      Đi từ đâu không biết tới phương nào...
      Bác Hồ ở quê anh nhưng quê tôi chẳng lạ
      Như chẳng lạ dòng sông với trường thành vách đá
      Bước chân Người còn in dấu quê tôi
      Và chuyện dân gian còn nhắc mãi về Người.

      Anh bạn Trung Hoa lại ngồi im. Hai đứa
      Bỗng thấy mình như đôi bạn đồng hươngg.
      Con tàu đi vào giữa những hàng dương
      Tôi đọc tiếp mấy bài thơ Người ấm áp
      Cả lòng tôi lòng bạn biết bao nhiêu!
      Nghe bánh xe lǎn từng nhịp lǎn đều
      Như đất nước đang rì rầm cảm xúc.

      Nửa đêm đó, bỗng dưng thức giấc,
      Tôi lại khẽ ngâm thơ theo nhịp con tàu
      Thơ của Người

      và cũng của mai sau.

      Xem thêm ở đây nhé : http://my.opera.com/YIN_YANG/blog/index.dml/tag/NH%E1%BB%AENG%20V%E1%BA%A6N%20TH%C6%A0%20V%E1%BB%80%20B%C3%81C%20H%E1%BB%92
      . Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm

      phitrang18

      16/03/2010 - 10:49
      Một trong những bài thơ viết hay nhất về Bác là bài "Bác ơi" của nhà Thơ Tố Hữu.
      Bác ơi

      Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa
      Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa...
      Chiều nay con chạy về thǎm Bác
      Ướt lạnh vườn cau, mấy gốc dừa!

      Con lại lần theo lối sỏi quen
      Đến bên thang gác, đứng nhìn lên
      Chuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa?
      Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn!

      Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!
      Mùa thu đang đẹp, nắng xanh trời
      Miền Nam đang thắng, mơ ngày hội
      Rước Bác vào thǎm, thấy Bác cười!

      Trái bưởi kia vàng ngọt với ai
      Thơm cho ai nữa, hỡi hoa nhài!
      Còn đâu bóng Bác đi hôm sớm
      Quanh mặt hồ in mây trắng bay...

      Ôi, phải chi lòng được thảnh thơi
      Nǎm canh bớt nặng nỗi thương đời
      Bác ơi, tim Bác mênh mông thế
      Ôm cả non sông, mọi kiếp người.

      Bác chẳng buồn đâu, Bác chỉ đau
      Nỗi đau dân nước, nỗi nǎm châu
      Chỉ lo muôn mối như lòng mẹ
      Cho hôm nay và cho mai sau...

      Bác sống như trời đất của ta
      Yêu từng ngọn lúa, mỗi cành hoa
      Tự do cho mỗi đời nô lệ
      Sữa để em thơ, lụa tặng già

      Bác nhớ miền Nam, nỗi nhớ nhà
      Miền Nam mong Bác, nỗi mong cha
      Bác nghe từng bước trên tiền tuyến
      Lắng mỗi tin mừng tiếng súng xa.
      Bác vui như ánh buổi bình minh
      Vui mỗi mầm non, trái chín cành
      Vui tiếng ca chung hòa bốn biển
      Nâng niu tất cả chỉ quên mình.

      Bác để tình thương cho chúng con
      Một đời thanh bạch, chẳng vàng son
      Mong manh áo vải hồn muôn trượng
      Hơn tượng đồng phơi những lối mòn.

      Ôi Bác Hồ ơi, những xế chiều
      Nghìn thu nhớ Bác biết bao nhiêu?
      Ra đi, Bác dặn: "Còn non nước..."
      Nghĩa nặng, lòng không dám khóc nhiều

      Bác đã lên đường theo tổ tiên
      Mác - Lênin, thế giới Người hiền
      A'nh hào quang đỏ thêm sông núi
      Dắt chúng con cùng nhau tiến lên!

      Nhớ đôi dép cũ nặng công ơn
      Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn
      Xin nguyện cùng Người vươn tới trời xa
      Vững như muôn ngọn dải Trường Sơn

      Bao giờ cũng thế, mỗi khi đọc bài này mình đều rất xúc động....
      12 người đã cảm ơn bình luận này. Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm