Muốn quên đi 1 người thì phải làm sao??

Mình muốn quên 1người mà người này đã đem lại cho mình toàn là đau khổ ,thật thì cả 2 đã chia tay rồi nhưng mà mình ko thể nào quên đc người đó ,khi ngày nào cũng gặp nhau,mình tự hỏi rằng ? gặp làm gì để giờ đây ko quên đc người ấy.
có bạn nào giống mình ko ? chưa chia tay thì vui vẽ lắm đi chơi rồi những lời hứa nào là;
sẽ ở bên mình suốt đời sẽ ko làm cho mình buồn sẽ mang lại hạnh phúc cho mình, bây giờ đã là quá khứ rồi , mà tại sao mình ko quên đc quá khứ chứ
mặc dù đã chia tay nhưng mình vẫn còn yêu người đó , tại sao người đó làm cho mình buồn mà mình ko hận người đó ko căm thù người đó mà lại con yêu người đó nữa chứ ?,mình đã cố gắng cười vui vẽ để che đi những nỗi buồn vô tận của mình dấu trong lòng bấy lâu nay , cứ về đêm là nỗi nhớ lại suất hiện những hình ảnh của người đó những cuộc đi chơi trong mưa ,ngồi bên người ấy dựa vào vai người đó mà ngủ lúc đó rất là hạnh phúc
giờ đây chỉ là ảo giác mà thôi càng nghĩ thì lại càng nhớ ,càng muốn quên thì lại càng yêu, càng cố gắn cười thì lại khóc ,cuộc đời thật là ...
 |  Xem: 75.217  |  Trả lời: 22
Ngày gửi: 06/03/2010 - 22:31  |  Câu hỏi liên quan
Trả lời

Danh sách trả lời (21)

Trang:  [1]  2  3   
Tớ thấy rằng rất là khó quên, một khi tối ngày mình cứ đặt câu hỏi "làm sao quên"! Mình càng "muốn quên" thì khổ cái là "nó" lại càng nhớ !

Vậy là tớ bèn tự nhủ: "Việc quái gì phải "muốn quên" nhỉ ?". Hễ khi nào tự động "nó" quên thì cũng mặc cho "nó" quên. Còn "nó" muốn nhớ thì cũng kệ thây "nó", cứ việc nhớ, đâu có chết thằng Tây nào ! Còn "ta" đây, "ta" còn khối việc khác để làm nữa, mắc gì tối ngày cứ chạy theo rình rập canh chừng lo lắng cho "nó".

"Nó" và "Ta" mà tớ nói đây, cũng là chính tớ đó thôi. Trong tớ, chính xác là trong nội tâm tớ, có rất nhiều khiá cạnh, nhiều "ô", nhiều "ngăn". Một góc nào đó trong tớ, mà tớ gọi là "nó", cứ dai dẳng nhớ thương "một người". Hì hì, thì tớ bèn cho phép nó cứ việc thương và nhớ, thương nhớ đắm đuối cuồng si gì gì đó cũng được ! (Bởi hòa giải với "nó", chung sống hòa bình với nó thì tốt hơn là gây chiến, chỉ tổ mệt mỏi thêm chứ chả có lợi gì cả !). Tớ xem "nó" như một khía cạnh lãng mạn mộng mơ của nội tâm mình, lấy làm vui vui khi ngắm nhìn và quan sát nó, tự nhủ rằng "hay nhỉ !". Hì hì, có "nó", đời mình cũng hay hay !

Nhưng chắc chắn "Nó" chưa phải là tất cả. Không chắc một chút nào hết ! Nó cứ việc đi đường nó, với những nhu cầu thúc bách của nó. "Ta" tôn trọng nó, yêu quí nó, và ráng đối xử lịch thiệp nhẹ nhàng với nó. Nhưng đồng thời "ta" cũng tôn trọng "ta", cũng quan tâm hết mực và đối xử hết sức tốt với "ta" nữa. Suốt ngày sống chẳng phải chỉ để thương nhớ một người, dù người đó có là... ai đi chăng nữa ! Hi hi, thế là "ta" thoả hiệp nhé:

"Khi nào bạn muốn nhớ, tớ sẽ cùng bạn nhớ ( có cần uống bia không?Giờ thì t đã hiểu tại sao khi buồn con người ta lại tìm đến hơi men rùi). Nhưng có những lúc khác, nhiều lúc khác, thì bạn làm ơn né ra một bên cho tớ còn lo công việc: Có hàng núi công việc phải lo, phài làm đây này !"
Không "CỐ QUÊN" ! Chả việc gì phải "cố" cho khổ thân ! Và khi càng "cố quên" thì lại càng nhớ !
Ngày gửi: 06/03/2010 - 22:35
Có lẽ không riêng tôi, riêng bạn mà tất cả những người con gái đang yêu đều muốn người đàn ông mình yêu là của riêng mình, để cùng được khóc, được cười trên vai. Và khi yêu, ai cũng muốn nắm tay người mình yêu đến cuối cuộc đời. Nhưng vì lý do nào đó, dù còn yêu hay không, người ta vẫn phải chia tay nhau.

Trong tình yêu, tôi cũng từng là kẻ thất bại, cũng từng yêu sâu sắc đến quặn lòng và đau đớn đến xót xa. Tôi cũng đã sống những tháng ngày hờn trách, tự hỏi tại sao tình yêu của mình tan vỡ. Vì người ta không cần mình nữa hay vì vòng tay mình quá nhỏ bé và niềm tin mình quá mong manh? Nhưng rồi đến một ngưỡng cửa nào đó của cuộc đời, tôi hiểu rằng những hờn trách chẳng làm mình thanh thản hơn. Vậy sao không mỉm cười bao dung đi qua nó?

Tôi biết làm được điều đó rất khó bởi còn tùy vào hoàn cảnh, vào cách mà người ta chia tay nhau. Tôi có một cô bạn, cô ấy và bạn trai yêu nhau thời đại học và khi gần ra trường, cô đã chia tay khi phát hiện người yêu cũng đang yêu một người con gái khác. Cô ấy nói dù còn rất yêu cậu bạn nhưng không thể tha thứ những lỗi lầm đó được. Bây giờ cả hai đều là giảng viên một trường đại học, họ là đồng nghiệp và là bạn bè của nhau. Tôi khâm phục việc làm của cô bạn mình vì đấy là một nghĩa cử cao đẹp. Tôi đề cao sự bao dung, nhưng tôi hiểu không phải ai cũng làm được điều đó. Vậy nên tôi cũng cảm thông (khác với đồng tình) với những người không thể tha thứ cho người yêu cũ của mình vì cô ấy/anh ấy đã quá nhẫn tâm với tình yêu của họ.

Tôi không có khái niệm chung cho sự tàn nhẫn, bởi mỗi người đều có những quan điểm và cảm nhận khác nhau. Nhưng tôi biết họ đã đau khổ và hẳn nỗi đau đó dài và sâu đến tận xương tủy nên mới không bao giờ có thể tha thứ cho người kia của mình được. Nhưng...
Nếu không thể tha thứ thì cũng đừng thù hận được không?

Mới đây, tôi nhận được email của một cô bé 19 tuổi. Em hỏi có nên trả thù bạn trai không vì đã lợi dụng (cả vật chất lẫn tinh thần) và làm tổn thương em suốt thời gian yêu nhau. Khi thỏa mãn những ước muốn của mình, cậu ấy từ bỏ em một cách không thương tiếc và cô bé đang tìm cách... trả thù. "Em có nên trả thù không chị và nếu có thì như thế nào?".

Tôi trả lời em rằng: "Em hãy sống hạnh phúc hơn người ta, đó là sự trả thù cao thượng và vinh quang nhất nếu em nghĩ chỉ có sự trả thù mới làm lòng em thanh thản hơn!". Tôi không biết cô bé nghĩ gì khi đọc lời đó, bởi tôi không thấy em nhắn lại cho tôi nữa và tôi mong em đã phần nào bình yên được với suy nghĩ của mình.

Câu hỏi "Làm sao có thể quên một người mình từng yêu?", có lẽ tôi cũng không thể trả lời nó như làm một bài toán. Có quá nhiều câu trả lời cho một câu hỏi tưởng chừng đơn giản mà lại không hề đơn giản. Nếu là tôi, tôi sẽ trả lời như thế nào, hẳn bạn muốn biết điều đó.

Tôi sẽ nói với bạn có những điều cần phải học để quên, bởi trái tim luôn có quá nhiều lý lẽ. Nó không tuân theo một chuẩn mực hay trật tự nào cả. Khi yêu, chúng ta không học cách nhớ về nhau, nhưng khi không còn yêu, ta lại phải học cách để quên. Khó lắm, tôi biết chứ. Nếu đơn giản, tôi đã không cần dành thời gian ngồi viết những dòng này. Nhưng suy cho cùng, tôi nghĩ rằng: "Dù có học nhiều thế nào, bạn cũng không quên được người mình từng yêu đâu. Con người ta lạ lắm, đã yêu rồi thì rất khó quên. Hình ảnh ấy chỉ có thể mờ nhạt nếu ta không chạm vào miền quá khứ mà thôi. Có lẽ không cần phải học cách quên một người mà hãy học cách từ bỏ những thói quen của nhau, học để quên những thói quen ấy và khi làm được điều đó, tôi tin bạn đã quên được rất nhiều điều bạn không muốn nhớ rồi đấy!".

Còn những điều đáng nhớ, hãy lưu giữ chúng trong tim mình. Khi chia tay, mọi người thường chỉ nhớ đến những giọt nước mắt, mấy ai nghĩ về nụ cười hay những khoảng khắc hạnh phúc bên nhau. Họ thường trách nhau tình yêu người này không đủ lớn để dành cho người kia, vì miệng nói yêu nhưng tay vẫn buông và chân vẫn dậm tại chỗ. Họ khóc trong tủi hờn vì người yêu đã làm họ đau. Nhưng sao không nghĩ ngược lại rằng, đó cũng là người đã cho mình biết thế nào là hạnh phúc, cho mình hiểu thế nào là yêu và được yêu. Nghĩ về những điều tốt đẹp, lòng sẽ thanh thản hơn. Bởi sống trên đời, thực lòng không ai muốn làm đau lòng ai cả. Bạn đừng nghĩ tôi tự động viên mình và bạn bằng những suy nghĩ như thế, đó là cảm xúc thật lòng nhất của tôi lúc này. Người ta dù có thế nào cũng chẳng bao giờ chối bỏ được khao khát yêu thương và được yêu thương. Vì đó mới là ý nghĩa của cuộc sống mà mọi người đều vươn tới.

Lúc này, có thể bạn sẽ nói tôi là người giỏi triết lý trên những câu chữ, nhưng bạn ạ, hãy tin tôi đi. Đến một lúc rồi tất cả sẽ đi qua. Bạn sẽ vượt qua được những khổ đau theo một cách mà chính bạn cũng không hiểu nổi với một nghị lực phi thường. Tôi lấy gì để đảm bảo với bạn điều này ư? Vì tôi tin ở bạn. Tôi tin rằng bạn sẽ làm được. Vì không ai muốn đắm chìm trong biển khổ cả, và vì những người phụ nữ lớn tuổi hơn, từng trải hơn tôi đã dạy tôi điều đó từ bài học của chính họ. Chơi với những người lớn tuổi hơn mình, bạn sẽ học được khối điều tốt đẹp từ họ đấy.

Tin tôi nhé!
Hy vọng rằng đọc đến đây, bạn đã tìm ra được lời giải đáp tốt đẹp nhất cho mình.
Ngày gửi: 06/03/2010 - 22:37
Yêu 1 người đã khó nhưng để quên 1 người lại càng khó khăn hơn. Tôi xin chia sẽ và đồng cảm nỗi buồn này cùng bạn.Bạn hãy cố lên nhé. Cách trước tiên bạn nên hạn chế hoặc có thể gọi là xa lánh, tìm cách tránh mặt người ấy 1 thời gian. Những vật kỹ niệm của 2 bạn hãy cất giữ 1 nơi nào đó.Khi ấy bạn sẽ ko phải nhớ về khoảnh khắc trước đây.Thực tế ko ai muốn làm đau khổ người khác cả nhất là trong tình yêu, vì 1 lý do nào đó họ mới đối xử như thế.
Ko phải chỉ có 1, Bạn hãy mạnh dạn và can đảm lên. Mình phải sống thật tốt, làm nhiều việc mà bạn thấy đam mê hoặc chưa thực hiện được. Nhiều khi đây là cơ hội để bạn trưởng thành, già dặn và thành công hơn vì bạn biết đứng trên sự đau khổ mà đi.

Mời bạn ghé thăm: BestBuy 24/24
Ngày gửi: 10/03/2010 - 14:07

mình cũng dang trong tâm trạn giống bạn.mình dã yêu cô ấy 4 năm trời.cô ây dã nói với mình là di học để lo cho tương lai của 2 dứa.kết quả sau khi di học 5 tháng về cô ấy dã nói lời chia tay trong sự ngỡ ngàng mà mình không thể ngờ tới.mình cảm thấy rất buồn và cảm thấy bi coi thương.vì trong thời gian cô ấy di học mình đã phải làm mọi thứ đê có thể chu cấp nuôi cô ấy ăn học.và bây giờ mình thực sự cảm thấy dau khổ.mình cung giống như bạn,mình rất muốn hận cố ấy,nhưng mình không làm được,giờ mình không biết làm thế nào để có thể quên được cô ấy cả.lúc nào những kỉ niệm cũng chàn về với mình,mình là con trai nhưng mình cũng đã phải khóc rất nhiều mỗi khi nghĩ đến cô ấy.mình thực sự đã nếm sự đau khổ tột cùng cửa tình yêu

Ngày gửi: 30/08/2010 - 21:06

Mình cũng giống bạn.ko thể quên được.nhiều lúc chán nản.vì 2 đứa học chung một lớp nên trước mặt người ấy,mình cô' gắng cười mà mình cũng chẳng biết mình cười vì cái gì nữa.tối đến.trước đây,2 đứa thường nhắn tin.bây giờ mình ko thể quen được cảm giác ko nhắn tin cho người ấy.nên mình cố gắng ngủ.đêm dậy học.nhưng cũng ko hiệu quả.thật là chán.

Ngày gửi: 24/10/2010 - 13:30

Có lẽ bạn nên đi về quê hay 1 chuyến du lịch về miền quê nào đó hãy thả tâm hồn của mình vào thiên nhiên hùng vĩ hãy tưởng tượng hoặc làm 1 việc đó là đừng cho dầu óc của bạn suy nghĩ già cả . hãy buôn lỏng tay chân , nhắm mắt lại 1 cách tự nhiên và hãy để đôi tai lắng nghe thiên nhiên . hãy hít 1 hơi thật sâu  . lúc ấy bạn sẽ biết mình cần gì và quên điều j . chúc bạn may mắn :d

Ngày gửi: 27/10/2010 - 07:42

Yêu một người thật khó mà quên người ấy thì khó hơn.Hãy biết chân trọng những gì mình có, khẻo rồi hối tiếc khi bỗng dưng mất đi mà ngày thường mình coi là bình thường. Mình chỉ biết chân trọng hay quý giá khi mất đi thôi, lúc đó thì đã quá muộn ko thể làm lại được mà chỉ biết tự trách mình sao ko nhận ra điều đó sớm hơn

Ngày gửi: 22/08/2011 - 10:58

Khi yêu hãy sử dụng "lý trí của con tim" tôi tin sẽ không ai phải hối hận...

Không học cách nhớ nhưng phải học cách để quên...Hãy để những kỷ niệm đẹp ở lại trong sâu thẳm trái tim. Cái gì không đáng để nhớ thì thực sự sẽ dần quên. Khi đã không đến được với nhau hãy xem như là số phận vậy. Có thể ai đó không tin nhưng có đấy. Thời gian rồi sẽ xóa nhòa đi tất cả...Bạn thử nghĩ lại xem cũng đã có lúc việc này việc kia làm bạn đau đầu nhưng rồi cũng đã bị thời gian bào mòn dần đấy thôi... Và tình yêu - nỗi nhớ cũng vậy...biết là rất buồn, rất đau nhưng với thời gian không có gì là không thể. Trong cuộc sống này bạn hãy tin một điều " không có gì hoàn hảo". Có vậy bạn sẽ quên nhanh thôi...Hãy học cách nhớ để quên, nhớ như thế nào và quên được đến đâu là bản lĩnh của từng người, tùy từng trường hợp, tùy hoàn cảnh...

Chúc những ai muốn quên thành công nhé!

Ngày gửi: 24/10/2011 - 14:33

Bạn đừng nghĩ đến điều tốt đẹp của anh ta, đừng nghĩ quá nhiều đến những kỷ niệm đẹp. Nó chỉ làm bạn thêm nhớ anh  ta thôi. Càng làm bạn thấy yêu hơn và hờn trách số phận. Bạn hãy nghĩ đến những điểu anh ta đối xử không tốt với bạn. Hãy nghĩ rằng anh ta đã làm bạn đau khổ như thế nào. Và hãy nghĩ là tình yêu của anh ta quá nhỏ bé nên không thể cùng bạn vượt qua mọi khó khăn. Vậy thì bạn sẽ dễ quên hơn đấy.

Đi chơi nhiều, mở rộng mối quan hệ và cho ngừoi đàn ông khác cơ hội. Hãy tạo cho mình những đam mê khác ngoài chuyện yêu đương. Bạn sẽ thấy cuộc sống tốt hơn đấy.

 

Ngày gửi: 24/10/2011 - 14:51

neu cam thay quen 1ng that la kho,hay nghi ho la cho de mau quen

Ngày gửi: 02/02/2012 - 18:58
Trang:  [1]  2  3   
Trả lời

Sản phẩm tham khảo tại cửa hàng.

Đèn xông tinh dầu điện M33 - BBW
Liên hệ gian hàng...

Đang được quan tâm nhất

Những thành viên tích cực trong tháng
(26 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(2 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
(1 lượt cảm ơn)
season trung thu_ hỏi đáp
Cucre_hn