Gian hàng bán Rao vặt Hỏi đáp Thêm
Ứng dụng Thông báo Hỗ trợ Đăng ký Đăng nhập
1 thành viên trả lời
trungckd Trả lời cuối cùng: 05/04/2009
Chủ đề liên quan

Tổng hợp những câu truyện tình yêu hay??

trungckd

22/03/2009 - 18:32
[b][blue]Dễ và khó[/blue] Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình. Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó. Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình. Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó. Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình. Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng. Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ. Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại. Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp. Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó. Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày. Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình. Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó. Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất. Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động. Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin. Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho. Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó. Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã.[/b]

Vui lòng đăng nhập ID VATGIA để gửi trả lời của bạn

trungckd

05/04/2009 - 08:53
1000 con hạc giấy

----------------------------------------------
Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...

Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.

Báo vi phạm

trungckd

05/04/2009 - 08:13
Trái tim đặt nhầm chỗ!

Từ trước đến giờ, anh vẫn luôn ở một vị trí đặc biệt trong trái tim em. Chỉ mới kia thôi, em vẫn không khỏi xót xa khi thấy anh gầy đi, và có phần già hơn trước. Chỉ mới kia thôi, hình ảnh anh vẫn hiện về trong giấc mơ em.

Dẫu biết rằng khó có thể đến được với nhau, nhưng em vẫn luôn muốn tình cảm của chúng mình phát triển tốt đẹp. Để chúng ta sẽ sống thật tốt hơn và luôn tự hào về nhau. Chúng ta sẽ là niềm vui để cho nhau vượt qua những khó khăn của cuộc sống. Thật ra, có lúc, cảm xúc cuốn đi lý trí, em đã ước muốn được sánh bước cùng anh trên tất cả nẻo đường của cuộc sống; muốn được cùng anh sẻ chia mọi niềm vui, nỗi buồn. Em đã từng ước ao được gục đầu vào vai anh mà khóc cho quên hết đi bao ưu phiền, mệt mỏi. Và... em ước mình được nằm trọn trong vòng tay yêu thương của anh. Em ước mình bên anh mỗi ngày, chờ anh về ăn cơm trong hạnh phúc. Em ước có kiếp sau, chúng mình mãi mãi có nhau.

Nhưng đến hôm nay, em thực sự hiểu rằng em đã ... nhầm. Hay nói đúng hơn, em đã mang tim mình đặt nhầm chỗ.

Những việc anh làm khiến em tổn thương trước đây, em đều bỏ qua, vì em cho rằng, anh chưa hiểu em, chưa biết tình cảm đặc biệt mà em dành cho anh. Vì thế, để tránh làm cho anh bị tổn thương, em đã gạt bỏ sự kiêu hãnh vốn có của mình để quan tâm đến anh và thẳng thắn cho anh biết tình cảm của mình dành cho anh. Bên cạnh đó, em nghĩ rằng, anh không cố tình làm em tổn thương vì tình cảm anh dành cho em cũng rất nhiều và anh đang muốn tìm hiểu tình cảm của em dành cho anh có thực hay không?

Nhưng anh à, đã yêu thì có thương, nhưng với em, chưa bao giờ, anh thương em cả. Anh luôn dày vò em về mặt tinh thần. Khi đã biết rõ em sẽ bị tổn thương trong trường hợp nào, anh vẫn hành hạ em theo cách của anh. Rồi anh nói anh sai, anh xin em tha lỗi. Em đã lặng im ra đi không lời từ biệt nhưng em luôn âm thầm dõi theo mọi bước đi của anh và cầu mong anh sẽ thành công, hạnh phúc. Em hy vọng, tình cảm của anh với người con gái kia chỉ là nhất thời, chỉ là vì em trót làm anh tổn thương (theo cách nghĩ của anh) và khoảng cách sẽ làm chúng ta có thời gian nhìn lại chuyện đã qua, để rồi thương nhau nhiều hơn. Nhưng, em đã sai thật rồi. Sai vì đã lý tưởng hoá anh. Sai vì đã để mình bị tổn thương trong từng ấy thời gian cho một con người hoàn toàn không xứng đáng. Em thấy xấu hổ. Thực ra, anh chỉ là người đàn ông tham lam.

Tuy nhiên, em lấy làm biết ơn anh vì hành động hôm qua. Nó đã đưa em về với thực tại. Nó giúp em nhìn rõ bản chất của sự việc. Em đã tìm thấy chân hạnh phúc của mình rồi, anh à. Em cũng chúc anh sớm tìm thấy chân hạnh phúc của mình. Vĩnh biệt anh!

Báo vi phạm

trungckd

05/04/2009 - 08:02
Dường như... ta đã yêu!


Bất chợt một ngày em thấy anh đang ở bên em, ánh mắt dịu dàng cùng lời nói ngọt ngào mà em không biết có phải chỉ dành cho em không. Cảm giác êm ái đó day dứt băn khoăn mãi, có cái gì đó tựa như lớn hơn tình bạn nhưng lại chưa phải là tình yêu.

Cuộc đời hình như tình cờ xô ta lại gần nhau dịu dàng như sóng xô về bờ cát. Anh và em lặng lẽ tồn tại bên cạnh nhau, lặng lẽ trôi gần nhau mà dường như không nhận ra.

Giống như hai người bạn đồng hành cùng đi trên một con đường ngăn làm đôi bởi một lan can mà chỉ bước qua một chút thôi là anh và em sẽ gần nhau hơn, nhưng mình đã không làm vậy. Em vẫn tự hỏi mình cảm xúc em đang có là gì, và anh đang nghĩ gì về em, ta đang nghĩ gì về nhau, nhưng em chưa tìm được câu trả lời, chắc thời gian sẽ cho em đáp án.

Buồn cười thật, tự nhiên em cảm thấy em cần có anh bên cạnh, cần có vòng tay ấm áp. Đôi bàn tay ấy đã từng nắm lấy tay em, một bàn tay to lớn nắm nhẹ nhàng mà đủ chặt để tạo cho em sự tin cậy. Ánh mắt thiết tha nhìn em mà sao không nói một lời nào chỉ đủ để con tim em rung động nhưng chưa đủ để em tự tin tiến lại gần anh hơn. Em ghét phải thú nhận rằng em đang nhớ tới anh, cái đầu nhỏ bé của em dường như đang cố tình lãng quên một vài thứ để lấy chỗ trống dành cho anh.

Em vẫn tình cờ được nghe thấy giọng nói của anh, anh vẫn tình cờ gặp em những lúc em không ngờ nhất. Phải, tình cờ ta vẫn mong được ở bên nhau và cùng tình cờ ta chạy đuổi theo nhau trong tình yêu. Và ... mơ hồ tựa như ta đã yêu nhau.

Em ước chúng ta bước qua lan can để đi về cùng một phía. Em mong bàn tay ấy nắm chặt lấy tay em. Em cần chúng ta cùng tiến lại với nhau vì em biết khoảng cách sẽ là vô tận nếu ta cùng đứng lại nhưng sẽ không còn nếu ta cùng níu tay nhau.

Anh đừng như cơn gió, gió cuốn đi lá, gió mang theo hoa, gió mang theo cả mùi hương nồng nàn của cuộc sống. Anh đừng như hạt mưa, mưa tan biến vào lòng đất, mưa theo dòng sông chảy về biển cả. Anh cũng đừng là mặt trời, mặt trời mang ấm áp tới cho mặt đất nhưng mặt trời không cho em tới gần. Anh hãy là tia nắng, ấm áp và yên lặng ở quanh em. Cho cái níu tay là mình gần mãi. Đủ gần để em biết anh lúc nào cũng ở bên em, đủ xa để em thấy nhớ, đi vắng vào ban đêm để em mong tới ngày mai.

Và mơ hồ ... tựa như ...ta đã yêu nhau.

Báo vi phạm

trungckd

05/04/2009 - 07:59
Người thứ hai!

Em à, anh đã nói rằng tình cảm đang giành cho em không phải là tình yêu... nhưng đâu thể lý giải nổi nỗi nhớ em cồn cào dù có thể chỉ vài phút trước em vẫn còn ngay bên cạnh.

Em à, anh đã nói rằng tình cảm đang dành cho em không phải là tình yêu , hay chính xác là một tình yêu theo cách anh vẫn nghĩ, rằng sẽ phải có những đam mê mãnh liệt, những nỗi nhớ quằn quại, phải có những lời than thở mỗi khi buồn hay nhiều hơn thế nữa...

Anh đã nói rằng cuộc sống gia đình trong suy nghĩ của anh chỉ cần trách nhiệm, sự cảm thông chia sẻ. Mọi người làm đúng nghĩa vụ của mình. Rằng chỉ cần có thể để người ta sống bình yên bên nhau, không cần nhiều hơn.

Anh đã nói (có lẽ hơi sách vở) rằng, có lẽ anh không bao giờ là người đàn ông em yêu, nhưng sẽ là một người chồng đáng để em trao gửi niềm tin và cuộc sống. Tất nhiên không phải là " tầm gửi" rồi, chỉ là gắn cuộc sống của anh và em lại thôi, cho và nhận, thật công bằng, phải không em?

Và anh cũng nói... rằng anh đã thực sự vững tin, hay không còn sợ hãi trái tim vốn thật mềm của em, hay rằng đã tin em đã khác ngày xưa, cứng cáp hơn ấy.

Rằng mẹ rất yêu quý em, và mong muốn có một ngày có cô con dâu như em, và tất nhiên cũng sẵn sàng cùng anh và em đối diện với thế gian cho đến khi hạnh phúc của tất cả chúng ta khiến họ lãng quên..., rằng... Nhưng thực anh cũng không dám chắc nó ít hơn là một tình yêu nữa, đâu lý giải nổi nỗi nhớ em cồn cào dù có thể chỉ vài phút trước em vẫn còn ngay gần bên anh. Chẳng thể nào ngăn tiếng thở dài mỗi đêm khi nhớ về đôi mắt chất chứa đấy suy tư của em. Chẳng thể nào...

Và thực ra cuộc sống anh muốn, muốn có cùng em luôn thật nhiều tình yêu, thật lớn và luôn mới. Trách nhiệm và nghĩa vụ khó có thể nào là đủ cả.

Nghĩa vụ có thể làm một bữa ăn tối nhưng sự yêu thương sẽ chưng cất lên thành gia vị cho bữa ăn ngon hơn.

Nghĩa vụ viết rất nhiều thứ nhưng sự yêu thương còn kèm theo một chuyện vui, một bức tranh nghệch ngoạc hình chiếc kẹo.

Nghĩa vụ làm người ta khó chịu nếu công sức của người ta không được chú ý. Nhưng sự yêu thương giúp người ta cười nhiều và thấy mình được trả ơn ngay trong chính việc mình làm.

Nghĩa vụ có thể pha một cốc sữa nhưng sự yêu thương sẽ thêm vào đó một chút ngọt ngào.

Nghĩa vụ có thể khiến ta đi bên một người hàng giờ bên biển vắng. Nhưng sự yêu thương mới giúp người đó không cảm thấy cô đơn.

Nghĩa vụ bắt bạn phải hi sinh nhưng sự thương yêu mang đến cho bạn sự bình yên.

Nghĩa vụ bắt buộc ta phải làm, phải biết nhưng sự yêu thương giúp ta biết quý trọng những gì ta đang có, sẽ có và sắp có...

Nhưng chắc chắn rằng, anh hiện tại và người chồng em trong tương lai (sẽ là thế chứ!) sẽ biết cách để tình yêu trong chúng ta không bao giờ bào mòn cả!

Và anh cũng mong lắm chứ rằng không chỉ là tin sẽ có bình yên để gần nhau, và rồi anh sẽ là người đàn ông em thực sự yêu thương...!

Nhưng cũng phải thú nhận rằng... anh cũng nhiều lúc thấy hơi boăn khoăn, lo lắng. Có thể, rằng trái tim mềm yếu kia có thể làm khổ anh, khổ em, khổ gia đình chúng ta nếu một ngày kia bên nhau. Nhưng cuối cùng, sau hết niềm tin rằng anh có đủ khả năng giữ chặt lấy trái tim em, không để lúc nào nó bị tổn thương - cách tốt nhất là giữ lấy nó - khiến anh thêm sức mạnh bước tiếp.

Rằng thực ra mẹ cũng có nhiều điều chê em lắm, vì em vẫn hơi "ngố" hay "tồ", cả vụng nữa nhưng điều khiến anh yên tâm là những câu nói sau đó của mẹ cho thấy mẹ có thể đón nhận em, giúp em hoàn thiện mình hơn chứ không phải chỉ trích - như nỗi sợ hãi em vẫn mang trong lòng.

Em ạ! Gió sẽ cuốn anh đến gần em một ngày gần thôi - em nhỉ!

Báo vi phạm

trungckd

05/04/2009 - 07:49
Hạnh phúc tan vỡ...!


Khi những cảm xúc yêu thương với anh tan vỡ, em như kẻ đảo điên quắt quay với nỗi nhớ nhung đau đáu về anh, về những kỉ niệm yêu thương khi hai đứa còn ở bên nhau.

Em tự chất vấn lòng mình tại sao anh ra đi trong sự im lặng mà không hề cho em một lời giải thích? Không cho em biết lí do anh từ bỏ em?

Yêu nhau 5 năm qua, thời gian đó quá đủ để chúng mình hiểu và san sẻ cho nhau rất nhiều điều trong cuộc sống. Anh khô khan, hiền lành, chân thành và rất tốt bụng. Anh chưa hề dối lừa em cũng chưa bao giờ phản bội tình yêu của em. Anh lặng lẽ quan tâm, chăm chút cho em rất nhiều trong cuộc sống sinh viên đầy những khó khăn, bon chen và vất vả.

Anh ra trường đi làm, cái nghề mà người ta cho là "khốn nạn" khi ngày ngày phải dầm dãi nắng mưa, không kể sớm trưa chiều tối để có được những thông tin mới mẻ cho bạn đọc. Em hiểu anh rất bận rộn với bộn bề công việc và biết bao mối quan hệ mới. Em không một lời than phiền hay giận dỗi khi anh không còn quan tâm em như ngày xưa nữa. Mặc dù có những lúc em rất chạnh lòng vì thái độ hời hợt của anh, nhưng em cũng thương anh vô cùng! Em tự tập cho mình thói quen tự lập và cố gắng sống mạnh mẽ để quên đi khoảng trống mênh mông trong trái tim mình.

Nhưng hôm nay, nếu như em không bắt gặp cái cảnh anh chở người con gái khác sau xe thì em vẫn tin tưởng và yêu thương anh trọn vẹn như như ngày xưa ấy. Người con gái đó, ngày trước anh từng bảo với em là em họ anh, nhưng tại sao "em họ" lại có thể ôm chặt lấy anh trai mình như vậy? Vì tò mò em đã đuổi theo xe anh, nhưng... tất cả vỡ òa khi anh dừng lại và ôm hôn cố ấy thắm thiết. Em choáng váng giữa cái sự thật mà em chưa bao giờ tưởng tượng nó lại có thể diễn ra như thế này. Lúc ấy, em chỉ muốn rời bỏ cuộc sống này để đi đến một nơi thật xa, nơi ấy sẽ không bao giờ có hình ảnh anh bên cạnh cuộc đời em nữa! Vậy là em đã hiểu sự im lặng bấy lâu nay trong anh là gì? Em hiểu mình đã mất anh, mất anh thật rồi!

Mỏi mệt. Em muốn tìm cho mình một bờ vai để được gục đầu vào đấy khóc, muốn được một bàn tay để nâng đỡ em khỏi ngã khuỵu, một niềm tin để em mạnh mẽ vượt qua những khó khăn này... Nhưng, tất cả chỉ là sự hi vọng, là ảo tưởng viển vông khi người con trai em yêu và yêu em đã rời xa em để đến với một cô gái khác, không một lời giải thích.

Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn và em phải gượng dậy để chạy đua với biết bao thử thách, sóng gió ngoài kia của cuộc đời. Em nuốt nước mắt mặn chát vào trái tim của mình để bước tiếp con đường mà em phải chọn: con đường ấy không có anh!

Ngày mai, em sẽ phải sống một cuộc sống khác, cuộc sống không có tình yêu, không có sự quan tâm, chăm sóc, vỗ về của anh... Một cuộc sống nhạt nhẽo và vô vị đến tê lòng...!

Báo vi phạm

trungckd

22/03/2009 - 20:11
What's the love?

Ai có thể định nghĩa cho mc biết iu là gì? Phải chăng là một cảm giác làm mình xao xuyến trước một bạn khác giới,hay là một cảm giác nhớ mong 1 ai đó.Thật khó có biểu hiện nào chung của tình iu.Tình iu của bạn như thế nào,fải chăng là một sự bao dung,tha thứ chấp nhận mọi mặt của đối phương,hay là một tình iu mù quáng,lun mong muốn ng` ấy chỉ là của riêng mình.Nếu tình iu của bạn là điều thứ nhất thì hok có gì để nói,nhưng nếu nó là điều thứ hai,thì bạn ơi hãy nhìn nhận lại mình đi,bạn có thật sự nghĩ cho ng` đó hok.Tuy mc biết iu là dành hết sự wan tâm,lo lằng của mình dành cho ng` đó,nhưng mà cũng đừng wa' đáng chứ,bạn cũng fải để cho ng` ấy có một khoảng thời gian riêng tư của chính bản thân họ.Có những chiện ng` ấy cảm thấy bản thân mình làm dc thì hãy đừng wa' gượng ép làm theo ý mình,có thể ng` ấy hok mun tự biến bản thân mình wa' yếu đuối,lúc nào cũng wa' lệ thuộc vào bạn,bạn hãy thử nghĩ xem nếu một lúc nào đó bạn chẳng ở bên ng` ấy thì họ fải biết làm sao.Vì vậy bạn đừng wa' dộc đoán bạn nhé,bạn hãy cứ để cho mọi chiện diễn ra như đúng bản chất của nó đi,hãy làm nh~ việc mà bạn cảm thấy ng` đó thật sự cần bạn mà chẳng thể nhờ ai khác làm dùm,đến lúc đó thì hành động của bạn mới thật sự có ý nghĩa.Ngay bi giờ bạn hãy thử nhìn lại xem tình iu của bạn là như thế nào và hãy tự sửa đổi đi nhé.Và nếu hiện giờ bạn và ng` ấy của bạn đang hiểu lầm nhau,thì hãy cố làm hoà đi nhé và cũng dừng wa' lo lắng bởi vì chính những hiểu lầm trong tình iu sau này sẽ là gia vị ngon lành cho những cuốn hồi ký,sẽ làm cho hai ng` hiểu nhau hơn,bạn sẽ cảm thấy dzui khi bạn và ng` ấy nhớ về,cảm thấy hình như mình thật ngu ngốc khi lúc xưa lại làm nh~ chiện trẻ con như dzậy,nhưng mà lại rất dzui fải hok .Những lời mc nói trên đây hok biết có thật sự đúng hok nữa,bởi thiệt sự thì mc cũng chưa đừng iu bao giờ nên nh~ lời trên đây có thể bạn sẽ cảm thấy hok tin,thấy nhảm wa' cũng nên,một ng` chưa iu thì biết gì mà nói fải hok.Dzay thì cứ coi nó là lời nói ba xạo của kẻ ngu ngơ này đi,và nếu bạn tin thì comment cho mình chút ý kiến nha.


Quan sát và lắng nghe

Một người thì thầm: "Cuộc sống ơi, sao không nói gì với tôi?". Và một chú sáo cất tiếng hót. Đó chẳng phải là tiếng nói của cuộc sống sao? Nhưng anh ta không nghe thấy.

Một người thì thầm: "Cuộc sống ơi, hãy nói gì với tôi đi chứ!". Và một tiếng sấm nổ vang trời. Đó chẳng phải là tiếng nói của cuộc sống sao? Nhưng anh ta không nghe thấy.

Một người nhìn quanh và nói: "Cuộc sống ơi, sao tôi không bao giờ nhìn thấy cuộc sống?". Và một vì sao sáng hơn. Đó chẳng phải là ánh sáng của cuộc sống hay sao? Nhưng anh ta không để ý thấy.

Một người kêu lên: "Cuộc sống ơi, tôi muốn có một điều kì diệu!". Và một đứa trẻ được sinh ra đời. Đó chẳng phải là một điều kì diệu sao? Nhưng anh ta không hay biết.

Một người kêu lên trong thất vọng: "Cuộc sống, hãy chạm vào tôi. Hãy cho tôi biết là người vẫn ở đâu đây và có thể bảo vệ tôi". Một giọt nước trên lá cây rơi xuống vai anh ta. Đó chẳng phải là cuộc sống đã nhẹ nhàng chạm vào anh ta đó sao? Nhưng anh ta lau giọt nước và bỏ đi.

Hạnh phúc không được đóng gói gửi cho mọi người. Nó đến từ cuộc sống, từ thiên nhiên, từ những gì tưởng như vô tình. Hạnh phúc đến, nhưng nó thường không đến theo cách mà bạn muốn.

Báo vi phạm

trungckd

22/03/2009 - 20:10
15 đoản khúc của cuộc đời


1.Chớ có đi tìm của cải xa hoa, bởi vì nó chỉ đánh lừa bạn
Chớ có đam mê vẻ bề ngoài, bởi vì nó sẽ chóng tàn phai
Hãy đi tìm người khiến bạn mỉm cười
Bởi vì chỉ có nụ cười mới có thể thắp sáng một ngày tăm tối
Hãy cứ hy vọng, rằng bạn sẽ sớm tìm thấy người khiến bạn mỉm cười.

2.Cầu chúc cho bạn có đủ hạnh phúc để trở nên đáng yêu, đủ gian nan để khiến mình mạnh mẽ, đủ nỗi buồn để có lòng nhân ái, đủ hy vọng để biết mình hạnh phúc và đủ tiền để mua những món quà tặng nhau.

3. Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại, cái khác sẽ mở ra
Nhưng chúng ta lại thường nhìn quá lâu vào cánh cửa đóng để rồi không thể nhìn thấy cánh cửa nào đang mở sẵn cho ta.
Chúng ta không biết có gì chỉ đến khi đánh mất nó
Chúng ta cũng chẳng biết đã bỏ lỡ điều gì cho đến khi điều ấy trở lại

5.Hãy luôn đặt ta vào vị trí của người để biết rằng nếu ta đau thì chắc chắn người cũng đau như ta vậy.

6.Khởi nguồn của tình yêu là hãy để người ta yêu được sống như chính họ và đừng cố uốn nắn họ theo hình mẫu của ta
Nếu không, ta chỉ yêu hình ảnh phản chiếu của ta trong chính họ mà thôi

7.Có lẽ Chúa muốn ta gặp vài người “khác” trước khi gặp người “ấy” để rồi cuối cùng khi gặp được người “ấy” ta mới biết “món quà” Chúa ban có ý nghĩa biết bao.

8.Chỉ mất một phút để cảm thấy say đắm ai đó, một giờ để thích và một ngày để yêu. Nhưng ta sẽ mất cả cuộc đời chỉ để quên một người

9.Khi bỏ qua tất cả cảm xúc, niềm si mê, sự lãng mạn mà ta vẫn thấy còn yêu thì đó chính là tình yêu.

10.Đáng buồn thay, khi bạn gặp được người rất có ý nghĩa đối với đời bạn thì lại nhận ra người ấy chẳng cùng cảm xúc như bạn.
Và bản thân bạn sẽ phải chọn lựa
Hoặc ngồi đó mà gặm nhấm nỗi buồn
Hoặc để cho điều đó trôi qua mãi mãi

11.Tình yêu bắt đầu bằng một nụ cười, tiến triển bằng một nụ hôn, kết thúc với một giọt nước mắt hay với vòng tay ôm xiết bất tận

12.Tình yêu sẽ đến với những ai vẫn nuôi hy vọng cho dù đã có lần bị phản bội, với những ai vẫn ấp ủ tình yêu cho dù đã có lúc bị chôn sâu trong những vết thương lòng.

13.Sẽ là khổ đau khi yêu ai mà không được đáp lại.
Nhưng có gì đớn đau bằng yêu một người mà không tài nào để người ấy biết cảm xúc của ta.

14. Có những điều muốn nghe lại chẳng bao giờ nghe được từ người ta yêu mến
Nhưng xin chớ có làm thinh trước những gì mà một người nói với bạn bằng cả con tim

15. Khi sinh ra, bạn khóc trong lúc mọi người xung quanh mỉm cười
Hãy sống để khi chết, bạn mỉm cười trong khi những người xung quanh thì khóc
Họ khóc vì niềm vui được biết đến bạn.

Báo vi phạm

trungckd

22/03/2009 - 20:02
Câu truyện tình yêu

Anh ơi!
Viết nên một cuốn tiểu thuyết tình yêu phải chăng là quá khó, một tình cảm chân thật, một tình yêu vĩnh cửu phải chăng là không bao giờ tồn tại trong cuộc sống này? Em phải chăng quá ngu ngốc khi dành trọn trái tim mình cho anh, anh có biết chăng là từ rất lâu rồi em đã yêu anh. Bất cứ lúc nào ánh mắt, trái tim em luôn hướng về anh, nhưng tại sao lại chỉ có mình em dại khờ nhớ anh. Em yêu anh âm thầm, lặng lẽ, mà chẳng dám đòi hỏi gì nhiều, có nhiều lúc em rất sợ, sợ có lúc nào đó anh sẽ biết được tình cảm của em dành cho anh, nhưng cũng có lúc em lại mong anh biết được,em quá khờ phải không anh. Em thật sự rất hi vọng một lúc nào đó anh sẽ quay đầu lại nhìn em dù chỉ một lần thôi, nhưng sự chờ đợi của em là vô vọng. Ánh mắt, tâm tư anh luôn hướng về một nơi nào đó mà em chẳng thể nào đến được, tại sao anh làm em buồn thế hả anh, anh có biết làm vậy là anh đang xé nát trái tim em không? Em cảm thấy anh xem tình yêu của em như trò đùa để anh vui vẻ qua ngày, anh chỉ xem em như là một cô bé con không hiểu chuyện đang tập nói chuyện yêu tương. Nhưng em biết cho dù em có yêu anh nhiều đến đâu thì anh cũng không chấp nhận, ai kêu em yêu đơn phương làm chi, thôi thì em cũng đành nhận lấy phần đau khổ về mình để nhường lại hạnh phúc cho anh, bởi hạnh phúc không chỉ là nhận mà còn phải biết cho đi, chỉ cần anh hạnh phúc là em cũng hạnh phúc rồi. Giờ đây em đang cố để quên anh mà tại sao hình bóng của anh cứ hiện diện trong tâm trí em, em không thể nào xóa bỏ được nó, đi đâu,làm gì em cũng thấy anh,anh có mặt ở khắp mọi nơi, ngay cả trong giấc mơ của em cũng có anh, em cảm thấy khó chịu quá đi. Em nghĩ sau này chắc em không dám tin, dám yêu thêm một ai, bởi vì em rất sợ mình lại bị tổn thương thêm lần nữa. Cuộc sống của em giờ đây trở nên vô vị quá đi!Em ước gì mình có thể chết đi để rồi lại sinh ra một lần nữa và quên đi bóng hình anh. Bởi kiếp này tên anh đã khắc sâu trong trái tim em không thể xóa nhòa được nữa rồi.
Những lời mc viết trên đây rất.......là.......,nghĩ lâu lắm mới ra đó, đọc xong thấy hay mấy bạn nhớ comment cho mc chút ý kiến nha,kha` kha`.


Family?

Gia đình là gì?Phải chăng đó là nơi chốn bình yên cho ta nương tựa nh~ lúc khi mệt mỏi,là nơi ta có thể thể hiện rõ hết bản thân mình mà chẳng cần e ngại điều gì.Mỗi ng` đều có một gia đình để nương tựa,một nơi thật sự ấm cúng.Nhưng đối vs mc thì gia đình là một nơi làm mc càng trở nên mệt mỏi hơn,mỗi khi bun bã,mệt mõi mun tìm nơi giải bày thì lại nhận dc từ gia đình nh~ lời trách móc,la mắng.Tại sao lúc nào pa,mẹ cũng đem mc ra so sánh vs ng` này,ng` nọ mà hok bao giờ nhìn lại gia đình của họ đối vs họ như thế nào.Có bao giờ pa,mẹ nhìn nhận xem con cái của mình như thế nào hok,nhiu luc mc đã rất ghen tị vs bạn mình tại sao dc pa,mẹ wan tâm,chăm sóc đến dzay,còn mc thì dường như lúc nào cũng bỏ mặc,chẳng thèm đối hoài đến,chán nản ghê.Nhìu lúc mc tự hỏi hok biết mình có fải là con của pa mẹ hok nữa,lúc nào cũng là nh~ câu" fải chi từng sinh mày ra thì hok fải mệt như thế này".Pa mẹ ơi,có ai biết rằng nh~ câu nói đó nếu nói một lần thì còn xem là trò đùa dc,nhưng nếu nói wa nhiu thì nó sẽ tạo ra trong lòng con cái nh~ vết thương rất đau đó,và con thì chẳng mun nghe điều đó chúc nào hết.Đã từng có lúc con mun mình chẳng tồn tại trên thế giới này để pa mẹ đừng mệt mỏi vì con nữa,đã có rất rất nhiu lần con tự hỏi tại sao mình tồn tại trên đời này trong khi chẳng ai mun thấy sự hiện diện của mình,mc đã wá mệt mỏi vs cái TG này rồi,chỉ còn mun thu mình dzo cái vỏ ốc thôi.Giờ đây xung wanh mc chỉ là bốn bức tường tĩnh lặng,chỉ là tiếng kêu meeo meeo của chú miu con,và ng` để cho mc tâm sự bi giờ chỉ có thể là nó.Bi giờ mc hok còn biết gia đình mình là ở đâu nữa,ai có thể cho mc biết dc hok,bởi bi giờ mc đang tìm kiếm một cách vô vọng một điều gì đó hok rõ ràng,hok thể nắm bắt dc.Mc đang mun mình biến thành mèo lun đây,hok ưu sầu,hok suy nghĩ lo lắng điều gì,thật sướng wá đi

Báo vi phạm

trungckd

22/03/2009 - 19:55
Tan vỡ.........

Câu truyện tình thứ hai có lẽ sẽ hẹn các bạn sau dzay,hiện giờ mc cần giải quyết một vấn đề quan trọng,không là chịu không nỗi chết liền đó,xong chuyện sẽ viết tiếp chờ nha
Chuyện bi giờ mà mình biết là giữa tình cảm bạn bè chúng ta đang có chỗ rạng nức rồi,có lẽ đúng như T nói, xa mặt thì cách lòng nhỉ. Mình đã suy nghĩ rất nhiều về nh~ điều mà T, và mình có câu hỏi đặt ra đó là"Bạn thân là gì?". Mình thật sự hok hiểu trước giờ có phải là chúng ta đã thật sự chơi hết lòng vì nhau chưa? đã thật sự hiểu rõ nhau hok? Nhiều lúc mình cảm thấy hình như mình chưa hiểu gì nhiều về mấy trò hết, mình quá mơ hồ. Hiện giờ mình đang đi trong một đoạn đường hầm rất tối và chẳng nhìn thấy ánh sáng đâu cả, mình cứ đi mãi đi mãi, đi trong một sự lo lắng và sự hãi, không biết khi nào mới đến đích, mình mong sẽ đến lúc nào đó mình sẽ đến dc cuối con đường đó và nhìn thấy ánh sáng, thấy sự ấm áp, nhưng không phải là từ gia đình mà là từ mấy trò đó.Những lúc mình buồn nhất, hụt hẫn nhất, ng` luôn ở bên cạnh lắng nghe và an ủi mình chỉ có mấy trò mà thôi. Mình nghĩ có lẽ mình chẳng biết cách nói chuyện, chẳng biết bày tỏ lòng mình như thế nào để ng` khác hiểu, và có lẽ vì chính điều đó mình luôn tạo nên nhiều sự hiểu lầm. Nhưng hãy tin mình đi, mình thật lòng luôn muốn trân trọng và giữ gìn cái tình cảm này, dù bất cứ ở đâu mình cũng luôn nghĩ về bạn mà, mình rất tự hào khi mình có một ng` bạn như dzay. Có lẽ mình còn quá trẻ con, suy nghĩ còn vô tư lắm, mình thật sự bắt đầu sợ hãi cái thế giới của người lớn này rồi đó, nó chỉ toàn là những điều buồn phiền mà thôi. Mình chơi với bạn không che giấu bất cứ điều gì, mình luôn thể hiện ra hết con ng` thật của mình, vì mình muốn bạn chơi vs mình vì bạn chấp nhận nó, chứ mình chẳng muốn bạn quen một con ng` giả tạo đâu. Thà mình để bạn biết hết những cái xấu của mình còn hơn là sau này bạn sẽ hối hận. Nhưng mà thật khó mà nói ra hết nh~ điều xấu của mình phải hok ban? và bạn chính là sự động viên duy nhất để mình nói ra. Nếu bây giờ giữa chúng ta đã có sự rạn nứt thì mình nghĩ chúng ta nên cần phải có time để ngồi nói rõ ra hết đi,chứ cứ im lặng hoài để vết nứt càng ngày lớn hơn và đến một lúc nào đó nó tan vỡ mà ta lại chẳng còn biết lí do nữa,mình chấp nhận đối diện vs mặt xấu xa nhất của mình để tìm ra hướng giải quyết cho tương lai, còn mấy trò thì sao.
Nói thiệt là mình ăn nói dở lắm, chẳng dc hoa mĩ và bay bỏng đâu, nếu có nói sai gì thì thông cảm cho mình nha, chỉ là nh~ buc xuc may lau nay chua noi dc gio noi ra het nên có phần hơi lộn xộn, có đọc mà thấy khó chịu hay hiểu lầm gì cứ nói thẳng ra hết nha,hok chơi

Báo vi phạm

trungckd

22/03/2009 - 19:54
Lời tỏ tình ngộ nghĩnh

Đây là câu đầu tiên em gửi cho anh. Tiếp theo, em sẽ viết cho anh
câu thứ hai. Câu này nữa là câu thứ ba rồi đấy. Anh à, anh có biết
câu anh đang đọc là câu thứ tư rồi không? Vậy mà em vẫn không
thể bắt đầu câu chuyện ở câu thứ năm này.

Em hy vọng sẽ nói được điều muốn nói với anh ở câu thứ sáu,
nhưng sao thấy khó mở lời quá, hẹn anh ở câu thứ bảy nhé. Mà
thôi, đợi thư xuống dòng, em sẽ tâm sự với anh được nhiều hơn.

Anh ơi! Anh có biết giờ là... câu thứ mấy rồi không? Em bối rối
quá nên không đếm chính xác được. Nếu em không nhầm thì đã là
câu thứ mười rồi

Anh biết không, khi em chấm hết câu này thì cũng là lúc em
chuyển sang câu thứ mười hai. Em dự định sẽ nói ra cho bằng hết,
nhưng sợ anh không đủ bình tĩnh, nên em đành để nó lại câu sau nữa. Anh à! Anh có đang nghe em
nói đó không? Điều em muốn nói với anh là hãy kiên nhẫn đọc câu kế tiếp

Và nếu anh tin em, hãy đọc thêm câu này nữa. Em không muốn mất thời gian của anh thêm, nên em
sẽ nói cho anh biết ngay bây giờ. Anh à, em muốn nói là... là... anh hãy đọc lại lá thư này, anh nhé!

Báo vi phạm