Chuyện tình yêu của 2 người điên

Có 1 câu chuyện về tình yêu…mà nhân vật chính là 2 người điên. Người con trai chỉ biết nói những lời điên rồ, còn người con gái thì chỉ biết dùng đôi mắt vô hồn nhìn người con trai… và cười…một nụ cười…của một người điên.

Hai người trước đây không quen biết: một người ở phương Nam, một người ở phương Bắc. Gia đình của 2 người đều nguyền rủa 2 người là điên và đuổi 2 người 2 khỏi nhà làm 2 người phải lưu lạc bốn phương. Người con trai từ phương Nam đi về phương Bắc, còn người con gái đi từ phương Bắc về phương Nam. Người con trai trước đây không điên, nhưng trong lúc đang ở công trường thi công bị gạch rơi trúng đầu, nên sinh ra điên. Người con gái trước đây cũng không hề điên, trước đây thi đại học đỗ thủ khoa nhưng rồi tên của cô trên bảng vàng bị một người có tiền tráo đổi. Từ đó người con gái không nói lời nào nữa về sau sinh ra bị điên.

Không biết đã lưu lạc bao lâu mà quần áo của người con trai bẩn thỉu đến mức không thể chấp nhận đc, giày thì rách đến nỗi không thể rách hơn nữa, để lộ ra cả những ngón chân bầm tím. Còn chiếc áo màu hồng mà người con gái mặc cũng không thể gọi là màu hồng được nữa, phải gọi là màu xám thì đúng hơn.Trên mái tóc rối tung còn có những sợi cỏ khô. Nhưng mặt người con gái vẫn trắng, và trắng một cách thần kỳ, trên tay cầm 1 chai nước khoáng, vừa nhìn người qua đường vừa đờ đẫn cười. Hai người gặp nhau trong một buổi hoàng hôn…khi mà cả 2 đều phát hiện trong thùng rác có 1 cái bánh bao đã mốc…

Cả 2 cùng nhảy vào lấy miếng bánh và va đầu vào nhau. Người con trai trợn mắt nhìn người con gái một cách thù hằn….người con gái thì nhìn người con trai đờ đẫn cười. Cuối cùng…kẻ thắng là người con trai…anh mở to đôi môi đen sì gặm 1 miếng…người con gái vẫn đứng yên…chỉ đờ đẫn nhìn người con trai và cười…Người con trai nhìn người con gái…trong mắt không có chút gì động lòng…Người con gái vẫn đờ đẫn nhìn người con trai…trong miệng ko ngớt phát ra những tiếng thèm thuồng miếng bánh…Người con trai dừng việc ăn lại…bắt đầu nhìn người con gái…đờ đẫn…2 người cứ nhìn nhau như vậy…người con trai ko biểu lộ chút tình cảm nào…người con gái điên điên cười….Người con trai bất ngờ đưa miếng bánh đang ăn dở cho người con gái…người con gái vội vàng cầm lấy…và ăn ngấu nghiến.

Người con trai bỏ đi, không quay đầu lại. Lúc người con trai về đến căn nhà bỏ hoàng, nơi người con trai đang tá túc, quay đầu lại thì thấy người con gái. Thì ra người con gái đi theo sau người con trai đến tận nơi này, người con gái cứ đờ đẫn nhìn người con trai cười, cả 2 không nói câu nào, từ đó người con gái ở cạnh người con trai. Tối ngủ, người con trai cảm thấy thật ấm áp…một cảm giác mà trước đây chưa hề có…người con gái nằm bên cạnh người con trai, ngủ một giấc thật ngon lành…Nhìn người con gái lúc ngủ…không hề giống 1 người điên.

Hai người cứ như vậy…sống cùng nhau. Ban ngày cả 2 đi kiếm đồ ăn ở ngoài đường, ban đêm thì về chỗ ngủ. Cuộc sống cứ ngày ngày trôi qua như thế. Một ngày…không hiểu người con trai kiếm đâu ra một chiếc nhẫn đã biến thành màu xanh, đưa cho người con gái đeo. Người con gái nhìn người con trai đờ đẫn cười, đêm đó người con gái cười nhiều đến nỗi phá tan bầu không khí yên tĩnh. Rồi cười ra nước mắt, người con gái bắt đầu khóc, ôm người con trai và khóc. Người con trai đứng yên…trên mặt vẫn ko biểu lộ một chút tình cảm nào.

Về sau người con gái bị bệnh…từ trước đến nay chưa bao giờ bị…nhưng bây giờ đã nặng. Ban ngày… người con gái ko thể cùng người con trai đi kiếm đồ ăn…không thể nhìn người con trai và cười. Người con trai một mình đi kiếm đồ. Buổi trưa â’y …bất chợt người con trai cầm về 1 chai nước khoáng và 1 cái bánh bao còn mới nguyên. Trên mặt anh có mấy vết xước, còn ngón tay thì thâm tím và trên môi có mấy vệt máu. Thì ra… trong lúc cướp nước khoáng và bánh bao về cho người con gái, người con trai bị chủ hàng đánh.

Người con gái nhắm mắt…không nhìn người con trai cười như trước. Người con trai đưa bánh cho người con gái…nhưng người con gái không ăn….Người con gái sắp chết rồi…toàn thân nóng rực…hôn mê… Nét mặt người con trai lần đầu tiên biểu lộ tình cảm – một vẻ mặt hoang mang. Người con trai chạy ra đường…nhìn thấy một người mặc áo xanh cảnh sát…liền khóc… lần đầu tiên anh khóc…miệng ko ngớt nói “cứu người”… Người mặc quân phục xanh liền gạt người con trai ra và chửi “Cút đi! Mình cũng thật là đen đủi, ra đường không để ý”…. Người con trai nằm cúi xuống đất….ngửa mặt lên cầu xin…Người mặc quân phục xanh đá người con trai mấy cái…và nhỏ nước bọt vào người con trai rồi bỏ đi… Người con trai mãi hồi lâu mới lồm cồm bò dậy…trên mặt nước mắt đã chảy thành hàng.

…Người con trai quay… về bế người con gái ra đường… Người trên đường qua lại rất đông…nhưng không một ai chú ý đến 2 người…Người nào nhìn thì cũng nhìn qua rồi nhanh chóng bước di…Người con trai đặt người con gái xg đường, không còn mong chờ gì người qua đường nữa…Người con gái bây giờ đã thở yếu lắm rồi….Va`…Người con trai nhặt một miếng kính vỡ ở trên đường……..

Miếng kính có 1 đầu rất nhọn và sắc….Người con trai dùng miếng kính cắt vào tay người con gái…máu từ tay người con gái bắn cả vào mặt người con trai…Người con trai cười “ha ha, tôi giết người rồi, các người nhìn ta giết người đây …”

…. Xe cứu hộ đến… người con gái được đem lên xe. Còn những người qua đường thì nguyền rủa người con trai rồi lại bước đi… Người con gái cuối cùng không qua khỏi vì máu mất nhiều quá, song lúc chết vẫn cười, tay vẫn giữ lấy chiếc nhẫn người con trai tặng. Còn người con trai vẫn đứng đợi, đợi mãi…đợi mãi… người con gái vẫn không quay trở lại…. Người con trai khóc…khóc cả đêm…khóc đến nỗi chẳng còn ai chú ý đến người con trai khóc nữa…

Và…thoi gian sau… tại thùng rác nơi 2 người lần đầu tiên gặp nhau…người ta tìm thấy xác người con trai… Nụ cười trên mặt anh đã tắt…song tay vẫn ôm vào ngực… 1 cái bánh bao mốc meo và… 1 chai nước khoáng chưa mở…

 |  Xem: 6.433  |  Trả lời: 1
Ngày gửi: 07/08/2010 - 08:26  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (1)

Lòng người quá vô tình phải ko?? đọc câu chuyện mà nước mắt mình cứ rơi,thạt đau lòng... cho nên trong cuộc sống đôi khi ta cũng nên nhìn lại phía sau lưng mình....2 người ấy có chắc là bị điên ko,hay là sự xa lánh của người đời,1 sự cá biệt cua tất cả những kẽ quá nhẫn tâm...ta nhìn họ điên hay chính chúng ta ko được bình thường với họ..1 sự bất công dẫn đến bi kịch đau lòng.

Ngày gửi: 07/08/2010 - 13:08
Trả lời

Sản phẩm tham khảo tại cửa hàng.

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(3 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(2 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
Quảng cáo