Ứng dụng Thông báo Hỗ trợ Đăng ký Đăng nhập
4 thành viên trả lời
ball_trinhdt hiennhe ocnhoi quyenhtxd1102 Trả lời cuối cùng: 10/11/2011
Thành viên tích cực nhất
  • Hot
  • Giảm giá
  • Mới

      Những bài thơ hay tặng thầy cô nhân dịp 20-11?

      Thanh_Loc 10/11/2011 - 08:55

      1 người đã cảm ơn câu hỏi này. Câu hỏi này hữu ích với bạn? Cảm ơn
      109636
      Trả lời (4)

      Vui lòng đăng nhập ID VATGIA để gửi trả lời của bạn

      hiennhe

      10/11/2011 - 08:57

      Lời Cảm Tạ

      Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả
      Để một lần nhớ lại mái trường xưa
      Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa
      Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm

      Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng
      Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua
      Nhớ đc điêu gì đc dạy những ngày xa
      Áp dụng - chắc nhơ cội nguồn đã có

      Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ
      Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi
      Bài học đời đã học đc những gì
      Có nhắc bóng người đương thời năm cũ

      Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ
      Để cây đời có tán lá xum xuê

      Bóng mát dừng chân là một chốn quê
      Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn

      Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt
      Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô

      ----------------***-----------------

      Mười bảy và thầy

      Mười bảy năm tới trường,
      Mười bảy năm vất vả
      Thầy dạy dỗ chúng con.
      Từ lúc còn chập chững,
      Chưa biết đọc,biết viết
      Nói năng còn chưa vững
      Rồi nghịch phá lung tung.
      Gieo bao nhiêu rắc rối
      Rồi giả vờ không biết,
      Làm thầy phải lo âu.

      Mười bảy năm tới trường,
      Mười bảy năm thầy dạy
      Bao lẽ phải điều hay.
      Dạy từ cách đi đứng,
      Đến cách học nói năng.
      Dạy chúng con tri thức,
      Dạy lẽ phải tình thương.
      Thầy dạy biết bao điều,
      Giản dị mà ý nghĩa,
      Cho mỗi đứa chúng con.

      Và rồi hôm nay đây,
      Mười bảy năm khôn lớn
      Mười bảy năm con hiểu
      Tình thương và tấm lòng
      Mà thầy luôn dành tặng
      Cho mỗi đứa chúng con.
      Mười bảy năm tóc thầy
      Bạc thêm mười bảy sợi
      Già thêm mười bảy lần
      Vì đàn con nghịch ngợm

      Mười bảy năm con biết
      Mười bảy ngày nhà giáo
      Mười bảy những lời chúc
      Con xin dành tặng thầy
      Với mười bảy ý nghĩa
      Rằng:mười bảy năm rồi
      Con sẽ không quên được
      Mười bảy lớp kiến thức
      Con học được từ thầy
      Một kho tàng tri thức
      Và tấm lòng nhân ái…
      Thầy đã dạy chúng con !

      -----------------***-----------------


      THĂM THẦY
      Chớm đông em đến thăm thầy
      Bồi hồi một dáng cao gầy tóc sương
      Bẵng đi mấy chục năm trường
      Lại nghe giọng nói thân thương thuở nào

      Một đời dạy học thanh cao
      Cầu kiều thầy bắc đường vào nhân gian
      Phấn bao nhiêu bụi quá giang
      Vở bao nhiêu chữ hành trang con người

      Một đời tâm huyết buồn vui
      Vườn ươm nhân thế đơm chồi nở hoa
      Con thuyền bến lỡ khách qua
      Sóng to gió cả gần xa vẫn chờ

      Một đời rút ruột nhả tơ
      Lặng thầm dậy sớm thức khuya mỗi ngày
      Nắng mưa năm tháng vơi đầy
      Làm sao trả được công thầy , thầy ơi !

      Bốn mươi năm ấy qua rồi
      Học trò giờ cũng qua thời tóc xanh
      Còn nghe vang vọng vĩ thanh
      Nảy gieo đều những tốt lành tình thâm ...
      ---------------***---------------
      CÔ Ơi

      Rời mái trường thân yêu
      Bao năm rồi cô nhỉ ?
      Trong em luôn đọng lại
      Lời dạy bảo của cô
      Ngày ấy vào mùa thu
      Bước chân em rộn rã…
      Cô không lời từ giã
      Xa trường tự lúc nào
      Em ngỡ như chiêm bao
      Cô về đâu, chẳng biết?
      Vẫn vang lời tha thiết
      Từ giọng cô dịu hiền
      Thời gian bước triền miên
      Cô chưa lần quay lại
      Chúng em nhớ cô mãi
      Mong thấy cô trở về
      Lúc xưa cô vỗ về…
      Nay chúng em khôn lớn
      Ngày rời trường gần đến
      Bao giờ gặp lại cô ?!

      -------------***-------------

      Gặp lại Thầy


      Con dừng lại phía hàng cây
      Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao
      Trường xưa vẫn nét ngày nào
      Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy
      Vẫn bao la một vòng tay
      Đón con như thể chưa ngày cách xa
      Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà
      Giọng thầy trầm ấm “thật thà phải con?”
      Cái tên thấy gọi riêng con
      Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên
      Ước mong con mãi không quên
      “thật lòng vững trí đừng phiền nghe con”
      Lợi danh - danh lợi sẽ mòn
      Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm
      Nhớ tóc thấy điểm hoa râm
      Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang
      Ai quên đi chuyến đò ngang
      Quên sao người lái thuyền sang bến đời

      --------------***------------

      TỰ NGẪM

      Ngả nghiêng vòng xoáy thị trường
      Người ta vẫn nói phi thương không giàu
      Bán mua phố xá nát nhàu
      Sảy chân vấp ngã , gục đầu đỏ đen
      Nửa đời không biết bon chen
      Đường đi không biết giẫm lên chân người
      Đã quen nét đẹp cao vời
      Bảng đen phấn trắng nhen ngời ánh mai
      Gieo mầm mơ ước tương lai
      Thật lòng con chữ dẫu ai chê nghèo
      Vườn ươm mắt trẻ trong veo
      Tâm tư không vướng bọt bèo nổi trôi
      Bao niềm trăn trở khôn nguôi
      Âm thầm mạch đất mà khơi mùa vàng
      Rách - thơm, lành - sạch ta mang
      Chống chèo giữa chốn nhân gian ồn ào
      Nghề thầy -hai chữ thanh cao
      Bạc tiền cũng chẳng thể nào bán mua !
      Ấp iu mưa nắng bốn mùa
      Vững vàng tay lái người đưa con đò
      Sóng che chở mọi âu lo
      Đếm tháng năm nhớ học trò thân yêu

      Ai không ai dại trăm chiều
      Ta giàu có ...bởi bao nhiêu tâm hồn !

      -------------***------------



      Bụi Phấn 2

      Khi ngày mai em xa mái trường
      thầy vẫn đứng bục giảng vấn vươn
      viết bài học cuối còn giang dở
      bảng đen lưu bóng thầy thân thương

      Bụi rơi trắng hay nắng rọi vào
      phấn một màu tóc thầy màu phấn
      rơi bụi trần là màu của nắng
      rơi trong nắng là phấn từ thầy

      Có hạt nào còn lại nơi dây
      bụi nào rơi mấy khi còn mãi
      Rơi trên bảng tiếng thầy vọng lại
      buc giảng còn lưu mãi bóng thầy

      Có hạt nào còn lại nơi đây
      bụi nào rơi mấy khi còn mãi
      Rơi trên bảng là lời thầy giảng
      tóc thầy vươn hy vọng ngày mai

      Em vẫn nhớ mãi tiếng nói này
      yêu những ngày tháng ở nơi dây
      phứt giây trôi qua ko trở lại
      này bạn thân oi!Nhanh lên nào

      Thầy cô vẫn đón chào người mới
      có ai lỡ quên phút ban đầu
      bao giờ bạn rời xa nơi đấy
      quên làm sao được dù ngày đầu

      Ngày xưa yêu dấu hãy còn đây
      thầy đã dạy cho bài học này
      dạy tin vào mình tin cuộc sống
      dỗ dành từ trong bài học hay

      Cho ta phía trước con đường mới
      em mong ngày em bước vào đời
      bài học thầy cho em nên người
      hay là hanh2 trang trong cuộc đời

      Mai này em đứng giửa dòng đời
      sau lưng lời thầy mãi còn đây
      lớn lên rồi sao được thấy lại
      người thầy trênh lớp của ngày nào

      Làm sao ta cất bước đi được
      có những ngày tháng ở Trấn Biên
      bao giờ bạn lớn thêm chút nữa
      quên làm sao được ngày đầu tiên

      Ngày xưa yêu dấu hãy còn đây
      thầy đã dạy cho bài học này
      dạy tin vào mình tin cuộc sống
      dổ dành từ trong bài học hay

      Khi em cất bước xa mái trường
      tuổi đời lúc ấy cũng lớn khôn
      còn đâu năm tháng ngày xưa hỡi
      thơ này xin gửi lại nơi đây

      ---------------***----------------

      Cảm ơn cô thầy

      qua rồi thời áo trắng tinh khôi
      tôi trở về thăm mái trường xưa
      trong một ngày nắng ấm
      mái trường xưa vẫn còn đó
      nhưng đã khác đi nhiều
      thầy cô vẫn ngày ngày lên lớp
      vẫn trong bài giang cũ
      nhưng lại đem về bao diều hay
      tôi đứng nhìn mái trương xưa
      bồi hồi nhớ về bao kỉ niêm
      nhớ khi thầy viết bài
      nhớ từng lời cô giảng bái
      cho tôi bao diều hay
      tôi nhớ từng góc lớp
      nơi tôi hay ngủ ngật
      bị thầy nhéo tai hoài
      bây giờ tôi đã lơn thêm
      quay về mái trường xưa
      gặp lai bao kỉ niệm vui buồn
      thầy ơi, cô ơi em cảm ơn cô thầy
      đã cho em bao nhiêu bài hoc hay
      cho em cả một tương lai tươi sáng...

      --------------***---------------

      Buâng khuâng

      Bâng khuâng đứng dưới sân trường
      Nhặt cành phượng vĩ vấn vương cõi lòng
      Bao kỷ niệm bao ước mong
      Ngày mai tung cánh thỏa lòng bấy lâu

      Ve kêu bỗng gợi chút sầu
      Chút buồn lưu luyến luyến lưu bạn bè
      Trường yêu một thủa trở tre
      Thầy cô ơn nặng bạn bè nghĩa sâu

      Thương thầy ngày tháng lo âu
      Thương cô vất vả bạc đầu suy tư
      Ơn như núi nghia như nguồn
      Một đời cô tặng một đời thầy trao

      --------------***-------------

      Thầy Tôi !

      "Công cha , nghĩa mẹ , ơn thầy
      Không thầy dạy dỗ đố mày làm nên "
      Thầy mãi là người em kính mến
      Với lời răn , tiếng dạy dền dền
      Những lúc em học tựa như sên
      Thầy đã đến mang cho em hi vọng
      " Hãy cố sống và vược qua thử thách
      cuộc đời ta nằm ở bản thân ta"
      Thầy dạy em đức tính thật thà
      Không dối trá và tự mình kiểm điểm
      Để chúng ta cùng hướng tới tương lai
      Dẫu rằng biết chẳng có ngày mai
      Cuộc đời thầy không co gì khấm khá
      Từng giây phút thầy dâng cho đời cả
      Giúp đỡ người bằng tất cả trái tim
      Tình thầy trò biết bao là kỉ niệm
      Thầy là người em kính mến thầy ơi !

      -----------***----------

      Kỉ niệm thời áo trắng

      anh xa em xa cả tuổi học trò
      xa mái trường góc phố lặng im
      xa luôn những cành cây tiếng chim
      rồi âm thầm ghi buồn vào nhật kí

      anh nhớ lại những buổi chiều gió lộng
      dưới sân trường rộn tiếng cười vui
      quấn quýt bên nhau thành hội lớn
      chiếc bàn tròn đã hẹn ước xa xôi

      anh nhớ đến những tiết học trong giờ
      những chuyện buồn vui ta thường có nhau
      những kỉ niệm giấc mộng ngày sau
      hay chỉ là 1 tình bạn cao quý

      anh xa thầy xa cô xa tất cả
      ướt mi buồn để nhớ về ngày xưa
      nhớ thật nhiều ngày tung tăng đến lớp
      tuổi học trò với bao chuyên thân thương

      -------------***-----------



      Một thời và mãi mãi

      Tuổi học trò con đã đi qua
      Ghi lại tim con một thời không chỉ là mưa nắng
      Cũng không chỉ là mây hồng... áo trắng
      Mà một thời sâu lắng nghĩa thầy cô
      Bao tháng ngày long con vẫn băn khoăn

      Có đơn vị nào cân đo tình nghĩa đó
      Bao trắc trở cuộc đời con nhớ rõ
      Lá chắn - Thầy cô - che chở cho chúng con
      Con biết những điều thầm lặng lớn lao
      Lại đến ngày vui lại thêm một tuổi đời sự phạm

      Mãi tóc bạc lại bạc nhiều thêm nữa
      Giáo án dày thêm kinh nghiệm giảng bài
      Con xin được làm cô trò bé nhỏ
      Của Thầy cô suốt cả cuộc đời
      Trong giờ phút thiêng ngày hội lớn
      Con nguyện trọn đời nối bước thầy cô.........

      Câu thơ viết giữa sân trường
      Tôi đi tìm lại lời thương đong đầy
      Gửi vào một thủa thơ ngây
      Nghe trong ký ức lời thầy rất xa
      Viết thơ cho một mùa hoa
      Bằng lăng nở tím như là ... nhớ thương

      Ta về gửi suốt con đường
      Bạn bè ở đấy tơ vương, mắt tìm
      Viết về một thủa trong tim
      Một thời ta đã đi tìm ... về đâu
      Buồn vui thì rất đằm sâu
      Thơ ai ghi vội ... một câu ... trên bàn!

      Bây giờ gió đã miên man
      Nhành bằng lăng tím nắng tàn ... nghiêng rơi
      Ngập ngừng muốn nói ... lại thôi
      Thầy cô ơi, bạn bè ơi ... bao người
      Viết thơ gửi một nụ cười
      Hôm qua ai đã làm đuôi áo hường!

      Gửi lại một thủa thân thương
      Thầy, cô, bè bạn, lớp, trường, hàng cây ....
      Giã từ nhé, thủa thơ ngây
      Con đường đi vọng ... lời thầy ... thiết tha ...

      -------------***-------------

      Lời Ru Của Thầy

      Mỗi nghề có một lời ru
      Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
      Lời ru của gió màu mây
      Con sông của mẹ đường cày của cha
      Bắt đầu cái tuổi lên ba
      Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
      Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
      Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
      Thầy không ru đủ nghìn câu
      Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
      Tuổi thơ em có một thời
      Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

      Như ru ánh lửa trong hồn
      Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
      Thầy ru hết cả mê say
      Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

      Mẹ ru em ngủ tròn đêm
      Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
      Trong em hạt chữ xếp dày
      Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

      Từ trong vòm mát ngôi trường
      Xin lời ru được dẫn đường em đi
      (Con đường thầy ngỡ đôi khi
      Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

      Hẳn là thầy cũng già thôi
      Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
      Thì dù phấn trắng bảng đen
      Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình.

      ------------***------------

      NGƯỜI LÁI ĐÒ

      Một đời người - một dòng sông...
      Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
      "Muốn qua sông phải lụy đò"
      Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...

      Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
      Con đò trí thức thầy đưa bao người.
      Qua sông gửi lại nụ cười
      Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

      Con đò mộc - mái đầu sương
      Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
      Khúc sông ấy vẫn còn đây
      Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...

      -------------***-------------

      Tự Thú Với Thầy

      Em lạ lẫm bước chân vào Đại học
      Mặc áo sinh viên ngơ ngác giảng đường
      Mắt kiếm tìm giữa bè bạn bốn phương
      Bóng dáng thân thương bạn mình ngày ấy
      Tìm đâu được, một mình, thôi thì vậy
      Em tự tin kiêu hãnh, buổi ban đầu
      Đã một thời bài luận được khen "sâu"
      Phương trình toán em cho là đơn giản

      Kiến thức con người, đâu là giới hạn ?
      Em không tìm ra định luật bù trừ
      Nên nghĩ mình sức học hẳn còn dư
      Đâu biết được, ấy là thầy độ lượng !

      Năm đầu tiên em ngỡ mình lạc hướng
      Bài luận văn chỉ đủ điểm là cùng
      Cảm ơn thầy, cuộc sống vẫn bao dung
      Em chưa vấp nhưng hiểu mình nông cạn...

      ------------***------------
      BỤI PHẤN XA RỒI

      Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
      Thuơng nhớ ngày xưa chất ngất hồn
      Một mình thơ thẩn đi tìm lại
      Một thoáng huơng xưa duới mái truờng
      Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thuơng,
      Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
      Bảng đen nằm nhớ nguời bạn trẻ
      Bụi phấn xa rồi ... Gởi chút huơng!
      Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
      Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
      Cuộc đời cũng tựa như trang sách
      Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!
      Nuớc mắt bây giờ để nhớ ai ???
      Buồn cho năm tháng hững hờ xa
      Tìm đâu hình bóng còn vuơng lại ?
      Tôi nhớ thầy tôi, nhớ ... xót xa!
      Như còn đâu đây tiếng giảng bài
      Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
      Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
      Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!


      ------------***-----------
      THẦY

      Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
      Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
      Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
      Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
      Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
      Mái chèo đó là những viên phấn trắng
      Và thầy là người đưa đò cần mẫn
      Cho chúng con định hướng tương lai
      Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
      Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
      Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...

      Đọc thêm
      1 người đã cảm ơn bình luận này. Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm

      ocnhoi

      10/11/2011 - 09:15

      Thơ tặng Thầy Cô 20-11

      Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
      Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
      Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
      Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ

      Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
      Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
      Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
      Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

      Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
      Dường như cô già đi mấy tuổi
      Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
      Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

      Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
      Là một lớp người lớn lên và biết sống
      Mặt đất như trời xanh mơ mộng
      Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

      Khởi đầu cho một chuyến đi xa
      Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật
      Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất
      Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em ...

      Lời Ru Của Thầy

      Mỗi nghề có một lời ru
      Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
      Lời ru của gió màu mây
      Con sông của mẹ đường cày của cha
      Bắt đầu cái tuổi lên ba
      Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
      Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
      Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
      Thầy không ru đủ nghìn câu
      Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
      Tuổi thơ em có một thời
      Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

      Như ru ánh lửa trong hồn
      Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
      Thầy ru hết cả mê say
      Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

      Mẹ ru em ngủ tròn đêm
      Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
      Trong em hạt chữ xếp dày
      Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

      Từ trong vòm mát ngôi trường
      Xin lời ru được dẫn đường em đi
      (Con đường thầy ngỡ đôi khi
      Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

      Hẳn là thầy cũng già thôi
      Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
      Thì dù phấn trắng bảng đen
      Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình.


      Logged

      "MỘT VỚI MỘT..."
      "Một với một là hai ..."
      Cái thuở nào cô dạy em đếm trên từng ngón nhỏ
      Để giờ đây thời gian như cơn gió
      Nhẹ nhàng qua ... Tất cả xa rồi
      Tuổi thơ êm đềm trong tiếng à ơi
      Cánh võng chao theo tóc bà bạc trắng
      Đôi mắt mẹ ánh niềm vui thầm lặng
      Con đi học về còn chút nắng trên vai

      Cả những kỷ niệm buồn cũng không thể nào phai
      Em đếm "một, hai" cất vào ký ức
      Không tìm thấy cô qua từng dòng mực
      Nhắm mắt đếm thầm cô về lại ... trên tay ...
      (st)


      Vết chân tròn
      Vẫn đi về trên con đường mòn cát trắng quê tôi
      Anh thương binh vẫn đến trường làng
      Vẫn ôm đàn dạy các em thơ..
      Bài hát quê hương"

      Hôm nọ đọc lại "Người thầy đầu tiên" của Aitmatov, sao nao lòng thế....Chợt nhớ ...

      Góp vui cùng các bác ...

      Bàn chân thầy giáo
      Trần Đăng Khoa

      Thầy ngồi ghế giảng bài
      Xếp cạnh bàn đôi nạng gỗ
      Một bàn chân đâu rồi
      Chúng em ko rõ

      Sáng nào bom Mỹ dội
      Phượng đổ ngổn ngang, mái trường tốc ngói
      Mặt bảng đen lỗ chỗ vết bom bi
      Thầy cầm súng ra đi
      Bài tập đọc dạy chúng em dang dở
      Hoa phượng
      Hoa phượng cháy một góc trời như lửa

      Năm nay thầy trở về
      Nụ cười vẫn nguyên vẹn như xưa
      Nhưng một bàn chân ko còn nữa
      Ôi bàn chân
      in lên cổng trường những chiều giá buốt
      In lên cổng trường những đêm mưa dầm
      Dấu nạng hai bên như hai hàng lỗ đáo
      Chúng em nhận ra bàn chân thầy giáo
      Như nhận ra cái chưa hoàn hảo
      Của cả cuộc đời mình

      Bàn chân thầy gửi lại Khe Sanh
      Hay Tây Ninh, Đồng Tháp ?
      Bàn chân đạp xuống đầu lũ giặc
      Cho lẽ sống làm người
      Em lắng nghe thầy giảng từng lời
      Rung động bao điều suy nghĩ
      Nghe thầm vọng bàn chân đi đánh Mỹ
      Nghe âm vang tiếng gọi của chiến trường
      Em đi suốt chiều dài yêu thương
      Chiều sâu đất nước
      Theo những dấu chân người thầy năm trước

      Và bàn chân thầy, bàn chân đã mất
      Vẫn dẫn chúng em đi trọn vẹn cuộc đời.......


      Gửi Cô...


      Nếu ngày mai e sẽ chẳng làm thơ
      Và sẽ viết những câu văn rất vội
      Dù e biết lúc ấy mình có lỗi
      Vs những gì đã có của hôm nay

      Những ngày cuối cùng của tuổi thơ ngây
      Lũ học trò vẫn hồn nhiên tinh nghịck
      ĐẦy niềm tin và ước mơ thể hiện
      Luôn nhớ tới lời cô: "tin ở tương lai"

      Như cây non khao khát ánh mặt trời
      Mà dễ gãy trước những cơn gió sớm
      Chúng em mãi ngây ngô,biết bao giừo đủ
      Cô trăn trở từng đứa mai sau...

      Nhưng từ ngày hôm nay khi cuộc sống mới bắt đầu
      Với chân trời hồng ước mơ vẫy gọi
      Chúng e là diều xanh luôn khát khao trời rộng
      cô neo đậu cánh diều vào dây chắc tin yêu
      Mãi mãi trong tim e ấp ủ bao điều...


      Có thể ngày mai e sẽ chẳg làm thơ
      Và sẽ viết những câu văn rất vội
      Nhưg e sẽ ko bao h,ko bao h quên nổi
      Những thág ngày tươi đẹp của hôm nay...






      Nghĩ Về Thầy

      Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
      Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước
      Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược
      Thấp thoáng chao nghiêng...
      Khiến con chạnh nhớ về Người
      Và câu chuyện năm xưa...

      Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
      Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
      Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
      Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò?
      Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ
      Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại
      Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy
      Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương.

      Đọc thêm
      . Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm

      quyenhtxd1102

      10/11/2011 - 11:48

      Mình cũng góp vui nhưng không biết làm thơ chỉ làm vài câu rồi mấy bạn góp thêm nhé

      Khi chia tay mái trường tuổi thơ ấy

      Tôi nhớ mãi lời nói của thầy cô

      Hãy ra đi thành công em nhé

      Cấm nhớ, Đừng quên mái trường êm ấm

      Ôi ngọt ngào lời nói của thầy cô

      Sao lắng đọng những lời thỏ thẻ

      "Những ngày ta sống đây

      Là những ngày đẹp nhất

      Dù mai ngày đời có muôn vạn lần hơn".

      Ngày xưa học văn ngu nhất trường và bây giờ bắt chước làm thơ mong các bạn góp ý chứ đừng ném gạch nhé

      Đọc thêm
      . Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm

      ball_trinhdt

      11/11/2011 - 08:26

      Con học thầy từ ngày đầu cắp sách
      Mái rạ ba gian nhà thầy làm trường
      Lũ học trò nằm bò trên chiếu
      Lích chích ra vào gà mẹ gà con

      Bài mở lòng "tiên học lễ hậu học văn"
      Giấy giữ lề đói thơm rách sạch
      Muốn nên người trọng đạo nghĩa nhân
      Uống nước nhớ nguồn một đời thanh bạch

      Tuổi thơ trôi nhanh qua năm tháng
      Chân đất mài mòn gốc sấu gốc na
      Học dốt học lười roi mây, gai mít
      Giữ xóm nghèo chúng con mơ bay xa

      Lớp thì chật mà trò lại đông
      Con cái khắp làng cậy thầy dạy dỗ
      Ai cũng mong con mình nên bà nên ông
      Mai rời làng cho đời bớt khổ

      Chúng con đi trăm nẻo tha phương
      Đứa đỗ kỹ sư đứa thành bác sĩ
      Đứa mang trí trai nằm lại chiến trường
      Đứa lấy ruộng vườn nhà nông tri kỷ

      Năm mươi năm sau con trở về làng
      Đến thăm thầy vẫn thấy thầy dạy học
      Giờ thầy dạy chữ nho, thơ văn thư pháp
      Con lặng nhìn râu bạc níu từng trang

      Đọc thêm
      . Bình luận này hữu ích với bạn? Cảm ơn

      Báo vi phạm

      Sản phẩm từ Vatgia.com