Lịch sử các học thuyết kinh tế

Các quốc gia trên thế giới hiện nay được phân loại như thế nào? Ý nghĩa lý luận và thực tiễn của sự phân chia đó.
 |  Xem: 16.871  |  Trả lời: 1
Ngày gửi: 22/10/2009 - 10:04  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (1)

Lịch sử học thuyết KT.
*Chủ nghĩa trọng thương: Ra đời ở phương Tây cuối tk15-tk17.
-Về mặt KT-XH: quá trình tích lũy nguyên thủy của CNTB, thời kì tích lũy tiền tệ cho sự ra đời của CNTB. Thời kì này, khuynh hướng trọng thương là 1 điều tất yếu: dề cao vai trò của thương mại, trao đổi. Đòi hỏi cấp bách về mặt lí luận, phải có 1 lí thuyết KT được đưa ra để chỉ đạo, hướng dẫn các hoạt động KT. CN trọng thương ra đời.
-Về tư tưởng: Ở phương Tây, diễn ra phong trào Phục hưng, CN duy vật chống lại CN duy tâm, các ngành KHTN phát triển mạnh. Những phát kiến mới về địa lí tìm ra châu Mĩ, tạo đk cho buôn bán, khai thác tài nguyên..
-Về chính trị: chế độ quân chủ chuyên chế thống trị. Để bảo vệ chế độ quân chủ chuyên chế, các nhà trọng thương ra sức tuyên truyền: thương nhân phải ủng hộ nhà nước, chỉ có dựa vào nhà nước mới phát triển KT được. Có sự phân hóa thành 2 khuynh hướng. Khuynh hướng KT (hướng tới CNTB), khuynh hướng chính trị (muốn níu kéo sự thống trị của nhà nước PK).
*Những tư tưởng KT chủ yếu.
-Đồng nhất tiền tệ với của cải. Tiền là 1 nội dung căn bản của của cải, là tài sản thực sự của 1 quốc gia. Tất cả các chính sách KT phải nhằm 1 mục đích là làm gia tăng khối lượng tiền tệ. Hàng hóa chỉ là phương tiện để đạt đến cái đích cuối cùng là tiền tệ.
-Quan điểm về ngành nghề của phái trọng thương. Chỉ những ngành nghề nào làm gia tăng tiền tệ mới có giá trị tích cực & ngược lại.
+CN: làm ra SP về mặt vật chất, không phải là tiền. Không những thế lại mất tiền để mua nguyên liệu, là ngành tiêu cực. Tuy nhiên trừ ngành CN khai thác vàng, bạc.
+NN: cũng tạo ra SP về vật chất, tuy nhiên không mất tiền mua nguyên liệu (có thể khai thác từ tự nhiên), nhưng không làm ra tiền. Là ngành trung gian giữa tiêu cực & tích cực.
+Của cải tiền tệ làm ra từ thương nghiệp (nội thương & ngoại thương). Đặc biệt nhấn mạnh vai trò của ngoại thương (xuất siêu).
-Lợi nhuận thương nghiệp: là kết quả của những hành vi lừa đảo cướp bóc giống như chiến tranh. Nội thương: khối lượng của cải tiền tệ quốc gia không tăng, giống như hành vi móc túi lẫn nhau. Muốn là gia tăng khối lượng của cải tiền tệ của quốc gia phải bằng ngoại thương. Dân tộc này giàu lên bằng sự hy sinh lợi ích của dân tộc khác. Muốn giành phần thắng trong quan hệ ngoại thương thì phải xuất siêu. Đại biểu Montechretien (Pháp) coi nội thưong là hệ thống ống dẫn, còn ngoại thương như là chiếc máy bơm. Muốn tăng của cải thì phải có ngoại thương nhập và dẫn của cải thông qua nội thương.
-Không biết đến qui luật KT. Trái lại, họ lại đánh giá cao chính sách KT của nhà nước, coi chính sách KT của nhà nước giữ vai trò quyết định. Đặt nền móng cho học thuyết sự can thiệp của nhà nước đối với nền KT sau này.
*Thomas Mun:
-Của cải là số SP dư thừa được SX ra ở trong nước, nhưng phải được chuyển hóa thành tiền ở thị trường bên ngoài. Tư tưởng trung tâm là bảng cân đối ngoại thương xuất siêu (bảng cân đối tích cực). Để có xuất siêu: chỉ có xuất khẩu thành phẩm chứ không xuất khẩu nguyên liệu & bán thành phẩm. Trong tiêu dùng phải tránh nhập khẩu SP, đặc biệt là chống nhập hàng xa xỉ. CN phải được khuyến khích phát triển để làm hàng xuất khẩu. Nhà nước phải có chính sách bảo hộ, khuyến khích tăng dân số để tạo ra nguồn nhân lực rẻ.
-Tiền tệ là hiện thân của của cải. Coi thương mại là ngành duy nhất để kiếm tiền.
*Montchretien:
-Tư sản của 1 nước không chỉ là tiền mà còn bao gồn của dân số nhà nước (là nhân dân). Nhân dân là chỗ dựa của nhà nước, nhà nước phải quan tâm nhiều hơn đến nhân dân. Thương nhân là những người SX nhỏ, là sợi dây nối liền người SX này với người SX khác. Thương nghiệp là mục đích cuối cùng của tất cả các ngành nghề. Lợi nhuận thương nghiệp là hoàn toàn chính đáng. Nó cho phép bù đắp lại những tổn thất rủi ro trong quá trình giao dịch, buôn bán.
-Cần 1 ngành khoa học đưa ra những qui luật làm giảm những tổn thất rủi ro, tăng lợi nhuận thương nghiệp. KTCT là khoa học thực dụng đề ra nhiều qui tắc cho thực tiễn hoạt động KT.
- Hạnh phúc của con người là ở trong sự giàu có, sự giàu có chỉ có được trong lao động.
*Đánh giá công lao, hạn chế của CN trọng thương.
*Hạn chế:
-Ít tính lí luận, mang nặng ý thức, kinh nghiệm. Được đưa ra dưới hình thức những lời khuyên thực tiễn.
-Mới chỉ dừng lại ở những biểu hiện bề ngoài của lưu thông, chưa đi sâu nghiên cứu bản chất lưu thông, qui luật vấn đề của lưu thông. Chỉ dừng lại ở cái vỏ bề ngoài của hiện tượng & quá trình KT.
*Công lao:
-So với những nguyên lí trong chính sách KT của thời kì trung cổ, những quan điểm KT của CN trọng thương thể hiện bước tiến bộ lớn. Đã biết xem xét của cải theo giai đoạn giá trị. Thấy được mục đich của SX & trao đổi HH là giá trị & lợi nhuận. Những đề nghị về chính sách KT đưa ra có tác dụng thúc đẩy nhanh sự ra đời CNTB, rút ngắn thời kì quá độ từ PTSX PK sang PTSX TBCN (những chính sách ngoại thương, tiền tệ, thuế quan bảo hộ..)
-Là trường phái đầu tiên đặt nền móng cho sự ra đời của tư tưởng nhà nước can thịêp vào KT. Sau này được KT học tư sản phát triển thành 1 học thuyết KT.
* Đặc điểm Chủ nghĩa trọng nông:
-Trọng tâm lĩnh vực nghiên cứu được chuyển từ lưu thông sang SX.
-Đồng nhất SX nông nghiệp với SX vật chất. Đồng nhất địa tô với SP thuần túy.
-Các quan điểm KT thể hiện rõ khuynh hướng tự do KT.
*F.Qnesney:
-Là cha đẻ cho trường phái KTCT tư sản cổ điển Pháp. Có 2 công lao: Đặt vấn đề 1 cách khoa học về SP thuần túy, tuy nhiên chưa giải quyết được triệt để vấn đề này. Phát triển 1 cách khoa học vấn đề tái SX trong tác phẩm "biểu KT".
*Cương lĩnh chính sách KT của CN trọng nông:
-Chính quyền tối cao phải là duy nhất & cao hơn tất cả mọi thành viên trong XH. Cho nên 1 trong những đẳng cấp trong XH chiếm lấy chính quyền là việc không hợp pháp. Việc đảm bảo quyền sở hữu là cơ sở của sự tồn tại & phát triển của XH.
-Đưa ra đề nghị với chính sách thuế. Thuế má không được quá nặng & phải phù hợp với thu nhập. Nên đánh thuế cao đối với tầng lớp chủ đồn điền (các nhà TB kinh doanh trong NN), không nên đánh thuế vào tiền công & tư liệu sinh hoạt.
-Chủ đồng điền & lao động trong NN là những quĩ chi phí quốc gia trong NN, phải được coi là quĩ bất khả xâm phạm. Cần được bảo tồn, giữ gìn 1 cách cẩn thận để có được thuế & các tư liệu sinh hoạt khác. Phải bảo vệ tầng lớp lao động trong NN. Luận điểm này thể hiện 1 bước trưởng thành về lí luanạ & triệt để về chính trị.
-Cương lĩnh chính sách KT: Đòi tổ chức lại theo phương thức TBCN ngành NN. Ngành NN là chỗ dựa chủ yếu của nền PK bấy giờ. Thực chất, ông tuyên bố phát triển con đường TBCN về mặt KT. CNTB đang tự mở ra 1 con đường đi trong khuôn khổ của XH phong kiến. Marx nhận xét: nó thể hiện 1 XH có nội dung KT là tư sản, nhưng lại có vẻ bề ngoài là phong kiến, thể hiện sự phân hóa giữa 2 khuynh hướng KT & chính trị.
*Học thuyết về SP thuần túy:
-SP thuần túy chính là SP ròng, được tạo ra trong ngành SX vật chất (ngành NN). SP thuần túy = Tổng SP - Chi phí SX. Nông nghiệp là ngành duy nhất SX ra của cải vật chất. Công nghiệp chỉ có tiêu dùng chứ không có SX, không tạo ra được những chất mới mà chỉ là sự kết hợp những yếu tố vật chất khác nhau (từ nông nghiệp) hoặc thay đổi hình dáng ban đầu của nguyên liệu nông nghiệp cho phù hợp với nhu cầu của con người. Xét trên phương diện nào đó, công nghiệp còn làm tiêu hao của cải vật chất.
-Quesney đã xem xét của cải theo quan điểm của CN tự nhiện, chỉ chú ý đến mặt vật chất của của cải mà thôi. "Tự nhiên, đất đai sinh ra của cải". Ở 1 khía cạnh nào đó, ông đã "tầm thường hóa" cái sinh ra của cải. Tuy nhiên vẫn có thể rút ra trong luận điểm của ông những hạt nhân hợp lí:
+Đã nhất quán được quan điểm cho rằng SP thuần túy chỉ được tạo ra ở trong ngành SX vật chất. Đáng tiếc ông đã thu hẹp phạm vi của SX vật chất trong phạm vi ngành nông nghiệp.
+SP thuần túy được tạo ra ở trong ngành nông nghiệp nhưng không phải ở bất kì 1 nền nông nghiệp nào mà chỉ có trong đại nông nghiệp (SX lớn, theo kiểu đổn điền TBCN) mới tạo ra SP thuần túy.
+SP thuần túy là do lao động trong nng tạo ra, nhưng lại biến thành cái thu nhập của giai cấp sở hữu ruộng đất dưới hình thái địa tô. Địa tô, SP thuần túy ấy cũng là kết quả của sự chiếm đoạt.
-Marx nói, tuy nhiên những luận điểm hợp lí ấy lại bị bọc kín trong những quan điểm lạ lùng.
*Học thuyết tái SX.
-Giả định: Quesney chỉ phân tích tái SX giản đơn. Trừu tượng hóa sự biến động của giá cả (coi giá cả ổn định). Tạm thời không xét đến ngoại thương.
-Tiền đề:
+Chia XH ra làm 3 giai cấp. Giai cấp SX (những người làm việc trong ngành nông nghiệp tạo ra SP thuần túy). Giai cấp địa chủ (không tạo ra SP thuần túy mà thu SP thuần túy). Giai cấp không SX ra SP thuần túy (làm trong công nghiệp & thương nghiệp) không tạo ra SP thuần túy). Ông chủ yếu đứng trên quan điểm ngành nghề để phân chia giai cấp XH.
+Dựa vào tính chất hiện vật của SP để phân chia SP xã hội ra làm SP nông nghiệp & SP công nghiệp.
- Tổng SP xã hôi là 7 tỷ. Trong đó SP nông nghiệp là 5 tỷ, công nghiệp là 2 tỷ.
+5 tỷ nông nghiệp = 2 tỷ ứng trước hàng năm (lương, giống) + 1 tỷ ứng trước ban đầu (máy móc, nông cụ) + 2 tỷ SP thuần túy.
+2 tỷ công nghiệp = 1 tỷ mua TL sinh hoạt + 1 tỷ mua nguyên liệu nông nghiệp.
*Nội dung học thuyết tái SX:
1. Giai cấp SX nộp 2 tỷ SP thuần túy cho giai cấp sở hữu. Giai cấp sở hữu dùng 1 tỷ để mua TLSH của giai cấp SX.
2. Giai cấp sở hữu dùng 1 tỷ còn lại để mua hàng công nghiệp của giai cấp không SX. (Như vậy giai cấp không SX tiêu thụ được ½ SP, có 1 tỷ tiền mặt).
3. Giai cấp không SX dùng 1 tỷ để mua TLSH của giai cấp SX. (Giai cấp SX tiêu thụ 2/5 SP, giữ 2 tỷ tiền mặt).
4. Giai cấp SX dùng 1 tỷ để mua TLSX của giai cấp không SX (máy móc). (Giai cấp không SX tiêu thụ hết SP, giữ 1 tỷ tiền mặt).
5. Giai cấp không SX dùng 1 tỷ mua nguyên liệu nông nghiệp của giai cấp SX. (Giai cấp SX tiêu thụ 3/5 SP, giữ 2 tỷ. Giai cấp không SX không còn gì).
- Như vậy, 2 tỷ SP còn lại sẽ được lưu chuyển trong nội bộ ngành nông nghiệp (lương, giống). 2 tỷ tiền mặt sẽ được nộp cho giai cấp sở hữu về SP thuần túy. Một quá trình tái SX giản đơn mới lại diễn ra.
*Công lao của Quesney: Đưa ra được những giả định về cơ bản về hợp lí. Đã xem xét sự vận động của SP xã hội trên cả 2 mặt hiện vật & giá trị. Tuân theo 1 qui luật đúng là tiền bỏ vào lưu thông rồi quay trở về điểm xuất phát.
*Hạn chế của Quesney: Phủ nhận vai trò SX vật chất của ngành công nghiệp. Chưa chỉ ra được cơ sở của tái SX mở rộng trong công nghiệp cũng như trong nông nghiệp. Thậm chí tái SX giản đơn trong công nghiệp cũng chưa thực hiện được. -Biểu KT của Quesney có giá trị về mặt phương pháp luận, nhưng những kết luận rút ra từ đó thì lại là sai lầm.
*Đặc điểm, phương pháp luận của KTCT học Tư sản cổ điển Anh.
-Bắt đầu xuất hiện cuối tk17, trong quá trình tan rã của CN trọng thương. Nguyên nhân do sự phát triển của nền CN công trường thủ công. Cuộc CM tư sản Anh diễn ra từ giữa tk17, tạo ra 1 tình hình KT-XH, chính trị mới, sự xuất hienẹ của tầng lớp quí tộc mới, liên minh với giai cấp tư sản để chống lại triều đình PK. Giai cấp Tư sản Anh cuối tk17 đã trưởng thành, ít cần tới sự bảo hộ của nhà nước như trước. Các chính sách KT của nhà nước trong thời kì này cũng ít hà khắc hơn.Về mặt tư tưởng: các ngành KHTN (toán, thiên văn), KHXH (triết, LS, VH) phát triển đã tạo cho khoa KT 1 cơ sở phương pháp luận chắc chắn.
* Đặc điểm:
-Trọng tâm lĩnh vực nghiên cứu được chuyển từ lưu thông sang SX.
-Lấy lí luận giá trị lao động làm trọng tâm, dựa trên nguyên lí giá trị lao động để xem xét các phạm trù KT tư sản.
-Các quan điểm KT thể hiện rõ khuynh hướng tự do KT.
*W.Petty: là nhà KT học phản ánh bước quá độ từ CN trọng thương sang KTCT tư sản cổ điển. Marx đánh giá là cha đẻ cho trường phái KTCT tư sản cổ điển Anh. Cái bóng của ông trùm lên hơn nửa thế kỉ của khoa KTCT. Thế giới quan: duy vật tự phát, chưa tiến tới phép duy vật biện chứng, cho rằng kinh nghiệm là cơ sở của hiện thực, của nhận thức. Tuy nhiên, đã có bước tiến so với CN trọng thương: đó là tư tưởng về qui luật khách quan chi phối sự vận động của đời sống KT. Ông nói, trong chính sách KT cũng như trong y học, phải chú ý đến các quá trình tự nhiên. Con người không được dùng những hành động chủ quan của mình để chống lại quá trình đó. Phương pháp luận: là đi từ cụ thể đến trừu tượng. Một mặt phản ánh thế giới quan duy vật của ông. Mặt khác phản ánh sự hạn chế về tư duy khoa học của thời kì tk17, chưa tiến tới được phương pháp trừu tượng hóa.
*Lí thuyết giá trị của W.Petty:
-Là người đặt nền móng cho nguyên lí giá trị lao động thông qua các phạm trù giá cả để bàn về giá trị. Chia giá cả làm 2 loại: giá cả tự nhiên & giá cả chính trị.
+Giá cả chính trị: phụ thuộc vào nhiều yếu tố ngẫu nhiên, không ổn định, khó hiểu được.
+Giá cả tự nhiện: là hao phí thời gian lao động quyết định & năng suất lao động có ảnh hưởng tới mức hao phí đó. Ông đã đặt cơ cở cho giá cả tự nhiên là lao động. Giá cả tự nhiên này chính là giá trị.
-Với cùng 1 lượng lao động, có 2 khả năng: Dùng để khai thác ra 1 once bạc. SX ra 1 thùng lúa mì. Giá cả tự nhiên của 1 once bạc = giá cả tự nhiên của 1 thùng lúa mì. Giả sử, vì 1 lí do nào đó, năng suất của ngành khai thác bạc tăng lên thì giá cả tự nhiên của 1 once bạc giảm đi. Đó chính là tương quan tỉ lệ nghịch giữa giá cả HH và NSLĐ.
-Ông có ý định qui đổi các lao động phức tạp, lao động giản đơn cá biệt về lao động giản đơn trung bình của XH. Muốn coi lao động khai thác 1 once bạc là giá trị lao động giản đơn trung bình của XH. Tiếc rằng, ông đã không phát triển được ý tưởng. Khi muốn phát triển, lại phạm phải sai lầm của CN trọng thương.
-Chưa phân biệt được 2 thứ lao động: Lao động với tư cách là nguồn gốc của giá trị sử dụng & Lao động với tư cách là nguồn gốc của giá trị. Chưa biết đến tính 2 mặt của lao động SX ra HH (lao động cụ thể & lao động trừu tượng). Ông đưa ra 1 luận điểm không rõ ràng, đó là "lao động là cha, đất đai là mẹ của của cải". Luận điểm này nếu xét về mặt hiện vật (giá trị sử dụng) thì đúng. Nhưng nếu xét về mặt giá trị thì lại là sai lầm.
-Chưa phân biệt được hình thái của giá trị (giá trị trao đổi với giá trị). Phạm phải sai lầm của CN trọng thương, khi cho rằng chỉ có lao động tạo ra vàng, bạc mới là lao động có giá trị. Còn các lao động khác sở dĩ được coi là có giá trị vì nó được đặt trong mối quan hệ với lao động tạo ra vàng bạc.
-Giá trị của HH là sự phản ánh giá trị của tiền tệ, cũng giống như ánh sáng của mặt trăng là sự phản chiếu ánh sáng của mặt trời. Tiền tệ là biểu hiện cho giá trị của HH. W.Petty đã nói ngược, sai lầm do nguyên nhân ông không hiểu được lịch sử ra đời của tiền tệ. Do đó không hiểu đúng về bản chất của tiền tệ.
*A.Smith: được Marx đánh giá là nhà KT của thời kì công trường thủ công. Thế giới quan: duy vật, máy móc, tự phát. Chỉ đi sâu về mặt định lượng, coi nhẹ định tính, thiếu quan điểm luận chứng. Phương pháp luận: hết sức đặc biệt, mang tính 2 mặt vừa khoa học, vừa tầm thường. 2 mặt này luôn cuộn chặt nhau trong tất cả các nghiên cứu của Smith. Do cùng 1 lúc ông đã đặt ra 2 nhiệm vụ cùng lúc: đi sâu vào bản chất & giải thích tất cả các hiện tượng vấn đề.
*Lí thuyết giá trị của A.Smith.
-Smith đã phân biệt được giá trị sử dung & giá trị trao đổi. Khẳng định được giá trị sử dụng không quyết định giá trị trao đổi. Nhưng lại chưa phân biệt được giá trị (nội dung) và giá trị trao đổi (biểu hiện). Giá trị trao đổi (giá trị) được Smith đưa ra 2 định nghĩa.
+Khoa học: Giá trị HH là do lao động hao phí để SX ra HH quyết định. Lao động là thước đo thực tế của mọi giá trị.
+Tầm thường: Giá trị HH được đo bằng số lượng lao động mà người ta có thể mua được nhờ hàng hóa đó. Ý đồ là muốn dùng tiền công làm thước đo của giá trị.
-Quan niệm về cơ cấu giá trị: Tiền công, lợi nhuận, địa tô là nguồn gốc đầu tiên của mọi thu nhập. Do đó cũng là 3 nguồn gốc đầu tiên của mọi giá trị. Vế 1 là đúng, nhưng vế 2 lại sai. Vì đó 3 yếu tố đó là kết quả của sự phân phối giá trị. Nguồn gốc của giá trị là lao động chứ không phải 3 yếu tố đó. Quan niệm của Smith về cơ cấu giá trị vừa sai về chất, lại vừa không đầy đủ về lượng. Ông quan niệm nguồn gốc của giá trị là thu nhập (sai về chất). Theo quan niệm của Smith, Giá trị = Tiền công (V) + Lợi nhuận (P) + Địa tô (r) = V + m. Thiếu giá trị TLSX (c). Sở dĩ ông phạm phải sai lầm nói trên vì ông đã lẫn lộn 2 quá trình: hình thành & phân phối giá trị. Hình thành giá trị (trong SX), phân phối giá trị (diễn ra sau SX).
-Bản thân ông cũng cảm nhận có sai lầm trong lập luận của mình, nên ông đã 'lén lút' tìm cách đưa giá trị TLSX vào trong giá trị của HH dưới tên gọi tổng thu nhập. Tổng thu nhập theo ông bao gồm toàn bộ SP hàng năm của ruộng đất và của lao động, nếu trừ đi những chi phí về khôi phục TB cố đinh & TB lưu động thì cái còn lại là SP thuần túy. Tổng thu nhập (c+v+m) - Chi phí khôi phục TB cố định và TB lưu động (c+v) = SP thuần túy (m).
-Trong SX HH giản đơn, giá trị do lao động quyết định. Còn trong SX HH TBCN, giá trị do thu nhập quyết định. Không nhất quán với nguyên lí giá trị của chính mình.
-Mqh giữa giá cả tự nhiên & giá cả thị trường. Thực chất là mối quan hệ giữa giá trị & giá cả. Một HH được bán theo giá cả tự nhiên nếu như giá đó ngang với mức để trả tiền công, lợi nhuận & địa tô. Giá cả tự nhiên (giá trị) = V + p + r. Giá cả tự nhiên là trung tâm, giá cả thị trường là giá bán thực tế của HH. Giá cả thị trường nhất trí với giá cả tự nhiên khi số lượng HH đem bán đủ để thỏa mãn lượng cầu thực tế.
-Smith còn có 1 linh cảm nhạy bén & thiên tài. Ông cảm thấy giá trị của HH trong CNTB có gì khác so với giá trị của HH trong SX giản đơn. Nhưng chưa chỉ ra được khác ntn. Vì ông chưa biết đến phạm trù giá cả. Marx nói linh cảm của Smith còn nằm trong bóng tối, song vẫn là 1 linh cảm quí giá. Vì nhờ nó mà ông ít nhiều có được quan điểm lịch sử khi xem xét các phạm trù KT.
-Tóm lại, trong lí thuyết giá trị của Smith có 2 đóng góp: Phân biệt giá trị sử dụng & giá trị trao đổi. Phát triển nguyên lí giá trị lao động, khẳng định được lao động là thước đo thực tế của giá trị, mặc dù chưa hoàn toàn nhất quán với quan điểm này.
*Ricardo: là người đã đưa khoa KTCT Tư sản cổ điển lên đến đỉnh cao và chấm dứt luôn tại đó. Marx đánh giá ông là tiền bối trực tiếp của Marx. Thế giới quan của Ricardo duy vật, máy móc & tự phát. Với thế giới quan đó, ông cũng đã xác định đúng đắn đối tượng nghiên cứu KTCT là phải tìm ra được những qui luật điều khiển sự phân phối. Ông đã đưa ra qui luật phân phối trong CNTB lúc bấy giờ. Phương pháp luận: sử dụng phương pháp trừu tượng hóa 1 cách thành thạo, nhưng vẫn không triệt để. Do bị ảnh hưởng bởi thế giới quan tư sản & ông tỏ ra phi lịch sử 1 cách nghiêm trọng. Ông quan niệm những phạm trù KT của TB là vĩnh viễn, đồng nhất TB với hiện vật, không bằng A.Smith.
1.Lí luận giá trị:
- Ricardo bắt đầu lí luận giá trị của mình bằng sự phê phán A.Smith. Ông gạt bỏ những mâu thuân trong cách giải thích nước đôi của Smith. Trong định nghĩa của Smith về giá trị, gạt bỏ định nghĩa thứ 2, khẳng định tính đúng đắn của định nghĩa thứ nhất.
- Nói lao động quyết định giá trị là đúng không chỉ trong SX hàng hóa giản đơn mà còn đúng cả trong SX hàng hóa TBCN. Cho nên tiền lương của công nhân cao hay thấo không ảnh hưởng tới giá trị mà chỉ ảnh hưởng đến thu nhập của nhà TB. Vì không phải thu nhập quyết định giá trị, mà trái lại giá trị phân giải ra thành các nguồn thu nhập. Ông phân bịêt rạch ròi 2 quá trinh. Hình thành giá trị: trong SX, do lao động quyết định. Phân phối giá trị: sau SX, do giá trị phân phối thành thu nhập.
- Để xác định cơ cấu giá trị, Ricardo đã tính đén không chỉ những chi phí về lao động hiện tại mà cả những chi phí về lao động quá khứ được kết tinh trong máy móc, trong thiết bị nhà xưởng. Nhưng lại chưa tính đến phần lao động quá khứ kết tinh trong nguyên vật liệu. Giá trị= C1 + v + m.
- Tuy vậy, ông lại chưa giải thích được giá trị của máy móc, trang thiết bị, nhà xưởng được chuyển hóa vào hàng hóa ntn? Bởi ông chưa biết đến tính 2 mặt của lao động SX ra hàng hóa.
- Ricardo cũng bác bỏ quan điểm sai lầm của Smith khi cho rằng lao động trong nông nghiệp có năng suất cao hơn. Tuy nhiên, ông cũng có những kế thừa & phát triển.
- Ông cũng phân biệt được giá trị sử dụng với giá trị trao đổi, cũng khẳng định giá trị sử dụng không quyết định được giá trị trao đổi. Nhưng cũng chưa phân biệt được giá trị, giá trị trao đổi. Ông định nghĩa về giá trị như sau: Giá cả hàng hóa là do lao động tương đối cần thiết (lao động XH cần thiết) để SX ra hàng hóa quyết định chứ không phải là do khoản tiền thưởng lớn (tiền công) hay nhỏ để trả cho lao động đó quyết định.
- Ricardo còn phân biệt được lao động cá biệt & lao động XH. Ông khẳng định rằng lao động quyết định giá trị là lao động XH chứ không phải lao động cá biệt. Để xác định lượng giá trị hàng hóa, Ricardo đã đưa ra danh từ "thời gian lao động XH cần thiết". Đáng tiếc ông lại cho rằng thời gian lao động XH cần thiết được qui định bởi điều kiện SX xấu nhất. Và trong việc xác định lượng giá trị hàng hóam Ricardo, cũng còn ít nhiều ảnh hưởng bởi lí thuyết về sự khan hiếm. Ông nói: bình thường giá trị hàng hóa do thời gian lao động quyết định. Song trừ 1 vài hàng hóa quí & hiếm thì tính hữu ích cũng quyết định giá trị.
- Ricardo còn phân biệt giá trị với của cải. Theo ông, giá trị của hàng hóa nhiều hay ít không phụ thuộc vào khối lượng của cải nhiều hay ít mà phụ thuộc vào đk SX khó khăn hay thuận lợi. Ông còn chỉ ra được mối quan hệ tỉ lệ nghịch giữa giá trị hàng hóa & năng suất lao động. Bàn về mối quan hệ giữa giá cả tự nhiên & giá cả thị trường. Thực chất là mối quan hệ giữa giá trị & giá cả. Theo ông, giá cả tự nhiên quyết định giá cả thị trường. Giá cả thị trường bị ảnh hưởng bởi nhiều nhân tố cho nên giá cả thị trường không thể ổn định trong 1 thời gian dài. Trong đó, nhân tố ảnh hưởng giá cả thị trường có cả quan hệ cung cầu, nhưng quan hệ cung cầu không thể quyết định đến giá cả thị trường. Việc quyết định nằm trong tay các nhà SX (mà xét cho cùng đó là do chi phí SX điều tiết),
- Ông cũng nghiên cứu ảnh hưởng của quan hệ cạnh tranh đối với giá cả trên thị trường. Cạnh tranh có cạnh tranh giữa những người bán, cạnh tranh giữa những người mua. Trong đk có hàng trăm kẻ cạnh tranh thì giá cả thị trường sẽ do sự cạnh tranh giữa những người bán điều tiết & nó sẽ được xác lập ngang hay gần với giá cả tự nhiên.
*Tổng kết: Có thể nói rằng Ricardo là nhà lí luận giá trị lao động. Ông đã kết cấu lại toàn bộ khoa KTCT, đặt nó dựa trên 1 nguyên lí thống nhất là lao động quyết định giá trị. Tuy nhiên ông vẫn không thể phát triển lí luận đó tới cùng. Cụ thể trong lí luận giá trị, ông vẫn còn vấp phải 1 loạt những hạn chế:
+Khi phân tích về giá trị, mới chỉ nặng về lượng mà coi nhẹ mặt chất.
+Chưa phân bịêt được giá trị với giá trị trao đổi. Dẫn đến phạm sai lầm nghiêm trọng trong lí luận về tiền tệ.
+Chưa thấy được giá trị là 1 quan hệ SX hàng hóa.
+Vẫn còn bị ảnh hưởng bởi lí thuyết khan hiếm khi xác định lượng giá trị.
+Đã có đề cập đến lao động giản đơn & phức tạp, nhưng còn sơ lược.
+Chưa phân biệt được giữa giá trị với giá cả SX.
- Tất cả những hạn chế này của ông suy cho cùng đều bắt nguồn từ 1 nguyên nhân. Đó là ông chưa biết đến tính 2 mặt của lao động SX ra hàng hóa. Đây là hạn chế lớn nhất của Ricardo và khoa KTCT cổ điển Anh.
*Lý thuyết bàn tay vô hình của A.Smith.
-Xuất phát từ nhân tố con người KT, là những con người tham gia vào các hoạt động trao đổi HH. Các quan hệ trao đổi HH là những quan hệ phụ thuộc lẫn nhau về mặt KT. Đó là những quan hệ XH bình thường, chỉ có được ở trong CNTB mà thôi.
-Quan hệ trao đổi là 1 thuộc tính bản chất của con người. Con người được phân biệt với con vật nhờ thuộc tính trao đổi này. Thuộc tính trao đổi được nảy sinh trên 2 cơ sở: là tình yêu của con người & tính ích kỉ của con người. A.Smith cho rằng lòng ích kỉ mạnh hơn, làm nảy sinh quan hệ trao đổi.
-Trong quá trình trao đổi, con người bị chi phối bởi lợi ích cá nhân. Mọi người chỉ biết có tư lợi & chạy theo tư lợi. Trong quá trình theo đuổi lợi ích cá nhân đó, con người lại bị dẫn dắt bởi 1 bàn tay vô hình. Bàn tay vô hình này đã đưa các nhân đi từ chỗ đáp ứng 1 lợi ích khác nằm ngoài những toan tính cá nhân. Đó là lợi ích XH. Vô tình làm lợi cho XH mà không biết. Đây là 1 quan điểm hết sức duy vật. Giải quyết lợi ích cá nhân sẽ giải quyết được lợi ích XH.
-Bàn tay vô hình chính là các qui luật KT khách quan, tập hợp tất cả các qui luật KT khách quan lại sẽ hình thành nên 1 trật tự tự nhiên. Đk để duy trì trật tự tự nhiên này là SX & trao đổi HH. Nền KT diễn ra theo nguyên tắc tự do. Ông đề cao tác động tự phát của lợi ích cá nhân, tác động khách quan của các qui luật KT & tác động tự phát của cơ chế thị trường. Quan điểm của Smith là phải tự do KT.
-Vai trò của nhà nước. Đôi khi nhà nước cũng có thể thực hiện chức năng KT khi mà chức năng đó vượt quá khả năng của các đơn vị KD riêng lẻ. Vd: xây dựng các công trình lớn, làm đường, thủy lợi.. Còn trong đk bình thường, nhiệm vụ của nhà nước là duy trì trật tự trị an, bảo vệ tổ quốc.. để tạo ra 1 sự ổn định, để các tư nhân hoạt động KT. Vì thế có thể xếp A.Smith vào phái tự do KT.
*Đặc điểm, phương pháp luận của trường phái Tân cổ điển.
-Cuối tk 19, đầu tk20, CNTB phát triển nhanh chóng, nhưng mâu thuẫn cũng trở nên gay gắt, dẫn đến khủng hoảng. Bước vào giai đoạn CNTB độc quyền, xuất hiện những hiện tượng KT mới mà lí thuyết KT của trường phái cổ điển không giải thích được. Các lí thuyết của rất nhiều trường phái KT nghiên cứu các vấn đề KT thị trường ra đời, trong đó Tân cổ điển giữ vai trò thống trị những năm cuối tk19, đầu tk20 với những đặc điểm cơ bản sau:
- Chuyển sang nghiên cứu ở lĩnh vực trao đổi, lưu thông & đối tượng nghiên cứu là các đơn vị KT. Trên cơ sở đó, rút ra kết luận chung cho toàn XH - Phương pháp VI MÔ.
- Dựa vào yếu tố tâm lí chủ quan để giải thích các hiện tượng & quá trình KT-XH. Ủng hộ lí thuyểt giá trị chủ quan. Cùng 1 hàng hóa, với người cần thì giá trị cao, với người không cần thì giá trị không cao. Giá trị do sự đánh giá chủ quan của con người.
- Muốn biến KTCT thành khoa học KT thuần túy. Không có mối liên hệ với các đk KT-XH, chính trị.
- Ủng hộ tự do cạnh tranh, chống lại sự can thiệp của nhà nước. Cơ chế thị trường sẽ tự đảm bảo sự cân bằng của cung cầu.
- Sử dụng công cụ toán học, mô hình, công thức lượng hóa vào quá trình phân tích KT, góp phần tăng tính sát thực.
* Trường phái giới hạn thành Viên (Áo).
-Lí thuyết ích lợi giới hạn. Ích lợi là đặc trưng cụ thể của vật. Khi sự thỏa mãn nhu cầu tăng thì ích lợi có xu hướng giảm dần. Nếu xét trên mức độ thỏa mãn thì vật sau có ích lợi nhỏ hơn vật trước. Vật cuối cùng (vật phẩm giới hạn) sẽ có ích lợi giới hạn, quyết định ích lợi chung. Tân cổ điển cho rằng SP càng ít, ích lợi giới hạn càng lớn. Khi SP tăng lên, tổng lợi ích cũng tăng, nhưng ích lợi giới hạn thì giảm đi.
-Lí thuyết giá trị giới hạn. Giá trị giới hạn là giá trị của SP giới hạn do ích lợi giới hạn qui định. Nó quyết định cho giá trị của tất cả SP. Số lượng SP và giá trị giới hạn vận động ngược chiều nhau. Khi SP tăng lên, giá trị giới hạn giảm xuống, dẫn đến tổng giá trị giới hạn giảm. Như vây, để có nhiều giá trị, thì phải tạo ra sự khan hiếm.
*Lí thuyết cân bằng tổng quát của L.Wallias.
-Kế thừa tư tưởng tự do KT của A.Smith, ông đưa ra lí thuyết cân bằng tổng quát trong nền KT thị trường tự do cạnh tranh.
-Trong nền KT thị trường có 3 thị trường chủ yếu: thị trường HH&DV, thị trường vốn. thị trường lao động. 3 thị trường này vốn dĩ là độc lập với nhau, nhưng lại được liên kết với nhau bởi các doanh nhân.
-Đối với doanh nhân, chi phí SX = lãi suất + tiền lương. Giả sử doanh nhân bán hàng với giá cả > chi phí SX, thì công việc KD có lãi. Tiếp tục mở rộng qui mô SX, phải vay thêm tư bản, thuê thêm lao động. Làm cho lãi suất & tiền lương đều tăng lên. Đồng thời cung về SP cũng tăng lên, giá cả sẽ giảm xuống. Đến 1 lúc nào đó, giá cả = chi phí SX, không có lãi, ngừng SX. Không vay thêm TB, không thuê thêm công nhân, không tăng cung về HH. Do đó lãi suất ổn định, tiền lương ổn định & giá cả ổn định. 3 thị trường ở trạng thái cân bằng, nền KT ở trạng thái cân bằng tổng quát.
-Đk để dẫn tới sự cân bằng tổng quát là giá cả = chi phí SX. Theo Walliass thì trong nền KT thị trường, đk này được hình thành 1 cách tự phát do tác động của cung & cầu.
* Lý thuyết giá cả của Mashall.
- Mashall đưa ra lí thuyết giá cả nhằm chứng minh cho lí thuyết bàn tay vô hình của A.Smith. Theo ông, trên thị trường, giá cả được hình thành 1 cách tự phát do tác động của quan hệ cung cầu. Nó được xác định ở điểm cân bằng giữa giá cung & giá cầu.
- Cầu chính là biểu hiện của nhu cầu có khả năng thanh toán. Nó được đảm bảo bằng khối lượng tiền tệ & giá cả nhất định, chính vì vậy cầu bị ảnh hưởng bởi các nhân tố sau: Nhu cầu mua sắm của dân cư. Thu nhập của dân cư. Giá cả của nhân tố có ảnh hưởng rất lớn đến sức cầu. Ích lợi giới hạn cũng ảnh hưởng đến giá cầu. Mối tương quan giữa cầu & giá cả chính là giá cầu. Để phản ánh sự thay đổi của cầu đối với giá cả, người ta dùng khái niệm hệ số co dãn của cầu (EP).
- Cung là khối lượng hàng hóa được SX ra & đem bán trên thị trường với 1 giá cả nhất định. Chi phí SX có ảnh hưởng trực tiếp tới giá cung. Lượng cung vận động cùng chiều với giá.
- Tổng hợp cung cầu. Giá cung là đại diện cho người bán, còn giá cầu đại diện cho người mua. Theo ông, giá cả trên thị trường được hình thành theo người mua & người bán. Người mua khi đặt giá phải căn cứ vào ích lợi giới hạn của hàng hóa. Vd: hàng hóa khan hiếm thì ích lợi giới hạn lớn, giá cao. Còn đối với người bán, khi định giá họ căn cứ vào chi phí SX nên giá cả hàng hóa = chi phí SX + lợi nhuận. Nếu hàng hóa khan hiếm thì họ đặt giá cả cao hơn chi phí SX & ngược lại. Giá cả thị trường là kết quả của sự va chạm giữa giá cả người mua & giá cả của người bán. Tức là sự tác động giữa cung & cầu, hình thành nên giá cả cân bằng. Quá trình tác động giữa giá cung & giá cầu đã hình thành nên giá cả cân bằng. Sự tác động của cung cầu và giá cả thị trường sẽ tự điều tiết SX và tiêu dùng, tạo nên sự cân đối trên thị trường. Bởi vậy, lí thuyết giá cả của ông đã chứng minh cho lí thuyết bàn tay vô hình của A.Smith.
* Đặc điểm, phương pháp luận của trường phái Keyness.
-CNTB lâm vào khủng hoảng KT nghiêm trọng, điển hình là 1929-1933. Hậu quả rất nặng nề, đặc biệt là nạn thất nghiệp. Đó là cuộc khủng hoảng thừa. Điều này đã bác bỏ tư tưởng tự do KT của trường phái cổ điển & Tân cổ điển. Do đó đòi hỏi phải có 1 lí thuyết mới ra đời.
-Keyness cho rằng nguyên nhân khủng hoảng KT là thiếu sự can thiệp của nhà nước vào KT. Muốn tạo ra sự cân bằng thì phải có sự can thiệp của nhà nước.
*Đặc điểm chủ yếu của trường phái Keyness.
- Sử dụng phương pháp phân tích vĩ mô nc những chỉ tiêu của nền KT vĩ mô như sản lượng, thu nhập, việc làm, giá cả, đầu tư & tiết kiệm. Là người XD nên môn học KT vĩ mô hiện đại.
- Mục tiêu học thuyết của ông là chống thất nghiệp, giải quyết công ăn việc làm. Coi trọng sức cầu trong nền KT, nên phương pháp nghiên cứu của ông gọi là phương pháp trọng cầu.
- Cho rằng chính tâm lí chủ quan của dân cư là đòn bẩy tác động mạnh đến nền KT vĩ mô. Vì vậy, đi sâu nghiên cứu tâm lí tiêu dùng, tâm lí tiết kiệm, tâm lí ưa chuộng tiền mặt.
- Vận dụng lí luận giới hạn, các phương pháp toán học, đồ thị để phân tích các hiện tượng KT. Đưa ra 1 mô hình KT vĩ mô gồm 3 nhóm đại lượng.
+Nhóm đại lượng xuất phát: là nhóm đại lượng không thay đổi hoặc thay đổi chậm (nguồn vốn, kĩ thuật).
+Nhóm đại lượng khả biến độc lập: là nhóm khuynh hướng tâm lí chủ quan như khuynh hướng tiêu dùng, tiết kiệm, sự ưa chuộng tiền mặt, mang tính XH, là cơ sở của KT vĩ mô.
+Nhóm đại lượng khả biến phụ thuộc: là nhóm phản ánh thực trạng nền KT vĩ mô, bao gồn những yếu tố như sản lượng, thu nhập, việc làm.., do đại lượng khả biến độc lập chi phối.
-Giữa đại lượng khả biến độc lập & phụ thuộc có mối quan hệ với nhau. Sản lượng Q, thu nhập R, tiêu dùng C, đầu tư I, tiết kiệm S. Q=C+I. R=C+S. Q=R --> I=S. I & S là 2 đại lượng KT vĩ mô hết sức quan trọng. Nhà nước phải khuyến khích tăng đầu tư, giảm tiết kiệm.
-Tâm lí chủ quan trong phân tích KT: gần giống trường phái Tân cổ điển, nhưng sử dụng phương pháp vĩ mô. Tân cổ điển đi sâu khai thác tâm lí cá biệt, cá nhân. Keyness chú ý đến tâm lí XH, số đông, còn gọi là các qui luật tâm lí. Ý đồ của ông là muốn nhà nước tác động vào các qui luật tâm lí để giải quyết những vấn đề KT.
*So sánh Tân cổ điển với trường phái Keyness.
-Giống: đều có tư tưởng giới hạn, đi theo nguyên lí giới hạn, đều có yếu tố tâm lí chủ quan trong phân tích, đều sử dụng công cụ toán học trong phân tích, đều rất quan tâm đến vấn đề trao đổi, tiêu dùng & nhu cầu.
-Khác: Tân cổ điển - đề cao vai trò của tự do KT, của cơ chế thị trường, phản đối can thiệp của nhà nước. Keyness lại ngược lại Về phương pháp luận, Tân cổ điển - dùng phương pháp vi mô, nên yếu tố tâm lí chủ yếu khai thác yếu tố tâm lí cá nhân. Còn Keyness - dùng phương pháp vĩ mô, nên yếu tố tâm lí của Keyness quan tâm đến những khuynh hướng tâm lí XH, tâm lí số đông, có thể khái quát thành qui luật tâm lí.Ý đồ của ông là muốn nhà nước tác động vào các qui luật tâm lí để giải quyết những vấn đề KT.
*Lí thuyết chung về việc làm của Keyness.
-Đây là lí thuyết qun trọng, chiếm vị trí rung tâm trong lí thuyết của Keyness. Việc làm trong lí thuyết của ông có 1 phạm vi rộng. Không chỉ dùng để xác định trình trạng sử dụng, qui mô thất nghiệp mà còn bao gồm cả tình trạng của SX & qui mô thu nhập. Việc làm thuộc nhóm những đại lượng khả biến phụ thuộc.
-Lí thuyết việc làm: Xuất phát từ thực tế: việc làm tăng, thu nhập tăng, dẫn tới tăng tiêu dùng & tăng tiết kiệm. Tăng tiêu dùng chậm hơn so với tăng thu nhập, tiêu dùng giảm tương đối, cầu có hiệu quả giảm, qui mô SX cũng giảm, giảm việc làm, giảm thu nhập. Muốn khắc phục phải có sự can thiệp của nhà nước thông qua việc duy trì cầu đầu tư.
-Mức độ cân bằng việc làm sẽ phụ thuộc vào khối lượng đầu tư hiện tại. Khối lượng đầu tư hiện tại sẽ phụ thuộc vào sự kích thích đầu tư. Mà sự kích thích đầu tư sẽ phụ thuộc vào hiệu quả giới hạn của TB & lãi suất.
a) Khuynh hướng tiêu dùng & tiết kiệm.
Khuynh hướng tiêu dùng phản ánh mối tương quan giữa thu nhập với số dành cho tiêu dùng được rút ra từ thu nhập đó. Nó phản ánh mối tương quan giữa thu nhập & tiêu dùng. Phụ thuộc vào các nhân tố: Nhu cầu, thu nhập của dân cư. Những nhân tố khách quan có ảnh hưởng tới thu nhập, qui định thu nhập thực tế của cá nhân (sự thay đổi về chính sách thuế, thay đổi về lãi suất, giá cả..). Những nhân tố chủ quan có ảnh hưởng tới tiêu dùng. Những nhân tố qui định hành vi tiết kiệm.
-Khuynh hướng tiết kiệm: phản ánh mối tương quan giữa thu nhập & tiết kiêm. Chia là 2 loại: tiết kiệm cá nhân & tiết kiệm của các DN, tổ chức nhà nước & đoàn thể. Tiết kiệm cá nhân do 8 nhân tố qui định: thận trọng, nhìn xa, tính toán, tham vọng, tự lập, kinh doanh, kiêu hãnh, hà tiện. Tiết kiệm của DN, tổ chức nhà nước, đoàn thể do những nhân tố liên quan đến việc KD, hoặc xuất phát từ nguyên tắc tài chính là phải có lượng tiền mặt dự trữ nhất định.
-Keyness cho rằng ở những người có thu nhập thấp, thu nhập bao nhiêu, tiêu dùng bấy nhiêu. Khi chuyển sang mức thu nhập cao, con người sẽ dành ra 1 phần cho tiết kiệm, gia tăng tiêu dùng sẽ chậm hơn so với gia tăng thu nhập. Trong khi gia tăng tiêu dùng ngày càng chậm thì gia tăng tiết kiệm sẽ ngày càng nhanh. Ông đưa ra những khái niệm sau.
-Khuynh hướng tiêu dùng giới hạn là khuynh hướng cá nhân có xu hướng muốn phân chia phần thu nhập tăng thêm cho tiêu dùng theo tỉ lệ giảm dần.
-Khuynh hướng tiết kiệm giới hạn là khuynh hướng cá nhân muốn phân chia phần thu nhập tăng thêm cho tiết kiệm theo tỉ lệ tăng dần.
-Như vậy, cùng với sự gia tăng của thu nhập, tiêu dùng giới hạn sẽ ngày càng giảm, tiết kiệm giới hạn sẽ ngày càng tăng.
b) Lãi suất & hiệu quả giới hạn của tư bản.
-Phân biệt nhà tư bản & doanh nhân. Nhà TB là người có tư bản tiền tệ & đem cho vay để được hưởng thu nhập căn cứ vào lãi suất. Doanh nhân là 1 nhà đầu tư, dám chấp nhận rủi ro mạo hiểm nên được hưởng thu nhập căn cứ vào hiệu quả giới hạn của tư bản.
-Lãi suất chính là khoản tiền thưởng cho hành vi dám chấp nhận chia li với tài sản dưới hình thái tiền tệ của người có tiền. Lãi suất sẽ đo lường sự tự nguyện của người có tiền không sử dụng tiền mặt của họ. Thực tế, người có tiền chỉ bỏ tiền ra cho vay khi có lãi suất cao, còn khi lãi suất thấp thì khuynh hướng ưa chuộng tiền mặt sẽ thắng. Khuynh hướng ưa chuộng tiền mặt bị chi phối bởi 3 yếu tố: động cơ giao dịch, dự phòng, đầu cơ. M=L(r) Khối lượng tiền tệ M, Hàm số ưa chuộng tiền mặt L, lãi suất r. Như vậy, khối lượng tiền tệ là hàm số của lãi suất.
-Hiệu quả giới hạn của tư bản: Phần lời triển vọng = Doanh thu BH - Chi phí SX. Như vậy, Hiệu quả giới hạn TB (%) = Phần lời triển vọng / Chi phí SX * 100%.
-Cùng với sự tăng lên của vốn đầu tư, thì hiệu quả giới hạn của TB sẽ ngày càng giảm. Bởi 2 lí do: Khi vốn đầu tư tăng lên, lượng cung về HH sẽ tăng lên, giá cả HH giảm đi, phần lời triển vọng giảm, hiệu quả giới hạn TB giảm. Khi vốn đầu tư tăng lên cũng làm tăng chi phí, phần lời triển vọng giảm, hiệu quả giới hạn của TB giảm.
-Doanh nhân đi vay tư bản đề đầu tư. Giới hạn đầu tư TB = Hiệu quả giới hạn của TB - Lãi suất. Khi hiệu số đó là dương (tức là hiệu quả giới hạn của TB > lãi suất), có tác dụng khuyến khích doanh nhân vay Tb để đầu tư. Theo Keyness, lãi suất là công cụ điều tiết vĩ mô quan trọng. Nhà nước có thể điều tiết mức lãi suất chủ động thích hợp với từng giai đoạn SX, KD. Khi khủng hoảng, cắt giảm lãi suất để tăng đầu tư. Khi phồn thịnh, KT tăng trưởng, để giảm bớt tình trạng quá nóng của nền KT, lại tăng lãi suất.
c) Đầu tư & mô hình số nhân.
-Số nhân là hệ số khuếch đại thu thu nhập. K = dR/dI. Phản ánh mỗi 1 sự gia tăng của đầu tư sẽ khuếch đại thu nhập lên bao nhiêu lần.
- Tăng đầu tư, tăng cầu bổ sung công nhân, tăng quĩ lương, tăng tiêu dùng, tăng giá cả, tăng việc làm, tăng thu nhập, tăng đầu tư.
*Vì sao nói vấn đề việc làm, thất nghiệp chiếm vị trí trung tâm toàn bộ lí thuyết KT của Keyness.
-Theo Keyness, nguyên nhân dẫn đến thất nghiệp là do sự giảm sút của cầu có hiệu quả, thu hẹp qui mô SX, giảm việc làm & dẫn đến thất nghiệp.
-Những giải pháp đưa ra là tập trung vào kích cầu: kích cầu đầu tư & kích cầu tiêu dùng. Kích cầu sẽ mở rộng qui mô SX, tăng việc làm, chống thất nghiệp.
*Chương trình KT của Keyness. (Lí thuyết về sự can thiệp của nhà nước vào KT)
- Được rút ra từ lí thuyết chung về việc làm, bao gồm 4 nội dung cơ bản sau:
- Nhà nước phải có chương trình KT đầu tư trên qui mô lớn & thông qua đó mà thực hiện sự can thiệp vào các quá trình KT. Ông cho rằng, để đảm bảo sự cân bằng của nền KT thì không thể dựa vào cơ chế thị trường tự phát mà phải bằng sự can thiệp của nhà nước. Thông qua những hỗ trợ của nhà nước như là những biện pháp để duy trì cầu đầu tư, thông qua những hỗ trợ tín dụng, hỗ trợ từ ngân sách nhà nước, thông qua hệ thống các đơn đặt hàng của nhà nước, hệ thống thu mua của nhà nước. Mục đích để tạo ra sự ổn định về môi trường KD, ổn định thị trường. Rồi từ đó ổn định về lợi nhuận cho các CTy.
- Sử dụng hệ thống tài chính tín dụng & lưu thông tiền tệ. Ở trong lí thuyết của Keyness, chúng cũng là những công cụ quan trọng. Mục đích để kích thích lòng tin, tính lạc quan & tích cực đầu tư của các doanh nhân. Để đạt được mục đích này, ông chủ trương tăng thêm khối lượng tiền đưa vào lưu thông, tăng giá cả hàng hóa (nếu các yếu tố đầu vào chưa kịp điều chỉnh giá), sẽ làm tăng phần lời triển vọng, tăng hiệu quả giới hạn của TB, tăng giới hạn đầu tư TB. Khi khối lượng tiền đưa vào lưu thông tăng lên, cũng sẽ dẫn tới lạm phát. Tuy nhiên, lạm phát không phải lúc nào cũng có hại, nhà nước có thể chủ động tạo ra lạm phát, nếu kiểm soát được lạm phát sẽ làm giảm lãi suất, tăng giới hạn đầu tư TB.
+Để trang trải những khoản chi tiêu của nhà nước, bù đặp những khoản thâm hụt của ngân sách nhà nước & mở rộng đầu tư của nhà nước. Keyness chủ trương in thêm tiền giấy.
+Để thực hiện sự điều tiết KT, Keyness chủ trương tăng thuế đối với người lao động, đề làm giảm đi phần tiết kiệm của dân cư. Thực chất nhà nước đã giúp họ chuyển khoản tiết kiệm sang đầu tư. Nhưng vấn đề là phải làm giảm sự phản ứng của dân chúng, ông chủ trương tăng việc làm.
- Để nâng cao tổng cầu & việc làm, Keyness chủ trương mở rộng nhiều hình thứ đầu tư. Theo ông, đầu tư vào lĩnh vực nào cũng tốt, miễn tạo ra việc làm & tăng thu nhập. Kể cả những hoạt động đầu tư cho SX vũ khí, chạy đua vũ trang, quân sự hóa nền KT để tăng thu nhập. Vì vậy, ông bị nhiều phê phán.
- Keyness chủ trương khuyến khích tiêu dùng cá nhân đối với mọi tầng lớp, kể cả người lao động, doanh nhân và nhà TB. Nhưng những biện pháp đó của ông không đạt được mục đích vì tăng thuế, chính sách 'ướp lạn tiền lương', tăng giá cả.
* Những hạn chế của Keyness: Hạn chế lớn nhất là xem nhẹ, bỏ qua vai trò của cơ chế thị trường, của tự do KT. Quá say sưa với vai trò điều chỉnh can thiệp của nhà nước. Thổi phồng vai trò của nhà nước.
*Chủ nghĩa tự do KT.
- CN tự do Kt là các lí thuyết KT học tư sản coi nền KT TBCN như là 1 hệ thống hoạt động tự động, do các qui luật khách quan tự phát điều tiết. Tư tưởng cơ bản của nó là tự do KD, tự do tham gia vào thị trường.
- Trong lịch sử, CN tự do KT giữ vai trò thống trị trong 1 khoảng thời gian dài: cuối tk 17 đến đầu những năm 30 tk 20. Sau đại khủng hoảng KT 1929-1933, CN tự do KT mất đi địa vị thống trị & thay vào đó là sự thống trị của lí thuyết Keyness. Lí thuyết Keyness thống trị trong những năm 40 đến 60 tk 20. Sang đến đầu những năm 70, những hạn chế của nó ngày càng bộ lộ 1 cáhc rõ ràng. Mà 1 trong những hạn chế đó là Keyness đã quá say sưa với vai trò của nhà nước mà bỏ qua vai trò của tự do KT, của cơ chế thị trường. Vì vậy, những mục tiêu trong chính sách KT của Keyness đã không thực hiện được. Từ đó xuất hiện khuynh hướng phải khôi phục lại CN tự do KT trên cơ sở là có kế thừa những đóng góp của lí thuyết Keyness. Vì vậy, CN tự do KT bây giờ mang màu sắc mới.
+CN tự do cũ: (Trọng nông, Cổ điển Anh (Smith), Tân cổ điển) phản đối nhà nước.
+Lí thuyết Keyness: đề cao vai trò của nhà nước.
+CN tự do mới: chấp nhận sự can thiệp của nhà nước ở 1 mức độ nhất định.
- CN tự do mới là 1 trong những trào lưu tư tưởng hiện đại được hình thành trên cơ sở tổng hợp tất cả các quan điểm cũng như phương pháp luận của trường phái trọng thương, tự do cũ, Keyness. Hình thành nên 1 hệ tư tưởng mới nhằm điều tiết sự vận động của nền KT TBCN. Mà tư tưởng cơ bản của nó là tự do KD, tự do tham gia vào thị trường & có sự can thiệp của nhà nước ở 1 mức độ nhất định. Khẩu hiệu chung đưa ra là “thị trường nhiều hơn & nhà nước ở mức độ ít hơn”.
*Phân biệt CN tự do cũ với CN tự do mới.
-Giống: Tự do KT đều đề cao tư tưởng tự do KD, tự do tham gia vào thị trường. Nền KT vận động hoàn toàn chịu sự chi phối của các qui luật khách quan, của cơ chế thị trường. Vì thế nền KT luôn ở trạng thái cân bằng động.
-Khác: Tự do cũ (Tân cổ điển, KTCT TS cổ điển) - phản đối sự can thiệp của nhà nước vào KT. Tự do mới - có điểm khác biệt là chấp nhận sự can thiệp của nhà nước vào nền KT ở 1 mức độ nhất định. Xét trong mối quan hệ giữa XH & nhà nước thì thị trưởng nhiều hơn, nhà nước ở mức độ ít hơn.
*CN tự do mới ở CHLB Đức.
1.Quan niệm về nền KT thị trường XH.
- Nền KT thị trường XH sẽ vừa có điểm chung lại vừa có điểm khác biệt so với các nền KT thị trường đã từng tồn tại. Nó không phải là sự kết hợp cơ học giữa yếu tộ thị trường của CNTB với yếu tố XH của CNXH. Mà là nền KT thị trường được thể hiện ở 1 chế độ có mục tiêu, trong đó có sự kết hợp giữa 2 nguyên tắc: tự do & công bằng XH trên thị trường. Nguyên tắc tự do là để nhằm phát huy những động lực, những dánh kiến của cá nhân. Nguyên tắc công bằng XH là để khắc phục những mặt tiêu cực của nền KT thị trường.
- Những tiêu chuẩn của nền KT thị trường tự do XH: Đảm bảo quyền tự do cá nhân. Đảm bảo sự công bằng XH. Có chính sách tăng trưởng Kt để tạo ra khuôn khổ pháp lí & kết cấu hạ tầng cần thiết cho KT thị trường. Có những chính sách KT chống chu kì. Có chính sách cơ cấu thích hợp. Đảm bảo tính tương hợp của thị trường đối với tất cả hành vi của chính sách KT đã nêu.
2.Các yếu tố của nền KT thị trường.
-Cạnh tranh: là yếu tố giữ vị trí trung tâm trong nền KT thị trường XH. Để duy trì cạnh tranh có hiệu quả, cần tôn trọng quyền tự chủ, tự do kinh doanh. Các chức năng của cạnh tranh trong nền KT thị trường XH: Sử dụng các nguồn tài nguyên 1 cách tối ưu. Khuyến khích tiến bộ kĩ thuật. Phân phối thu nhập, thoả mãn nhu cầu NTD. Đảm bảo tính linh hoạt của sự điều chỉnh, kiểm soát sức mạnh KT & sức mạnh chính trị. Đảm bảo quyền tự do lựa chọn & hành động của mỗi cá nhân. Những nguy cơ đe doạ cạnh tranh: từ phía các DN gây ra, cũng có khi từ nhà nước. Chính vì thế phải bảo vệ cạnh tranh, sử dụng 2 biện pháp: mang tính hành chính & hình sự. Cơ quan để thực hiện nhiệm vụ này chính là Ủy ban chống Carten toàn liên bang.
-Xã hội: Cạnh tranh chưa có chức năng đảm bảo công bằng XH. Mà yếu tố XH có 2 chức năng: Nâng cao thu nhập cho tầng lớp dân cư nghèo. Hỗ trợ cho các thành viền của XH có thể vượt qua được những khó khăn về KT và cả những rủi ro về tinh thần trong cuộc sống. Những công cụ để thực hiện: Tăng trưởng KT (nền KT có tăng trưởng mới có những phương tiện vật chất để thực hiện các chức năng của yếu tố XH). Phân phối thu nhập công bằng, thông qua các quĩ phúc lợi, quĩ bảo trợ, quĩ bảo hiểm. Các chích sách XH khác.
-Vai trò của chính phủ. Nền KT thị trường XH vẫn rất cần đến 1 chính phủ mạnh, nhưng chỉ nên can thiệp ở 1 mức độ nhất định & trong những trường hợp cần thiết. Vai trò của chính phủ được xây dựng nhằm phát huy sáng kiến của cá nhân & duy trì cạnh tranh có hiệu quả. Chính phủ sẽ chỉ can thiệp ở những nơi, những lúc cạnh tranh tỏ ra không có hiệu quả. Quan điểm của họ là thị trường ở mọi lúc, mọi nơi. Còn chính phủ ở những nơi, những lúc cần thiết.
+Nguyên tắc hỗ trợ: Chính phủ giữ vai trò hỗ trợ nhằm duy trì cạnh tranh có hiệu quả. Ổn định tiền tệ. Tôn trọng & bảo vệ sở hữu tư nhân. Đảm bảo an ninh & công bằng XH.
+Nguyên tắc tương hợp với thị trường thể hiện thông qua việc ban hành các chính sách: Chính sách sử dụng nhân công. Chính sách tăng trưởng (thể hiện thông qua các khoản hỗ trợ của nhà nước đối với các ngành, vùng có ý nghĩa quan trọng đối với phát triển KT). Chính sách chu kì (để giảm bớt biên độ dao động trong KD). Chính sách thương mại (nhằm đạt tới sự cân bằng trong cán cân thanh toán). Chính sách đối với các ngành, các vùng KT.
*Trường phái trọng tiền. M.Friedman. Lí thuyết về chu kì tiền tệ & thu nhập quốc dân.
- Mức cung tiền tệ là nhân tố có ảnh hưởng trực tiếp đến các biên số của KT vĩ mô như giá cả, sản lượng, việc làm. Ông xuất phát từ công thức MS*V = P*Q của Fisher. MS là mức cung tiền tệ, V là tốc độ chu chuyển của tiền tệ, P*Q là sản lượng quốc gia.
- Friedman cho rằng mức cung tiền tệ không ổn định vì nó phụ thuộc vào các quyết định chủ quan của các cơ quan tiền tệ. Vd hệ thống dự trữ liên bang Mĩ (FED). Mức cung tiển tệ có tác động đến sản lượng thường xảy ra ở 2 trường hợp:
+Sản lượng thực tế chưa đạt đến sản lượng tiềm năng: tăng mức cung tiền tệ sẽ làm sản lượng tăng nhan, giá cả tăng chậm, không có nguy cơ dẫn đến lạm phát.
+Sản lượng thực tế đã vượt mức sản lượng tiềm năng: việc tăng mức cung tiền tệ sẽ ít có tác động đến tăng sản lượng, mà giá cả lại tăng nhanh, có nguy cơ lạm phát.
- Mức cầu về tiền tệ theo Friedman có tính ổn định cao. Vì cầu tiền tệ có liên quan chặt chẽ đến sự vận động của các khoản chi tiêu mà trước tiên là thu nhập, mà thu nhập tương đối ổn định.MD là cầu danh nghĩa về tiền tệ, yn là thu nhập quốc dân danh nghĩa. MD = f (yn) là hàm số của thu nhập quốc dân danh nghĩa.
- Mọi sự mất cân đối giữa mức cung về tiền tệ & mức cầu về tiền tệ chính là nguyên nhân dẫn đến khủng hoảng hoặc lạm phát. MS > MD thì lạm phát. MS < MD thì khủng hoảng. Từ đó ông đưa ra đề nghị thực tiễn về chu kì tiền tệ & thu nhập quốc dân. Theo đề nghị này thì mức cung về tiền tệ nên được chủ động điều tiết thích ứng với từng giai đoạn, chu kì KD. Cị thể: thời kì khủng hoảng nên tăng mức cung về tiền tệ, thời kì phồn thinh nên giảm mức cung về tiền tệ. Song dù tăng hay giảm thì mức cung về tiền tệ cũng chỉ nên được điều chỉnh trong 1tỉ lệ nhất định 3-5% trong 1 năm. Điều chỉnh quá mạnh sẽ gây ra nhiều cú sốc dẫn tới khủng hoảng tài chính tiền tệ.
- Friedman cũng rất quan tâm đến vấn đề ổn định giá cả & chống lạm phát. Theo ông, lạm phát là vấn đề nan giải của nền KT thị trường. Cụ thể, trong nền KT luôn tiềm ẩn nguy cơ dẫn đến lạm phát. MS = (P*Q) / V. Mà V: ổn định, Q: khó thay đổi nên MS tác động vào P. Do mức cung tiền tệ vốn không ổn định, nên P không ổn định, nguy cơ lạm phát cao. Vì vậy 1 trong những nội dung điều tiết KT của nhà nước phải đưa ra là chông lạm phát (điều này khác với Keyness).
- Lí thuyết tiền tệ của Friedman vẫn thể hiện đặc trưng về phương pháp luận của CN tự do mới. Bởi ông cho rằng nền KT TBCN luôn ở trong trạng thái cân bằng động. Sự can thiệp của nhà nước chỉ nên ở mức độ tối thiểu. Vì theo ông, bản chất của nhà nước là độc đoán & nham hiểm, chỉ nên can thiệp ở 1 mức độ nhất định. Mọi sự can thiệp thái quá sẽ không có lợi cho nền KT.
*So sánh trọng tiền với trọng cầu của Keyness: (Khác nhau cơ bản)
-Đặc điểm phương pháp luận. Friedman - tự do mới, Keyness - đề cao vai trò của nhà nước.
-Friedman cho rằng mức cung của tiền tệ là nhân tố trực tiếp ảnh hưởng tới các biến số của KT vĩ mô. Keyness cho rằng chính sách tài chính ảnh hưởng đến KT vĩ mô.
-Friedman: mức cầu của tiền tệ là nhân tố ngoại sinh của nền KT, vì nó biến thiên theo thu nhập. Keyness: mức cầu của tiền tệ là nhân tố nội sinh của nền KT, vì nó biến thiên theo lãi suất.
-Nguyên nhân khủng hoảng. Friedman: mức cung của tiền tệ không đáp ứng đủ mức cầu của tiền tệ, dẫn đến khủng hoảng. Keyness: nguyên nh
Ngày gửi: 23/10/2009 - 17:21
Trả lời

Sản phẩm tham khảo tại cửa hàng.

Bảng đồ sao
6.000 VNĐ
Hộp gấp 20 dải (030607)
Liên hệ gian hàng...

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(2 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(6 lượt cảm ơn)
(9 lượt cảm ơn)