Hãy giúp tôi thoát khỏi cơn tuyệt vọng !
Hãy giúp tôi thoát khỏi cơn tuyệt vọng !
Tôi đang ở trong trình trạng vô cùng tuyệt vọng ! Nếu không nhận được lời khuyên hữu ích thì tối mai tôi sẽ tự kết liễu đời mình !
Chuyện là như thế này : cách đây 2 năm, tôi có hai người bạn, một người làm ở ngân hàng và một người làm chủ thầu xây dựng mà hai người này không biết nhau. Sau đó người bạn làm chủ thầu xây dựng (XD) biết tôi có người bạn làm ở ngân hàng (NH) mới nhờ tôi giới thiệu để làm quen để vay tiền, người bạn NH đồng ý cho người bạn CTXD vay nhưng thông qua tôi, có nghĩa là tôi vay của người bạn NH sau đó lại cho người bạn XD vay, cuối cùng vì nể người bạn XD đã dẫn tôi đi ăn uống quá nhiều và lại có một ông bạn là kỹ sư giám sát bên A (bên thầu, nơi người bạn XD là chủ thầu) đảm bảo là người bạn XD sẽ trả được, nên tôi đã đồng ý vay hộ 300 triệu đồng với lãi xuất là 3% một tháng (mọi giấy tờ đều viết tay). Mọi chuyện đều yên ổn khi người bạn XD trả lãi xuất đều đều hàng tháng, nhưng cách đây 6 tháng người bạn XD làm ăn thất bát nên không trả lãi nữa và cách đây 3 tháng thì người đó biến mất. Người bạn NH có nhờ ngân hàng giải ngân cho bên A đòi lại được 150 triệu, còn 150 triệu còn lại không đòi được. Vì tôi là người viết giấy vay nợ nên người bạn NH cứ một mực đòi tôi phải trả món nợ đó, nhiều lúc chửi tôi không ra con người nữa (có nhiều từ xúc phạm nhân phẩm mà tôi không muốn nói ra đây), còn người bạn là kỹ sư xây đựng giám sát bên A thì phủi tay coi như không liên quan.
Mọi người ơi, tôi phải là gì bây giờ ! Nhà tôi ở quê nghèo lắm có bán hết cả nhà cửa ruộng vườn cũng chỉ được 50 triệu là cùng, mà bán đi thì bố mẹ tôi, các em tôi còn nhỏ sẽ ở đâu ? Bản thân tôi thì là giáo viên hợp đồng lại dạy môn phụ nên tiền thuê nhà, ăn ở còn chưa đủ nói chi đến chuyện trả nợ !
Tôi không muốn sống nữa, một nửa buồn vì chuyện nợ nần, một nửa buồn về chuyện bạn bè. Tôi đã quá tuyệt vọng với cuộc sống này (mà tôi cứ nghĩ nó còn rất đẹp, và luôn mơ ước có một điều gì đó tuyệt vời sẽ xảy ra)
Đêm mai, đêm mai…
Ôi cuộc đời, đầy phong ba, lắm thương đau
Thu man mát buồn, mùa thu ơi !