Mình xin góp 2 bài nào.
(Con kính tặng Thầy Phạm Hữu Dũng, giáo viên dạy môn Vật Lý, trường THPT Trần Hưng Đạo, TP. Mỹ Tho, Tiền Giang. Cho dù Thầy đã mãi mãi ra đi nhưng lời dạy của Thầy con vẫn luôn khắc sâu và con hứa là con sẽ trở thành một Con Người để thầy được vui lòng.)
Học ngoan không chóng thì chầy
Thầy mong con nhớ lời thầy khuyên con.
Trước tiên chữ Hiếu phải tròn
Công cha nghĩa mẹ núi non nào bằng
Cao vời vợi tựa ánh trăng,
Nuôi con khôn lớn đâu cần trả ơn
.
Chữ Đức đâu gì quý hơn
Sống cho đúng đạo làm người con ơi.
Chữ Nhân chữ Nghĩa đi đôi,
Thấy người hoạn nạn làm ơn giúp người.
Đừng nên phụ bạc con ơi
Con làm điều tốt mọi người điều thương.
Chữ Lễ, trên kính dưới nhường
Trong nhà hòa thuận tình thương đong đầy
Chữ Nhẫn nếu có mới hay
Rèn thân bền chí đợi ngày vinh quang.
Chữ Tín là đức tính vàng,
Đừng nên lừa lọc dễ dàng thành công
Ở đời phải biết chữ Trung
Những người phản bội cuối cùng về đâu?
Cuộc đời không phải giấc mơ
Thành công thất bại là do con người.
Có hạnh phúc có vui tươi,
Thì con phải tập làm người từ đây.
Ghi nhớ lời khuyên của thầy
Thầy theo con mãi đến ngày lớn khôn.
Mai này thầy sẽ không còn.
Thầy cho tám chữ giữ tròn trong tâm
Hiếu- Đức- Nghĩa- Nhẫn- Lễ- Nhân
Chữ Trung, chữ Tín con cần khắc sâu.
---------------
Nhớ Thầy !
Khi em mãi nhìn ngu ngơ qua cửa
Thầy ân cần, âu yếm đến bên em
Viết bài đi ! Ơi ! Cô bé dịu hiền...
Bảng sẽ khóc ! Nếu không nhìn nó đấy !
Bụi bay bay rơi đầy trên trang giấy
Phấn vương vương trên mái tóc điểm sương
Rớt xuống theo những thao thức đêm trường
Rơi mất cả...tuổi Thầy theo năm tháng !
Có những lúc mắt Thầy như bãng lãng !
Hạt buồn theo những lời giảng ấm nồng
Bụi thời gian như chợt bỗng mênh mông...
Nào ai biết lòng Thầy không tĩnh lặng !
Rơi rơi mãi...những cơn mưa bụi phấn
Trên suốt cuộc đời Thầy vẫn không màng
Bục giảng trên cao như chợt thênh thang...
Thầy trơ trọi - Mang khuôn vàng trao lại !
Có những lúc lời Thầy vang vang mãi
Hạt phấn đầy trên vai áo Thầy tôi
Bụi rơi rơi trong suốt cả cuộc đời
Nào ngăn được lòng Thầy như biển rộng !
Rơi cho đời những tin yêu - mơ mộng...
Trên nhân gian - Thầy trao hết cho người
Tóc Thầy như bạc - bạc mãi không thôi
Vương lấm tấm biết bao là bụi phấn !
Em bỗng thấy cả lòng mình trầm lắng
Yêu làm sao hình bóng quá thân thương
Phút giây xưa, những buổi ở Giảng đường
Nầy là bạn - Là Thầy - Là phấn trắng !
Làm sao nói - Tình Thầy luôn sâu nặng
Có thể là theo suốt cả cuộc đời
Nào những bâng khuâng, nhung nhớ đầy vơi !
Quên đi ư ? Sẽ là điều...không thể !
Ngày xưa ấy ! Niềm mến thương là thế
Thầy yêu ơi ! Xin trao mãi về Thầy !
Dạy dỗ ta...bao lẽ phải, điều hay...
Khi tuổi Thầy...mãi đầy cùng bụi phấn !
Em kính dâng một đoá Hồng xinh thắm
Tuổi Thầy theo năm tháng vẫn Bình yên
Còn bao yêu thương - cũng mãi dành riêng...
Thơ em viết Tặng Thầy : Ngày Nhà Giáo
Tú Yên